GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày mưa, trời tối nhanh hơn, hoàng hôn nặng nề buông xuống nơi chân trời. Đèn đường trong sân trường lần lượt sáng lên, qua màn mưa, từng chùm ánh sáng hiện lên một màu vàng nhạt mông lung.

Đúng vào giờ cơm chiều, nhà ăn rất đông người.

Văn Lạc Từ Vân Khoát cùng nhau xếp hàng một quầy để gọi mỗi người một phần cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trộn nồi đá thịt ba chỉ kiểu Hàn.

Trong lúc chờ cơm, Văn Lạc phụ trách xếp hàng, còn Từ Vân Khoát đi mua hai ly nước rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay lại.

“Là món Nho Mộng Tuyết đó sao?” Thấy ly nước Từ Vân Khoát mang về, VănLạc hỏi.

Món nước này cô từng nghe Chung Tuyết mọi người nhắc đến, một món mới ra của tiệm trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sữa tầng một nhà ăn số hai. Tiệm trà sữa đó do một đàn anh trong trường mở, thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên ra mắt các món mới. Một vài món quá sáng tạo nên vị khá kỳ lạ, nhưng món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước này sau khi
ra mắt lại khá hot trong trường. Chung Tuyết đã rủ mọi người hôm nào đó cùng nhau đến nhà ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số hai để thử.

“Ừm.” Từ Vân Khoát đáp, rồi đưa một ly nước đến gần Văn Lạc.bị lạnh giật mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rụt cổ lại.

Vẻ mặt bị lạnh đến co rúm của trông vô cùng đáng yêu. Từ Vân Khoát nhếch môi, cắm ống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hút vào một ly rồi đưa đến trước mặt Văn Lạc. Tính tình tốt của Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ dành hết cho Từ Vân Khoát, không so đo với anh, nhận lấy ly nước, cúi đầu ngậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ống hút.

“Ngon không?” Thấy uống hai ngụm, Từ Vân Khoát hỏi.

Văn Lạc gật đầu. quay đầu nhìn qua, cửa tiệm trà sữa bên kia đang rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xếp hàng, nhưng Từ Vân Khoát dường như chỉ đi một loáng là đã mang về được hai ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi anh: “Anh không phải xếp hàng mua à?”

“Cũng gần như vậy, phải nói anh không mua, hai ly này chủ tiệm tặng.” Từ Vân Khoát nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chủ tiệm quen anh.”

“…”

Khả năng giao tiếp của Từ Vân Khoát dường như cũng mạnh mẽ như các năng lực khác của anh, bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều.

Mùi vị của ly nước rất ổn, Văn Vũ Lạc ngậm ống hút uống thêm hai ngụm nữa.

Nghe thấy hình như đã gọi đến số của họ, Văn Lạc đi cùng Từ Vân Khoát ra lấy cơm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hai phần cơm được đặt trên cùng một cái khay. Từ Vân Khoát phụ trách bưng, còn Văn Lạc cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy ly nước còn lại trong tay anh, sau đó cùng nhau đi tìm chỗ ngồi.

Dọc đường đi rất nhiều ánh mắt nhìn theo, còn người giơ điện thoại lên chụp ảnh. Hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc cầm ly nước, mái tóc đen xõa dài, không mấy để tâm đến những ánh mắt đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chỗ trống còn lại không nhiều, một số chỉ còn lẻ một ghế, ba ghế kia đã người ngồi. Tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc mới thấy một chiếc bàn cả bốn ghế đều trống. Văn Lạc đi theo Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát qua đó ngồi xuống.

đặt ly nước xuống, xoay người đi lấy dụng cụ ăn.

“Chuyện tình cảm của đại thần cũng bình dân ghê, trước đây anh ấy ít khi đến nhà ăn lắm, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ lúc yêu Văn Lạc lại toàn chạy ra nhà ăn thế nhỉ ha ha ha ha, đến phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩu lương cho chúng ta à?”

“Biết đâu Văn Lạc cố tình thì sao, để tuyên bố chủ quyền ấy mà.”

“Cần thiết à, cậu ấy không bảo Từ Vân Khoát ra nhà ăn thì ai trong chúng ta không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đang yêu nhau chứ. Trong trường này mà còn ai không biết thì chắc người tối cổ rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Cũng đúng, tình thú thôi, không cho cặp đôi đại lão nhà người ta ra nhà ăn ăn bữa cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à.”

“…”

Lúc cầm dụng cụ ăn quay về, nghe thấy mấy gái ngồi bàn bên cạnh bàn tán.

Văn Vũ Lạc lặng lẽ quay về chỗ Từ Vân Khoát, đưa cho anh một chiếc thìa.

Từ Vân Khoát đang hút ly Nho Mộng Tuyết, yết hầu trên cổ trắng nõn khẽ chuyển động. Anh lười biếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận lấy, nói: “Ăn cơm được rồi.”

“Vâng.” Văn Lạc đáp, kéo ghế ra ngồi xuống.

theo bản năng cũng muốn uống một ngụm nước rồi mới ăn, nhưng khi nhìn qua thì phát hiện ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nho Mộng Tuyết còn lại trên bàn chưa ai động đến, miệng ly vẫn còn màng bọc, ống hút chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóc vỏ nằm bên cạnh.lại nhìn sang Từ Vân Khoát.

Lyđã uống, hình như anh cứ thế cầm lên uống luôn, chứ không phải bóc ly mới của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Sao anh lại uống ly của em…” Văn Lạc lên tiếng. Từ Vân Khoát nhìn cô, nhướng mày, “Không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?” “Như nhau cả mà.”
Họ đến môi còn hôn rồi.

Uống nước của đối phương, hình như đúng là… không đáng để ngạc nhiên cả…

Văn Lạc không nói thêm, chỉ nhìn Từ Vân Khoát một cái rồi lấy ly Nho Mộng Tuyết chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóc kia, xé vỏ ống hút c.ắm v.ào.

Vị thịt nho đậm đà quyện với hương sữa, cònchút đá bào nhuyễn mịn, ngọtkhông ngấy, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác rất thanh mát.

Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm dáng vẻ uống nước một lúc, rồi hỏi: “Tối nay emtiết không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Không ạ.” Văn Lạc đáp, “Sao vậy anh?”

“Tối nay anh phải huấn luyện cho đám nhóc trong đội bóng rổ, 7 giờ rưỡi bắt đầu, tập một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rưỡi.” Từ Vân Khoát nói.

“Ngoài trời không phải đang mưa sao?”

“Tập trong nhà, mượn được sân vận động khu Bắc của trường rồi.” Từ Vân Khoát nói.

“Anh đội trưởng đội bóng rổ của trường à?” Văn Lạc hỏi, cô từng nghe Chung Tuyết nhắc đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đúng vậy, nhưng sắp từ nhiệm rồi.”

Anh lại hỏi cô: “Tối nay em không tiết, cũng không việckhác đúng không?”

Văn Lạc lắc đầu.

“Vậy muốn đi cùng bạn trai một chuyến không?” Từ Vân Khoát nhìn cô.

Anh đã nói như vậy, thể không đi sao.

“Vâng,” Văn Lạc gật đầu, “Em đi với anh.”

“Đúng rồi, hai thằng bạn cùng phòng của anh chắc cũng sẽ đó. Mấy cậu ta cứ đòi gặp em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mãi. Một người tên Lâm Nghĩa Thuyền, một người tên Trang Tiện.” Từ Vân Khoát múc một thìa cơm trộn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đối với cái tên Trang Tiện này, Văn Lạc chút ấn tượng.

Anh ta đã gọi cho Từ Vân Khoát vài lần, cứ thúc giục anh dẫn đi gặp đám bạn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.

Nghĩ đến điều đó, Văn Vũ Lạc hỏi: “Bạn cùng phòng còn lại của anh đâu? phải Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Duệ không?”

Ký túc của trường Minh Đại thườngphòng bốn người, nhưng Từ Vân Khoát chỉ nhắc đến hai người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhắc đến Ninh Minh Duệ, Từ Vân Khoát lại ngước mắt lên, nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn, sáng sủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh xảo đối diện.

“Không phải, cậu ta ở phòng bên cạnh. Một bạn cùng phòng nữa của anh tên Trương Mục, hai người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay tiết tối, không đến được.” Từ Vân Khoát nhẹ vào cán thìa thủy tinh, giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm ấm, “Mà nếu Ninh Minh Duệ không tiết tối, anh cũng sẽ không gọi cậu ta đến.”

đã kể hết mọi chuyện cho anh, nên anh biết khúc mắc của cô.

Văn Lạc hàng mi đen xuống, khẽ “ừm” một tiếng, ngậm ống hút hút thịt nho bên trong.

“Lạc Lạc!” Một tiếng gọi khiến hơi sững lại. Giọng nói này rất quen,quay đầu lại, Chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuyết.

Phía sau Chung Tuyết cònHướng Lan Lan. Cả hai đang bưng một cái khay, trên đó phần cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mỗi người một ly Nho Mộng Tuyết.

“Tuyết Tuyết,” Văn Lạc quay đầu nhìn họ, tay vẫn cầm thìa cơm.

Đôi mắt Chung Tuyết thể nói đang sáng lấp lánh. Hình như Hướng Lan Lankéo ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, nhưng ấy không để ý, bưng khay đi đến

trước mặt VănLạc, “Trùng hợp quá Lạc Lạc, cậu, cậu cũng cùng đại thần đến nhà ăn số hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm à?”

“Ừm…” Văn Lạc gật đầu, đáp.

“Ồ ồ, tốt quá, tốt quá!” Chung Tuyết cười chút ngây ngô.

Chỉ là Văn Lạc không thể nhìn thấy nội tâm của ấy, nếu thể, chắc chắn sẽ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được cảm xúc dâng trào của ấy lúc này.

Biết hai người họ yêu nhau, tận mắt thấy họ bên nhau, cảm giác hoàn toàn khác.

Hướng Lan Lan chút xấu hổ, vốn ấy định giả vờ không thấy để không phải chào hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm phiền cặp đôi nhà người ta yêu đương làm gì. Lúc này ấy cũng chỉ cười theo, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bọn tớ cố tình đến nhà ăn số hai để mua Nho Mộng Tuyết đấy, không thì đã ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ăn số một rồi.”

“Ừm, đúng vậy.” Chung Tuyết đáp.

Hướng Lan Lan kéo tay Chung Tuyết, nói: “Chúng ta đi thôi, tìm chỗ ngồi đi, khay nặng quá.”

Chung Tuyết liếc nhìn xung quanh, “Phiền ghê! Nhà ăn số hai còn đông hơn cả nhà ăn số một, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm chỗ quá.”

Lúc này, bàn của Văn Lạc chỉ còn lại hai chỗ trống. Cô nhìn theo,
quả thật bây giờ rất khó tìm chỗ. Lúc nãy Từ Vân Khoát cũng phải tìm một lúc mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bàn trống này. nói: “Các cậu ngồi đây đi, hai
ghế kia cũng không ai.”

“Như vậy… được không?” Chung Tuyết siết chặt cái khay, hỏi.

“Có mà không được.” Văn Lạc nói.

Chung Tuyết nhìn sang Từ Vân Khoát, “Sợ đại thần ý kiến thôi.”

Từ Vân Khoát cười cười, “Không sao đâu, các em ngồi đi. Các em bạn cùng phòng của Lạc Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không?”

Được Từ Vân Khoát cho phép, Chung Tuyết kéo Hướng Lan Lan phấn khích ngồi xuống không chút khách sáo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gật đầu lia lịa, “Vâng vâng! Bọn em bạn cùng phòng của cậu ấy.”

Từ Vân Khoát nhếch môi, gương mặt góc cạnh, thần thái lịch sự nhưng vẫn tràn đầy khí chất sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyến rũ, “Chào các em.”

“Hì, chào, chào đại thần!!” Chung Tuyết cũng lịch sự đáp lại, không nhịn được thầm nghĩ, Mộc Tử Nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng là thiệt thòi lớn, giờ này lại có tiết liền, không thể cùng họ đến nhà ăn số hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm.

Bàn ăn hai người biến thành bàn ăn bốn người. Văn Lạc Từ Vân Khoát không nói chuyện riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, mà nghiêm túc ăn cơm.

Chung Tuyếttrong túc thì đặc biệt trai, nhưng khi đứng trước mặt “chính chủ”, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn biết hai chữ “rụt rè” viết như thế nào, không hành động quá lố, cũng không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm Văn Lạc mất mặt. ấy chỉ tìm Văn Lạc để trò chuyện, “Lạc Lạc, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu tiết tối
không? Tớ với Lan Lan có.” “Không.” Văn Lạc đáp.
Cô nhìn hai người họ, hỏi: “Các cậu học cùng môn à?”

“Không đâu, tớ học môn tự chọn, cậu ấy học Triết học Mác-Lênin.” Người trả lời Hướng Lan Lan.

Chung Tuyết nói: “Các cậu nói xem môn Triết trốn học được không? Chẳng muốn đi học chút nào, ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời còn đang mưa, thà đi thư viện giết thời gian còn hơn.”

Văn Lạc nói: “Có một số giảng viên sẽ điểm danh đấy.”

Hướng Lan Lan nói: “Vẫn nên đi học đi, mới là kỳ đầu tiên của năm nhất cậu đã muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốn học Triết rồi à.”

Một giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên. Chung Tuyết hướng mắt sang phía đối diện, siết chặt đôi đũa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay.

“Môn Triết của em giảng viên nào dạy?” Từ Vân Khoát hỏi. Chung Tuyết đáp: “Chung Văn Hi ạ, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ với em luôn.”
“Chung Văn Hi à, anh học rồi, thầy ấy tiết nào cũng điểm danh.” Tốc độ ăn của Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khá nhanh, cơm trong nồi đá đã gần hết. Ngón tay thon dài của anh khẽ đặt chiếc thìa thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh xuống.

“…”

“Vậy thì em chắc chắn không dám trốn rồi.” Chung Tuyết nói, “Sau này nhất định không chọn thầy ấy nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát nói: “Nhưng thầy ấy giảng bài cũng không tệ đâu.” Ai đi nghe giảng môn Triết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách nghiêm túc chứ!

Chẳng trách Từ Vân Khoát học bá.

Điện thoại rung lên, là Mộc Tử Nhiên nhắn tin trong nhóm chat của phòng.

[Cái gì?! Các cậu đang ăn cơm cùng đại thần Lạc Lạc á? Quá đáng!! Không rủ tớ @TuyếtTuyếtTuyếtThíchĂnHạt @Ran] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chung Tuyết chu môi, cầm điện thoại lên trả lời: [Hết cách rồi, bọn tớ! Là! Ngẫu nhiên gặp được!! Oa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại thần ngoài đời siêu tốt luôn, chẳng trách lại cua được Lạc Lạc nhà mình!]

VănLạc không chặn thông báo nhóm chat của phòng. Chung Tuyết Mộc Tử Nhiên nhắn tin, cô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể thấy, hơn nữa điện thoại còn hiện thông báo tin nhắn mới.

Đặt chiếc thìa trong tay xuống, Văn Lạcchút muốn úp mặt chiếc điện thoại đang để trên bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Khi cầm điện thoại lên, cô thấy một tin nhắn từ avatar Cừu Vui Vẻ hiện ra.

nhìn sang Từ Vân Khoát phía đối diện, anh nhướng đôi mày đen rậm về phía cô.

Anh đã gửi tin nhắn cho cô.

X: [Môn Triết của emgiảng viên nào dạy?]

Tại sao không trực tiếp hỏi cô, lại chọn cách nhắn tin. Văn Lạc chữ trả lời: [Phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phương Phương ạ.]

X: [Kỳ sau môn Triết, chúng ta nhớ chọn cùng một giảng viên nhé.]

Văn Lạcchút thắc mắc: [Môn Triết của anh vẫn chưa học xong sao?]

Môn Triết không phải thường học xong ở năm nhất năm hai sao.

Từ Vân Khoát trả lời: [Khoa Tự nhiên của trường Minh Đại, môn Triết xếp vào năm hainăm ba, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh còn thiếu một tín chỉ.]
Văn Vũ Lạc mím môi, trả lời: [Vâng.]

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc