GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 50

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lời của Từ Vân Khoát khiến Văn Vũ Lạc vô cùng kinh ngạc.

“Anh nói, ba mẹ anh… đồng ý rồi sao?” Văn Lạc lặp lại câu nói của anh.

“Ừ.” Từ Vân Khoát đáp, rồi lại véo nhẹ má cô, “Anh đã cho họ xem ảnh của em rồi, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng rất thích, khen em xinh.”

“…”

“Ban đầu, anh thực ra chỉ cho ông nội xem thôi, họ gửi ảnh của em cho ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. Sau đó, ông ngoại, rồi cả cậu hai và cậu ba của anh cũng xem ảnh của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Không một ai là không thích, ai cũng muốn gặp em.” Từ Vân Khoát không hề nói dối. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại của anh lưu không ít ảnh đẹp của Văn Vũ Lạc, kể cả ảnh hồi cấp ba. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiếm khi mới có bạn gái nên người lớn trong nhà ai cũng mò. Cứ thế một người biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại truyền cho người kia, chẳng mấy chốc cả nhà đều hay.

Những người lớn nhà anh, chỉ cần nhắc tên một người thôi, lẽ VănLạc cũng từng nghe qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Nhưng

ngoài đời, họ lại rất hòa ái dễ gần, không hề tỏ vẻ xa cách. “…”
Văn Vũ Lạc nhất thời chút không tiếp thu nổi.

Ảnh của cô, cả nhà Từ Vân Khoát… đã xem qua rồi sao?

“Sao anh lại…” VănLạc định nói, sao Từ Vân Khoát lại đưa hết ảnh của cho người nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem như vậy, bọn họ… bọn họ thực ra mới chỉ đang hẹn hò, chứ đã bàn đến chuyện cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin đâu.

Cảm giác “được xem trọng” này, VănLạc rất ít khi được. Ngay cả người nhà của cô, trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ngoại thân thiết nhất, cũng chưa từng ai coi trọng cô.

Vậy Từ Vân Khoát mới yêu nhau chưa được một học kỳ, anh đã kể về sự tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại của cho gia đình mình nghe.

Còn cho họ xem cả ảnh củanữa.

“Anh làm sao? Hửm?” Từ Vân Khoát cười. Khi anh cười, gương mặt sắc sảo, anh tuấn tràn ngập vẻ phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa, đó cũng là lúc anh quyến nhất. Anh vẫn luôn nói anh đặc biệt thích cười, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cũng vậy, nụ cười của Từ Vân Khoátmột sức hút khó cưỡng. “Anh khó khăn lắm mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoát ế, chuyện đại sự cả đời cuối cùng cũng có tiến triển, đương nhiên không muốn giấu giếm làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. Sớm muộn cũng phải nói cho họ biết
thôi.”

“…”

Chuyện đại sự cả đời.

“Nhưng mà, chúng ta vẫn còn trẻ lắm…” Văn Lạc bật ra câu này.

Từ Vân Khoát còn rất trẻ, sau này sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết trước được.

Tương lai vẫn còn dài đằng đẵng.

Từ Vân Khoát nhìn cô, ánh mắt lướt một vòng trên gương mặt cô, “Thế thì sao?”

“Ý của em sao?” “Anh…”
“Em đã hôn anh, cũng đã ôm anh, những đêm còn gọi điện ngủ cùng anh, tiếng ngáy của anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài em ra chưa gái nào khác được nghe.
Giờ em không muốn chịu trách nhiệm à?” Từ Vân Khoát không nhịn được đưa tay kéo nhẹ tai cô. Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi cô nghiêm túc nói chuyện đó, gương mặt nhỏ nhắn lại căng ra, nếu không phải anh hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, thì biểu cảm này của còn khiến người ta tưởng đang giận dỗi.

“Tuổi trẻ không phải cái cớ đâu Văn Lạc, người trẻ tuổi cũng cần phải trách nhiệm.”

“…”

Nói cứ như một tra nữ vậy, cô chẳng qua chỉ nói ra lời thật lòngthôi.

đương nhiên muốn bên anh mãi mãi.

“Ý của em là,” đôi mắt màu hổ phách của Văn Lạc cũng nhìn thẳng vào anh, nói: “Có phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi sớm không? Bây giờ… cả nhà anh đều biết em rồi.”

Lần đầu tiên, Văn Vũ Lạc lại có cảm giác căng thẳng đến thế.

Đứng trên sân khấu tranh biện trước bao nhiêu người, hay làm MC, cô cũng chưa từng tâm trạng này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sợ mình sẽ không được chấp nhận.

Cũng sợ gia đình anh cảm thấy không xứng với anh. Bọn họ, vốn đã khoảng cách rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn.
“Không sớm đâu. Em thì còn trẻ, nhưng anh đã là sinh viên năm ba rồi, một năm nữatốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp.” Từ Vân Khoát nắm lấy một bàn tay của đặt lên đầu gối mình. Taymềm mại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt trên đầu gối anh cảm giác rất thoải mái. “Anh rất muốn đưa em về nhà, chỉ cần em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng lòng.” Bàn tay anh bao phủ lên mu bàn tay cô, ấm áp vững chãi.

“Chỉ cần em bằng lòng”, lạicâu nói này.

Ánh mắt anh kiên định chân thành, còn có một sự nồng nhiệt Văn Vũ Lạc thể cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được.

Dường như, chỉ cần không nhút nhát, không lùi bước.

Anh sẽ không một chút do dự nắm tay cùng đi về phía trước.

“Em đừng lo, người nhà anh rất dễ nói chuyện, đặc biệt ông nội anh. Ông cực kỳ thích các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bé. Ông đối xử với con trai, cháu trai hoàn toàn

khác với con gái, cháu gái. Với đám con trai bọn anh, ông rất nghiêm khắc, phạm lỗi lớn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu phạt bằng gậy quân đội. Nhưng ông cũng rất biết nói lẽ, nếu thành tích tốt, phần thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ông cũng rất hậu hĩnh. Còn với con gái thì khác, hai của anh được ông cưng chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ nhỏ đến lớn. Cả em gái anh nữa, ông cưng nhất, gần như cưng lên tận trời. Cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nhìn thấy ảnh của em, ông thích lắm. Ông nội anh hơi cái đẹp, những đứa trẻ xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xắn rất được lòng ông.”

“Còn ba mẹ anh, họ thường ngày công việc khá bận rộn, hồi nhỏ anh
thực ra rất ít khi gặp họ, chủ yếu do ông nội nuôi lớn. Nhưng trước khi anh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớp 9, tuần nào họ cũng dành thời gian đến thăm anh ít nhất một lần. Lúc tụ họp, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đối xử với anh rất tốt. Hồi anh mới lên lớp 10, mẹ anh đã luôn nói, nếu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đương thì không được giấu bà.
không phải kiểu phụ huynh phản đối yêu sớm. Chỉ lúc đó anh chưa gặp được người mình thích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn yêu sớm cũng không hội. Lên đại học, mỗi lần gọi điện cho bà, câu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều nhất cũng ‘Thằng
nhóc con, rốt cuộc đã yêu đương chưa?’. Nếu đối tượng rồi thì phải nói cho biết, bà sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không can thiệp, nhưng phải thỏa mãn trí của bà…”

Từ Vân Khoát nói với VănLạc rất nhiều, giới thiệu từng người trong gia đình mình, dường như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xua tan đi những băn khoănnghi ngại trong lòng cô.

Anh lớn lên trong một gia đình ưu như vậy, nhưng lại không tính cách của một công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bột, ngược lại còntâm tư tinh tế, khả năng thấu cảm rất mạnh, thể đoán được suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ trong lòng cô.

tính cách anh tốt như vậy, lạc quan, lương thiện nồng nhiệt như vậy, lẽ cũng liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc anhmột gia đình trọn vẹn.

Nghe anh nói, dường như Văn Vũ Lạc thấy một vầng sáng tỏa ra từ người anh.

Anh muốn kéo cô ra khỏi bóng tối, muốn nói với cô rằng, thể tin tưởng anh, cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tin tưởng gia đình anh.

“Được…” Từ Vân Khoát rất giỏi ăn nói, khả năng khai thông tưởng cũng vô cùng mạnh. Đến cuối cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc quỷ xui thần khiến thế nào lại đồng ý với anh.

Đồng ý năm nay sẽ cùng anh về Yến Thành, đến nhà anh cùng ăn Tết. Anh đã thẳng thắn chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành.
cũng sẽ dũng cảm bước về phía anh. Bất kể sẽ phải đối mặt với điều gì.
Tuy nhiên, hai người bàn bạc lại, không thể vừa nghỉ đông cùng Từ Vân Khoát về nhà anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Yến Thành ngay được. Văn Lạc vẫn muốn ở lại Minh Thành thực tập. Vừa hay Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũngsinh viên năm ba, anh muốn cùng bạn bè mở một công tyMinh Thành, đang trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giai đoạn chuẩn bị khởi nghiệp.vậy, kỳ nghỉ đông anh cũng phảilại Minh Thành một thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian. Đợi đến tận ngày ba mươi Tết mới cùng nhau về Yến Thành.

——

“Lạc Lạc, cậu mua chưa? Mua hôm nào thế?” Tại giảng đường bậc thang, Chung Tuyết hỏi Văn Vũ Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lát nữa một bài thi chuyên ngành, Chung Tuyết và Văn Vũ Lạc cùng chọn một giáo viên cho môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này nên cũng thi chung một chỗ. Số báo danh của nàng ngay phía trước Văn Lạc. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm phút nữa mới bắt đầu thi, tài liệu ôn tập đã cất vào cặp đặt trên bục giảng. Rảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rỗi không có gì làm, Chung Tuyết quay đầu lại bắt chuyện với Văn Vũ Lạc.

Văn Lạc thay một lõi bút mới, đáp: “Chưa, nghỉ đông này tớ không về nhà.”

“Hả? Cậu chắc không? Sao lại không về? Tết cũng không về sao?” Chung Tuyết không biết tình hình nhà Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ Lạc, nghe cô nói không về nhà thì rất ngạc nhiên.

“Ừm.” Văn Lạc đáp, “Tớ muốn lại Minh Thành thực tập.” “…”
Chung Tuyết không nhịn được nhìn Văn Lạc thêm vài lần, “Thực tập á… Ồ, vậy cậu giỏi quá. Bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tớ không về nhà thì chịu chết, khó khăn lắm mới được nghỉ, tớ thèm đồ ăn ba tớ nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm rồi.”

“Ài, không phải đại thần chứ? Anh ấy bắt cậu lại à?”

Nếu không thì VănLạc đúng quáđạo rồi, mới năm nhất đã nghĩ đến chuyện thực tập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời lạnh thế này lại không chọn về nhà.

Nếu tình yêu, thì còn thể hiểu được.

Chung Tuyết nói vậy cũng không sai, nếu không yêu Từ Vân Khoát, cũng thể chọn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quê tìm việc thực tập.

“Ừm… Chắc cũng gần vậy.” Văn Lạc đáp. Còn gần nữa, chính xác tình yêu mà!
Chung Tuyết bĩu môi, “Tốt thật, nếu tớ mà yêu đương, chắc cũng chẳng nỡ về nhà đâu.”

“…”

Văn Lạc không phản bác, cụp mi, khẽ vạch một đường nhỏ bằng cây bút bi lên lòng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay, xác nhận lõi bút vẫn tốt.

Một lúc sau, chuông reo, hai giáo viên đứng trên bục giảng bắt đầu bóc niêm phong đề thi phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Giảng đường trở nên yên tĩnh. Sau khi nhận được đề thi, các sinh viên ngồi vào chỗ cúi đầu bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu làm bài nghiêm túc.

Hôm nay Văn Lạc buộc tóc đuôi ngựa, mái tóc đen được kẹp gọn bằng một chiếc kẹp tóc hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bướm do Từ Vân Khoát mua cho cô, vài sợi tóc mái mỏng manh rủ bên tai.

Mặt trời ra từ sau những đám mây, xuyên qua số tán lá, chiếu vào cửa sổ. Ánh nắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng óng rải vào lớp học, nửa bên của Văn Lạc dưới ánh mặt trời hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những sợi lôngnhỏ xíu. Cô tập trung làm bài, dường như sinh viên tốc độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm bài nhanh nhất trong lớp. Vì quá xinh đẹp, hai giáo viên coi thi đặc biệt chú ý đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn một chút, phát hiện ra chẳng mất bao nhiêu thời gian đã lật sang mặt sau của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tờ đề thi, tiếp tục làm…

Ánh mắt họ nhìn càng thêm vẻ tán thưởng.

———–

Hôm đó Văn Lạcba môn thi, một môn buổi sáng, hai môn buổi chiều. Từ Vân Khoát chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai môn, nhưng cả hai môn diễn ra khá muộn. Một môn bắt đầu lúc bốn giờ chiều, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môn lúc sáu giờ tối. Điều này nghĩa nếu không nộp bài trước, anh sẽ khôngthời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian để giải quyết bữa tối.môn thi lúc bốn giờ chiều của anh lại không cho phép nộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bài sớm, phải đợi đến khi chuông reo mới được ra khỏi phòng thi.

Văn Lạc không muốn anh đói. Sau khi kết thúc môn thi cuối cùng vào buổi chiều, thời gian của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khádả. tìm một phòng học trống tự học một lúc, canh đúng thời điểm Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát sắp thi xong môn đầu tiên,thu dọn cặp sách, đi ra siêu thị tiện lợi gần trường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua một chiếc bánh la Từ Vân Khoát thích một chai sữa chua, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trực tiếp quẹt xe đạp công cộng để đến tòa J.

Môn thi tiếp theo của Từ Vân Khoát bên đó. X: [Bảo bối, anh thi xong rồi.]
X: [Còn một môn nữa, em tự đi ăn tối đi nhé.]

Văn Lạc vừa dừng xe tòa J thì mới thấy hai tin nhắn này của Từ Vân Khoát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm điện thoại gõ chữ: [Anh đến tòa J chưa?]

Bên kia không trả lời, lẽ đang lái xe đến tòa J. VănLạc đứng cửa tòa J © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi.

Mặt trời đang lặn dần sau núi, mây giăng tầng tầng lớp lớp, ráng chiều cuộn trào như một ngọn lửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rực rỡ, hoàng hôn đang dần buông xuống chân trời.

Khi Từ Vân Khoát và Trang Tiện cùng lái xe đến tòa J, cả hai bắt gặp một bóng hình xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp.

Bóng hình ấy cùng nổi bật, ngũ quan tinh xảo xuất chúng, rạng rỡ đến mức khó tin. Mái tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi ngựa buộc gọn gàng, sạch sẽ, đuôi tóc khẽ đung đưa trong gió chiều se lạnh. mặc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc áo phao màu đen, quần jean ống dài, một cách phối đồ rất giản dị. Nhưng vốn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái móc áo di động, mặc quần áo bình thường cũng thể dễ dàng thu hút ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mọi người.

Từ Vân Khoát dừng lại một chút.

gái nhỏ cũng đã thấy anh, bước xuống hai bậc thềm trước cửa tòa J, chạy chậm về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.

Từ Vân Khoát đỗ xe, nhìn cô, rồi đỗ xe gọn vào chỗ.

Người đến gần, mang theo một mùi hương hoa trà dễ chịu. Văn Lạc trước tiên ôm lấy cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát, tháo cặp sách xuống, lấy ra
chiếc bánh chai sữa chua đã mua lúc trước, “Em mang đồ ăn cho anh này.”

“Mẹ kiếp!! bạn gái sướng thật, ngưỡng mộ chết đi được.” Trang Tiện đứng ngay bên cạnh, cũng vừa đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe xong, buột miệng cảm thán.

Bỗng nhiên anh ta cũng ao ước một bạn gái thơm tho mềm mại, thể cho anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm hôn, còn thể mang đồ ăn đến cho.

Thật tốt biết bao.

Đặc biệt trong một ngày trời lạnh thế này. Chua đến mức răng anh ta sắp rụng hết cả rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Văn Lạc nhìn Trang Tiện, không biết anh ta thi cùng Từ Vân Khoát, nói: “Xin lỗi nhé, em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua phần của anh.”

Thực ra thể mua cùng một lúc.

Trang Tiện có chút thụ sủng nhược kinh, cảm thấy em tiên nữ này trông vẻ lạnh lùng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực ra lại không hề kiêu căng chút nào,

vội cười nói: “Không cần không cần, đói một lát không sao đâu. Anh khôngyếu đuối như lão Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, anh thi xong rồi ăn sau cũng được.”

quá ghen tị, nên anh ta mới kháy đểu Từ Vân Khoát một chút. “…”
“Anh đi trước nhé em tiên nữ! Lão Từ, ăn xong thì mau lên phòng máy đi, đừng để lỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ thi!” Trang Tiện trịnh trọng nhắc nhở xong câu đó, rất nhanh nhấc chân đi trước vào trong tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 J.

Văn Lạc nhìn chiếc bánh trong tay mình, nói với Từ Vân Khoát: “Hay là anh chia cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy một ít bánh đi?”

Thi cử bị đói,cảm thấy không tốt lắm.

Vẻ mặtrất ngây thơ, đơn thuần, chân thành nói ra lời này. Từ Vân Khoát đưa tay véo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô một cái, lấy chiếc bánh từ tay cô, “Không cần, em quan tâm cậu ta làm gì.”

Trước khi ăn bánh mì, Từ Vân Khoát ôm lấy Văn Lạc, hôn cô hai cái.

Sau đó, anh dứt khoát vỏ bánh, cắn một miếng lớn.

Văn Lạc đút hai tay vào túi áo phao, nhìn anh ăn. Chiếc cằm trắng nõn xinh đẹp của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nửa giấu dưới chiếc khăn quàng cổ màu phê nhạt.

Từ Vân Khoát không hề phụ lòng tốt của Văn Vũ Lạc, anh ăn rất nhanh. Chiếc bánh mì mấy miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã hết, chai sữa chua cũng hút xong ngay lập tức. Ăn xong cả hai thứ, anh một tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đúng lúc chuông vào lớp reo, sắp đến giờ thi, Văn Lạc đẩy anh một cái, “Anh mau vào đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố lên nhé.”

Từ Vân Khoát lại thong thả, đưa tay véo cô, “Em còn chưa ăn tối phải không? Cũng đi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, đừng để bị đói.”

“Em biết rồi.” Văn Lạc nói, lại thúc giục anh, “Mau vào đi.”

Thường thì trước khi thi phải dùng máy kim loại kiểm tra xem thí sinh mang theo đồ điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử vi phạm quy định không. Văn Lạc sợ Từ Vân Khoát đi muộn, giám thị sẽ không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh vào phòng thi.

“Ừm.” Từ Vân Khoát ghé sát lại hôn lên môimột cái rồi mới nhấc chân đi vào khu giảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường.

“Ợ.”

“…”

Tiếng này Văn Lạc chắc chắn không nghe nhầm. Quay đầu nhìn lại, bóng lưng cao lớn, phóng khoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ Vân Khoát vừa bước vào khu giảng đường, xung quanh không ai khác.

Anh sẽ không bị nghẹn chứ?

Vừa rồi anh quả thực ăn hơi ngấu nghiến, cũng đâu bắt anh phải ăn hết, chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh lót dạ một chút.

Hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến bài thi của anh…

Nhìn Từ Vân Khoát lên tầng hai, VănLạc mới quay người chuẩn bị đến tòa nhà tự học. Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó còn nhiều chỗ trống hơn, giờ này thư viện
chắc chắn đã kín chỗ.

chú ý thấy một bóng người cách đó không xa.

Đối phương lười biếng đứng bên một gốc cây, dường như vừa nói chuyện điện thoại xong. Anh ta đưa điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoại từ bên tai xuống, cũng nhìn thấy cô. Hai người bất ngờ chạm mắt nhau.

Sắc mặt Văn Vũ Lạc lạnh đi vài phần. dời mắt đi trước, bước về phía chiếc xe đạp công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cộng đã quẹt lúc nãy, móc điện thoại ra quét mã.

Sau khi mở khóa, dắt xe ra khỏi chỗ đỗ, leo lên xe, rồi đặt chân lên bàn đạp.

Một loạt động tác đều rất bình tĩnh, không mang theo nhiều cảm xúc.

Nhưng ngay khi chuẩn bị đạp xe đi, Ninh Minh Duệ đã chặn lại, thân hình cao lớn chắn ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đầu xe cô.

Văn Lạc ngẩng đầu.

Ninh Minh Duệ nhìn cô, đôi mày nhíu lại, rồi lại giãn ra. “Có rảnh không?”
“Nói chuyện một lát.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc