GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Kỳ thi của Văn Vũ Lạc có hai môn, một môn vào 10 giờ sáng, một môn vào 2 rưỡi chiều.

May mà hôm đó Từ Vân Khoát không có lịch thi. Anh đã học vượt rất nhiều tín chỉ của năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất năm hai, nên sang năm ba, hầu hết các môn cần thi đã được giải quyết trong mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày đầu của tuần thi cử, những ngày sau đó chỉ còn lại hai môn.

Thế anh có thể ung dung đảm nhận nhiệm vụ đưa đón Văn Lạc đến trường thi.

Chân của Văn Lạc bị thương, lúc làm bài thi, bên cạnh bàn học củacòn phải dựng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây nạng. Thêm vào đócảnh Từ Vân Khoát bế ra vào phòng thi, đã gây nên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận bàn tán sôi nổi trong trường.

Diễn đàn của trường lại được một phen náo nhiệt.

Năm môn thi còn lại của VănLạc cứ thế hoàn thành trong hoàn cảnh “thân tàn mà ý chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiên cường”. Mỗi ngàycùng bất tiện, nhưng nhờ vị thần hộ mệnh Từ Vân Khoáttình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh khó xử của đã được cải thiện rất nhiều.

Tuần thi cử bận rộn và vất vả cuối cùng cũng kết thúc.

Lớp thạch cao trên chân VănLạc phải trong hai tuần. vốn định tìm một công việc thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập sau khi nghỉ hè, nhưng tai nạn bất ngờ này, kế hoạch đó đã hoàn toàn tan thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mây khói. Không chỉ không thể đi
thực tập, công việc làm thêm tiệm kịch bản đó cũng không thể tiếp tục, đành phải nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ ngơi dưỡng thương. vậy, cô quyết định ở trong căn hộ của Từ Vân Khoát.

Tuy nhiên, chỉ nhà, vẫn thể tìm việc để làm, chẳng hạn như nhận đơn dịch thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mạng. Mỗi ngày làm hai đơn cũng thể kiếm

được một khoản tiền.

Ngoài ra, VănLạc còn lập một danh sách đọc sách cho riêng mình, dự định sẽ đọc ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai mươi cuốn sách trong thời gian dưỡng thương.
Tốc độ đọc của rất nhanh, một cuốn sách 300 nghìn chữ, thể “cày” xong hai cuốn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày. Hoàn cảnh hiện tại tình lại tạo điều kiện cho cô, bởi phát hiện trong căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộ của Từ Vân Khoát còn
một phòng đọc sách. Phòng sách này có ba bức tườngkệ sách, đủ mọi thể loại, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cả tiểu thuyết ngôn tình.

“Mấy thứ này mẹ anh rất thích đọc, văn học thuần ái, em biết không? ấy thích nhấtthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại này. Phòng sách này do ấy bài trí, nên sách cũng được mua theo sở thích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà. Sở thích lớn nhất của đọc sách, thứ hai trang trí nhà cửa, à đúng rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn một thứ nữa, mua quần áo túi xách.” Hôm đó Từ Vân Khoát nói với trong phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách.
Nghe anh nói xong, VănLạc lại liếc nhìn hàng sách ngôn tình kia, phát hiện rađã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu lầm. Trong hàng sách đó, chỉ hai ba cuốn ngôn tình, nhìn kỹ lại, thực ra phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn lại tiểu thuyết đam mỹ.

Trước đây Văn Lạc chưa từng đọc loại tiểu thuyết này. Hôm nay,lấy một cuốn xuống đọc thử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ lại thấy cùng hấp dẫn, như thể mở ra một thế giới mới, đọc miệt mài cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến khi Từ Vân Khoát từ công tyanh sáng lập trở về.

Đúng vậy, sau kỳ nghỉ đông, Từ Vân Khoát cùng một bạn nam cùng
khoa một bạn nam khoa Toán, ba người hợp tác thành lập một công ty. Họ đã chuẩn bị từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước kỳ nghỉ đông. Anh từng dẫn đến đó một lần, lúc ấy công ty vừa mới trang hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, nằm trong một tòa nhà văn phòng khu CBD của Minh Thành, hai tầng trên dưới. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại, công ty mới chỉ tuyển hai nhân viên, sinh viên Đại học Minh Đại. Vì vậy, sau kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ đông, Từ Vân Khoát cũng khá bận rộn. Phần lớn thời gian, VănLạc một mình trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn hộ. Từ Vân Khoát đã mua cho một chiếc xe lăn, sử dụng rất tiện lợi.

Khi đắm chìm vào sách, thời gian trôi qua thật nhanh. Lúc Từ Vân Khoát về đến nhà, Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới nhận ra đã đến giờ cơm chiều,

cơn đói cũng ập đến một cách muộn màng.

Từ Vân Khoát mua về một đống nguyên liệu, chuẩn bị ăn lẩu, cả hai đã hẹn nhau từ trưa.

rất bận, Từ Vân Khoát vẫn dành thời gian mỗi ngày về căn hộ ăn trưa ăn tối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc. Hơn nữa, anh còn biết nấu ăn. Khi thời gian, anh tự mình vào bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy đồ ăn bên ngoài không tốt cho
sức khỏe.

Trong khoảng thời gian sốngcăn hộ, chân của Văn Lạc không tiện đi lại, lại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy mỗi ngày cũng rất hạnh phúc.

Từ Vân Khoát giống như một mặt trời. bây giờ,đã sở hữu mặt trời ấy.
Cuối tháng một, hoàng hôn buông xuống, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi lất phất.

Trên bàn ăn trong nhà, một nồi lẩu đang bốc hơi nghi ngút, nước dùng chua đậm đà trong nồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sôi sùng sục, nổi lên những bọt khí li ti.

Nước dùng đã sắp sôi bùng, Từ Vân Khoát cũng bưng đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn.

Văn Lạc thả vài miếng khoai tây củ mài vào nồi, rồi lật trang sách đang cầm trên tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hay quá đi mất, sắp đọc xong cuốn sách này rồi, chỉ còn lại ba trang cuối cùng.

Cuốn sách trên tay đột nhiên bị ai đó rút đi, ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt đen thẳm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ Vân Khoát,chớp mắt.
“«Phiếm Sơn Vũ, Thải Thuyền Kiếm»?” Từ Vân Khoát liếc nhìn bìa sách, đọc tên sách. Cái tên này anh chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng nghe qua, lướt qua phần tóm tắt cũng không thấy hấp dẫn, giọng điệu chút lười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biếng, “Hay lắm à? Đọc đến quên ăn quên ngủ luôn cơ.”

“Ừm, cũng được.” Văn Lạc gật đầu. cầm lấy đĩa rau diếp, gắp hai vào nồi. không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích ăn rau diếp lắm, nhưng Từ Vân Khoát lại thích, nênthả trước hai lá.

Vết thương trên tay trái củađã lành, bây giờ cả hai tay đều thể sử dụng bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ chânvẫn còn bột.

Từ Vân Khoát lật lật cuốn sách trong tay,chút im lặng, “Đây tiểu thuyết thuần ái à?”

“…”

“Không phải,” Văn Lạc đưa tay định lấy lại cuốn sách, nói một cách thiếu tự tin: “Là… ngôn tình.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tiểu thuyết ngôn tình.”

Cô đã nói dối Từ Vân Khoát.

Bởi con trai thường không chấp nhận được loại tiểu thuyết này.

“Ngôn tình?” Từ Vân Khoát cúi đầu sát lại gần cô, “Thế sao bìa sách lại hai người đàn ông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải một nam một nữ?”

“Bạn học, em lừa anh.” “…”
“Chỉ là… em không để ý,” Văn Lạc nói, “Chỉ thấy cốt truyện hấp dẫn, đọc đến cuối mới phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện ra, hình như không phải BG.”

“BGcái quái gì?” Chàng trai thẳng chưa bao giờ đọc tiểu thuyết ngôn tình hỏi.

“Là tiểu thuyết ngôn tình đó,” Văn Lạc nói, “Nhưng cuốn trong tay anh là BL.”

“Vậy BL là gì?” “Đam mỹ.”
“…”

“Thể loại cổ đại tiên hiệp kỳ ảo, kể về câu chuyện tìm kiếm trái tim, ý tưởng rất sâu sắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em cảm thấy, thực ra không giống một cuốn tiểu thuyết giải trí đơn thuần.” Văn Lạc nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hơn nữa, cảnh H bên trong viết hay thật, cuốn này hình như bản không cắt giảm, không biết mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ Vân Khoát mua được ở đâu,lẽ sẽ đọc lại lần thứ hai.

“Không được đọc nữa, tịch thu.” Từ Vân Khoát véo tai cô, đồng thời hôn lên một cái, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt cuốn sách sang một bên.

“Tại sao?” VănLạc hỏi.

“Hai thằng đàn ông yêu nhau thì hay ho?” Một nụ hôn không đủ,của Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá mềm, anh lại hôn thêm một cái nữa.

Văn Lạc nghiêng mặt đi, “Anh nông cạn quá, đây không chỉ có tình tiết đó.”

Trước đây cũng không hiểu tại sao nhiều cô gái thích đọc truyện thuần ái, nhưng cuốn này thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chạm đến cô. Hai chàng traicông cao cường, kề vai sát cánh trong một thế giới tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên hiểm ác gian xảo, cùng nhau đấu tranh, cứu rỗi lẫn nhau, tình cảm không khuất phục trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số phận đã làm cô rất cảm động. Cũng giống như những Chung Tuyết Mộc Tử Nhiên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thảo luận, rất đáng để “chèo thuyền”.

Lúc còn túc xá, hình như họ đã từng bàn về cuốn tiểu thuyết này, nhưng cô vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao giờ đọc.

“Ồ?” Từ Vân Khoát nhìn khuôn mặt mềm mại của cô, “Không. Ngoài phần đó sẽ thêm tình tiết nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa?”

“…”

Anh giỏi moi chữ thật.

“…Ừm, có.” Văn Vũ Lạc thừa nhận. Cuốn này lại còn bản không cắt giảm.
“Em trắng trợn thật đấy.” Từ Vân Khoát nâng cằm cô lên.

“Không cho em xem à?” Văn Lạc phát hiện cổ áo sơ mi trắng của Từ Vân Khoát bị lệch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bên, không nhịn được đưa tay vuốt phẳng lại cho

anh.

“Tùy em.” Từ Vân Khoát không muốn ép buộc sở thích của người yêu, anh siết chặt cằm VănLạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nhưng, hình phạt.”

“Lại đây, hôn anh mười cái.” “Không đủ mười cái, tịch thu sách.” “…”
“Ăn cơm thôi, Từ Vân Khoát.” Văn Lạc kéo vạt của anh.

Giọng Từ Vân Khoát rất xấu xa, trầm khàn: “Vậy là, em chọn để anh tịch thu sách?”

Văn Vũ Lạc mím môi dưới, im lặng hai giây, đành phải kéo cà vạt của anh, hôn lên anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Một nụ hôn thật mềm, còn mềm hơn cả kẹo bông gòn và thạch hoa quả. Một cái, hai cái.
Ba cái.

Tai của Văn Lạc dần đỏ ửng.

“Còn bảy cái nữa, tiếp tục đi.” Từ Vân Khoát cào nhẹ cằm cô. Anh phát hiện ra trêu chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự rất thú vị.

Tuy nhiên, điều kiện trao đổi này lại dễ dàng chấp nhận như vậy, chỉ vì một cuốn… tiểu thuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuần ái.

Trong lòng anh lại mong thểchút cốt khí hơn.

Nồi lẩu trên bàn sôi sùng sục, bốc hơi nóng hổi. Mấy món ăn bỏ vào lúc nãy chắc đã chín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả rồi. Văn Lạc hôn đến cái thứ chín, bàn tay trắng nõn kéovạt của Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát.

Từ Vân Khoát không cho phép ăn bớt chỉ một chút, thấy định dừng lại, ngón tay thon dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh chọc vào cô, tạo thành một lúm đồng tiền nhỏ.

“Còn thiếu một cái.” “Mười cái rồi mà.”
“Toán của em là do thầy thể dục dạy à?” Từ Vân Khoát hôn lạimột cái, không để© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu thiệt, giọng điệu đầy quyến rũ.

Thường ngày luôn anh hônđến mức mặt đầy nước bọt, hôm nay lại ngược lại.

Rất tốt.

Văn Lạc đành phải chu môi lại gần, hôn thêm một cái. Hàng mi dày khẽ run rẩy.
———-

Đêm đã khuya, tuyết bên ngoài vẫn rơi, không hề ngớt. Tử Đàn Viên.
Đây một trong ba khu biệt thự lớn nhất của Minh Thành, được xây dựng ven sông. Giữa cơn tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn bay lượn, lặng lẽ đứng đó, kiêu hãnh nhìn xuống khu dân cư bình thường bờ sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia.

Ninh Minh Quyết vừa mới chìm vào giấc ngủ không lâu thì lại bị đánh thức.

“Thật ra anh rất may mắn đấy, Ninh Minh Quyết. Tôi đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu bao nhiêu người như vậy, trong đó không thiếu những kẻ tiền như anh, nhưng tôi chỉ giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đứa con của anh. Anh nghĩ tôi chỉ muốn lừa tiền của anh thôi sao?”

“Câm miệng đi, lúcbên tôi, là ai nói chưa từng yêu ai? Ai giả vờ thanh thuần qua được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô? Bây giờ nhìn thấy cô, tôi chỉ thấy kinh tởm buồn nôn.”

“Kinh tởm? Buồn nôn? Lúc ngủ với tôi lại khen tôi giỏi hơn người khác ai?! Ninh Minh Quyết, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới làm tôi buồn nôn, có mấy đồng tiền bẩn thỉu xem thường người khác! Tôi nguyền rủa kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau anh biến thành một tên ăn mày, chịu đủ mọi sự giày sỉ nhụcchết trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rãnh nước bùn!”

“Đồ đàn điên!”

Một cái tát giáng xuống mặt anh, đau rát. Một người phụ nữ, một khi đã bỏ mặt nạ, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự nanh nọc vô giáo dục của cô ta, không ai có thểkịp.



Người đàn ông trên giường khẽ thở hắt ra một hơi.

Tầm mắt hồ, chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà lúc ẩn lúc hiện, một lúc sau mới dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nét.

Chỉ một giấc mơ…

Ninh Minh Quyết nhíu mày, đưa tay cởi hai cúc áo ngủ, với lấy điều khiển trên tủ đầu giường tắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy điều hòa.

Sao lại mơ thấy người đàn đó. Lần thứ hai.
Từ khi Quân Quân được ba tuổi, ông ta đã quên người đàn đó sạch sẽ. Bao nhiêu năm qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây lần thứ hai.

Trong đầu ông ta đồng thời hiện lên một gương mặt trẻ trung khác. Ngũ quan rực rỡ kiêu sa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hề thua kém.
Nhưng tính cách lại vẻ rất khác.

Đến bây giờ Ninh Minh Quyết vẫn còn nhớ bóng lưng thanh lãnh ấy. Khinh khỉnh, cao ngạo, lạnh lùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Điểm này càng giống ông ta hơn, chứ không phải NgheTrúc.

Ninh Minh Quyết xoa xoa ấn đường, gọi một cuộc điện thoại cho Ninh Minh Duệ.

Không ai bắt máy.

Ông ta gọi lại lần thứ hai.

Ông ta làm việc rất ít khi để ý đến người khác, nên không xem giờ, mặc kệ bây giờ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy giờ.

Nếu Ninh Minh Duệ đang ngủ, bị đánh thức cũng sẽ trả lời điện thoại của ông ta.

Sau một hồi chuông dài, cuối cùng cũng người nhấc máy. Bên kia rất ồn ào, Ninh Minh Duệ dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đang quán bar.
“Anh? Trời ạ, anh vẫn chưa ngủ à? Mới làm xong việc sao? Giờ này sắp ba giờ rồi đấy.”

Ninh Minh Quyết khẽ “ừm” một tiếng, rồi hỏi: “Em được nghỉ rồi phải không?”

Ninh Uyển Quân đã nghỉ, đã cùng hội chị em bay sang Pháp chơi, Ninh Minh Duệ chắc chắn cũng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ.

Còn cả đó nữa.

“À, vâng, sao thế anh?” Ninh Minh Duệ hỏi.

“Văn Lạc đâu? Convề Cẩm Thành rồi à?” Ninh Minh Quyết hỏi.

Chuyện này ông ta hỏi Hiền Nguyên lẽ sẽ đáng tin hơn. Ngay cả ông ta cô cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thèm để ý, đối với Ninh Minh Duệ chắc cũng thái độ tương tự, nhưng ông ta không muốn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện quá nhiều trước mặt cấp dưới.

“Chưa ạ, ấy đang chỗ của Từ Vân Khoát, hai người họ đang sống chung.” Ninh Minh Duệ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua điện thoại.

“Nó không về Cẩm Thành sao?” Ninh Minh Quyết nheo mắt lại.

“Không về được, chân bị thương, Từ Vân Khoát không cho về, đưa người đến căn hộ gần trường để chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sóc rồi.” Ninh Minh Duệ nói.

“Bị thương?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc