GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Phiền thật, đã đến muộn rồi, chỗ đó nhỏ lắm hay sao? Đến cả vào cũng không cho chúng ta vào.”

“Cậu không nghe thấy bên trong hết chỗ rồi à? Hơn nữa cậu nhìn phía trước chúng ta xem, những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó cũngvào được đâu, chúng ta chắc không hy vọng rồi.”

“Từ Vân Khoát thật sự bên trong à?”

“Ở đó, em gái năm nhất tớ quen đang trong đó. Em ấytiết mục trong buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệc tối này. Hôm nay Từ Vân Khoát đã giúp các em ấy trang trí sân khấu, bây giờ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang trong đó xem tiệc. Bằng không nhiều người như vậy chạy đến đây rảnh rỗi chắc?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đây giống Từ Vân Khoát công khai rồi nhỉ? Nếu Văn Lạc không phảingười dẫn chương trình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy thể nghỉ lễ Quốc khánh còn chạy đến trường sao? Cưng chiều quá đi mất!”

“Đúng vậy, thật ra bây giờ tớ càng muốn xem Văn Vũ Lạc hơn. Nghe nói cậu ấy siêu cấp xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp, a a a người bên trong thể ra ngoài mấy người được không, tớ muốn vào!”

Hai gái đứng chụm đầu vào nhau trên hành lang không ngừng bàn tán. Những người khác bị chặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cũng chỉthể nói chuyện cho đỡ buồn.

Một số người thấy thực sự không có hy vọng vào trong, không đủ kiên nhẫn để tiếp tục đứng đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ cùng bạn rời đi. Nhưng phần lớn mọi người lại, muốn hóng cho trọn vẹn câu chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong hội trường giải trí, quả thực hơn 60 chiếc ghế đã chật kín người. Hai bên tường và phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng, những nơi không ghế cũng đã đứng đầy người. Ánh mắt của mọi người đồng thời đổ dồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về người dẫn chương trình trung tâm sân khấu.

Nếu gọimột buổi tiệc tối, thì theo ý nghĩa nghiêm ngặt, sân khấu nhỏ của hội trường giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí này không đủ tiêu chuẩn. rất thấp, tấm thảm đỏ trải trên đó chút kỹ, phai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu. Nhưng khi người dẫn chương trình chậm rãi bước lên, sân khấu nhỏ hẹp, đơn sơ dường như được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ lên một lớp ánh sao lộng lẫy.

Văn Lạc mặc một chiếc váy liền trễ vai màu xanh lam nhạt, váy phần ngực được đính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chi tiết ren mềm mại. Váy không dài, chỉ đến đầu gối, để lộ đôi chân thon dài, tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tế, trắng đến lóa mắt. Mái tóc đen nhánh tự nhiên buông xõa, vài lọn tóc mềm mại rủ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước ngực, che đi một phần xương quai xanh xinh đẹp, trắng như tuyết. Phần lớn mái tóc được buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xõa sau vai.

Tiên nữ hạ phàm cũng chỉ đến thế thôi.

ràng một nhan sắc nồng nàn, dễ dàng thu hút ánh nhìn nhất, nhưng chiếc váy theo phong cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu nữ tinh nghịch này cũng thể mặc được. Khí chất quyến không hề bị lấn át, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thêm vẻ ngây thơ nhưng lại đầy quyến chết người.

Ánh mắt lướt đến hàng ghế đầu tiên, vị trí thứ ba bên phải, một người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng người phóng khoáng đang dựa vào ghế ngồi. Anh bắt chéo chân, tư thế ngồi vẻ tùy tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại toát ra một khí chất mạnh mẽ. Anh mặc một chiếc áo thun đen trơn, đường nét gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt nghiêng anh tuấn, rõ ràng, thần sắc chút lười biếng, bất cần. Một đôi mắt đen sâu thẳm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nhìn thẳng lên sân khấu.

“Hy vọng buổi tiệc tối này thể làm cho mọi người tận hưởng. Tiếp theo, chúng ta hãy cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải qua một khoảng thời gian tốt đẹp,” VănLạc lưu loát đọc xong đoạn lời dẫn, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt đầu giới thiệu tiết mục đầu tiên. Mặc thời gian chuẩn bị ngắn, nhưng đã thuộc kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản rất kỹ, không hề vấp váp. Gương mặt xinh đẹp luôn hướng về phía khán giả: “Đầu tiên, xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi đến mọi người ca khúc ‘Nguyệt Quang Thành Châu’ của Hứa Tung, do bạn Thái Mộng Địch, sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên năm nhất khoa Khảo cổ học trình bày.”

Giới thiệu xong, VănLạc quay người xuống sân khấu, một gái
buộc tóc đuôi ngựa đi lên từ phía sau cô, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

gái buộc tóc đuôi ngựa tay cầm micro rịn ra một lớp mồ hôi. Chủ yếu nhìn xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy một biển người, chật cứng cả hội trường nhỏ bé,
lạingười đầu tiên lên biểu diễn.

Lúc cô quản túc đăng thông báo trong nhóm, hy vọng các bạn ý định biểu diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy dũng cảm đăng ký, ấy cảm thấy sao nghỉ lễ cũng không việc làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93túc cũng chỉ xem phim, lại không đi chơi, vậy thì tích cực tham gia hoạt động của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường một chút cũng tốt.ấy hát cũng khá ổn, ai ngờVăn Lạc và Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát, hai
nhân vật đáng chú ý này, lại có nhiều người đến như vậy. ấy cũng chưa chuẩn bị kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưỡng đến thế…



Bên phải sân khấumột chiếc loa cao nửa mét, phía sau một phòng chuẩn bị hậu trường rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ, được ngăn cách bởi một tấm rèm dài màu đỏ rượu.

người thấy người đàn ông ngồi hàng ghế thứ ba bên phải đứng dậy, anh lập tức đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng chuẩn bị đó.

Văn Lạc vào phòng chuẩn bị để xác nhận lại tiết mục với người biểu diễn tiếp theo. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi tiệc tối này thể nói được tổ chức một cách vội vàng, ban đầu đến năm tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mục cũng không gom đủ. Các cô quản phải ra sức tuyên truyền, số lượng sinh viên muốn tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia biểu diễn mới tăng lên. vậy, thứ tự biểu diễn của các tiết mục vẫn còn
được điều chỉnh ngay trước khi buổi tiệc bắt đầu.

“Hayđể bọn tớ lên trước đi, không thì tiết mục của cậu ấy cũng hát, liên tiếp hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết mục hát thì không đặc sắc cả.” Một gái vốn
được xếp biểu diễn thứ ba đi tới nói với Văn Lạc.

ấy đã rủ hai người bạn cùng phòng cùng nhau biểu diễn một tiểu phẩm tấu hài.

“Tớ không ý kiến.” Chàng trai được nhắc đến trả lời. “Được.” Văn Lạc đáp.
Lúc này, bên ngoài Thái Mộng Địch đang hát đến hai câu trong bài “Nguyệt Quang Thành Châu”:

“Chẳng hay lòng nàng còn Dương, Một sợi tóc đen trân quý cả một đời.”
Văn Vũ Lạc vừa mới trao đổi xong với người biểu diễn, quay người lại đã thấy Từ Vân Khoát, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đi tới.

gái sắp biểu diễn tấu hài kia cũng sinh viên năm nhất, tính cách khá hoạt bát. Thoáng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát, cô ấy reo lên “Chào đàn anh Từ ạ!” rồi cười rạng rỡ, tránh qua một bên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khóe môi Từ Vân Khoát cong lên, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào người Văn Lạc, không hề rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi một chút nào.

“Sao anh lại vào đây?” Văn Lạc cũng đang nhìn anh, hỏi. “Người nhà cũng không được vào xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?” Từ Vân Khoát nói. “…Dạ được.” Văn Lạc khẽ cong môi dưới.
lẽ cũng bị không khí náo nhiệt này lan tỏa, tâm trạng của Văn Lạc bây giờ cũng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

Điều Từ Vân Khoát muốn thấy nhất chínhthần sắc này của cô, một vẻ tươi tắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gáiđộ tuổi này nên có.

“Hồi hộp không?” Từ Vân Khoát hỏi, “Dù sao cũng nhiều người đến như vậy.”

Hỏi câu này, anh không nhịn được đưa tay véo nhẹ Văn Lạc.

Lúc này trong phòng chuẩn bị vẫn còn những người khác, nếu không, lẽ anh không chỉ đơn giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 véo má.

Mái tóc đen mềm mại rủ xuống trước ngực Văn Lạc, gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lay động lớp ren bán trong suốt trước ngực cô. Văn Vũ Lạc nói: “Cũng bình thường ạ.”

Lúc dẫn chương trình không suy nghĩ nhiều.

Coi khán giả bên dưới như củ cải bắp cải cũng một phương pháp khá hữu dụng.

“Em quả thực không vẻ hồi hộp, rất bình tĩnh, tự tại,” Từ Vân Khoát đến gần hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu hổ phách của Văn Vũ Lạc đang phản chiếu một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng nhạt, “Anh thích.”

Chỉ còn cách một tấc nữa là sẽ hôn lên. Lúc này, Từ Vân Khoát cũng đangbên bờ vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của sự kiềm chế.

Bên cạnh vẫn còn người, Văn Lạc khẽ quay mặt đi, hàng mi đen run rẩy một chút, nói: “Bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ‘Nguyệt Quang Thành Châu’ sắp hát xong
rồi.”

——

Lúc tiết mục thứ chuẩn bị lên sân khấu, điện thoại của Từ Vân Khoát cứ rung lên liên tục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh thu lại ánh mắt đang nhìn Văn Lạc, lười biếng lấy điện thoại từ trong túi ra.

Tất cả do Trang Tiện gửi tới.

Anh ta phát hiện ra cũng khá muộn,người thứ không biết bao nhiêu đến quan tâm đến đại sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “thoát ế” của anh.

Đầu tiên ba tấm ảnh chụp màn hình. Anh ta chụp lại cả ba bài đăng trên vòng bạn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh.

Trang Tiện: ?
Trang Tiện:Giải thích một chút đi?

Trang Tiện: Sao vậy lão Khoát. 】
Chỉ gửi hai dấu chấm hỏi cũng đủ để cho thấy sự hoang mang kinh ngạc của anh ta rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát cầm điện thoại gõ chữ: thể chuyệnchứ.
Cậu thấy cáithì cái đó. 】

Trang Tiện: Đừng úp mở với tôi nữa, cậu nói thẳng đi, hẹn hò thật rồi à?

Vãi, em khoa nào vậy??? Tôi nghe Chu Tử nói, rồi mới thấy cậu đăng bài thả thính trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng bạn bè.

lẽ cảm thấy câu nói sau cùng sẽ làm Từ Vân Khoát không vui, hai giây sau, đầu dây bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia đã thu hồi tin nhắn đó.

Trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục độc tấu nhị hồ, kéo bản nhạc rất bi thương “Trăng Thu Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồ Bình”.

Từ Vân Khoát nhìn một lúc, rồi một câu trả lời đơn giản trên điện thoại.

Ừ, hẹn hò rồi. 】
Khoa Luật, VănLạc.
——————-

Khi buổi tiệc tối sắp kết thúc, một phần rút thăm trúng thưởng. Đây do Trương của tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà số 9 kiên quyết thiết lập, sợ mọi người cảm thấy các tiết mục không đủ đặc sắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi tiệc chưa kết thúc hoặc chỉ diễn ra được một lúc đã bỏ về hết, đến lúc đó sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tẻ nhạt. một phần rút thăm trúng thưởng phía sau, chắc chắn sẽ có những bạn sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên vì giải thưởng đợi đến cuối cùng.

Kết quả là bây giờ các tiết mục cũng không quá đặc sắc,người hát còn quên lời, nhưng sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiệt tình của mọi người không hề giảm sút, số sinh viên bỏ về giữa chừng rất ít. phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rút thăm trúng thưởng đã trực tiếp đẩy buổi tiệc tối lên đến cao trào.

Ban đầu, quà tặng mà các quản chuẩn bị chỉ ba phần, chia làm giải nhất, giải nhì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải ba. Giải nhất một con gấu trúc nhồi bông mập mạp, giải nhì một giỏ quà vặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn, giải ba một cuốn sách “Sống” củaHoa.

Nhiều người đến cổ như vậy, cácquảnquyết định rút thêm ba giải may mắn nữa. Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phí mua quà sao cũng có thể xin trường thanh toán. Trước khi đến phần rút thăm này, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô đã xuống siêu thị trong khu túc xá mua ba thùng sữa tươi về làm giải may mắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mọi người nhiệt tình như lửa, người phụ trách rút thăm chính Văn Vũ Lạc. Đến phần này, Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc cũng đã đặc biệt thay một chiếc váy khác, một chiếc váy dài màu đen tuyền.

Phong cách từ tiên nữ hạ phàm biến thành đóa hồng lạnh lùng, kiêu sa.

Đặc biệt lúc cô cúi đầu, mái tóc đen buông xuống, khẽ che đi gương mặt nghiêng, đẹp đến kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm động phách, một loại ảo giác rằngsẽ dùng sắc đẹp để giết người.

Mọi người đối với việc được rút trúng còn mong chờ hơn cả bản thân giải thưởng.

VănLạc trước tiên liên tiếp rút ba giải may mắn.

chút âm thịnh dương suy, ba người trúng giải này đều nữ sinh. Sau đó lại rút giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhì giải ba.
Không khí náo nhiệt ngày càng tăng, những người chưa được rút trúng chỉ thể gửi gắm hy vọng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải nhất cuối cùng này.

Cũng giải thưởng đại diện cho sự may mắn nhất.

Thùng rút thăm chứa các số ghế trong hội trường, được viết trên những tờ giấy nhỏ khác nhau. Rút trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số ghế nào, người ngồighế đó chính là người trúng giải.

“1, 3.” Văn Lạc cầm micro đọc to con số trên tờ giấy vừa rút ra, nói: “Hàng ghế thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, vị trí thứ ba.”

Theo thông lệ, số ghế được đếm từ phải qua trái, nên tiếng hò reo lập tức bùng nổ.

Cả hội trường như vỡ tung.

Bởi người ngồi hàng ghế thứ nhất, vị trí thứ ba chính Từ Vân Khoát.

“…”

Văn Lạc cũng liếc nhìn qua, cảm thấy chút quá trùng hợp. Họ tuyệt đối không cố tình sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt.

Từ Vân Khoát cũngcùng bất ngờ, không thể ngờ được mình lại người được rút trúng.

Giữa tiếng ồn ào, anh duỗi thẳng đôi chân đang bắt chéo, đứng dậy khỏi ghế.

Rồi nhìn VănLạc, chậm rãi đi lên sân khấu.

“Không phải chứ, không phải chứ, trùng hợp vậy sao?! Tôi không tin.”

“Có gian lận!!! Không phục, không phục! Hu hu hu nữ thần, chị không thể làm vậy được! Như vậy tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn em sẽ đau lắm! Không thể làm vậy được! Bọn em đã ngồi xem hết cả chương trình đó!!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nói thật, các tiết mục của buổi tiệc tối hôm nay rất qua loa, chỉ một hai tiết mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn xem được. Vừa nhìn đã biết những tiết mục đó không được tập luyện kỹ lưỡng, một số còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng tham gia cho đủ số.

“Rút lại đi, rút lại đi!! Không thểđặc cách được!! A a a Bọn em cũng muốn gấu trúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà! Tại sao không thể rút một cách công bằng chứ!”

Mọi người đột nhiên bắt đầu phản đối, cảm thấy giải nhất cuối cùng này không được rút ra một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công bằng, cho rằng Văn Vũ Lạc các quản đã gian lận.

Các cô quản lý nhìn nhau, chút ngơ ngác, vì các cũng tuyệt đối không hề làm cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tờ giấy ghi số ghế “1, 3” do chính Văn Vũ Lạc rút ra.

Một trong số các quảnchuẩn bị lên sân khấu giải thích thì Từ Vân Khoát đã bước lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bục giảng. Anh lấy micro từ tay Văn Lạc, nói: “Mọi người đừng kích động, để tôi nói vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.”

Anh không chỉ dáng người cao lớn, thẳng tắp, giọng nói còn trầm ấm, cùng dễ nghe, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toát ra một sức mạnh.

Khí chất của anh rất ngông, nhưng lúc này vẻ mặt lại mang theo sự nghiêm túc.

“Các bạnthể yên tâm, không gian lận cả.”

“Tôi đảm bảo người dẫn chương trình đã tình rút trúng tôi.”

“Haythế này, tuy tôi được rút trúng, nhưng tôi cảm thấy, tôi vớicáchngười nhà, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cách nhận giải?” Chàng trai nói đến hai chữ “người nhà”, giọng thoáng nâng cao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi mày đen rậm khẽ nhướng lên.

“Nhưng con gấu trúc này, tôi rất thích.”

“Mong các bạn hãy nhường con gấu trúc này cho tôi.”

Giọng anh trầm thấp, sức thuyết phục: “Nếu các bạn đồng ý, tôi thành khẩn xin các giáo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phép thiết lập thêm hai giải đặc biệt, phần thưởng hai bao xì 999 tệ.”

“Vãi chưởng!!!” Thế hội trường lại một lần nữa bùng nổ, tiếng reo như muốn hất tung cả mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà.

“Vậy không phảikhông những thể được gần một ngàn tệ, còn thể được WeChat của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát sao? A a a được, hoàn toàn được! Con gấu trúc đó bọn tôi từ bỏ!”

“Gấu trúc tính là cái gì! Tôi muốn tiền!”

“Một ngàn tệ thể mua được mấy con gấu trúc!”

“Ai da, thật ra gấu trúc cũng chẳng gì! Tôi chỉ đơn thuần muốn trúng giải thôi, trúng giải!! Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nghe nữ thần gian lận!”

“…”

Văn Lạc chút không biết nên ứng phó với tình huống này thế nào. không muốn Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát phải tốn kém nhiều như vậy, không đến mức đó. thà rằng rút lại giải thưởng một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Hơn nữa, cũng không biết tại sao rất nhiều người bắt đầu gọi “nữ thần”…

“Em cảm thấy, vẫn không nên.” Văn Lạc tắt micro, nói với Từ Vân Khoát.

Từ Vân Khoát cúi đầu đến gần cô, gương mặt rắn rỏi kề sát, “Vậy em nỡ lòng nào nhường con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gấu trúc cho người khác sao?”

Hơn nữa anh cũng muốn làm như vậy. Đây hội cho anh thể hiện.
Nhiều người như vậy đã họ đến. Không thể để họ thất vọng ra về được.
Ánh mắt đối diện, Văn Lạc dường như đã đọc được rất nhiều điều mà Từ Vân Khoát không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trong ánh mắt anh. mím môi dưới, chọn cách im lặng.

“A a a! Rút đi! Hai người cùng nhau rút đi! Được không!! Từ đại thần, nữ thần Văn!!” Sau khi các cô quản lý vô cùng vui vẻ gật đầu đồng ý với đề nghị thêm giải của Từ Vân Khoát, có người đã hô lên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc