GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc nhìn anh, im lặng không đáp.

“Hửm?” Từ Vân Khoát kiên nhẫn chờtrả lời.

“Thưởng thức cảnh đêm tuyệt đẹp của thư viện.” Văn Lạc đáp.

Bất kể trong tình huống nào, Văn Vũ Lạc dường như thể pha một chút hài hước lạnh lùng.

Từ Vân Khoát nhìnmột lát rồi nói: “Muốn thưởng thức cảnh đêm thì không thể ở đây được.”

Anh lấy từ trong túi quần ra một chùm chìa khóa xe, nói với cô: “Có muốn tôi lái xe đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đi hóng gió không?”

Văn Lạc nhìn chùm chìa khóa đó, phát hiện chút khác lạ. Đó một chiếc chìa khóa màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ, trông giống chìa khóatô. “Mô ạ?” hỏi.

“Ừ.” Từ Vân Khoát nói: “Ở trong trường tôi thường đi tô.” “Tốc độ nhanh.”
Không khí tĩnh lặng, ánh đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam. Văn Lạc thấy lòng mình rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động, do dự một chút rồi gật đầu. “Vậy thì mau đứng lên đi, dưới đất lạnh lắm.” Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát nói.
Lúc Văn Lạc đứng dậy lại nghĩ đến điều đó, nói: “Em phải về thư viện lấy cặp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc nãy em tự học trong đó, cặp vẫn còn trong.”

“Máy tính của tôi cũng trong thư viện, cùng vào lấy rồi ra.” “Lúc nãy anh cũng ở thư viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?” Văn Lạc hỏi.
“Ừ, đến để họp.”

“Họp ạ?”

“Về một dự án thi đấu, em biết cuộc thi Challenge Cup chứ? Khoa chúng tôi hợp tác với khoa Toán.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát nói.

“…Vậy anh họp xong rồi sao?”

Gió đêm luôn thổi bên tai, tóc bị thổi bay về phía trước, che khuất tầm mắt, Văn Lạc vén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra sau tai.

“Họp xong rồi, xong rồi tôi mới ra ngoài.” Từ Vân Khoát nói.

Văn Vũ Lạc không nói nữa.

Sau đó hai người cùng nhau quay lại thư viện.

Từ Vân Khoát không lừa Văn Lạc, cuộc họp của họ lúc nãy đã giai đoạn kết thúc. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát nói là về lấy máy tính, nhưng cuối cùng cũng không lấy,gửi một tin nhắn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chàng trai trong nhóm,
nhờ cậu ta lúc về túc tiện đường mang máy tính về giúp. Anh chỉ nói đi vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh một lát, sau đó ra ngoài trước, dắt chiếc mô từ nhà xe ra chờ.

Điện thoại rung lên.

Trang Tiện gửi một tin nhắn WeChat.

Ninh Minh Duệ, cậu ta bị sao vậy? Gặp cậu ta quán net này, mặt mày cau khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi, nói chuyện cũng lạnh như băng.
Cậu hỏi tôi, tôi biết hỏi ai bây giờ.

Tám phần bị con gái làm cho tức rồi. Này Khoát, đến quán net chơi game đi, cuộc họp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu xong chưa?
Từ Vân Khoát chữ: Vẫn chưa.
Tầm mắt anh lại lướt qua câu trước đó của Trang Tiện, Từ Vân Khoát không trả lời tin nhắn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đút điện thoại lại vào túi.

Anh lười biếng đứng đó, ánh mắt hướng về phía cổng lớn của thư viện.

Một lát sau, cuối cùng anh cũng thấy bóng hình mảnh khảnh, đeo một chiếc cặp sách từ bên trong bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.

Mái tóc đen củatung bay trong gió đêm, giống hệt một nữ thần bước ra từ bóng tối. Dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh đèn đường, ngũ quantinh xảo, rực rỡ, làn da trắng nõn.

Văn Lạc đeo cặp, nhanh chóng đi đến trước mặt Từ Vân Khoát.

Phía sau người đàn ông một chiếc màu đỏ. Phía sau chiếc xekhu nhà để xe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậu một hàng xe đạp công cộng một vài chiếc xe đạp nhân, còn hai ba chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe máy điện.

Chiếc xe của anhvậy trông đặc biệt phong cách hơn hẳn.

Cũng giống như chủ nhân của nó, rất dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác.

“Còn tưởng em sẽ đổi ý không đến.” Từ Vân Khoát nhếch môi.

“Sẽ không…” Văn Lạc nói, “Em đã đi rất nhanh rồi, không để anh phải đợi lâu.”

Hơn nữa, không phải nên sợ anh đổi ý sao? “Ừ, không lâu.” Từ Vân Khoát nói.
“Anh lấy máy tính chưa?” Văn Lạc hỏi.

“Chưa, tôi nhờ một người bạn mang về giúp rồi.” Từ Vân Khoát đút tay vào túi quần, vòng ra phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau yên xe. Anh nhấn một cái nút, mở cốp xe

dưới yên sau ra, bên trong một khu vực thể để đồ. Anh nói với Văn Lạc: “Cặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách của em thể để vào đây.”

Văn Lạc gật đầu, đi qua tháo cặp sách xuống.

Từ Vân Khoát đưa tay nhận lấy, đặt cặp sách của vào trong cốp xe, sau đó lại lấy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc bảo hiểm màu đỏ từ bên trong.

“Đội cái này vào.” Ánh mắt anh hướng về gương mặt nhỏ nhắn của Văn Lạc, “Có lẽ hơi rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, nhưng tôi sẽ cài chặt lại cho em.”

Văn Lạc liếc nhìn chiếc bảo hiểm, “Chỉ có một cái này thôi ạ? Vậy anh thì sao.”

“Chỉ để an toàn thôi, thỉnh thoảng tôi cũng không đội.” Từ Vân Khoát nói: “Không đội cũng không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả.”

“Vậy em cũng không đội.” Văn Lạc nói.

“Đội vào đi.” Từ Vân Khoát nhếch môi, “Trừ phi em ghét bỏ tôi.”

“Không có…” Văn Lạc thật sự không ý đó, liền nói: “Được thôi ạ.”

Cô đưa tay sửa lại tóc một chút, sau đó Từ Vân Khoát đội chiếcbảo hiểm màu đỏ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu cô.

bảo hiểm quả thực hơi rộng, phải cài dây quai vào nấc trong cùng.

Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của Văn Lạc lúc này ẩn sau lớp kính trong suốt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo hiểm.

Từ Vân Khoát nhìn thêm hai giây, rồi bước qua ngồi lên xe trước, nói với Văn Lạc: “Lên đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Giọng nói trầm khàn mang theo vẻ ngông nghênh.

Văn Lạc đưa tay sửa lại mũ bảo hiểm trên mặt, khẽ “vâng” một tiếng rồi đi qua, cũng leo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên xe ngồi.

Chiếc này dáng khá lớn, yên xe cũng cao. Không giống như Từ Vân Khoát chân dài, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân thể dễ dàng chống xuống đất để giữ xe, sau khi Văn Lạc lên xe, cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên cao, hai chân đều không với tới đất.

Thân xe trông ngầu mượt mà. ngồi yên sau,thể độ cao của yên sau nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cao hơn Từ Vân Khoát một chút.

“Có sợ không?” Từ Vân Khoát nói.

“Tại sao lại phải sợ ạ?” Văn Lạc hỏi.

“Con gái các em, chắc phần lớn chưa từng ngồi loại mô tô này.” Từ Vân Khoát nói.

“Em ngồi rồi.” Văn Lạc nói: “Nhà em một chiếc xe đạp điện, hồi em học tiểu học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại đã mua. Sau này chiếc xe đó thành em đi. Loại này em cũng từng lái rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93xe của một người bạn. Thật ra em thích loại xe này hơn, rất ngầu, rất phong cách. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cũng muốn mua một chiếc.”

“Vậy à,” Từ Vân Khoát quay đầu lại nhìn một cái, nói: “Vậy lát nữa em chở tôi nhé?”

“Em làm tài xế, tôi làm hành khách.”

Văn Lạc nắm lấy phần áo eo anh, “Nhưng em đã lâu không lái rồi.” Lái một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ được, nhưng còn phải chở thêm một người.
“Có thể thử xem, không được thì không miễn cưỡng.” Từ Vân Khoát nói.

“Vâng…” Văn Vũ Lạc đáp.

————-

Giờ này thực ra vẫn còn hơn nửa số sinh viên đang học buổi tối. Lại đúng vào giờ vào lớp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chưa đến cuối tuần, nên trong khuôn viên trường không có nhiều người lắm. Một chiếc màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ dưới ánh trăng đèn đường chạy ra khỏi cổng tây của trường.

Đại học Minh Thành có tổng cộng ba khu học xá, bên này khu chính. Khuôn viên chính chiếm diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích rất rộng, các tòa nhà giảng đường, thư viện, ký túc xá, nhà ăn, tòa nhà hành chính… san © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát nhau trong trường, giống như một thành phố thu nhỏ. Chỉ đi một vòng quanh tường rào của trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải mất nửa tiếng.

Từ Vân Khoát không lái quá nhanh, sao cũngđưa VănLạc ra ngoài hóng gió.

Cảnh đêm trên đường phố không ngừng thay đổi lướt qua trước mắt, mái tóc đen của Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ ra ngoàibảo hiểm tùy ý bay lên.

Bên ngoài trường một con sông, sông Hoàng Phố thông ra trung tâm thành phố, cũng nối liền với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ Nguyệt trong trường, nơi nuôi công, thiên nga một đàn koi.

Chiếc màu đỏ tạm thời dừng lại trên một cây cầu đá bắc qua con sông bên ngoài trường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát VănLạc cùng nhau đứng lan can cầu.

“Em quen Ninh Minh Duệ à?” Cuối cùng Từ Vân Khoát cũng không nén được sự mò trong lòng, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng hỏi.

Văn Lạc khựng lại, quay đầu nhìn về phía Từ Vân Khoát.

“À,” Từ Vân Khoát nói: “Lúc nãy không phải tôi cũng thư viện sao,
lúc họp trong phòng họp, tôi thấy hai người nói chuyện dưới lầu. Ninh Minh Duệ cũng học khoa Khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học Máy tính, nên tôi biết cậu ta.”

“…”

Anh đã thấy hết rồi.

Văn Lạc một chút cũng không muốn thừa nhận mình quen Ninh Minh Duệ, im lặng không đáp.

Từ Vân Khoát quan sát sắc mặt của cô, nói: “Không sao, câu hỏi của tôi lẽ hơi mạo phạm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em thể chọn không trả lời.”

Văn Lạc nhìn mặt hồ phẳng lặng, đáp lại: “Cũng không tính quen biết.”

“Phải nói là, hôm nay mới tínhlần đầu tiên gặp mặt.”

Lần trước là lúc ngồi trong xe của Từ Vân Khoát thì thấy Ninh Minh Duệ, đối phương không nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, thể bỏ qua không tính.

Từ Vân Khoátchút không ngờ tới, mắt anh sáng lên, “Nhưng hai người,vẻ như nói chuyện không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được vui vẻ lắm?”

“Cũng thể tôi nhìn nhầm.”

Mặcđể lộ ra sự thật anh chú ý đến chuyện này, nhưng Từ Vân Khoát cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tâm.

Văn Lạc nhìn anh, khẽ mím môi, “Vâng.” “Đúng rất không vui.”
lại một lần nữa nhìn về phía mặt sông dưới cầu, trông như đang trả lời mà lại càng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đang tự nói: “Em nợ tiền người nhà anh ta.”

“Anh ta đến để giúp người kia đòi nợ.” Từ Vân Khoát nhìn cô, “Nợ bao nhiêu?”
“Không biết, phải nói mẹ em đã nợ.” Văn Lạc nói.

Từ Vân Khoát im lặng, nhất thời không biết nên an ủi thế nào.

Anh tiến lên một chút, nói: “Có đói không, tôi đưa em đi ăn khuya?”

Điện thoại trong túi rung lên, Văn Lạc lấy ra xem. Chung Tuyết gửi tin nhắn trong nhóm chat © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của phòng. Văn Lạc tiện thể liếc nhìn thời gian, nói: “Sắp 10 giờ rồi, em phải về thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Hôm nay cảm ơn anh đã đưa em ra ngoài hóng gió.”

Hình như đây không biết lần thứ mấy nói cảm ơn với Từ Vân Khoát rồi.

“Xin lỗi, lẽ tôi không nên nhắc đến Ninh Minh Duệ.” Từ Vân Khoát nói.

“Nhưng, tôi lại may mắn đã lựa chọn hỏi ra.” Văn Lạc nghi hoặc nhìn anh.
“Bởi vì tôi còn tưởng rằng, em cậu ta…”

“Em anh ta thì sao, chúng em không thểquan hệ gì khác. Em căn bản không muốn quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết anh ta, chúng em người của hai thế giới.” Văn Vũ Lạc nói.

Trong đó, dường như một sự vướng mắc câu chuyện rất sâu sắc. Sự bài xích đó hiện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của gái.
Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm VănLạc, “ừm” một tiếng, “Không nhắc đến cậu ta nữa, tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng.”

“Không sao ạ.” Văn Lạc nắm lấy lan can cầu, “Bây giờ tâm trạng em đã tốt hơn nhiều rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Có một số người, một số việc, nếu em không nghĩ đến nữa, thì thật ra cũng không đến nỗi tồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tệ như vậy.”

Giống như mặt sông phẳng lặng trước mắt, khi không cuồng phong quét qua, vẫn tĩnh lặng bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên.

Không khí im lặng một hồi, cánh tay của Từ Vân Khoát cũng đặt lên lan can, “Tôi thể hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em thêm một câu nữa được không?”

“Gì ạ?” Văn Vũ Lạc quay đầu.

Đôi mắt của Từ Vân Khoát rất sâu, đang nhìn thẳng vào cô, “Vậy hiện tại, em đang độc thân sao?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc