GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Em tên là Ninh Uyển Quân đúng không?” Khương Phượng Linh cầm tờ giấy điểm danh lên hỏi.

“Vâng… đúng ạ.” gái búi tóc củ tỏi đáp.

Những bạn học khác tham gia buổi đọc sách khi vào phòng họp đã tự đánh dấu vào tờ giấy. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, trên tờ giấy chỉ còn một cái tên trống,
chưa được đánh dấu. GiáoKhương dùng bút giúp ta đánh một dấu tích vào tên đó, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm lấy cuốn sách còn lại bên cạnh, nói với một sinh viên ngồi đối diện gần mình nhất: “Giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyển sách qua cho bạn ấy.”

Ninh Uyển Quân không nhớcòn phải nhận sách, lúc này đã ngồi xuống rồi, chỉ thể hướng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua chờ sách được chuyền đến.

Bìa sách màu trắng, góc trên bên trái in hình nửa khuôn mặt được vẽ bằng những nét đơn giản. Tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách là: Suy Tưởng Lục.

Sách được chuyền đến tay Văn Lạc. Ninh Uyển Quân ngồi ngay bên phải cô. Văn Lạc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng thừa thãi, nhận lấy sách rồi đặt xuống mặt bàn trước mặt Ninh Uyển Quân.

“Cảm ơn.” Ninh Uyển Quân nói với một câu. Văn Lạc không đáp lại.
“Hôm nay chúng ta sẽ cùng nghiên cứu thảo luận về cuốn sách này, do một vị hoàng đế cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhà triết học của La cổ đại viết. lẽ một số em đã đọc qua rồi, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa đọc thì chắc cũng đã từng nghe qua. Nhưng đối với một cuốn sách hay nói, đọc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần nữa, hương vị sẽ khác,” Khương Phượng Linh hào hứng nói, “Cô rất thích cuốn sách này, bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường cũng thường xuyên cầm lên đọc, vì vậy hôm nay mới chọn cuốn sách này để cùng các em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiên cứu.”

Giọng của Khương Phượng Linh nhẹ nhàng, nhưng vẫn thể cảm nhận được sự phấn khích của cô khi diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải “Suy Tưởng Lục”. Không biết phải giảng viên khoa triết học luôn có phong cách như vậy không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bên ngoài mưa gió giao hòa, tạo nên một không gian thích hợp để đọc sách bên trong. Lòng người bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác cũng trở nên bình yên. Văn Lạc cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm, gạt bỏ những tạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 niệm, tiện tay lật vài trang sách, ánh mắt dừng lại ở một câu.

“Thế giới bên ngoài thể hỗn loạn, nhưng tâm trí bạn vẫn một vương quốc tự do.”

Buổi đọc sách diễn ra trong hai tiết học, giữa giờ mười lăm phút nghỉ ngơi.

Khương Phượng Linhrất nhiều nội dung muốn nói, đến giờ nghỉ ấy cũng không để ý, lấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang năm phút để tiếp tục giảng. Sau đó ấy mới nhận ra cần phải nghỉ ngơi một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm dừng, để mọi người ai muốn đi vệ sinh thì đi, hoặc câu hỏimuốn hỏi,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhân lúc nghỉ ngơi để hỏiấy.

Vài bạn học rời khỏi chỗ ngồi đi vào phòng vệ sinh, hai bạn đi đến chỗ của Khương Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Linh để cùng thảo luận vấn đề.

Bên chiếc bàn tròn, chỉ còn lại hai người ngồi tại chỗ.

Văn Lạc bấm nhẹ chiếc bút bi trong tay, lật cuốn sách trước mặt sang trang sau, thần thái tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng, trông như không hề để tâm đến chuyện bên ngoài.

Bên tai chợt truyền đến một giọng nói, Ninh Uyển Quân đang bắt chuyện. “Chúng ta có thể làm quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút không? Chào cậu, tôi Ninh Uyển Quân, sinh viên năm nhất khoa Tài chính.”

Văn Lạc quay đầu nhìn đối phương.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, tim Ninh Uyển Quân khẽ giật mình. Không nói được cảm xúc đó từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu mà đến.
lẽ gương mặt đường nét thần thái cực kỳ giống Ninh Minh Quyết, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương mặt này quả thực quá lộng lẫy, ngũ quan sắc sảo, kiêu sa, còn xinh đẹp hơn cả một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài nữ minh tinh đang nổi.

Người thật, quả nhiên còn xinh đẹp hơn cả những tấm ảnh trên diễn đàn của trường.

Đặc biệt khi nhìn khoảng cách gần thế này. Ninh Uyển Quân mím môi.
“Không cần, tôi không hứng thú làm quen thêm người khác.” Giọng Văn Lạc không nghe ra nhiều cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xúc, nhàn nhạt xa cách.

“…”

Sắc mặt Ninh Uyển Quân chút tái đi.

“Tại sao không hứng thú? Hay là, cậu nhận ra tôi?” Lại kiểu nói này.
Câu nói của Ninh Minh Duệ “Đừng nói với tôi, con không biết Ninh Uyển Quân ai đấy nhé?” lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang lên bên tai.

VănLạc khẽ nhếch môi, nói: “Người nhà họ Ninh các cô, phải ai cũng nghĩ mình cao quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm không?”
“Rằng người khác nhất định phải nhận ra, phải biết các ai?” Thậm chí, đợi sau này Ninh Uyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân lại nhắc đến trước mặt Ninh
Minh Quyết, ông ta sẽ lại cho rằng đang cố hết sức để tiếp cận con gái cưng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta, nên mới tham gia buổi đọc sách này.

Vài câu nói ngắn gọn của Văn Lạc, giống như đang l*t tr*n bộ mặt của họ.

Mối quan hệ cả hai bên cố tình che giấu, không muốn chọc thủng, đã bị phơi bày ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách tr/ần tr/ụi chói mắt.

Ninh Uyển Quân không thể giả vờ thêm được nữa. Câu nói vừa rồi của ta, đúng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vẫn cố hỏi.

Làm sao Văn Lạcthể không biết ta, ta, cũng biết Văn Vũ Lạc.

“Tôi không ý đó, cậu không cần phải nói với tôi như vậy.” Giọng Ninh Uyển Quân cũng nhạt đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Cậu không bắt chuyện với tôi, đương nhiên sẽ không nghe được những lời sau đó của tôi.” Giọng Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc còn nhạt hơn cả ta.

“Cậu…”

Ninh Uyển Quân ngẩn người nhìn cô.

Lời này của cô, chẳng phải đang nói ta tự chuốc lấy sao?

Cô ta đã làm cô chứ?

ta chỉ muốn bắt chuyện với thôi mà.

tất phải nói những lời lạnh lùng như vậy.

Xem ra ba mẹ cô ta nói không sai chút nào, Văn Lạc rất giống mẹ của cô, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thể nói lẽ.

Ninh Uyển Quân suy nghĩ một chút, rồi khép cuốn sách trong tay lại đứng dậy khỏi ghế.

Ngồi cùng nhau thế này thật khó xử, tốt nhất không nên ở riêng với cô. ta quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời khỏi ghế, đi về phía nhà vệ sinh.

Văn Lạc không nhìn theo nữa. Nếu ta bị chọc tức đến mức cầm túi bỏ đi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tham gia buổi đọc sách nữa, cũng chẳng thấy
ngạc nhiên.

Người nhà họ Ninh, ai nấy cũng cao quý như nhau. Sợ nhất dính dáng đến cô.
Hàng mi đen xuống, tiếp tục lật xem cuốn sách trong tay. Đọc sách, có lẽ cách tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất để khiến lòng người tĩnh lại.
Chuyện bên ngoài ồn ào hỗn loạn, thì liên quan đến cô chứ.

chỉ cần chắc chắn rằng mình sẽ không đi làm phiền và ảnh hưởng đến người khác là được.

sẽ không chủ động đi làm phiềnảnh hưởng. Cũng hy vọng người khác đừng làm vậy.
Bằng không, ai cũng đừng mong được yên ổn.

“Không ngờ buổi đọc sách này Văn Vũ Lạc cũng tham gia, trời ạ, chị ấy xinh thật sự, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải hơi lạnh lùng không, vừa nãy tớ định ngồi cạnh chị ấy không dám.”

“Phụt, bảo sao cậu lại kéo tớ sang ngồi đối diện. Người ta thì làm
được cậu chứ. Ra gu của Từ đại thần kiểu này à? Mỹ nữ mặt mộc lạnh lùng!”

“Ngoan ngoãn, nghe lời, Từ Vân Khoát thiếungười như vậy? Kiểu con gái này chính gu của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy rồi, chủ yếu chị ấy quá xinh, gương mặt đó đúng đỉnh của chóp. Sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu chị ấy với Từ Vân Khoát kết hôn, thể cải thiện gen nhan sắc của nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ luôn ấy chứ.”

“… Cậu thấy đại thần của chúng ta không đủ đẹp trai à? Cũng đại soái ca đó nhé, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vậy, đám fan girl của anh ấy thể phun chết cậu
đấy.”

“Từ Vân Khoát thuộc kiểu nam tính, không phải kiểu đẹp trai tinh xảo. Nếu chỉ xét riêng về khuôn mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ai dám nói hơn được anh ấy chứ.”

“A a, nhưng nói thật, vừa nãy tớ cứ không nhịn được nhìn trộm Văn Lạc. Nhan sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của em gái này đúng mọc trên gu của tớ luôn, nếu tớ con trai chắc cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chống cự nổi.”



Tiếng bàn tán trong nhà vệ sinh cứ vang lên không ngớt, Ninh Uyển Quân nghe lòngchút rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bời.

ta ấn nút xả nước, bước chân hơi nhanh hơn, đi vào một buồng vệ sinh.

Khi buổi đọc sách kết thúc, mưa bên ngoài vẫn chưa tạnh, những hạt mưatách rơi xuống mặt đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩm ướt, tạo thành từng vũng nước nhỏ.

Khương Phượng Linh giao cho mọi người một nhiệm vụ, đó đọc xong “Suy Tưởng Lục”, sau đó viết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bài cảm nhận khoảng 800 chữ nộp lên văn phòng của cô. Cuốn sách mượn hôm naythể mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về ký túc xá, một tuần sau sẽ trả lại cùng với bài cảm nhận.

Văn Lạc cất sách, sổ tay hộp bút vào cặp, kéo khóa lại. Điện thoại của ai đó vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, chỉ quay đầu liếc nhìn một cái rồi đeo cặp sách lên xoay người.

Ninh Uyển Quân cũng đã thu dọn xong túi xách. Cuộc điện thoại kia
ta vẫn chưa bắt máy, đợi đến khi bóng hình lạnh lùng kia đi xa, ta mới nghe điện thoại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Alo, ba ạ.”

“Trời mưa to lắm, mẹ con nói con về trường tham gia buổi đọc sách. Tối nay con ăn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường luôn đi, đừng dầm mưa về nhà.” Trong điện thoại, Ninh Minh Quyết nói.

Giọng người đàn ông trầm ấm, mát lạnh, nhưng lại chứa đầy sự quan tâm.

“Không sao đâu ba, con vẫn muốn về. Con đã hứa với ba mẹ rồi, tối nay nhà chúng ta ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cùng ăn tối mà.” Ninh Uyển Quân nói.

“Vậy con đợi mưa nhỏ một chút rồi hẵng về, bây giờ ba có một cuộc họp đột xuất, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể về nhà đúng giờ được.” Ninh Minh Quyết nói.

“Vâng, con biết rồi.” Ninh Uyển Quân đáp.

ta ra khỏi phòng học, đi về phía thang máy, ánh mắt ta dừng lại hai bóng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía cuối hành lang.

Trước đây chỉ những lời đồn thổi, lan truyền khắp trường. Bây giờ tận mắt chứng kiến.
Hoàn toàn một cảm giác khác.

ta thế mà lại đột nhiên thấy ghen tị với Văn Vũ Lạc.

một người mẹ như vậy, nhưng chính người mẹ đó lại chomột gương mặt xinh đẹp vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng.

Chính gương mặt đó, đã được Từ Vân Khoát.

Người con trai không một gái nào không để ý chú ý, Từ Vân Khoát.

“Sao anh lại đến đây?” VănLạc cảm nhận được những ngón tay xương xẩu, nét véomình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, quay đầu lại mới thấy bóng dáng của Từ Vân Khoát, cô hỏi anh.

“Không thấy trời mưa à? Anh qua đón em.” Từ Vân Khoát nói.

Anh xòe lòng bàn tay, vẫy vẫy về phía Văn Lạc. Biên độ không lớn lắm, nhưng Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu ý anh, vội đưa tay ra, lòng bàn tay lập tức bị nắm lấy, năm ngón tay siết chặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trời mưa, nhiệt độ không khí cũng giảm xuống. Anh từ bên ngoài vào, trên người vương chút bụi trần, nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ bàn tay cũng chút lạnh.

Văn Lạc để anh nắm tay dẫn đến chỗ thang máy, vừa lúc thang máy xuống đến tầng của họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn báo sáng lên.

Hình nhưnghe thấy tiếng mấy gái xì xào phía sau. Điều này không thể tránh khỏi.

Từ Vân Khoát trường ai cũng biết, anh đến đón cô, rất nhiều cặp mắt đều thấy.

Cửa thang máy mở ra, Từ Vân Khoát nắm tay cô bước vào.

Phía sau thêm vài người vào, thang máy chật ních. Xung quanh người khác, Văn Vũ Lạc im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói chuyện với Từ Vân Khoát. Anh cũng không bắt chuyện với cô, chỉthể cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng bàn tay anh khẽ siết lại rồi thả ra, lặp lại hai lần. Văn Lạc quay mặt đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy anh nhướng mày.

Anh chính là như vậy, không phải kiểu học sinh ngoan theo nghĩa truyền thống.

Đối với cực tốt, nhưng đôi khi cũng thích trêu chọc một chút.

Đợi ra khỏi thang máy, VănLạc mới nói với Từ Vân Khoát: “Trong cặp em mang ô, chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay anh không tiết à?”

Nếu có tiết, thì đâygiờ vừa tan học. Từ Vân Khoát học khoa máy tính, thường học tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 J, cách bên này khá xa, anh không thể đến nhanh như vậy được.

“Có chứ, nhưng môn phụ, anh chuồn ra trước.” Từ Vân Khoahoát nói. “Đại thần cũng sẽ trốn học à.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc nói.
“Ừ, bạn gái trốn vài phút,” Từ Vân Khoát dừng lại véo cô, rồi lại nâng cằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, “Cho nên, phải nên cho đại thần một chút phần thưởng không?”

Đây vẫn còn ở tầng một khu giảng đường, Văn Lạc gạt tay anh ra, “Được thôi,”

nắm lại tay anh, “Mời anh đi nhà ăn ăn tối nhé.” Từ Vân Khoát nhếch môi, “Ai thèm phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thưởng này.” “Đổi cái khác đi.”
Đợi ra khỏi khu giảng đường, dưới tán ô đen của Từ Vân Khoát, thứ che chắn.

Văn Lạc mới kiễng chân lên, thỏa mãn suy nghĩ của anh. Đôi môi mềm mại cùng, dán lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi lạnh của anh.

Cánh tay anh nâng lên ôm lấy cô, cảm giác rắn chắc. Từ Vân Khoát giữ lấy cằm cô, từng chút một hấp thụ nhiều hơn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc