GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Cô ơi, hai chiếc váy này em mang về ký túc xá giặt sạch rồi trả lại cho cô ạ.”

Buổi tiệc kết thúc, Văn Vũ Lạc đã thay lại quần áo ban đầu, nói với Tôn.

“Không cần, không cần đâu, em cứ mang về văn phòng của để được, không cần phải bận tâm.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôn nói.

Nhưng sao cũng đã mặc qua, Văn Lạc nói: “Vẫn nên giặt ạ, em mang về túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xá trước nhé.”

Thấy kiên trì, hơn nữa lúc nàyTrần lại thông báo muốn mở một cuộc họp tổng kết, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó còn phải sắp xếp người dọn dẹp hội trường giải trí, Tôn không nói gì thêm: “Được, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, tùy em nhé Tiểu Văn.”

Văn Lạc quay lại phòng chờ, cất hai chiếc váy vào chiếc hộp ban đầu, sau đó cầm cặp sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, lại ôm chiếc hộp một lần nữa đi ra ngoài.

Hội trường giải trí cùng náo nhiệt sau khi tiệc tối kết thúc đã vãn đi hơn nửa. Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát vẫn luôn ngồi ghế chờ cô, lúc này có hai gái chạy đến chỗ anh.

“Đàn anh!! thể chụp chung với anh một tấm ảnh được không ạ?”

Người đàn ông lười biếng dựa vào ghế, không ý định nhúc nhích. Anh khẽ nhếch môi: “E là không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, tôi không thích chụp ảnh lắm.”

Giọng nói vừa dứt, Từ Vân Khoát đã bắt được bóng dáng của Văn Lạc. gái đã thay đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, quần áo giản dị, nhưng vẫn là gương mặt xinh đẹp không sánh bằng đó.

Đáy mắt anh đen nhánh, lúc này mới từ trên ghế đứng dậy.

Hai gái cũng quay đầu lại, sau đó liếc nhìn nhau, đến gần không biết đã nói gì đó với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau. Văn Lạc thấy họ chạy nhanh về phía mình.

“Nữ thần!thể chụp chung với bọn em một tấm được không ạ? Từ Vân Khoát cao lãnh quá, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thèm để ý đến bọn em!” Một trong hai gái nói.

“…”

Hai chữ “cao lãnh”, Văn Vũ Lạc thực sự không thể nào ghép với Từ Vân Khoát được. Trong ấn tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô, anh chút ngông nghênh, tùy hứng, nhưng lại ấm áp chu đáo.

lẽ anh thật sự không thích chụp ảnh.

“Được thôi.” Văn Lạc cũng không vấn đề gì. Bản thâncũng rất ít khi chụp ảnh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự nhiệt tình trong mắt hai cô gái thể cảm nhận được, nên không nỡ từ chối.

“A a yêu chị, nữ thần!” Hai gáichút kích động, đứng sát vào Văn Lạc, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm điện thoại ra xa, mỗi người chụp một tấm.

Văn Lạc hiếm khi kiên nhẫn phối hợp như vậy.

Từ Vân Khoát thì đứng đối diện, thong thả ung dung nhìn.

“Các bạn không cần gọi tôi là nữ thần đâu.” Đợi họ chụp xong, Văn Lạc nói.

Hai gái này chắc cũng sinh viên năm nhất, cũng không phải ngôi sao, không gánh nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 danh hiệu như vậy.

“Ha ha ha được , cảm ơn chị!! Bọn em đi đây, tạm biệt!” Hai gáiđược ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp chung, mặt mày chút hưng phấn, không nói chuyện nhiều với Văn Lạc nữa kéo nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy đi.

Lúc này Từ Vân Khoát mới nhấc chân đi tới, dừng lại trước mặt Văn Lạc, nhìn cô, khóe môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhếch lên một đường cong nhàn nhạt: “Em bây giờ,”

“Hình như còn nổi tiếng hơn cả anh.” “…”
Đây chẳng phải do Từ Vân Khoát ban tặng sao.

Bởi yêu đương với anh, nên mới nhận được số sự chú ý.

Đây điều VănLạc trước khi vào Đại học Minh Thành chưa từng nghĩ tới.

Mặc hồi cấp hai, cấp ba, vì xinh đẹp,học giỏi, hoặc vì một vài chuyện khác, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng nổi tiếng.

Nhưng vòng tròn cấp hai cấp ba tương đối nhỏ, môi trường cũng đơn thuần, đồng thời mọi người cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy.

“Là do anh quá khoa trương thôi.” Văn Lạc nói.

Từ Vân Khoát đưa tay véo véocô: “Chắc em không biết đâu, mỗi ngày trong trườngbao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.”

“Bây giờ thì tốt rồi, em đã xuất hiện.” đương nhiên biết…
Đều đã nghe Chung Tuyết bàn tán qua rồi.

Trong hội trường giải trí vẫn còn một vài sinh viên, hình như đang nhìn về phía họ, còn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giơ điện thoại lên chụp ảnh. Văn Lạc nói: “Chúng ta đi thôi.”

“Em không cần lại dọn dẹp sân khấu à?” Từ Vân Khoát nói.

Bởi việc trang trí sân khấu do quản dẫn dắt các sinh viên cùng làm.

“Cô Tôn nói không cần ạ, các cô sẽ sắp xếp cô lao công đến xử lý.” Văn Vũ Lạc nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Được,” Từ Vân Khoát lại véo má cô một cái, rồi nói: “Đợi anh đi lấy con gấu trúc kia đã.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

———————-

Bên ngoài đêm đã khuya, màn trời bao phủ.

Đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng cam chiếu rọi khu túc xá.

Hai tay Văn Lạc ôm một chiếc hộp, đi bên cạnh Từ Vân Khoát cao hơn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái đầu, tay phải anh cong lại ôm một con gấu trúc nhồi bông mập mạp.

“Đói rồi nhỉ, đưa em đi ăn khuya nhé?” Từ Vân Khoát nói.

“Không ăn đâu ạ, em hơi mệt, muốn về túc nghỉ sớm.” Văn Lạc nói.

Từ Vân Khoát quay đầu nhìn cô: “Được.” “Mệt thì về ký túc nghỉ sớm nhé.”
“Vâng.”

Dần dần đi đến tòa 6 nơi Văn Lạc ở. Chiếc xe việt màu đen của Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đậu cổng tòa nhà này, rất dễ thấy.

Từ Vân Khoát đi đến ghế phụ, trước tiên đặt con gấu trúc trong tay vào trong xe. Chiếc đồng hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạc trên cổ tay anh lướt qua lớp lông đen của con gấu.

“Đây là hai chiếc váy đó à?” Từ Vân Khoát vào chiếc hộp Văn Lạc đang ôm trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay, hỏi.

“Vâng ạ.” VănLạc trả lời.

“Đưa cho anh trước, anh để trên xe.” Từ Vân Khoát nói.

Văn Lạc ngẩng đầu nhìn anh, định hỏi tại sao nhưng lại thôi. đưa chiếc hộp cho anh, Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát nhận lấy, cũng đặt chiếc hộp lên ghế phụ.

Gió đêm xào xạc, cây cối lay động, vài chiếc rụng trên mặt đất không ai để ý, bị gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thổi đi xa. Văn Vũ Lạc bị Từ Vân Khoát kéo vào lòng, lúc anh hôn xuống, mang theo d*c © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng và cảm giác xâm chiếm mãnh liệt.

Con trai tuổi này hình như đều như vậy. Sẽ nghiện cảm giác hôn môi.
Từ Vân Khoát cũng vậy.

đại thần mà toàn bộ nữ sinh trong trường chú ý, Từ Vân Khoát. hôm nay, chỉngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ hai họ xác định quan hệ.
Cánh cửa xe chưa đóng tạm thời trở thành vật che chắn cho họ. thể Văn Lạc khẽ run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên trong gió đêm, nhưng vòng tay ôm lấylại nóng rực. Cả hai mặc áo ngắn tay, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm đầu thu vẫn còn oi ả, làn da kề sát nhau nổi lên những hạt nhỏ li ti.

“Chết tiệt, ngọt thật đấy.” Từ Vân Khoát giữ lấy chiếc cằm non mềm của Văn Lạc, khẽ ấn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa, lúc dừng lại để nói chuyện, anh thấy một

sợi chỉ bạc mỏng manh kéo dài. Trước đây anh không hiểu tại sao đàn ôngphụ nữthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn nhau nửa ngày không chán, bây giờ thì đã hoàn toàn hiểu ra, tận hưởng cái khoái c.ảm muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng không được này.

Anh cúi đầu, l/iếm sạch vệt nước vương trên đôi môi hồng hào của Văn Vũ Lạc.

Tiếng bước chân truyền đến tai, lẽ người đang đi đến cổng túc xá. Văn Lạc kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ góc áo của Từ Vân Khoát.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần Từ Vân Khoát vang lên. Lúc này anh mới rời khỏi đôi môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá đỗi mềm mại của Văn Lạc, lấy điện thoại từ trong túi ra.

Văn Lạc đang bị anh ôm trước mặt, rất dễ dàng liếc thấy giao diện điện thoại của anh.

một cuộc gọi đến, tên trên đó là: Trang Tiện. Chắc một người bạn nào đó của anh.
Từ Vân Khoát ôm VănLạc không buông, anh bắt máy, giọng nói chút khàn khàn, trầm ấm: “Ừm?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiếng “ừm” này quả thực khiến người ta suy nghĩ miên man, huống chi một người khứu giác nhạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bén như Trang Tiện. Đầu dây bên kia nhướng mày: “Đang làm gì đó Khoát?”

“Có muốn ra quán bar quẩy không? Cậu đã thoát ế rồi, phải mời anh em uống một chầu chứ! Tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường dẫn em gái kia đến cho bọn tôi làm quen nữa.”

Đứng quá gần, giọng nói của Trang Tiện, Văn Lạc đều thể nghe thấy.ngẩng đầu đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với đôi mắt đen sâu thẳm của Từ Vân Khoát.

“Muộn quá rồi, lần sau đi.” Từ Vân Khoát trực tiếp trả lời người trong điện thoại.

Văn Lạc im lặng, không nói gì.

“Sao lại muộn, bây giờ mới 9 giờ rưỡi thôi mà! Hay là cậu muốn tự mình quẩy với em gái?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đầu dây bên kia cười đầy ẩn ý.

Người đang ngay trước mặt, Từ Vân Khoát không tiếp lời trêu chọc của bên kia: “Đừng đoán bừa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đang trường với người ta.”

“Lần sau lại nói.” “Cúp máy trước đây.”
Không nói nhiều với Trang Tiện nữa, Từ Vân Khoát cúp điện thoại.

Ngay sau đó, Trang Tiện gửi cho Từ Vân Khoát một tin nhắn WeChat, vừa chút trách móc lại vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kìm được sựmò.

Được lắm, khó khăn lắm cậu mới thoát ế, lại giấu người đi không cho bọn tôi xem.

VănLạc cũng thấy những lời này, cảm thấy chút buồn cười, khẽ nhếch khóe miệng rồi nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng thu lại.

Đầu ngón tay ấm áp của Từ Vân Khoát chạm vào khóe miệng cô, khẽ nâng lên: “Cười lên đẹp lắm.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đừng kiềm chế, anh muốn nhìn em cười.” VănLạc im lặng.
Màn hình điện thoại của anh vẫn còn sáng, chưa khóa. Lúc anh chạm vào mặt cô, VănLạc liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy phía dưới giao diện WeChat của anh,mục Danh bạ Khám phá hiện lên những chấm đỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con số hiển thị rất lớn.

Văn Vũ Lạc nắm lấy cổ tay anh, đưa điện thoại lên,chủ động nhấn vào mục Danh bạ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao diện WeChat của Từ Vân Khoát.

Hơn một trăm lời mời kết bạn…

Từ Vân Khoát tùy ý liếc qua, rồi lại hướng ánh mắt về gương mặt xinh đẹp của Văn Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Nhiều người thêm bạn với anh như vậy…” Văn Lạc nói.

“Ừm,” khóe môi Từ Vân Khoát nhếch lên một đường cong nhàn nhạt, thần sắc lộ ra chút bất đắc dĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Là do hai giải đặc biệt kia gây họa đó.”

Hàng mi đen của Văn Lạc khẽ chớp, thể đoán ra được, “Họ tiết lộ WeChat của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?”

Chỉthể nguyên nhân này.

Bởi vì lúc Từ Vân Khoát cùng nhau rút ra hai giải đặc biệt, Từ Vân Khoáthai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó đã kết bạn WeChat để chuyển tiền.

Lúc đó anh đã không chọn cách quét để chuyển khoản.

“Chắc vậy, nhưng chuyện như vậy trước đây cũng từng xảy ra rồi, quen rồi,” Từ Vân Khoát nói, “WeChat của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thường xuyên bị bùng nổ. lần còn nguyên nhân này bị khóa tài khoản, nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài khoản của anh bị nghi ngờ liên quan đến marketing lừa đảo.”

“…”

Văn Lạc nhìn anh, cảm thấy có chút như đang trong mơ. Từ khi sinh ra, những thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được quá ít, cả về vật chất lẫn tinh thần, cho nên mỗi khi trong không gian náo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiệt,sẽ cảm thấy sự náo nhiệt đó đều chỉ ngắn ngủi, tựa như đã trải qua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấc mơ, dụ như buổi tiệc tối vừa rồi.

sự đối xử tốt của người khác đối với cũng giống như vậy. Huống chi sự ngọt ngào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa những người yêu nhau thế này.
Từ Vân Khoát con cưng của trời, cònhiện tại chỉ tạm thời được anh.

VănLạc đến gần hôn anh một cái: “Em muốn lên lầu, anh về đi.”

Nụ hôn này do Văn Lạc không nhịn đượcchủ động. Giống như Từ Vân Khoát sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhịn được hôn cô, anh không kiềm chế, cô cũng chọn cách không kiềm chế.

Đôi mắt đen của Từ Vân Khoát bình tĩnh chăm chú vào gương mặt trong lòng bàn tay anh, một gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt rất trắng, rất xinh đẹp. Nụ hôn chủ động vừa rồi, anh vô cùng thích.

Người đàn ông véo cằm Văn Lạc, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello: “Bên phải cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái chứ,”

“Đối với gương mặt này của anh, dù sao cũng phải công bằng một chút.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc