GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc nghĩ đến lần gặp mặt không mấy vui vẻ ở cửa thư viện hôm đó.

không hứng thú nói chuyện với Ninh Minh Duệ, cảm thấy anh ta tìm mình phần lớn cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có chuyện tốt đẹp, bèn đáp: “Không
rảnh.”

“…”

gái này, thật sự không cho anh ta chút mặt mũi nào. Cự tuyệt dứt khoát đến thế.
Gương mặt xinh đẹp thì xinh đẹp thật, nhưng quá lạnh lùng. Chẳng khác một tảng băng.
Ninh Minh Duệ nghiến chặt quai hàm, sắc mặt cũng sa sầm xuống. “Em vẻ rất không thích tôi?”

“Tại sao?”

“Nói thế nào nhỉ, thật ra chúng ta…”

“Anh có phiền không?” Văn Lạc ngắt lời anh ta, không muốn anh ta chọc thủng tầng quan hệ “máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chó” đầy xấu hổ đó.đang cố gắng để phai nhạt đi, thực ra cũng chẳng hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bận tâm.của hiện tại chỉ chính thôi. Nhưng cứ hễ gặp Ninh Minh Duệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bị gợi nhớ.
Giọng điệu đã không còn bình tĩnh như trước, lạnh nhạt nói: “Chúng ta không quan hệcả.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Chỉ là người dưng.” “Tránh ra, tôi rất bận.” “…”
Ninh Minh Duệ bình tĩnh nhìn Văn Lạc, chau mày.

Tốt lắm, xem ra cô đối với nhà họ Ninh bọn họ quả thực không có ý đồ gì, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đang cố gắng phủi sạch quan hệ?

Ninh Minh Duệ không chịu nổi vẻ mặt lạnh lùng của Văn Lạc. Gương mặt cau có như vậy, Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại thiếu gia anh ta chưa từng gặp phải. Thân thể anh ta cứng đờ, nhưng vẫn nghe lời cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùi sang một bước, im lặng không nói gì thêm.

Văn Lạc siết chặt tay lái, chân đạp xuống, bánh xe lăn về phía trước, đuôi tóc ngựa bay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong gió lạnh.

Đúng lúc này, từ bên phải lao ra một chiếc xe đạp màu đen. Cậu sinh viên trên xe dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể dừng lại, cứ thế lao thẳng về phía Văn Lạc. “Rầm” một tiếng, hai chiếc xe va © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạm vào nhau, cả người
xe đều ngã xuống đất.

Ninh Minh Duệ hoàn toàn sững sờ, trố mắt nhìn.

———

Bên trong một phòng máy tínhtòa J, không khí yên tĩnh, chỉ tiếng gõ bàn phímtiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 click chuột. Một người đàn ông trung niên hói đầu giáo viên coi thi của phòng này. Ông chắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai tay sau lưng, chậm rãi đi từ hàng máy tính đầu tiên đến hàng cuối cùng, rồi lại quét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt từ sau ra trước, tầm nhìn càng thêm rộng rãi ràng.

Cũng thế mà càng dễ dàng nhận ra một nam sinh tốc độ làm bài
đặc biệt nhanh. Ngón tay thon dài lách cách trên bàn phím, trên màn hình máy tính hiện ra từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuỗilệnh. Sinh viên thể viết code nhanh như vậy… Nam sinh mặc một chiếc áo khoác màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nâu nhạt, ánh mắt của giáo viên lướt từ vai đến của đối phương, khi thấy đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát thì không còn ngạc nhiên nữa.

Ông thu hồi tầm mắt, quay về bục giảng uống một ngụm nước.

Đúng như dự đoán, Từ Vân Khoát lạingười đầu tiên làm xong bài, đã nhấn nộp bài thi, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Môn thi này cho phép nộp bài sớm, giáo viên coi thi không nói gì, để mặc Từ Vân Khoát lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bục giảng lấy lại điện thoại rồi nhìn anh bước ra khỏi phòng thi.

Ra khỏi phòng máy, Từ Vân Khoát tắt chế độ máy bay, một tin nhắn WeChat hiện ra, của Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Duệ gửi tới.

[Lão Từ, bạn gái cậu đang ở phòng y tế của trường, thi xong thì qua thẳng đây đi.]

Tin nhắn này được gửi từ mười phút trước. Lông mày Từ Vân Khoát nhíu chặt lại.

Anh không hỏi Ninh Minh Duệ, mà trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Văn Lạc.

Nhưng lại không gọi được, hệ thống báo thuê bao đã tắt máy. Anh chuyển sang gọi cho Ninh Minh Duệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Bên kia rất nhanh đã bắt máy. “Alo? Lão Từ.”

Giọng Từ Vân Khoát trầm xuống, hỏi anh ta: “Có chuyện gì? Lạc Lạc, ấy làm sao?”

“Sao hai người lại cùng nhau?”

“Cô ấy, ờm, vấn đề nói lớn cũng không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ. Cậu cứ đến phòng y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tế trước đi, lát nữa tôi sẽ nói với cậu.” Ninh Minh Duệ nói.

Lời này nói không ràng, tim Từ Vân Khoát thắt lại. Anh không gọi điện cho Ninh Minh Duệ nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy thẳng ra ngoài khu giảng đường, nhanh chóng tìm một chiếc xe đạp công cộng quét mã mở khóa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi phóng về phía phòng y tế.

Văn Lạc nghe thấy Ninh Minh Duệ gọi điện thoại cho Từ Vân Khoát.
đang ngồi trên giường bệnh, tay trái quấn băng gạc, chân phải vừa đượcbột xong.

bất giác liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường.

vốn định tự mình liên lạc với Từ Vân Khoát, nhưng điện thoại hết pin, hôm nay ra ngoài lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mang theo sạc.

Trực ban phòng y tế hôm nay hai bác sĩ, một trong số đó họ Giang, trên mặt đeo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cặp kính gọng bạc trông rất nho nhã. Lúc này ông đang đứng bên giường bệnh, xửnhững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công đoạn cuối cùng trên lớp thạch cao chân cô.

Chuyến đến bệnh viện này, Ninh Minh Duệ đưa tới.

Lúc hai chiếc xe va vào nhau, đầu óctrống rỗng. Đến khi phản ứng lại được thì đã ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt đất, cơn đau thấu vào xương cốt.

Có lẽ người bị đâm, hoàn toàn không phòng bị, nên lúc đó cô bị thương nặng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu nam sinh kia. Cậu ta chỉ bị trầy xước khuỷu tay và đầu gối, hơn nữa lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trai, trông ngã cũng không nhẹ nhưng lại cảm thấy không sao. Cậu ta lúc đó rất hoảng hốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi, vội cùng Ninh Minh Duệ đỡ dậy.

Cậu nam sinh đó đang vội đi thi, cho nên đi rất nhanh, lại xui xẻo phát hiện ra phanh xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạp của mình không nhạy, nên không thể nào dừng lại được, cứ thế đâm thẳng vào cô.

Lúc đó cậu nam sinh mồ hôi đầm đìa, tay chân run rẩy, mặt mày lo lắng. Văn Lạc nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc cậu ta còn phải đi thi, nên chỉ bảo cậu ta để lại thông tin liên lạc, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng thể tự mình đến bệnh viện, để cậu ta đi thi trước.

Cậu nam sinh đó cảm ơn mấy tiếng rồi vội vàng chạy đi thi. Cậu ta cũng sinh viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoa máy tính, năm hai, địa điểm thi cũngtòa J.

bột xong, bác Giang quấn thêm một lớp băng gạc lên bề mặt thạch cao đã đông cứng, ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt lướt qua bàn tay VănLạc, nói: “Đừng lo lắng, sẽ khỏi thôi. Chỉ tai nạn này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến không đúng lúc lắm, lại ngay trúng tuần thi. Em còn mấy môn thi nữa?”

Văn Lạc suy nghĩ một chút, trả lời: “Năm môn ạ.”

Ngày mai hai môn, ngày kia một môn, ngày kìa còn hai môn nữa…

“Thế thì khôngcách nào khác, năm môn thi còn lại, e em phải chống nạng đi thi rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“…”

Ninh Minh Duệ đứng một bên, cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt hơi tái nhợt nhưng vẫn xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Văn Vũ Lạc, trong lòng cũng cảm thấy hơi thảm.

Lại chút áy náy.

Nếu như anh ta không chặn xe người ta lại để nói chuyện, cô đã đi sớm hơn hai phút, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải sẽ không xảy ra chuyện sau đó không?

“Được rồi, xong rồi,” Bác Giang nhặt cuộn băng gạc chưa dùng hết lên, nhìn VănLạc hỏi: “Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ngườiđây à?”

“Không phải ạ.” VănLạc đáp. “Quê đâu?”
“Cẩm Thành ạ…”

“Thế thì hơi phiền phức rồi, lớp bột này phảiít nhất hai tuần đấy.” BácGiang nói.

Hai tuần…

Lâu như vậy.

Thời điểm bị thương quả thực không thích hợp, tuần này thi xongtrường nghỉ.

Nhưng mà, và Từ Vân Khoát đã hẹn, nghỉ lễ sẽ không về Cẩm Thành, lại Minh Thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

VănLạc không nói nhiều, chỉ đáp: “Vâng… Em sẽ tự mình nghĩ cách ạ.”

Bác Giang gật gật đầu, quay đầu nhìn về phía Ninh Minh Duệ đang đứng một bên, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta: “Này cậu trai, trong thời gian này, cậu phải chăm sóc bạn gái mình nhiều hơn nhé. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ lễ, tốt nhất cậu đưa cô ấy ra sân bay hoặc ga tàu hỏa.”

“…”

Trước khi Ninh Minh Duệ kịp trả lời, Văn Lạc đã lên tiếng trước: “Anh ta không phải bạn trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu.”

“Ồ, vậy sao?” Bác Giang nhìn Ninh Minh Duệ thêm hai lần, “Thế… là anh trai à?”

“Hai đứa trông cũngnét giống nhau đấy.” “…”
Mặt Văn Vũ Lạc căng ra, “Cũng không phải ạ.”

Liên tiếp nói sai, bác Giang ngại ngùng cười một tiếng, không nói thêm.

Ninh Minh Duệ đi tới, liếc nhìn cái chân bột to sụ của Văn Vũ Lạc, thần sắc không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhiên, nói: “Bạn trai ấy đang trên đường tới.”

Lời này vừa dứt không lâu, chỉ qua hai phút, bóng dáng của Từ Vân Khoát đã xuất hiện cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng bệnh.

Dáng người anh cao thẳng, gần như cao bằng cả cánh cửa phòng bệnh, anh sải bước nhanh đến.

Văn Lạc vừa nhìn thấy anh, sống mũi bỗng dưng hơi cay cay, đôi mắt cứ nhìn anh không chớp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát thấy Văn Lạc vừa quấn băng gạc vừa bột, đầu óc ong lên một tiếng, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như hành động theo bản năng, anh bước tới túm lấy cổ áo của Ninh Minh Duệ.

“Này, cậu làm thế?” Ninh Minh Duệ giật mình kinh ngạc, không hiểu người này bị làm sao.

Từ Vân Khoát không phải kiểu người thư sinh văn nhã, dáng vẻ anhphần ngổ ngáo, khí chất sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bén mười phần, vóc dáng lại cao. Lúc này, cảm giác quen thuộc như muốn đánh người của anh khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp suất trong cả phòng bệnh như giảm xuống.mắt bácGiang giật giật, đẩy gọng kính trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt, vội ngăn cản: “Đừng đánh nhau chỗ của tôi nhé!”

“Từ Vân Khoát.” Văn Lạc cũng sững sờ, gọi tên anh.

Nghe thấy cô gái nhỏ gọi, Từ Vân Khoát mới buông cổ áo Ninh Minh Duệ ra, đi đến bên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh. Sắc mặt anh lúc này trầm xuống đáng

sợ, Văn Lạc chút ngây ngốc, đưa tay níu lấy tay áo anh, “Em không sao.”

Từ Vân Khoát nhìn Văn Vũ Lạc từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại trên bàn tay trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quấn băng gạc của cô, rồi lại chuyển đến cái chân phải bột, thầm nghĩ, thế này mà gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là không sao?

“Đau không?” Khí áp trên người Từ Vân Khoát rất thấp, anh cúi đầu hỏi Văn Lạc.

Văn Lạc mím môi dưới.phát hiện ra trước mặt Từ Vân Khoát, dường như không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách nào tỏ ra mạnh mẽ. Bởiđã nảy sinh sự dựa dẫm, trong lòng sẽ có cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tủi thân.

Cô có thể cảm nhậnràng sự đau lòng của Từ Vân Khoát.

Ngoài anh ra, cả bà ngoại, chưa từng ai thật sự đau lòngquan tâm đến như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

“Có…” Văn Vũ Lạc đáp.

Rất đau, đặc biệt lúc ngã xuống, đến giờ vẫn còn nhớ như in.

Nhìn bộ dạng kia, xem ra đối phương chính bạn trai của VănLạc rồi. BácGiang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nói: “Phần mềmkhuỷu tay trái của cô bé bị dập, còn đùi phải thì bị rạn xương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng cậu không cần quá lo lắng, tôi đã bôi thuốc cho rồi, lớp bột này cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trong hai tuần.”

Ông đơn giản nói cho Từ Vân Khoát biết tình hình của VănLạc.

Lúc này Từ Vân Khoát đã bình tĩnh lại một chút, dù khí chất trên người vẫn còn rất nặng nề. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh nhìn bác Giang, đáp một tiếng “Vâng”.

“Vậy làm sao ra nông nỗi này?”

“Cái này, để cậu ta nói cho cậu nghe,” Bác Giang chỉ vào Ninh Minh Duệ, nói: “Tôi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn thuốc uống cho bé.”

Hơn nữa phòng trực ban bây giờ cũng không còn ai, vết thương của Văn Lạc đã xử xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông cũng không tiện ở lại đây lâu.

Từ Vân Khoát gật đầu, “Cảm ơn bác sĩ.”

BácGiang nhìn anh, nói: “Không cần cảm ơn.” Nói rồi ông xoay người rời đi.
Đợi bóng dáng bácGiang ra khỏi phòng bệnh, ánh mắt Từ Vân Khoát chuyển sang Ninh Minh Duệ.

“…”

Ánh mắt đó, mẹ kiếp đáng sợ thật.

Phản ứng lúc trước của Từ Vân Khoát khiến anh tacùng bất ngờ.

Anh ta chưa từng thấy Từ Vân Khoát mất kiểm soát như vậy, trước nay anh luôn bình tĩnh, thong dong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy ý, phóng khoáng, nhưng vẫn nắm
chắc phần thắng trong tay.

Cảm giác như bây giờ, gái nhỏ Văn Lạc này, như thể đã trở thành mạng sống của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

“Không liên quan đến anh ta, chỉ là một tai nạn thôi.” VănLạc lên tiếng, kéo tay áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát, kể cho anh nghe lại cảnh bị chiếc xe đạp kia đâm phải.

Lúc nói chuyện, cả Từ Vân KhoátNinh Minh Duệ nhìn cô.

Đợi nói xong, Ninh Minh Duệ nói: “Đúng vậy, chỉ chuyện như thế thôi.”

“Lão Từ, chứ không thì cậu nghĩ tình huống thế nào?” Chẳng lẽ anh ta đánh Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành ra như vậy sao?
Anh ta ngày thường chơi bời đến mấy, cũng đâu phảiloại người đánh phụ nữ? Vừa rồi Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát quả thực là, cứ như thể vết thương trên người Văn Lạc do anh ta gây ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

Khoảnh khắc đó, anh ta thậm chí cảm thấy tình bạn cũng chẳng còn nghĩa gì.

Hơn nữa, anh ta Văn Lạcthù sâu oán lớn đâu? Chẳng qua chỉ tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan hệ thân thuộc đó thôi.
Từ Vân Khoát đưa tay xoa xoa đầu Văn Lạc, “Anh biết rồi.” Giọng anh trầm thấp, lại quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô: “Bây giờ cảm thấy thế nào?” “Có đau lắm không, em nói cho anh biết.”

Lần thứ hai anh hỏi, Văn Lạc nói: “Không sao đâu, anh đừng lo lắng.”

Từ Vân Khoát ngồi xổm xuống, cẩn thận xem xét cái chân bị thương của cô. Anh hỏi: “Chân trái không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao chứ?”

Văn Lạc đáp: “Vâng, chỉ bị trầy da một chút, chân phải chủ yếubị trật mắt cá chân.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đã kiểm tra chưa? Chắc chắn không sao chứ?” Từ Vân Khoát nhấc chân trái của Văn Lạc lên, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như muốn tự mình kiểm tra lại một lần, vẫn không yên tâm.

Ninh Minh Duệ đứng ở một bên, không nhịn được mở miệng nói: “Cậu yên tâm đi, đã chụp X-quang cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.”

Từ Vân Khoát quay đầu lại, “Cậu ra ngoài một lát đi.” “…”
“Được.” Ninh Minh Duệ cảm thấy mình tiếp tục lại đây cũng chỉ làm kỳ đà cản mũi. Đây cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần đầu tiên anh ta thấy Từ Vân Khoát cẩn thận lo lắng đến vậy. Anh ta sảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoái đồng ý, nhấc chân rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi Ninh Minh Duệ ra ngoài, Từ Vân Khoát vẫn giữthế ngồi xổm, nhẹ nhàng vén ống quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trái của Văn Lạc lên.

Tuy mặc quần jean, nhưng quần ống đứng, hơn nữa Văn Lạc rất gầy, ống quần dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được vén lên. Chân Văn Vũ Lạc trắng nõn một mảng, quả thực chỉ chỗ đầu gối bị trầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da, đã được bôi thuốc, những chỗ khác không vấn đề gì.

Sau đó, bác Giang xong đơn thuốc uống cho Văn Lạc, Từ Vân Khoát đi lấy thuốc. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa lấy thuốc xong không lâu, cậu nam sinh đâm phải Văn Vũ Lạc đã vộichạy đến bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện. Lúc đụng phải Văn Lạc, cậu ta đã nhận ra nữ thần nổi tiếng trong trường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa bản thân cũng là khoa máy tính, nên đương nhiên cũng nhận ra Từ Vân Khoát. Gặp nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành lang, cậu ta liền chạy thẳng đến trước mặt Từ Vân Khoát hỏi thăm tình hình của Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc, một lần nữa bày tỏ lời xin lỗi.

Từ Vân Khoát không nói nhiều với cậu ta. Chuyện đã xảy ra rồi, trách móc nhiều cũng không ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa, nguyên nhân chính cũngdo phanh xe không nhạy. Cậu nam sinh muốn bồi thường chi phí y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tế cho VănLạc, Từ Vân Khoát cũng lười nhận.

Lấy thuốc xong, Từ Vân Khoát bảo Ninh Minh Duệ lại phòng bệnh với VănLạc, còn anh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến gara của trường lấy xe.

Chân của Văn Lạc bây giờ không tiện đi lại, chắc chắn không thể dùng xe đạp chở cô được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát vừa đi, trong phòng bệnh lại trở nên yên tĩnh. VănLạc liếc nhìn Ninh Minh Duệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái, nói: “Anh đi đi, không cần đây với
tôi.”

cũng nói với cậu nam sinh đang đứng gác ở một bên: “Cậu cũng đi đi.”

Cậu nam sinh đó trông vẻ khờ khạo, biết cô bị thương không nhẹ, vẻ mặt áy náy đến giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chưa tan. Từ Vân Khoát đi lấy xe, cậu ta cùng Ninh Minh Duệ ở lại trong phòng bệnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tôi, tôi đợi anh Từ về rồi đi.” Cậu nam sinh nói.

Ninh Minh Duệ đút một tay vào túi quần, cũng nói: “Từ Vân Khoát đã dặn tôi như vậy, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ tôi thể đi trước được sao?”

“Tuy vết thương này không phải do tôi gây ra, nhưng tôi cũngtrách nhiệm.”

“Tôi cũng đợi cậu ta đến rồi mới đi.” “…”
Gara ngầm của trường cách phòng y tế không xa, Từ Vân Khoát rất nhanh đã lấy được xe, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lái xe đến đỗ cửa phòng y tế.

Sau đó anh lại một lần nữa vào phòng bệnh, bế Văn Lạc ra ngoài.

Ninh Minh Duệ ban đầu tưởng anh sẽ đỡ Văn Lạc, nhưng trên thực tế, căn bản không cần đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta. Từ Vân Khoát trực tiếp bế bổngtừ trên giường bệnh một cách ổn định và vững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc, sau đó lại bế ra ngoài đặt vào trong xe.

Ninh Minh Duệ đi theo sau, đợi VănLạc lên xe, anh ta mới đi tới nói: “Vậy tôi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước nhé?”

Bây giờ quả thực không cần anh ta nữa. Từ Vân Khoát đáp: “Ừ.”
VănLạc không nói gì.

“Vậy, em dưỡng thương cho tốt nhé, các môn thi tiếp theo, lẽ sẽ phải vất vả một chút.” Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Duệ cúi đầu, nói với người đang ngồi ghế sau.

gái nhỏ không mấy để ý đến anh ta, sắc mặt nhàn nhạt, chỉ đáp một tiếng “Ừm.”

Được, cứ cao ngạo đi.

Ninh Minh Duệ không nói nữa, lùi ra cạnh cửa, để Từ Vân Khoát đóng cửa xe.

Vài phút sau, chiếc xe việt màu đen trước cửa phòng y tế khởi động, hướng về phía túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xá khu Đông. Trong kính chiếu hậu, hai bóng người đứng bên đường dần xa.

Từ Vân Khoát nhìn Văn Lạc qua kính chiếu hậu, nói: “Chân em bị thương, không thể lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc trường được nữa, chuyển đến căn hộ kia đi.”

“Em liên lạc với bạn cùng phòng, bảo các bạn ấy giúp em thu dọn đồ đạc, hoặc là, anh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp em thu dọn?”

Văn Lạc đặt cái chân bị thương duỗi thẳng trên hai chiếc ghế sau, nghe Từ Vân Khoát nói vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sững người, ngẩng đầu lên.

Trước đây Từ Vân Khoát thực ra đã từng đề cập với cô, nếu muốn ở lại Minh Thành thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập thì không cần xin lại trường, cứ đến thẳng căn hộ của anh được.

Lúc đó đã không đồng ý. “Em…”
Từ Vân Khoát nói: “Bắt buộc phải đến đó ở. Anh sẽ ở cùng em.”

“Để tiện chăm sóc em.” “…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc