GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“…”
Thật ra từ trước đến nay chưa từng yêu đương, lúc nào cũng độc thân.

Từ Vân Khoát cũng đã giúp cô rất nhiều lần, Văn Vũ Lạc quyết định nói thật: “Thật ra, em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn trai.”

“Ngày đó em ‘dạo bước’ trên đường cao tốc nguyên nhân khác, không phải bị bạn trai bỏ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.”

“Chỉ lúc đó tâm trạng em rất tệ, anh hỏi những câu em không muốn trả lời nên đã thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng bịa ra một lý do để đối phó với anh thôi.”

Từ Vân Khoát bình tĩnh nhìn cô, câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của anh.

“Xem ra một hiểu lầm lớn thật.” Khóe môi chàng trai không kiềm được nhếch lên.

Nhưng nếu không phải vì lý do này, thì còn do khác.

Ngày hôm đó không thể nào là do Văn Lạc tự mình muốn dầm mưa trên đường cao tốc được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Anh không quên được lúc gặp cô, dáng vẻ đáng thương như một con thiên nga trắng lỡ sa xuống nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Có lẽ em thể tin tưởng tôi, ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi nghe.” Từ Vân Khoát khẽ gật đầu, nói với Văn Vũ Lạc.

Văn Lạc im lặng không nói, hàng mi đen rũ xuống. “Có thể không hỏi được không ạ?” nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Ừ, vậy tôi không hỏi nữa.” Từ Vân Khoát nói. “Nhưng tôi tin rằng,”
“Có lẽ một ngày nào đó, em sẽ nguyện ý kể hết câu chuyện của mình cho tôi nghe.” Giọng Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát trầm ấm.

Văn Lạc ngẩng đầu nhìn anh. sẽ không nguyện ý đâu.

Đó cũng chẳng phảicâu chuyện gì thú vị hay vinh quang. một trò cười.
“Có đói không? Tôi đưa em đi ăn khuya rồi về trường.” Từ Vân Khoát nói.

“Không ăn đâu ạ, đã khuya lắm rồi.” Văn Lạc nói. “Được, vậy tôi đưa em về trường.”
“Vâng.”

———-

Những ngọn đèn đường lần lượt lướt qua, Văn Lạc đội chiếcbảo hiểm màu đỏ, không cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cơn gió đêm mát lạnh.

Chiếc mô màu đỏ chạy về khuôn viên trường, lại lướt đi trong đêm một lúc, sắp tiến vào khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc phía đông.

Bên phải cổng ký túc khu đông có một siêu thị tổng hợp, Văn Lạc nói: “Dừng ở đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ạ, em muốn vào siêu thị mua ít đồ rồi về.”

Lúc nãy Chung Tuyết kêu đói trong nhóm chat, sau đó tag cô, hỏi khi nào về, lúc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể tiện đường mua giúp một thùng gói không.
Bởi trong phòng chỉ còn mình ấy chưa về, Hướng Lan Lan Mộc Tử Nhiên nửa tiếng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người tan học tối, một người kết thúc buổi tụ họp câu lạc bộ, đã về rồi. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tắm rửa thay đồ ngủ xong, lười chạy xuống lầu.

Từ Vân Khoát dừng xe theo ý cô. Đôi chân thon dài của anh chống xuống đất, dáng người cao thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phóng khoáng. Anh vững vàng giữ xe, Văn Lạc vịn vào áo anh một chút rồi nhảy xuống.

Đợi xuống xe, chàng trai mới theo sau xuống, đến gần yên sau nhấn mở cốp xe, lấy cặp sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Văn Lạc từ bên trong ra.

VănLạc nhận lấy, đeo lên lưng, nói: “Anh về đi, tối nay đi hóng gió rất vui ạ.”

Từ Vân Khoát đóng cốp xe lại, từ phía bên kia vòng qua đứng trước mặt VănLạc: “Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui sao?”

Văn Lạc cong môi dưới, “Vâng.”

“Biểu cảm vừa rồi khiến em không còn lạnh lùng như vậy nữa.” Chàng trai nhếch môi.

Hơn nữa còn làm cho vẻ đẹp này càng thêm sinh động cuốn hút. Văn Vũ Lạc nói: “Bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em rất lạnh lùng sao?”
“Không phải à? Đối với tôi, em chínhmột mỹ nhân băng giá.” Từ Vân Khoát nói.

Văn Lạc khẽ mím môi, “Em không giống anh, cuộc sống anh có rất nhiều chuyện thể vui vẻ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Nhưng đời người chỉ có một lần, ngắn ngủi như vậy,” Từ Vân Khoát nói, “Em nên cười nhiều hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút.”

“Em cười lên, chắc chắn sẽ còn đẹp hơn.”

Văn Lạc nhìn anh, không nhịn được nói: “Anh phải cũng khen nhữnggái khác như vậy không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Em nghĩ sao?” Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm cô, một tay đút trong túi, khí chất trên người đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngông nghênh nhưng lại toát ra sự chân thành.

Lúc anh khen người khác không giống những chàng trai bình thường, không hề cho người ta cảm giác sến súa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có lẽ hào quang tự thân
của anh, cùng với ngoại hình xuất chúng, anh tuấn khiến người tasức thuyết phục.

“Em không biết.” Văn Vũ Lạc nói.

Từ Vân Khoát nói: “Bình thường tôi không thích khen người khác, chỉ thích người khác khen tôi.”

“…”

“Là sự tự tin của Từ đại thần đó sao?” VănLạc cũng nhếch môi theo.

“Ừ.” Từ Vân Khoát thẳng thắn thừa nhận. Anh đến gần cô, tiêu điểm câu chuyện không còn vẻ đùa giỡn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa: “Sắp đến nghỉ lễ Quốc khánh rồi, thể mời em cùng ra ngoài chơi không?”

Ngày mốt lễ Quốc khánh, ngày kia thứ bảy, phải học cho thứ năm tuần sau, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ nhật bắt đầu nghỉ. Gộp cả Trung thu vào, được nghỉ tám ngày.

“Kỳ nghỉ Quốc khánh, chắc em sẽ dành toàn bộ thời gian để đi làm thêm. Anh biết đấy, em nợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền người khác, phải trả nợ.” Văn Vũ Lạc nói.

Từ Vân Khoát nhìn một lúc, nói: “Không phải mẹ em nợ sao? lẽ em không cần phải ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết vào người mình.”

Văn Lạc không muốn đi sâu vào chủ đề này, thảo luận cũng không giải quyết được vấn đề. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Quốc khánh anh định đi đâu chơi?”

“Quốc khánh thật ra tôi cũng chỉ định chơi một hai ngày, thời gian còn lại phải về Yến Thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyến, ngoài ra còn phải bận rộn với dự án thi đấu kia,” Từ Vân Khoát nói: “Sẽ đi cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trại.”

Văn Lạc im lặng.

“Đi cùng không?” Từ Vân Khoát ánh mắt mong chờ nhìn cô.

Anh nghĩ ngợi rồi lại nói: “Cònhai người bạn của tôi nữa. Nếu em thể đi cùng, kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ Quốc khánh này của tôi chắc sẽ không còn hối
tiếc.”

Văn Lạc không phải người ngốc nghếch, cô có thể nhận ra sự quan tâm quá mức của Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát đối với mình. Sự quan tâm này chắc chắn không đơn thuần chỉ bạn cùng trường, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn anh tốt bụng quan tâm đến một đàn em.

Bây giờ anh lại mời cùng đi chơi. Cũng chỉ cùng nhau đi chơi thôi.
thể không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Đời người rất nhiều chuyện, nghĩ quá nhiều cũng không có ý nghĩa.

“Ninh Minh Duệ có đi không ạ? Nếu anh ta đi, anh không cần gọi em đâu.” Văn Lạc nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Không có cậu ta,” Từ Vân Khoát nói: “Lần này đi cắm trạicùng với hai người bạn thân từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ Yến Thành của tôi. Quốc khánh họ từ Yến Thành đến tìm tôi chơi, tôi làm chủ nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiêu đãi họ. Em hoàn toànthể yên tâm.”

Hàng mi dàycong của VănLạc khẽ xuống, đáp: “Được ạ.” “Vậy em đi đây.”
Từ Vân Khoát nhếch môi, “Được, đến lúc đó tôi sẽ đến đón em.”

———-

“A a, Lạc Lạc, cuối cùng cậu cũng về rồi!” Nghe thấy cửatúc
được mở ra từ bên ngoài, Chung Tuyết từ trong màn giường thò đầu ra.

“Ừ.” Văn Lạc đáp một tiếng, ôm thùng tôm tươi mà cô mua giúp đi đến bàn học của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy đặt lên. Giường tầng trên rung rung, Chung Tuyết từ trên giường xuống, nói: “Có phải ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tệ tám không? Tớ chuyển khoản cho cậu.”

“Ừ.”

Chung Tuyết cầm điện thoại mở WeChat, chuyển khoản cho Văn Lạc.

Chuyển xong, ấy nắp thùng mì, lấy gói gia vị bên trong ra, sau đó ôm thùng mì đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến máy lọc nước lấy nước nóng.

Hướng Lan Lan vừa lúc từ nhà vệ sinh đi ra, thấy vậy nói: “Đêm hôm khuya khoắt còn ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gói, không sợ mập à.”

“Cậu không hiểu đâu, ai bảo sắp đến nghỉ lễ Quốc khánh rồi, tớ hưng phấn quá.hễ hưng phấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bụng lại đói rất nhanh.”

“Cái này thì đúng thật,” Hướng Lan Lan nói: “Ài, Quốc khánh mấy cậu về nhà không? Hay cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lại trường?”

Trong túc này, chỉ ấy người bản địa, mỗi cuối tuần chỉ có mình ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nhà.

“Tớ với Nhiên Nhiên sẽ về, đã mua rồi.” Chung Tuyết nói, dứt lời ấy quay đầu hỏi Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc: “Đúng rồi Lạc Lạc, còn cậu thì sao, về nhà không?”

Hướng Lan Lan cũng nhìn về phía Văn Lạc.

Văn Lạc đang sắp xếp sách giáo khoa cho ngày mai vào cặp, đáp: “Không về.”

Chung Tuyết nói: “Vậy thìtúc chúng ta chỉ còn một mình Lạc Lạclại, phải hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn không? Lạc Lạc, hay cậu cũng về nhà đi,
Quốc khánh được nghỉ tận tám ngày lận đó.”

Mộc Tử Nhiên vẫn im lặng trên giường bỗng lên tiếng từ trong màn: “Cậu tưởng ai cũng muốn về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à? Tớ thì không muốn về đâu! Tớ vốnđã hẹn với bạn cấp ba nghỉ lễ cùng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phụ Thành chơi, nhưng một người chị họ của tớ Quốc khánh kết hôn, bắt tớ nhất định phải đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm phù dâu cho chị ấy, tớ mới phải về.”

“Chậc chậc, Nhiên Nhiên của chúng ta mới năm nhất đã được làm phù dâu rồi.” Chung Tuyết trêu chọc.

Hướng Lan Lan nói: “Váy phù dâu chắc đẹp lắm.”

Mộc Tử Nhiên nói: “Tớ chẳng muốn chút nào, phải cùng dâu lên sân khấu, xấu hổ chết đi được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chủ đề trong túc thể kéo dài lan man, từ chuyện nghỉ Quốc khánh về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chuyển sang chuyện làm phù dâu. Văn Vũ Lạc không tham gia cùng họ. Sắp xếp xong cặp sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm giỏ đồ đi tắm vào nhà vệ sinh.

———

Tại tiệm net Sky bên ngoài Đại học Minh Thành.

Gần 11 giờ đêm, một nửa số ghế trong tiệm net có người ngồi, phần lớn trong số họ sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên Đại học Minh Thành. Một số ngại làm ồn người khác trong thư viện nên đến tiệm net © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn phím viết luận văn, một số khác đơn thuần đến để chơi game.

Ninh Minh Duệ cùng Trang Tiện vài người khác đánh liên tiếp mấy ván game, sự khó chịu từ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Văn Lạc cũng đã dần nguôi ngoai.

Cho đến khi điện thoại trong túi rung lên, lấy ra xem Ninh Minh Quyết gọi tới. Chiều nay sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi gặp xong, Ninh Minh Quyết đã đi chuyên riêng bay sang Thái Lan bàn chuyện làm ăn, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chắcmáy bay đã hạ cánh nên mới gọi điện cho anh ta hỏi kết quả.

Ninh Minh Duệ chút không muốn nghe, đợi vài giây mới bắt máy: “Alo, anh.”

“Thế nào, em tìmchưa?” Người trong điện thoại hỏi.

“Tìm rồi.” Nhưng tính cách gái này hoàn toàn không thua anh đâu, tìm hay không tìm cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác nhau.

“Nói tiếp đi.” Ninh Minh Quyết nói.

Ninh Minh Duệ day day trán, nói: “Anh à, em thấy thế này, anh không cần phải vội. ấy nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với em ấy Quân Quân chọn trúng một môn tự chọn chỉ trùng hợp, hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải cố ý. Nói không chừng thật sựtrùng hợp,sao đó cũng một môn tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn, chuyên ngành nào cũng thể chọn, hơn nữa còn là một môn hot của trường mình, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ qua, dễ lấy điểm GPA, nên chọn trúng nhau cũng rất bình thường?”

Bên kia im lặng một lúc lâu, rồi hỏi: “Vậy rốt cuộc đã nói với em, anh muốn nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái này.”

“Cô ấythể nói gì chứ, ngược lại em còn bị cô ấy mắng cho một trận.” Phải nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị chửi cho một trận mới đúng.

Lúc này Ninh Minh Duệ đặc biệt muốn buông tay, anh ta muốn nói hai cha con họ không chịu ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống nói chuyện đàng hoàng, bắt một người chú như anh ta thì biết nói với người ta thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bên phía Ninh Minh Quyết dường như người tìm, ông ta không hỏi thêm, nói: “Anh sắp phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họp, lát nữa sẽ gọi lại cho em.”

Dứt lời, bên kia cúp máy.

“Ủa, lão Khoát tới kìa.” Nghe thấy Trang Tiện nói một câu, Ninh Minh Duệ vừa cúp điện thoại quay đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát tay cầm một chùm chìa khóa xe màu đỏ, dáng người anh cao ráo, đi về phía chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi của họ.

“Tới à, cùng nhau combat đi.” Ninh Minh Duệ con chuột.

Chỗ ngồi bên phải của Ninh Minh Duệ đang trống, Từ Vân Khoát đi qua ngồi xuống.

“Có thuốc không?” Từ Vân Khoát hỏi.

“Có chứ.” Ninh Minh Duệ lấy hộp thuốc ra rút một điếu, đưa qua. Từ Vân Khoát lấy bật lửa từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong túi quần ra.
Nghe thấy điện thoại rung, anh lấy ra xem.
avatar Tiểu Hôi Hôi đó gửi cho anh một tin nhắn WeChat. Thiên nga trắng: Hứa với em một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện,
【 đừng hỏi Ninh Minh Duệ về em. 】

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc