GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Scandal

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc Giản Nhu tỉnh dậy từ giấc mộng đẹp, bầu trời đã chuyển sang màu xanh lam, bóng tối không còn, mưa cũng đã ngừng rơi. Cô quay sang bên cạnh, người đã không thấy bóng dáng.
Bỏ qua cảm giác hụt hẫng trong lòng, Giản Nhu cuộn chăn ngồi dậy. chợt phát hiện bên gối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mảnh giấy, nét bút mạnh mẽ, đúng phong cách của Trịnh Vĩ: "Tôi đi làm. Đồ ăn sáng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộp giữ nhiệt, em ăn rồi hẵng về."
Giản Nhu quấn khăn tắm đi ra ngoài phòng ăn. Nhìn thấy chiếc bàn ăn làm bằng gỗ lim theo kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ xưa, thẫn thờ một lúc mới lấy đồ ăn ra khỏi hộp giữ nhiệt.
Sữa đậu nành thơm nồng vẫn còn nóng, món quẩy thơm phức giòn tan. Thì ra tiệm bán đồ ăn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con đường đối diện vẫn còn mở cửa.
Ăn vài miếng, Giản Nhu mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, cô không quần áo để mặc. Rà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soát danh bạ điện thoại từ đầu đến cuối, cuối cùng quyết định gọi cho Lạc Tình.
Giọng ngái ngủ của Lạc Tình truyền tới: "A lô!"
"Mình đang ở phòng số 1 tầng 19E tòa nhà Lam Trù Danh Tọa, cậu hãy cầm quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây đón mình. Nhanh lên!"
"Quần áo ư? Thế quần áo của cậu đâu rồi?"
"Tối qua mình uống say, váy bị người ta rách rồi."
"Là đàn ông hay phụ nữ?"
Chuyện này quan trọng sao? Giản Nhu đáp ngắn gọn: "Đàn ông!"
Giọng nói ở đầu kia điện thoại không còn chút gọi buồn ngủ: "Cậu...phải tối qua cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên giường với đàn ông rồi không?"
"Cậu còn có thể nghĩ ra khả năng khác không?" Giản Nhu hỏi lại.
Lạc Tình đương nhiên không thể, bởi những trường hợp khác gần như bằng không.
***
Sau mấy ngày bị những cơn mưa gột sạch, lúc này bầu trời trong xanh, ánh ban mai xuyên qua lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sương bàng bạc. Cây cầu vượt cùng huyên náo, tiếng còi xe không ngừng vang lên khiến con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người không thể cảm nhận được ánh nắng rực rỡ.
Lạc Tình nóng ruột mở "con đường máu" trên cầu vượt vào đúng giờ cao điểm để đến căn hộ chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không được coi cao cấp, thậm chí hơi nhỏ đơn giản. Trong căn hộ, đồ đạc duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất giá trị bộ bàn ăn bằng gỗ lim chạm trổ cầu kỳ trong phòng ăn. Nhưng bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn ăn này lại hoàn toàn lạc lõng với tổng thể căn hộ nên càng nhìn càng chối mắt.
Người được coi "nạn nhân" đang quấn khăn tắm trắng tinh, ngồi bên chiếc bàn gỗ lim chén quẩy, uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sữa đậu nành ngon lành, Lạc Tình hận đến mức không thể cầm cái quẩy đập chết bạn.
ném bộ váy trong tay xuống trước mặt Giản Nhu, điều hòa nhịp thở rồi mới gầm lên: "Chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu nói tối qua cậu say rượu nên bị người ta chơi sao? Mình phải vượt ba lần đèn đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để phóng đến đây. Hóa ra cậu giỡn chơi đấy à?"
"Nạn nhân" chỉ vào dấu hôn chi chít trên vai mình, lại chỉ vào đống váy áo hàng hiệu nhàu nát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên ghế, giọng điệu thản nhiên như mọi chuyện không liên quan đến mình: "Thế này vẫn chưa đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng sao? Lẽ nào mình phải ôm ga trải giường khóc lóc thảm thiết như mấy nữ chính trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các bộ phim truyền hình thần tượng thì cậu mới tin lời mình?"
Lạc Tình ngẫm nghĩ, cảnh đó đúng không phù hợp với tác phong của Giản Nhu.bạnlâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm, Lạc Tình hiểu tính cách luôn nghiến răng nuốt vào lòng của Giản Nhu hơn ai hết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tỏ ra vô tâmtư, trong lòng càng rỉ máu. Nếuôm gối khóc lóc thảm thiết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể lể chuyện bi thảm mình gặp phải, không cần nói cũng biết, chắc chắn đang thử vai.
Nghĩ đến đây, Lạc Tình chỉ muốn lột da người đàn ông hạ lưu liêm sỉ đó, nếu Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chưa làm vậy.
"Người đàn ông kia đâu rồi?" Lạc Tình ngó nghiêng một vòng nhưng không thấy bóng dáng đối phương. "Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn sống không?"
"Đi rồi! Anh ta vội đi làm."
Nói như vậy tức hai bên đã giải quyết mọi chuyện trong hòa bình. Ừm, không thể không công nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâymột quyết định sáng suốt. sao với tính chất công việc của Giản Nhu, vụ này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích hợp kiện cáo ầm ĩ, làm thế không biết chừng thân bại danh liệt, còn bị thiên hạ chửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "bán thân để đánh bóng tên tuổi" ấy chứ.
Lạc Tình kéo ghế ngồi xuống rồi hỏi bạn: "Anh ta định bồi thường cho cậu thế nào?"
Giản Nhu chỉ vào đống đồ ăn sáng trên bàn. "Anh ta đi mua đồ ăn sáng ình, sữa đậu nành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới nấu, quẩy mới rán, mùi vị không tồi. Cậu cũng nếm thử đi!"
"Trời ạ, cậu không nhầm đấy chứ? đâu chui ra loại cực phẩm này?"
"Không thì sao? Lẽ nào anh ta phải đưa mình lên du thuyền thưởng thức món ăn Pháp, nhân tiện mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chai rượu vang chúc mừng à?"
Lạc Tình thật sự không hiểu nổi. Bây giờ thời buổi nào một người phụ nữ vừa bị xâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạm còn giữ tâm trạng điềm nhiên như chẳngchuyện xảy ra? Điều quan trọng hơn cả, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ đóGiản Nhu, bạn "ăn chay lễ Phật", tu thân dưỡng tính, tránh đàn ông như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh loài rắn rết.
"Cậu không sao đấy chứ?" Lạc Tình hỏi.
Giản Nhu nhướng mày, vẫn cặp mắt điềm tĩnh ngàn năm không đổi, chỉ lúc này trong đó xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện một lớp sương mỏng. "Cậu yên tâm đi, mình vẫn ổn."
"Cậu không thể bỏ qua cho anh ta!" Lạc Tình đưa ra ý kiếntính xây dựng. "Dù không đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt thựkhu Tam Hoàn, cậu cũng nên yêu cầu anh ta bồi thường phí tổn thất tinh thần." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu rút tờ giấy ăn lau miệng. "Anh ta làm gì có tiền. Loại nhân viên công vụ sáng chín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ đi làm, chiều năm giờ tan sở như anh ta, tham gia dự án của nhà nước đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăng nữa, thu nhập hằng tháng cùng lắm cũng chỉ mấy chục ngàn tệ, lấy đâu ra tiền tặng biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thự ình?"
"Nhân viên công vụ ư?" Lạc Tình càng mờ. "Chẳng phải tối qua cậu tiếp nhà đầu của dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 án Leo cao sao? đâu ra loại "ăn cơm chùa [1]" đó?"
[1] Ăn cơm chùa: chỉ người nhà nước, có mức lương ổn định.
Đúng lúc này chuông cửa đột nhiên vang lên, Giản Nhu "suỵt" một tiếng, Lạc Tình đành nuốt thắc mắc xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ họng. Dường như biết người bên trong sẽ không trả lời, ngườingoài cửa cất cao giọng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Giản tiểu thư! Chào cô! Tôi chủ cửa hàng trung tâm thương mại Đông Phương Ports. Rất xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi, do bị tắc đường nên tôi mang váy đến hơi muộn."
Đợi một lúc vẫn không thấy bên trong trả lời, anh ta nói tiếp: "Nếu không tiện, tôi để túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 váy ngoài cửa, không làm phiền cô nữa..."
Đến khi bên ngoài không còn động tĩnh, Giản Nhu mới mởcửa, giơ tay lôi túi quà tặng đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gói rất đẹp vào nhà.
Giản Nhu mở túi đồ, bên trong bộ váy y hệt bộ mặc tối qua, cùng kích cỡ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên. Điểm khác biệt duy nhất bộ váy này mới tinh.
Giản Nhu thẫn thờ nhìn bộ váy một lúc. Khi ngoảnh đầu lại, thấy gương mặt đầy dấu hỏi của Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tình, lên tiếng: "Nếu sớm biết anh talương tâm, bồi thường váy ình, mình đã không phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cậu."
Cuối cùng bạn cũng nói được một câu tử tế. Không phảimang váy cho bạn, Lạc Tình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng cần vượt đèn đỏ ba lần.
Lạc Tình bất giác quan sát Giản Nhu. Từ trước đến nay cô luôn mang vẻ đẹp phong tình, nhưng hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay vẻ đẹp đó hơi khác thường, nơi khóe miệng gợi cảm ẩn hiện nụ cười tự giễu, khóe mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thấp thoáng ý cười chế nhạo, trong cặp mắtmàng vài tia máu đỏ cho thấy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiều tụy.
Dựa vào trực giác, Lạc Tình cảm thấy Giản Nhu hôm nay rất bất thường. "Giản Nhu, cậu hãy nói thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ình biết, phải cậu..." Gương mặt Lạc Tình tỏ vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Cậu đã yêu anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi?"
"Yêu anh ta ư?" Nét cười nơi khóe miệng Giản Nhu càng rõ, giống như vừa nghe thấy một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện hết sức hài hước. Tuy nhiên Lạc Tình vẫn bắt được vẻ cứng đờ vụt qua rất nhanh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười của bạn.
"Được rồi, không nói linh tinh nữa, mình đi mặc đồ đây." Giản Nhu đứng dậy.
Xem ra tìm hiểu sự thật từ miệng Giản Nhu điều không thể. Nhân lúc Giản Nhu đi mặc đồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc Tình liền gọi điện cho quản Uy Gia.
Nói vòng vo vài câu, Lạc Tình mới hỏi đến vấn đề trọng tâm: "Uy Gia, tôi nghe nói tối qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu bị một người làm công ăn lương lừa đi, aikhả năng đó? Không ngờ Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại để anh ta toại nguyện."
"Ngoài Trưởng phòng Trịnh thì còn ai vào đây nữa!"
"Trưởng phòng Trịnh nào cơ?"
"Còn thểai? Chínhngườisuốt ngày dò hỏi số di động ấy..."
Bàn tay cầm điện thoại của Lạc Tình run run. "Ý anh là... Trịnh Vĩ?"
"Ừ! Chắc chắn không thể ngờ, hóa ra cậu ta lại là fan của Giản Nhu..." Uy Gia nói câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó nhưng Lạc Tình chẳng tâm trạng nghe tiếp.
Trịnh Vĩ, thì ra anh! Bây giờ mới hiểu tại sao Giản Nhu lại phản ứng như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu đã động lòng?
Không sai! Những người phụ nữ từng gặp Trịnh rất khó tránh khỏi sự rung động. Nhưng sau khi rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động, bọn họ cũng khó tránh khỏi tình trạng đau lòng bởi Trịnh Vĩ có mọi thứ phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ao ước, trừ sự chung thủy.
Bây giờ mới biết đây nhà của Trịnh Vĩ, Lạc Tình quan sát tỉ mỉ căn hộ giản dị này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quả nhiên phong cách của anh, lặng lẽ như không thể lặng lẽ hơn.
Nghe nói muốn tìm hiểu một người đàn ông, nhất định phải xem thư phòng của anh ta. Lạc Tình âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm đi vào thư phòng với tâm trạng háo hức.
lẽ do thói quen được tôi luyện từ trường quân sự, thư phòng của Trịnh Vĩ rất ngăn nắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọn gàng, không hề lộn xộn, trừ quyển tạp chí rơi một góc.
Lạc Tình nhặt lên xem. Trên trang bìa in hàng chữ nổi bật: "Thiếu gia của công ty truyền thông Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỷ tuyên bố ly hôn. "Tiểu tam" chờ đợi năm năm cuối cùng cũng tu thành chính quả." Trên trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bìa còn hai tấm ảnh, một tấm chụp từ mấy năm trước, Nhạc Khải Phi ôm Giản Nhu rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi một câu lạc bộ cao cấp chỉ hội viên mới được vào, tấm ảnh còn lại chụp thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đây, hai người ngồi đối diện tại quán phê khách sạn, chuyện trò vui vẻ.
Lạc Tình buông quyển tạp chí. Phát hiện trên giá sáchmột chồng đĩa phim, lấy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem. Tất cả đều phim truyền hìnhđiện ảnh sự tham gia của Giản Nhu.
Uy Gia nói anh khán giả hâm mộ của Giản Nhu. Ban đầu còn ngờ vực, nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tin hoàn toàn.
Trong nhà vệ sinh, Giản Nhu đã thay bộ váy mới. không ra ngoài ngay đứng bên bồn tắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng lẽ ngắm nhìn những cánh hoa hồng vẫn còn nổi trên mặt nước.
Trong đầu cô chợt vụt qua một cảnh tượng. Anh bế vào phòng tắm lúc đã thiếp đi. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thử nhiệt độ của nước rồi mới đặt xuống bồn. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, như sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh thức cô. Anh dùng khăn mặt ấm lau lớp trang điểm khó coi của cô. Khí lạnh từ ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa sổ thổi vào khiến bất giác run run. Anh lập tức dừng động tác. mở mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, thể áp sát một cách tự nhiên. "Em lạnh!"
Anh ôm cô rất lâu, cho đến khithôi run rẩy. "Em còn lạnh không?"
lắc đầu, người không còn giá lạnh nhưng vẫn lưu luyến hơi ấm của anh. Anh cũng không buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, từ đầu đến cuối giữ nguyên một tư thế.
Cho đến khi gần chìm vào giấc ngủ, anh mới ghé sát tai cô, thì thầm: "Em biết không? Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ một mình em..."
Người phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ một mình em! Nếu nghe câu này từ mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, chắc chắn Giản Nhu sẽ mỉm cười, nói với anh: "Trên đời này chẳng người đàn ông nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ muốn một người phụ nữ."
Nhưng lúc bấy giờ cô lại không muốn cười. cố gắng mở mắt nhưng mắt nặng trĩu, không tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào mở nổi. Cuối cùng môi Giản Nhu hơi động đậy, hàm hồ trả lời: "Em không muốn biết." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trên đường về, Lạc Tình lái xe rất nhanh. Gió lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến da thịt Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên lạnh buốt, cơn đau đầu càng dữ dội. Tuy nhiên không muốn đóng cửa sổ xe, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nhốt mình trong không gian kín mít, khó thở.
Lạc Tình dõi mắt về phía trước, sắc mặt không thay đổi. "Uy Gia nói... anh ta Trịnh Vĩ, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng vậy không?"
Giản Nhu nhúc nhíchthể cứng đờ. "Ừ!"
Lạc Tình không hỏi thêmđiều chỉnh nhạc to hơn một chút. Tiếng nhạc rock ầm ầm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giai điệu.
Không phải Giản Nhu không muốn nói thẳng với bạn, chỉ quá khứ của cô và Trịnh liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến quá nhiều điều bí mật chẳng cách nào đề cập, thành ra cũng không biết nên bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ đâu, kể thế nào với Lạc Tình.
Vừa dừng xe dưới khu chung của Giản Nhu, Uy Gia đã gọi cho Lạc Tình, kêu đi bàn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp đồng quảng cáo. Sau khi cúp máy, Lạc Tình vỗ tay bạn. "Sự việc đã xảy ra rồi, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ coi như đóng một cảnh giường chiếu, xuống giườngthoát khỏi vai diễn."
Do dự một lát, Giản Nhu lên tiếng: "Thật ra... mình và anh ấy..."
"Mình biết, anh ta rất cậu." Lạc Tình nở nụ cười tư. "Nhưng mình thật sự không hiểu nổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy vai diễn vớ vẩn của cậu điểm thu hút anh ta? Đúng là chịu chết, chẳng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con mắt thưởng thức của anh ta thế nào nữa. Được rồi, cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, mau lên nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ ngơi đi!"
Không đợi Giản Nhu giải thích, Lạc Tình đã nhanh chóng lái xe rời đi, tựa như không muốn nói nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về đề tài này.
Giản Nhu lên nhà. Buổi trưa nắng vàng rực rỡ, căn phòng ấm áp. đóng kín rèm cửa phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách, phòng ăn, phòng ngủcả nhà bếp. Tuy nhiên tia nắng vẫn chiếu vào qua các khe hở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thâm nhập vào thế giới của từng chút một, không cách nào ngăn cản hay trốn tránh.
Cuối cùng lặng lẽ đi đến bên giường, ngồi xuống sàn nhà, lấy cái hộp gỗ trắc tinh xảo từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn kéo ra đặt lên đầu gối, sau đó chậm rãi mở nắp. Bên trong năm cái hộp nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đen nhỏ xếp thẳng hàng. Giản Nhu cầm cái hộp trên cùng, mở nắp. Ánh sáng lấp lánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ viên kim cương hiện ra trước mắt cô.
Anh tiết lộ, đây anh nhờ người đặt tận bên Pháp, món quà độc nhất nhị. nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh, rất thích món quà này. Thật ra không nói dối. Vừa nhìn thấy thiết kế giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, đã thích chiếc nhẫn này. Giản Nhu đeo nhẫn vào ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp út, giơ lên cao, đúng chỗ tia nắng. Ánh sáng khúc xạ từ viên kim cương khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chói mắt.
Một ngày của nhiều năm trước, ánh sáng từ viên kim cương cũng lấp lánh trước mặt như bây giờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đó một buổi tối đầu đông, Trịnh thận trọng đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa của cô. "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích không?"
"Kim cương nhỏ quá!" cười, ngả đầu vào vai anh. "Nhưng em rất thích!"

"Đợi đến sinh nhật sang năm, anh sẽ tặng em chiếc lớn hơn..." Anh nắm tay cô, sờ vào ngón áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 út. "Đeo vào ngón này."
Mười ngón tay đan vào nhau, lời hứa hẹn của anh rất cảm động.
"Mỗi năm, anh đều tặng quà sinh nhật cho em chứ?" hỏi.
"Ừ!"
"Ngộ nhỡ chúng ta chia tay thì sao?"
"Chúng ta sẽ không bao giờ chia tay." Anh nói một cách kiên quyết.
"Đấyem nói "nếu như"."
Anh ngẫm nghĩ, vòng tay ôm từ phía sau. "Em hy vọng anh tặng cho em không?"
sờ vào viên kim cương tinh xảo trên ngón tay. "Có chứ! Nếu chúng ta chia tay, em vẫn mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi năm anh đều tặng quà sinh nhật cho em. Lúc nhận quà, chắc chắn em sẽ nhớ đến anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cũng như lúc chọn quà cho em, nhất định anh cũng nhớ tới em. Sau này, nếu chúng ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể một kết cục tốt đẹp, anh có thể thỉnh thoảng nhớ đến em, còn em..."
Anh lập tức chặn miệngbằng một nụ hôn nồng nàn, đến lúccảm thấy nghẹt thở, anh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hài lòng buông tha. "Có phải em muốn "phim giả tình thật" với ngôi sao nam nào hay không?© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật đi chăng nữa, em cũng bỏ ngay ý định, ngoan ngoãn bên cạnh anh cả đời đi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh sẽ không bao giờ rời xa em."
"Ngoan ngoãn bên anh cả đời? Anhnuôi nổi em không?"
"Chuyện nhỏ."
"Wow... Vậy em thích cái bàn gỗ trắc trưng bày ở cửa hàng hôm qua ấy, lúc nào anh mới mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho em?"
"Em đừng sốt ruột, sớm muộn cũng sẽ có ngày bất kể em thích thứ gì, anh đều thể mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho em..."
nở nụ cười ngọt ngào, dùng hai tay nâng gương mặt ngắm mãi không chán của anh. "Em yêu anh!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
"Anh sẽ mãi mãi của em."
Lời hứa của anh như đóa hoa anh túc, biết độc nhưng vẫn cam tâm tình nguyện chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắm, không thể thoát khỏi.
nhẹ nhàng vuốt ve sống mũi thẳng, đôi môi mỏng của anh. "Anh chàng đẹp trai! Sau này để em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuôi anh, em sẽ nuôi anh cả đời!"
Năm đó,mới mười chín tuổi, độ tuổi luôn tưởng rằng tình yêu vĩnh hằng tựa như viên kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cương. Nhưng không ngờ, kim cương mãi mãi không thay đổi, còn tình yêu của anh lại tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỡ chỉ sau một đêm.
Hôm hai người chia tay, ánh nắng ngày như thiêu như đốt. Trịnh xuất hiện trước mặt cô, mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôi ròng ròng trên trán. Vẫn chưa kịp điều hòa hơi thở, anh đã nắm tay cô, lôi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa.
"Anh định đưa em đi đâu thế?" hỏi.
"Anh lấy được sổ hộ khẩu rồi, chúng ta đi đăng kết hôn!" Bởi quá hưng phấn, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý đến vẻ lạnh lẽo trong mắt cô.
Cho tới khi dùng toàn lực rút tay về, anh mới kinh ngạc nhìn cô.
"Chúng ta chia tay đi!"
"Gì cơ?" Anh tưởng mình nghe nhầm.
lặp lại rành rọt từng từ một: "Chúng ta... chia tay... đi!"
"Tại sao?"
"Bởiem không muốn kết hôn với anh. Từ trước đến giờ em chưa bao giờ nghĩ tới điều đó..." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu tưởng rằng, để từ chối lời cầu hôn của một người đàn ông, khôngcâu nào dứt khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn câu này.tưởng tình cảm của hai người sẽ chấm dứt từ đây. tưởng giữa bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn bất cứ khả năng nào nữa.
Nhưng không ngờ, mỗi năm anh đều gửi tặng quà sinh nhật cho cô, chưa bao giờ gián đoạn. Lần nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải tên nhận quà, nhân viên chuyển phát nhanh mới chịu rời đi. Nhưng cô chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóc ra đặt chúng vào một cái hộp rồi khóa chặt.
Cho đến ngày sinh nhật năm nay, cô và mấy người bạn đi chơi, tối muộn mới cùng Lạc Tình về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà. Nhân viên chuyển phát nhanh đứng đợi ngoài cửa, lạnh đến run người. Lúc nhận, Lạc Tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhanh chóng lấy gói đồ từ tay anh chàng nhân viên rồi mở ra xem.
Một cái hộp nhung nhỏ rơi ra ngoài. Lạc Tình kinh ngạc reo lên: "Ôi! nhẫn kim cương. Đẹp quá! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ai tặng cậu thế?"
Giản Nhu kinh ngạc đến mức không thốt ra lời.
Lạc Tình lại xem tờ biên lai chuyển phát nhanh dán ngoài vỏ hộp. "Trịnh tiên sinh? Không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh Tổngcậu phải tiếp tối qua tặng đấy chứ? Mình thấy anh ta đâu phải kiểu người sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạo... thế mà lại nghĩ ra trò gửi tặng nhẫn kim cương qua chuyển phát nhanhđấy!"
Sau đó Giản Nhu bóc tất cả hộp quà, phát hiện bên trong đều nhẫn kim cương. Chiếc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng lôi ra thử, kích cỡ vừa vặn ngón áp út của cô.
Đúng lúc này điện thoại đổ chuông, cắt ngang hồi ức của Giản Nhu. nhìn dãy số thể đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuộc làu trên màn hình, nắm chặt di động trong tay. Theo từng hồi chuông, chiếc điện thoại cũng rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rung. Đến lúc bàn tay dại, mới quyết tâm tắt máy.
Nửa tiếng sau, điện thoại lại đổ chuông. Vừa định từ chối cuộc gọi, Giản Nhu chợt phát hiện trên màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình hiển thị cuộc gọi quốc tế từ Toronto.
Cô lập tức bắt máy, đầu bên kia vang lên giọng nói sốt ruột của Giản Tiệp: "Chị, cuối cùng chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nghe máy. Nếu vẫn không thể liên lạc với chị, chắc mẹ sẽ về nước tìm chị mất."
Giản Nhu hắng giọng, giọng điệu tỏ ra nhẹ nhõm: "Tối qua chị đi chơi với bạn, quên không mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 di động."
"Bạn ư? Có phải anh chàng "thái tử" của công ty truyền thông Thế kỷ không?"
Nhắc đến Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất giác bóp trán. "Em đừng tin những lời bịa đặt của đám phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên báo cải. Vụ ly hôn của Nhạc Khải Phi chẳng liên quan gì đến chị."
"Nhưng có hình ảnh tức là sự thật."
Hình ảnh ư? Sự thật ư? Được thôi! Giản Nhu thừa nhận nhiều năm trước, khi còn ít tuổi ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngốc, đúng là cô từng quyến người ta, nhưng đó chuyện xảy ra từ đời tám hoánh nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Tuy nhiên với khả năng liên tưởng siêu phàm của đám phóng viên báo lá cải, khi Nhạc Khải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi ly hôn, bọn họ đã chụp cái"tiểu tam" lên đầu cô, khiến bỗng dưng nhảy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang nhất không tốn một chút công sức.
tận Toronto xa xôi Giản Tiệp còn đọc được tin, chứng tỏ hiệu quả tuyên truyền tưởng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức nào, mức độ nổi tiếng của lại lên một tầng ới.
"Chị đừng giấu em nữa!" Giản Tiệp nói như thể biết nội tình. "Anh chàng Nhạc Khải Phi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "tình yêu đích thực" của chị, đúng không? Bây giờ anh ta đã ly hôn, chị anh ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội tái hợp?"
"Tình yêu đích thực? Chị nói với em bao nhiêu lần rồi, trên thế giới này không có cái gọi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình yêu đích thực..."
Giản Nhu còn đang nỗ lực giải thích, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói ôn hòa của mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô: "Nhu Nhu..."
Nghe thấy giọng nói tác dụng như một liều thuốc tăng cường sinh lực của mẹ, Giản Nhu phấn chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳn. "Mẹ, gần đây sức khỏe của mẹ thế nào, lưng còn đau không ạ?"
"Lưng của mẹ khỏi rồi. Bác con tìm không tồi, mẹ đi khám vài lầnđỡ ngay."
"Vâng! Lần sau mẹ nhớ cẩn thận, đừng để bị trật đốt sống nữa."
"Nhu Nhu, tin tức trên mạng thật không? Mẹ không tin con phá hoại cuộc hôn nhân của người khác." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu đang định nói chỉ có mẹ người hiểu nhất thì Giản tiếp tục: "Bất kể người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó phải con nên mới ly hôn hay không, nếu contình cảm với cậu ta thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng bỏ lỡ một lần nữa."
"Vâng..." Tóm lại, sự việc này khó giải thíchràng, Giản Nhu cũng chẳng buồn nhiều lời, chỉ nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng nghe những lời dạy bảo mười năm như một của mẹ.
Cho đến khi nghe mẹ nói: "Ly hôn cũng chẳng sao, dù con tìm người thế nào, mẹ đều ủng hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con", Giản Nhu bất giác nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, lời nói từ tận đáy lòng không cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thận bật ra khỏi miệng: "Bất kể anh ấy là người thế nào, mẹ cũng ủng hộ sao?"
"Chỉ cần con thích."
"Nếu..."
"Con nói gì? Mẹ nghe không rõ."
"... Không ạ! Mẹ, con thật sự chưa tìm được người mình thích. Khi nào gặp, con nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ dẫn đến để mẹ thẩm định đầu tiên." Kết thúc lời hứa chân thành, Giản Nhu chuyển đề tài: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Đúng rồi, lần trước mẹ nói muốn tìm một miếng đất để xây mộ cho bố, mẹ đã tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa ạ?"
"Mẹ chọn được vài miếng rồi, phong cảnh rất tuyệt nhưng giá hơi cao."
"Tiền không thành vấn đề, quan trọng địa điểm tốt, tốt nhất gần nhà một chút."
"Ừ, mẹ cũng nghĩ vậy. Khi nào con sang bên này thì quyết định giúp mẹ đi!"
"Vâng, đợi hoàn thành xong bộ phim đang quay dở, con sẽ tới thăm hai người."
Đầu bên kia điện thoại lại vang lên tiếng của Giản Tiệp: "Chị, bọn em sắp nghỉ rồi. Em định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về Bắc Kinh trong kỳ nghỉ, tìm xem công việc thích hợp hay không."
"Về nước tìm việc ư? Em có biết bây giờ bao nhiêu người muốn ra nước ngoài không?"
"Nhưng em thấy hơi nhớ cuộc sống nhà."
"Em nói đùa với chị phải không?" Câu này thốt ra từ miệng người khác, lẽ Giản Nhu sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin, nhưng từ miệng Giản Tiệp nên tuyệt đối không tin được.
Quả nhiên Giản tiết lộ cho cô biết sự thật: "Đừng tin em con! Tháng trước làm phiên dịch ột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoàn khảo sát từ trong nước qua đây, nó quen một người đàn ông. Người ta nói, khi nào© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nước sẽ mời ăn cơm.lẽ chỉ lời mời khách sáo thôi nhưng em con cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương vấn mãi trong lòng."
"Hả? Người đàn ông như thế nào hả mẹ? Người thể lọt vào mắt xanh của nhị tiểu thư nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Giản, con nhất định phải mở mang kiến thức mới được."
"Được thôi!" Giản Tiệp cướp lời mẹ. "Khi nào anh ấy mời em ăn cơm, em sẽ dẫn chị đi cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới thiệu hai người làm quen."
"Ừ! Tuy bây giờ chị sợ nhất giao tiệc tùng nhưng em, chị luôn sẵn lòng. Đúng rồi, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông đó tên gì? Làm nghề gì? Để chị giúp em tìm hiểu trước, tránh tình trạng em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị người ta lừa."
"Không cần phiền phức như vậy chứ?"
"Em không biết đâu. Trong nước bây giờ thịnh hành kiểu đàn ông giấu giếm mình đã vợ, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ trở thành người thứ ba vẫn tưởng mình rất hạnh phúc."
"Vậy sao? Em chẳng biết nhiều về anh ấy, chỉ biết anh ấy làm việc trong cơ quan nhà nước, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh, tên Trịnh Vĩ."
Không còn nghi ngờ gì nữa, hai từ "Trịnh Vĩ" chính nút tạm dừng, khiến bộ não của Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị liệt trong giây lát.
"Chị..."
"Ừ..." Giản Nhu hắng giọng. "Cái tên này tương đối bình thường, chắc bị trùng nhiều ấy chứ."
Giản Tiệp chẳng hề bận tâm: "Chị không cần điều tra đâu, chắc chắn anh ấy chưa từng kết hôn."
"Sao emthể chắc chắn điều đó?"
"Bởi đồng nghiệp của anh ấy nói anh ấy tôn thờ chủ nghĩa độc thân."
"Độc thân ư?"
Giản Nhu cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, thở phào nhẹ nhõm. Chắc người quen của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em gái không phải anh bởi Trịnh quen từ năm hai mươi tuổi đã muốn cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người vợ về làm ấm giường cho anh. Sau khi cúp điện thoại, Giản Nhu đi tắm. Nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách chính xác thì chỉ đứng dưới làn nước xối xả, thẫn thờ quan sát mấy dấu vết hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồng đã nhạt dần trên bờ vai.
Với kinh nghiệm trước kia của Giản Nhu, mỗi lần tỉnh dậy trong vòng tay Trịnh Vĩ, không đến nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93rời xương cốt nhưng cô cũng không dám mặc váy gợi cảm xuất hiện trước ống kính mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền. Nhưng lần này anh chỉ để lại vài dấu hôn mờ trên vai cô, quả thực trái với phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách thường thấy của anh. Lẽ nào do ăn chơi độ một thời gian dài nên thể lực không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn như trước? Hay là anh đã mất đi sự ham muốn đối với giống nụ hôn này? Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể anh chỉ dừng lại ở đây thôi?
Sáng nay thức dậy, đầu đau như búa bổ nên Giản Nhu không cách nào nhớ lại. Lúc này,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố gắng kết nối các mảnh vụn ký ức, cô cũng không thể tìm ra bất cứ hình ảnh nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏng nào.

Chẳng lẽ... anh thật sự dừng lại nụ hôn trên bờ vai? Điều khiến cô càng phiền não hơn là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông theo chủ nghĩa độc thân Giản Tiệp quen biết liệu phảianh hay chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trùng tên thôi?
Chuông cửa reo vang cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của Giản Nhu. Khi nhìn thấy gương mặt ngăm đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh của Uy Gia trên màn hình, Giản Nhu liền cởi khăn tắm, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần áo rồi mở cửa.
Uy Gia không nhắc đến chuyện tối qua. Anh ta chỉ liếc nhìn gương mặt mệt mỏi của Giản Nhu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết lộ, đạo diễn Trần rất ưng cô,ý để đảm nhận vai nữ chính của Leo cao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuần sau sẽ tới thử vai. Giọng điệu vẻ mặt của anh ta giống hệt người môi giới mại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dâm lúc trao tiền bán thân chô cô gái điếm, vừa hài lòng vừa chút thương xót.
Nhưng cũng không thể trách Uy Gia, bởi đây vốn chuyện thường ngày trong làng giải trí. Ngủ đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà chẳng là ngủ, ngủ với ai mà chẳng ngủ, hơn nữa, còn lên giường với một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, tiền đồ xán lạn, chẳng mất nhiều công sức đã nhận được vai nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính, quả thực không còntốt đẹp hơn.
Giản Nhu thản nhiên ghi lại thời gian địa điểm thử vai đồng thời nhận tập kịch bản. Tập kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản tương đối mỏng, chỉ có vài cảnh, lẽ dùng cho buổi thử vai. Giản Nhu giở tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang, ánh mắt bất chợt dừng lại đoạn hội thoại của nhân vật nam, nữ chính.
Cảnh 93
Thời gian: Buổi chiều
Địa điểm: Nhà của Lam
Nhân vật: Lam (nữ chính), Dương Sâm (nam chính)
Dương Sâm xuất hiện trước mặt Lam Vũ, nôn nóng kéo tay đi ra ngoài.
Lam Vũ: Anh đưa em đi đâu vậy?
Dương Sâm: Chúng ta đi đăng kết hôn.
Lam (rút tay về): Chúng ta chia tay đi!
Dương Sâm (không tin vào tai mình): Tại sao?
Lam (cười nhạt): Bởi tôi không muốn kết hôn với anh, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
Dương Sâm: Được. Bây giờ em nghĩ cũng chưa muộn. Anh cho em năm phút, em hãy suy nghĩ cho kĩ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em muốn anh nắm tay em đi ra ngoài hay muốn anh bắt em đi?
Lam Vũ: Anh thật sự cho rằng tôi sẽ yêu một người đàn ông chẳng mua nổi cái nhẫn kim cương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử tế sao? Anh thật sự cho rằng tôi sẽ tự nguyện rời khỏi làng giải trí, trông chờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng mấy ngàn tiền trợ cấp nuôi tôi cả đời sao? Hay anh cho rằng tôi không biết bố mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ai?
...
Giản Nhu đóng tập kịch bản, cất giọng khô khốc: "Ai viết kịch bản phim này thế?"
"Tiêu Thường."
Tiêu Thường tác giả rất nổi tiếng trên mạng hiện nay, sở trường sáng tác những câu chuyện tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngược thân, ngược tâm, được độc giả nữ cùng yêu thích. Bởi gần hai năm nay hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm của rất ăn khách nên được các công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sản xuất phim săn đón. Lần này, Tiêu Thường sáng tác Leo cao dưới hình thức kịch bản phim chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đăng trên mạng, cũng không phát hành sách. Hiện tại, kịch bản vẫn đang trong giai đoạn sáng tác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa phần kết, diễn viên thử vai cũng chỉ được nhận một phần nội dung.
Điều này không chỉ thử thách diễn xuấtquan trọng hơn khả năng lý giải sức tưởng tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của diễn viên.
Uy Gia lên tiếng: "Tôi phải tốn nhiều công sức mới nghe ngóng được tưởng, chủ đề của bộ phim. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đó một mối tình bi kịch."
"Mối tình bi kịch ư?" Giản Nhu thích típ này.
"Đúng vậy. Tuy vẫn chưa phần kết nhưng xem cách xây dựng nhân vật là biết không hy vọng..." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Để chứng minh suy đoán của mình, Uy Gia kể vắn tắt nội dung cho Giản Nhu nghe.
Nữ chính tên Lam Vũ, một nữ diễn viên khao khát thành công, còn nam chính là quân nhân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họctrường quân sự. Căn cứ vào xu thế ngôi sao nữ thường lấy trai nhà giàu hay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng nghề thịnh hành hiện nay, cách xây dựng nhân vật như vậy thường không được đánh giá cao. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, giữa hai người còn tồn tại mối quan hệ yêu hận không thể dứt bỏ.
Nam chính Dương Sâm yêu Lam sâu đậm. Anh đã trở mặt với người thân đểthể bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô. Bố Dương Sâm đuổi anh ra khỏi nhà, còn tuyên bố thẳng thừng: "Chỉ cần còn một hơi thở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi tuyệt đối không để bước chân vào cái nhà này!"
Đúng lúc Dương Sâm bất chấp sự phản đối của gia đình, kiên quyết kết hôn với Lamthì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thản nhiên nói với anh, tình yêu của hai người từ đầu đến cuối chỉmàn kịch do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự biên tự diễn để trả thù anh. Một câu đã lập tức "giết chết" nam chính tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đẹp đẽ của bọn họ.
Nhiều năm sau, nữ chính tạo dựng được chỗ đứng trong làng giải trí phù hoa, từ một nghệ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên tuổi trở thành ngôi sao hạng nhất, tỏa sáng rực rỡ, nhưng không ai biết đến sự đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc. đã nhập vai quá sâu trong màn kịch tự biên tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn đó...
Kể xong nội dung chính, Uy Gia nói: "Bộ phim này tuy "cẩu huyết" nhưng cách xây dựng tình cảm rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh tế. Đạo diễn Trần lại đạo diễn lớn, có yêu cầu khắt khe đối với cảnh tình cảm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc chắn sẽ rất hấp dẫn. Điều quan trọng nhất, nữ chính không gian lớn để phát huy, tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách biến đổi không ngừng nên không dễ thể hiện. Chỉ cần giành được vai diễn, tôi dám bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảm bộ phim nhất định sẽ khiến nổi tiếng."
Giản Nhu siết chặt tập kịch bản trong tay. Ngay từ lúc đọc dòng đầu tiên, vấn đềquan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải dựa vào bộ phim này để nổi tiếng rốt cuộc Trịnh muốn gì? Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa cơm tối qua đến việc gợi ý nhà đầu trao vai nữ chính cho cô, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong tầm kiểm soát của anh. Tất nhiên mục đích của anh không phải giúp nổi tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu cụp mắt, nhìn chiếc nhẫn kim cươngquên chưa tháo ra, mặt nhẫn hình hai bàn tay nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt tựa như quấn lấy ngón áp út của cô. Đột nhiên ảo giác, người đàn ông đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn nắm chặt tay cô, chưa bao giờ buông lơi.
"Tiểu Nhu! Tiểu Nhu!" Uy Gia cất cao giọng, gọi linh hồn đang tận phương nào của Giản Nhu quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.
"Hả?"
"Cô điện thoại kìa!"
"Ừm." Giản Nhu cầm di động. Nhưng vừa nhìn dãy số trên màn hình, lập tức bấm nút từ chối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc gọi.
Vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông.
"Ai gọi thế?" Uy Gia hỏi.
Giản Nhu đáp qua loa: "Số máy lạ, chắc là cuộc gọi quấy rối ấy mà."
Điện thoại lần thứ ba đổ chuông, Giản Nhu vừa cầm máy, Uy Gia không hổ danh người quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận tụy với công việc, đã giúp cô nhận cuộc gọi: "Tôiquản của Giản Nhu, xin hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai đấy?"
Giản Nhu không nghe thấy người đầu máy bên kia nói gì, chỉ biết gương mặt của Uy Gia như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ống kính chuyển cảnh, từ vẻ lạnh lẽo của mùa đông sang không khí nóng bỏng giữa mùa trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giây lát. "Ồ! Trưởng phòng Trịnh, chàu cậu!... Tiểu Nhu ở đây, cậu đợi một lát."
không tình nguyện, Giản Nhu cũng chỉ còn cách nhận lấy chiếc điện thoại từ tay Uy Gia.
"Tại sao không nghe điện thoại của tôi?" Giọng nói của anh mang lại cảm giác như cơn gió thu thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rụng xào xạc.
Giản Nhu đi vào phòng ngủ. Khi đã thểtránh "hỏa nhãn kim tinh [2]" của người quản lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới hỏi lại: "Chúng ta thể nói chuyện gì? Lẽ nào Trưởng phòng Trịnh muốn bàn đến cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận của buổi tối hôm qua?"
[2] Hỏa nhãn kim tinh đôi mắt thần của Tôn Ngộ Không trong tác phẩm Tây du ký, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấu mọi vật.
"Tôi tưởng em muốn cùng tôi bàn về vụ thử vai Leo cao?"
"Rất xin lỗi, những việc liên quan đến phim ảnh, người quản sẽ thay tôi thảo luận. Tôi chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm tốt công việc của mình, những chuyện khác đều do người quản phụ trách."
"Em tưởng ngủ trên giường của tôi một đêm xong sao?" Anh đặc biệt nhấn mạnh từ "ngủ", đủ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối qua cô đã thật sự ngủ đó, thừa nhận hay không.
"Trưởng phòng Trịnh, tôi không mảnh vải che thân nằm bên cạnh anh cũng không thể khơi gợi hứng thú của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh? Xem ra anh buông thả bản thân quá độ, dẫn đến phương diện nào đó có vấn đề thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải... vậy anh không thể oán trách tôi."
Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu.
Giản Nhu tiếp tục tỏ ra quan tâm: "Tôi quen một bácĐông y, chuyện chữa trị căn bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, bảo đảm sẽ khỏi bệnh. Anh cần tôi giới thiệu..."
còn chưa dứt lời, đầu máy bên kia đã truyền tới giọng nói lạnh lùng: "Em cần tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi chứng minh cho em thấy thể tôi không bất cứ vấn đềhay không?"
Đột nhiên bị vấp, Giản Nhu loạng choạng suýt ngã. bám vào bàn, đứng thẳng người rồi lau mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên trán. "Thật ngại quá, tối nay tôi hẹn rồi."
"Em hẹn với Nhạc Khải Phi à?"
"Đúng vậy." Giản Nhu cố ý dùng giọng nói mờ ám dễ khiến người nghe liên tưởng đến hình ảnh đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối. "Nếu không để bụng... anhthể đi cùng."
"Tôi rất để bụng." Nói xong, Trịnh lập tức cúp máy.
Nghe tiếng "tút... tút" chói tai đầu bên kia điện thoại truyền tới, trong đầu Giản Nhu bất chợt bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một câu thoại trong bộ phim truyền hình nào đó: "Em cậy tôi yêu em."
Nếu không phải thật lòng yêu cô, với tính cách của anh, chỉ e anh đã "gặm" đến mức xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cốt cũng chẳng còn từ đời nào.
Nhưng nếu anh không yêu cô, cần phải đâm từng mũi kim vào trái tim anh? Nhiều lúc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nói dối bừa bãi không cẩn thận sẽ bị ứng nghiệm. Uy Gia ăn cơm nhà Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhu, định cùng thảo luận về kịch bản, đào sâu nội tâm của nhân vật. Ai ngờ trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của phó tổng giám đốc công ty đột nhiên gọi điện, thông báo ngắn gọn rằng phải đi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhạc Khải Phi tại quán phê xoay tầng trên cùng khách sạn Đế Đô lúc năm giờ chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay.
Đúng rồi, đây thông báo chứ không phải lời mời. Ai bảo người ta đại công tử của CEO © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiêm phó tổng giám đốc điều hành mới nhậm chức của công ty truyền thông Thế kỷ, người nắm giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "mạch máu" kinh tế của cơ chứ! Hơn nữa, bây giờđang trông chờ anh ta giúp mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháo cái"tiểu tam" xuống, tránh nguy cơ một ngày nào đó bị vợ cũ của anh ta tạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 axit.
Chưa đến bốn giờ, Giản Nhu mặc bộ đồ bình thường dày dặn, kín mít từ trên xuống dưới, lại đeo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cặp kính râm che nửa khuôn mặt mới ra khỏi nhà. Đi vài vòng trên phố, xác định không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bám theo, liền lái xe về phía khách sạn Đế Đô.
Lúc đi vào quán phê theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Nhạc Khải Phi đã đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong phòng riêng.
Căn phòng sáng trưnggiản dị tràn ngập tiếng nhạc du dương. Trong không khí thoang thoảng mùi phê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thơm nồng, Nhạc Khải Phi đang ngồi trên chiếc sofa mềm mại bên cửa sổ, nơi có thể ngắm cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố. Ngón tay dài của anh ta cầm tách phê, gương mặt nhìn nghiêng tuấn cộng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động tác ung dung, trầm tĩnh nên thoạt nhìn trông anh ta vẻ tao nhã của nắng xuân. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ thoạt nhìn mà thôi, bởi một khi ngắm kĩ, vẻ dung tục, giả dối từ trong cốt tủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh ta đúng là không cách nào che đậy.
Thấy Giản Nhu đi vào, Nhạc Khải Phi nheo mắt. "Ngồi đi, tôi gọi Kopi Luwak [3] cho em rồi."
[3] Kopi Luwak hay còn gọi phê chồn: thứ đồ uống được xếp vào loại hiếm bậc nhất thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới. Tuy gọi phê chồn nhưng thực chất hạt cà phê do loài cầy voi đốm ăn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi thải ra, mang lại hương vị đặc biệt. Nhiều người uống loại cà phê này không chỉ hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị còn đẳng cấp của nó.
"Cám ơn!" Giản Nhu ngồi xuống ghế, nhận tách phê mùi "phân mèo" nồng nặc do nhân viên phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ đưa tới, mím môi uống một ngụm. Cùng Nhạc Khải Phi học làm "trưởng giả" thưởng thức phê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều lần nhưng vẫn không cách nào thôi liên tưởng đến phân mèo mỗi khi uống. Điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cũng tựa như quen biết anh ta đã bao năm, vẫn không thể quên hình ảnh lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy anh ta giữa đám đông. Lúc đó, người cô đang quay tròn trên không trung, cảm giác chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt ghê gớm theo sự va đập của thể khiến đau buốt, trong khi gương mặt anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ vẻ hứng thú...
Năm đó, Giản Nhu mới mười bảy tuổi, cònhọc viên trường điện ảnh tràn đầy nhiệt huyết với nghệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuật. Tuy lúc bấy giờ chỉ đóng vai quần chúng, bộ phim xuất hiện nhiều nhất cũng nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ n chết sau vài cảnh, nhưng tin rằng, chỉ cần mình tận tâm tận lực, một ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó cô sẽ nổi tiếng.
Một hôm, Giản Nhu làm diễn viên thế thân trong một dự án điện ảnh lớn, thay nữ diễn viên chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngã cầu thang trong tòa nhà cao hơn hai mươi tầng. Nhờ "phúc" của người đạo diễn nổi tiếng khắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khe, ngã năm lần mới được thông qua. Ngoài gương mặt Giản Nhu cố sống cố chết bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ, toàn thânkhông tránh khỏi bị trầy xước.
Hôm đó, Nhạc Khải Phi tình cờ đến thăm phim trường. Chẳngviệc gì để làm, anh ta nhàn nhã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng bên cạnh xem ngã liên tiếp năm lần. Vì vậy trong quá trình lăn tròn, lờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy gương mặt đầy vẻ thích thú của một người đàn ông. Ánh mắt của anh ta khiến Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhu lần đầu tiên trong đời cảm thấy căm ghét loại công tử nhà giàu chỉ biết ăn chơi hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạc không biết nỗi khổ của nhân gian này.
Sau khi hoàn thành công việc, Giản Nhu ôm bắp chân chảy máu ngồi bên cạnh xem diễn xuất tuyệt vời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nữ diễn viên chính, tức ảnh hậu Lâm Hi Nhi. Cho đến khi đoàn làm phim kết thúc công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc, mới ra về.
Không biết trời đổ mưa từ lúc nào, Giản Nhu giương chiếc ô mượn tạm của nhân viên hậu trường đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập tễnh trong mưa gió. Chiếc xe con sang trọng của Nhạc Khải Phi chở Lâm Hi Nhi chạy ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, tốc độ đã giảm nhưng nước vẫn bắn tung tóe lên người cô.
Xe dừng lại, gương mặt xinh đẹp của Lâm Hi Nhi hiện ra sau cửa sổ xe đang từ từ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.ta hỏi Giản Nhu đi đâu, cần ta đưa đi một đoạn không.
Nghe ra người ta chỉ hỏi khách sáo, Giản Nhu mỉm cười, lắc đầu.
Cửa xe lại kéo lên, ô tiếp tục chuyển bánh, Giản Nhu lại một lần nữa lờ mờ nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cặp mắt hứng thú của Nhạc Khải Phi qua chiếc gương chiếu hậu ướt nước mưa. Cô căm ghét vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt đó.
Làng giải trí nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ, vậy gặp lại nhau cũng chuyện bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường. Nhiều tháng sau, công ty truyền thông Thế kỷ kế hoạch sản xuất một bộ phim thần tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với tựa Tình yêu không chia tay, định nhânhội này lăng một loạt gương mặt mới. Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên đảm nhận vai trò nhà sản xuất, Nhạc Khải Phi tỏ ra chuyên nghiệp, đích thân đến khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễn xuất của Học viện Điện ảnh tuyển chọn diễn viên. Tại buổi thử vai, anh ta lập tức nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra Giản Nhu đồng thời khéo léo bày tỏ ý định muốn hợp đồng với cô.
Thế Giản Nhu kết thúc cuộc sống thảm thương "không công ty quản lý", "không người quản lý", "không chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa", chính thức bước vào làng giải trí với hoài bão lớn lao.
Nhiều năm sau, lần Giản Nhu hỏi anh ta: "Có phải lúc đó anh thấy cảm động trước tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cống hiến cho nghệ thuật của tôi nên mới chọn tôi?"
Nhạc Khải Phi nghiêm túc trả lời: "Lúc ngã cầu thang, em đã bị lộ hàng. Tôi bị ấn tượng bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "đồi núi" hùng trên ngực em nên sau đó mới chọn em."
Giản Nhu hết nói nổi. "Con mắt anh quả nhiên độc đáo."
Nhạc Khải Phi thản nhiên tiếp lời: "Tôi cho rằng, với thân hình nóng bỏng, khả năng diễn xuất trời sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghị lực bất chấp tất cả để leo cao của em, em rất tiềm năng trở thành ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, tuyệt đối thể lăng thành ngôi sao nổi tiếng. Ai ngờ, em chẳng ra làm sao. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ nhiều tâm vào em như vậy, em lại ra vẻ thanh cao với tôi. Nếu không phải tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộng lượng, chẳng thèm so đo chuyện trước kia, đừng nói diễn viên hạng hai, bây giờ đến© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội làm diễn viên quần chúng em cũng chẳng ấy chứ!"
Thật ra, một khi đã bước vào làng giải trí, Giản Nhu cũng không định làm thánh nữ". Khi Nhạc Khải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi hợp đồng năm năm đồng thời bố trí "người quản vàng" Uy Gia cho cô, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ra tâm của anh ta. Hơn một năm lăn lộn trong nghề, Giản Nhu hiểu "quy tắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngầm" của làng giải trí. Nếu muốn tiến thân, mộtbạn cởi đồ trước mặt khán giả, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cởi đồ trước nhà đầu tư, ba trước đạo diễn, hoặc trước người đàn ông thể lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn. Tóm lại, từ quan trọng nhất chỉ có một chữ "cởi" thôi.
So với mấy ông già bụng phệ, Nhạc Khải Phi ngoại hình không tồi, lại thể lăngcô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi như sự lựa chọn tối ưu. vậy trong ba tháng đóng phim, Giản Nhu không chỉ bỏ công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức nghiên cứu đặc trưng tính cách nhân vật còn hết lòng nghiên cứu tính cách, thói quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sở thích của Nhạc Khải Phi, thu hoạch khá nhiều điều tâm đắc.
Sau đó bộ phim được phát sóng vào khung giờ vàng, nhân vật nữ chính thứ ba lạnh lùng, cao ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thể hiện rất xuất sắc, để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả. Tên tuổi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu cũng được không ít người trong giới giải trí nhớ tới. Danh lợi đến bất thình lình và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức thù lao tăng vọt khiến càng quyết tâm nổi tiếng.
Tại buổi tiệc mừng công, Giản Nhu cố ý chọn một bộ váy màu xám nhạt cổ khoét sâu, cầm ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rượu vang hùng dũng bước về phía Nhạc Khải Phi.
"Tâm trạng vẻ không tồi." Nhạc Khải Phi quan sát bộ đồ dày cộp trên người Giản Nhu bằng ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt đầy thâm ý. "Nghe nói đêm qua em lên giường của Trưởng phòng Trịnh? Tôi còn tưởng em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể lết xuống..."
Giản Nhu đang cầm tách phê, chìm đắm trong suy tư. Nghe câu này, suýt phun cà phê ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi miệng. Nhạc Khải Phi biết tối qua đi ăn cùng Trịnhcũng chuyện bình thường, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ anh ta còn biết "không thể lết xuống giường". Làng giải trí quả nhiên chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì gọi mật riêng tư.
Thấy lặng thinh, Nhạc Khải Phi hỏi thẳng: "Em đang diễn trò vậy? Hâm nóng tìnhhay định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mượn anh ta để leo cao?"
Giản Nhu hắng giọng, cuối cùng cũng thốt ra lời: "Nếu tôi nói mình bị ép buộc, anhtin không?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
"Em ư? Thôi đi, với tính cách không biết điều của em, ai thể ép nổi em?"
Lời nói khá lý, Giản Nhu gật đầu tán thành: "Cám ơn lời khen của Nhạc Tổng. Vậy Nhạc Tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên để đám phóng viên giải trí của mấy tờ báo cải nhận thức rõ về sự "không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết điều" của tôi, để bọn họ đừng đề cao tôi, đừng giao trọng trách nặng nề phá hoại tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm vợ chồng anh cho tôi được không?"
"Tôi vốn để bọn họ biết điều đó." Nhạc Khải Phi lười nhác tựa vào thành ghế. "Nhưng sáng nay nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nhà đầu Leo cao tiến cử em đóng vai nữ chính, tôi bỗng cảm thấy nếu không nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hội này đánh bóng tên tuổi của em thì thật có lỗi với tình bạn của chúng ta bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm qua."
anh là... anh định dùng scandal của chúng ta để tuyên truyền cho bộ phim?"
"Em muốn nghĩ thế nào cũng được. Ngày mai tôi việc đi Thượng Hải, em hãy đi cùng tôi."
"Hả?"
Nhạc Khải Phi liếc nhìn bộ quần áo trên người Giản Nhu, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. "Tới lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc chắn sẽ có phóng viên giải trí chụp lén, em nhớ mặc đồ gợi cảm một chút, đừng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi mất mặt."
Giản Nhu tươi cười. "Muốn tạo tin sốt dẻo, cần phải chạy tới tận Thượng Hải? Hôm nay chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơ hội tốt sao? Anh nói xem, chúng ta nên xuống tầng dưới đặt phòng hay tới biệt thự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh?"
Nhạc Khải Phi hết nói nổi. Trong nửa phút anh ta im lặng, Giản Nhu đã kịp gửi tin nhắn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triệu Thiên Thiên, một người bạn làm phóng viên của tờ giải trí: "Cậu có muốn tin tức độc quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Hãy đợi ngoài cửa khách sạn Đế Đô."
Vừa bấm nút gửi in nhắn, Giản Nhu đã nghe thấy giọng nói bất mãn của Nhạc Khải Phi truyền tới: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Thứ tôi muốn chiêu scandal hoàn hảo chứ không phải một vụ tai tiếng."
"Hả? khác biệt sao?" Trong quan niệm của Giản Nhu, những vụ ồn ào dính đến anh chàng playboy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi danh này đều tai tiếng.
Thế Nhạc công tử đích thân dùng "hành vi thân thể" để định nghĩa về scandal theo quan điểm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta cho Giản Nhu mở rộng tầm mắt. Sau khi uống phê, anh ta dẫn đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quán nhỏ ăn lẩu. Quán rất nhỏ, lại nằm trong ngõ sâu ngoằn ngoèo. Giản Nhu bị anh ta ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 eo dẫn đi bộ, phải cố gắng giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Còn người bạn phóng viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết sức kính nghiệp ôm máy ảnh bám theo bọn họ.
Con đường tạo scandal quả gian khổ.
Ăn lẩu xong, Nhạc Khải Phi lại đưa Giản Nhu dạo qua cửa hàng đồ hiệu. Hiếm khi hội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu đương nhiên không khách sáo chọn mấy bộ váy đã để ý từ lâu. Thấy Nhạc công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử hào phóng mở hầu bao,cười đến nỗi sắp rách cả miệng. Nhưng sau khi nhân viên thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngân quẹt thẻ, Nhạc công tử ghé sát tai cô, nói nhỏ: "Tôi sẽ trừ số tiền mua đồ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào thù lao của em."
Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. Vừa định quay người trả đồ, liền bị Nhạc công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo lại. "Em yêu! Đừng quên chúng ta đang diễn kịch đấy, phải tôn trọng kịch bản mới được... Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy hướng về phía ống kính, nở nụ cười thật tươi xem nào!"
Nghe thấy từ "ống kính", Giản Nhu lập tức lấy lại tinh thần, rất xót ruột nhưng vẫn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt thâm tình, miệng nở nụ cười cùng quyến rũ.
Nhạc Khải Phi cảm thán: "Em không giành ngôi ảnh hậu thì thật không phải đạo trời."
"Đạo trời đâu? Anh gặp bao giờ chưa?" Giản Nhu cười khẽ một tiếng vẻ khinh thường. "Thời buổi này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo trời cũng giống như tình yêu chân thành, nhiều người nhắc tới chứ chẳng mấy ai gặp."
"Em thì sao? Đã gặp bao giờ chưa?"
"Chưa."
tôi là... tình yêu chân thành..."
Câu hỏi rất hay, khiến cả buổi tối Giản Nhu không kìm được lại nghĩ đến đáp án của vấn đề này. Ngay cả bộ phim hài chiếu lúc nửa đêm cũng không thể khiến cô thấy buồn cười như vậy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Leo Cao, Leo Cao Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Leo Cao Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Leo Cao Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Leo Cao full, Leo Cao online, read Leo Cao, Diệp Lạc Vô Tâm Leo Cao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Leo Cao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc