GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2: Bữa Cơm Xã Giao

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Một tháng sau.
Xe "bảo mẫu [1]" lao nhanh trong đêm tối. Những tòa nhà cao tầng vùn vụt lướt qua, các tòa nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng lúc càng lộng lẫy, khí thế hơn, như muốn phô bày địa vị quyền thế của chủ sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hữu.
[1] Xe ô chuyên chở nghệ sĩ.
Ngược lại, dòng người và xe cộ nhỏ như hạt bụi, dập dềnh trong thành phố, không chốn về. Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe. Thành phố này nơi sống từ nhỏ đến lớn nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn xa lạ, tựa hồ không thuộc về chỉ thuộc về một số ít nắm trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặc quyền tận.
Người quản Uy Gia ngồi bên cạnh không ngừng lải nhải: "Về vị khách tối nay, chỉ cần anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, đừng nói lăng thành diễn viên hạng A, thành "nhất tỷ" cũngkhả năng ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ!hãy tự mình lo liệu đi."
Nhất tỷ ư? Đây giấc mộng đẹp ước bao năm nhưng không thể nào với tới.
"Thật không? Người đó thân phận thế nào? Không phải ông già đến từ Sơn Tây đấy chứ?" Mắt Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhu sáng rực.
Uy Gia chọc chọc tay vào cái đầu chỉ nghĩ đến tiền bạc của cô. "Cô thể đừng nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tiền có được không? Ở dưới tòa nhà Thiên An Môn [2], có tiền cũng dụng."
[2] Tòa nhà Thiên An Môn: cơ quan chính phủ.
"Nói như vậy, anh ta không tiền à?"
"Người ta ông bố tốt..." Uy Gia chỉ lên vai mình, ra dấu. "Một hàng sao, chắc hiểu chứ?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu gật đầu. Hóa ra"Hồng nhị đại [3]", thế hệ đang nổi trên chính trường thời gian gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây.
[3]con cháu quân nhân nắm chức vụ cao trong quân đội.
Mấy năm nay, Giản Nhu đã ngộ ra một điều. Một người phụ nữ thành công, không phải thể hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ ngân hàng của cô ta có bao nhiêu tiềntathể khiến con cái mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người cha tốt hay không.
Thời buổi này, một người cha tốt đúngquan trọng hơn bất cứ thứ gì. Nếu bố còn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không đến nỗi rơi vào hoàn cảnh này.
Từ năm mười bảy tuổi sa chân lỡ bước vào làng giải trí, đến nay đã được tám năm. Thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng phim hay tham gia các hoạt động liên quan đến nghề nghiệp còn không nhiều bằng thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiêu hao vào những buổi tiếp khách giao giả tạo.
Sự nghiệp đối với chỉmặc bộ váy hở ngực đàn ông thích ngắm nhìn, xịt loại nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa hàng hiệu thu hút cánh mày râu, trang điểm thành dung nhan diễm lệ nhưng cũng không mất đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ đẹp trời sinh, lượn lờ tại các hoạt động do công tyngười quản sắp xếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng chán ghét, vẫn phải hùa theo khẩu vị của "khán giả", lúc cần lẳng lơ thì lẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa đẩy, lúc cần cao quý phải giả bộ cao quý, lạnh lùng. Những lúc cần thiết cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ bày ra bộ dạng thuần khiết. Tuy chínhcũng cảm thấy hơi buồn nôn nhưng "khán giả" đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ ra hài lòng.
Dựa vào khả năng diễn xuất hơn người tửu lượng khổ luyện bao lâu nay, Giản Nhu thể ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phó một cách lão luyện với làng giải trí toàn "mặt người dạ thú" nhiều năm liền. Tuy không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổn thất lớn nhưng nói một câu thật lòng, cũng chẳng nhận được bao nhiêu lợi lộc. Nếu không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa vào khả năng diễn xuất sau một thời gian dài tôi luyệntám năm thanh xuân, cộng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty quảnhàng đầungười quản tên tuổi, tại sao đến giờ vẫn chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn viên hạng hai không mấy nổi tiếng, những bộ phim hay, những dự án lớn đều không mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng vai chính?
Uy Gia, quản của Giản Nhu, không dưới một lần nghiến răng dạy bảo cô: "Cô không thể "hiến dâng" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nghệ thuật hay sao?"
Giản Nhu nở nụ cười chân thành với anh ta. "Anh hiểu tính tôi rồi còn gì. Tôi chỉ nhìn nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tiền, không nhìn nhận nghệ thuật. Chỉ cần tiền thù lao hợp lý, nữ chính hay nữ phụ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với tôi đều không thành vấn đề."
"Cô đừng quên, mức thù lao đóng phim của diễn viên hạng nhất với hạng hai cách nhau một trời một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vực đấy!"
Cảm thấy có lý, Giản Nhu gật đầu. "Vậy thì đợi một người thể thật sự kéo tôi từ hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai lên hạng nhất, anh bán tôi một lần với giá cao đi!"
Giản Nhu chỉ tiện miệng nói vậy, ai ngờ Uy Gia không hổ danh "người quản vàng", cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng tìm rahội đẩyxuống "hố lửa".
Bữa cơm tối nay vốn nhà đầu của một dự án điện ảnh lớn muốn "khảo sát" nữ diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên. Công ty đã chỉ định hai tiểu thiên hậu nổi tiếngmột gương mặt mới đang được tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực lăng tham dự. Sau đó họ đột nhiên gọi Giản Nhu tới.
Ban đầu Giản Nhu tưởng đây kết quả của việc Uy Gia tranh thủ hội với lãnh đạo cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao, nhưng sau này nghe một người biết rõ nội tình tiết lộ, nguyên nhân thật sự là, phía nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu mời một vị khách quan trọng, vị khách đó tự xưng khán giả hâm mộ trung thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Giản Nhu nhiều năm. Công ty liền cắt buổi phỏng vấn tạp chí của vào buổi tối, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tiếp khách.
Đây chính làng giải trí, nơi mua vui cho quần chúng.
Bởi quá hiểu Giản Nhu nên Uy Gia áp giải cô đến tận cửa. Anh ta không yên tâm, dõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo cho đến khi đi vào trong.
Mang tâm trạng chờ mong trở thành "nhất tỷ" với khoản thù lao đóng phim trên trời, Giản Nhu bày ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thế của một nữ thần cao quý đi vào phòng VIP sang trọng. Giây tiếp theo, khi nhìn rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông ngồi ở vị trí trang trọng nhất,không nói một lời, lập tức quay người rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi phòng.
Uy Gia nhanh chóng chặn ngã rẽ đầu hành lang. "Cô đi đâu vậy? Đừng nói với tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn vào nhà vệ sinh đấy nhé! Trước khi đến đây đã đi ba lần rồi."
"Tôi đột nhiên thấy hơi khó chịu trong người, anh hãy bảo công ty đổi người khác. Haygọi Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tình? Chắc chắnấy sẽ cùng cám ơn anh."
"Đổi người?" Uy Gia tức giận. "Cô giở bệnh ngôi sao lúc nào chẳng được, sao lại vào đúng lúc này? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sợ bị công ty "đóng băng" à?"
"Tùy thôi, chôn sống tôi cũng được."
"Đừng quên,sẽ chẳng được nhận một đồng thù lao nào trong thời gian "đóng băng" đâu!"
Giản Nhu do dự vài giây, giả bộ chóng mặt, giơ tay ôm trán. "Uy Gia, tôi thật sự rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu!"
"Nếu tôi nhớ không nhầm, căn nhà mua trả góp của Toronto đã đến kỳ hạn thanh toán, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học phí kỳ sau của em gái nữa đấy!"
Giản Nhu lập tức nở nụ cười tươi hơn hoa. "Tôi cảm thấy đỡ nhiều rồi."
"Vậy thì mau vào đi!"
Trước khi quay lại phòng VIP, Giản Nhu kéo tay áo Uy Gia. "Lần này anh nhất định phải đợi tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cửa. Khi nào thấy tôi ra ngoài, anh phải đưa tôi đi bằng mọi giá, đừng để tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rơi vào tay người đàn ông đó."
Uy Gia im lặng, ràng không tán thành lời đề nghị của cô.
"Xin anh đấy! Tôi đảm bảo đâylần cuối cùng. Lần sau bất kể anh sắp xếp đối tượng nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cũng sẽ nghe theo."
Uy Gia nhìn Giản Nhu bằng ánh mắt nghi hoặc.
"Tôi mối thù sâu đậm với anh ta. Nếu rơi vào tay anh ta, chắc chắn anh ta sẽ lột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da rút gân tôi mất." Để tăng độ tin cậy, Giản Nhu nặn ra vài giọt nước mắt, thêm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó bộ dạng sợ hãi đến run rẩy. "Thật đấy..."
Dưới ánh mắt khẩn thiết của cô, Uy Gia hơi động lòng trắc ẩn. "Được rồi, được rồi, tôi sẽ đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài."
Dõi theo bóng người quảncho đến khi anh ta đi mất, nơi khóe miệng Giản Nhu thấp thoáng nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười đắc ý. Vừa quay người, liền bắt gặp một gương mặt đủ đánh bại ngôi sao nam nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng nhất hiện nay. Anh thư thái tựa người vào tường, khóe miệng nhếch lên thành nét cười không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui buồn.
"Lột da rút gân ư?" Ngón tay anh tình hữu ý lướt qua bờ vai trần của cô. "Làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da đẹp như vậy, tôi hưởng thụ còn không kịp, nỡ lòng nào đem lột. Cùng lắm tôi chỉ dỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xương của em mà thôi..."
Nụ cười lập tức cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. phản ứng này không phải bởi câu "dỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xương của em" đã lâukhông đối diện với Trịnh cự ly gần nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nhiều chút bối rối, hoảng loạn.
Không biết phải bởi lần đầu quen anh vào tháng Mười hay không anh luôn khiến liên tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mùa thu. Thời tiết cuối thu rất giống cảm giác anh mang lại cho người khác: bầu trời thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm nhưng không bức bí, ánh nắng rực rỡ nhưng không nóng bức, ngọn gió mát rượi chứ không lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấu xương, mưa nhỏ thanh lạnh không buốt giá, cây tan tác nhưng không hề thê lương... Khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chất lắng đọng qua năm tháng khiến con người anh trở nên khác biệt, cũng khiến người đối diện cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được thân phận hiển hách của anh.
Sau một vài giây mất tập trung, đến khi lấy lại thần trí, Giản Nhu mới nhớ tới câu nói vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi của người đàn ông: Anh muốn "dỡ xương" cô. dùng nụ cười thản nhiên để che giấu sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúng túng, hốt hoảng. "Trưởng phòng Trịnh, tôi nghe nói anh sắp được thăng chức. Nếu lúc này bị giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truyền thông đưa tin anh ngược đãi ngôi sao nữ, chỉ eanh muốn hòa giải với tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài tòa án, cũng khó tránh khỏi bị hủy hoại tiền đồ."
Giản Nhu tự cho rằng lời uy hiếp của mình rất sức "sát thương", vậy đối phương đến chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày cũng chẳng thèm động đậy. "Tốt quá! Tôi đã chán ngán công việc sáng chín giờ đi làm, chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm giờ tan sở từ lâu rồi, thể đổi công việc khác cũng hay."
"Hả? Tôi nhớ cách đây không lâu vụ scandal xâm phạm tình dục thu hút sự chú ý của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận. Bố đương sự là một danh ca địa vị... Đáng tiếc, một đời sáng suốt lại bị con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai hủy hoại hoàn toàn."
"Em yên tâm, ông già nhà tôi cũng một đời sáng suốt... Ông ấy sẽ đứng vững thôi."
Giản Nhu ngẩng đầu, đối diện với gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của người đàn ông. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô từ từ ghé sát, cho tới khi trong cặp mắt lạnh lùng của anh xuất hiện cơn sóng lạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường.
vuốt nhẹ cổ áo anh. "Vậy... anh cứ thử đi..."
Nói xong, Giản Nhu nện đôi giày cao chục phân xuống sàn, thanh tao bước đi.
Trịnh dõi theo bóng lưng cô, sóng nước trong mắt anh biến thành ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.
"Được thôi, tôi sẽ thử. Tôi cũng muốn xem quan truyền thông nào dám tiết lộ scandal của tôi..."
Giản Nhu vào nhà vệ sinh kẻ mắt đậm, son đỏ chót để gương mặt trở nên rực rỡ. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi điều chỉnh tâm trạng hỗn loạn, mới quay về phòng VIP.
Vừa nhìn thấy cô, Huân của phòng Quan hệ công chúng lập tức nghênh đón, dẫn đi giới thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với các nhân vật "tai to mặt lớn". Thái độ nôn nóng của anh ta giống như sợlại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay người bỏ đi, để lại cục diện rối ren cho anh ta giải quyết. Thật ra cũng khó trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Huân bởi Giản Nhu không dưới một lần gây phiền phức cho anh ta.
Người đầu tiên Huân giới thiệuTrịnh Vĩ: "Vị này là Trưởng phòng Trịnh..."
Bởi tính chất công việc của anh tương đối nhạy cảm nên Huân không nói cụ thể khéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 léo chuyển đề tài: "Không cần em giới thiệu, chắc chị cũng biết Trưởng phòng Trịnh, đúng không?"
"Tất nhiên, sao tôi thể không biết chứ?" Giản Nhu giơ tay ra một cách tự nhiên, thể hiện khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng diễn xuất điêu luyện. "Trưởng phòng Trịnh, sau này nhờ anh chiếu cố."
"Trưởng phòng Trịnh, đây là..."
"Khỏi cần giới thiệu." Trịnh Vĩ đứng dậy bắt tay Giản Nhu đồng thời nói một câu mang hàm ý sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa: "Diễn xuất của Giản tiểu thư, tôi suốt đời không quên."
Giản Nhu đương nhiên hiểu thâm ý trong câu nói của anh, cười khẽ một tiếng. "Trưởng phòng Trịnh quá khen!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
"Cậu ấy fan của Giản tiểu thư, trong điện thoại của cậu ấy có rất nhiều ảnh của cô." Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông tai to, mập mạp bên cạnh tỏ ra biết rõ nội tình, ông ta còn nói thêm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Tối nay, cô phải uống với cậu ấy vài ly mới được."
"Vâng!"
Sau đó Giản Nhu mới biết, ông chủ mập này Lưu Tổng, nhà đầu của dự án Leo cao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Do "tình cờ" phát hiện ảnh củatrong điện thoại của Trịnh Vĩ, biết anh "tình cảm đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt" với nên ông ta liền sắp xếp bữa cơmgiao này, hy vọng nhân hội tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cường mối quan hệ giữa hai bên. Đáng tiếc, ông ta đã chọn nhầm đối tượng. Về phương diện này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ trước đến nay Giản Nhu chẳng mấy khi được việc, toàn làm hỏng việc chính.
Sau màn giới thiệu, Giản Nhu được sắp xếp ngồi cạnh Trịnh như dự định. nhiệt tình cầm chai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rượu định rót cho anh, nhưng anh đã nhanh hơn một bước, rót đầy cái ly trước mặt cô. Rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang màu đỏ tươi sóng sánh trong ly thủy tinh, mùi chuachát của nho xộc vào mũi khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống mũicay cay.
hít một hơi sâu, cố gắng nghĩ đến những chuyện vui, dụ, kể từ ngày hôm nay, sự nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của sẽ có bước ngoặt quan trọng, thứ bậc củatừ hạng hai nhảy lên hạng nhất. Nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây, tâm trạng của cô trở nên thoải mái trong giây lát.
Mọi người đều biết những bữa cơm giao mặt ngôi sao đều không phải đến để ăn cơm mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao thiệp. Từ trước đến nay, Giản Nhu đối phó với không ít các hoạt động lớn nhỏ tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự, nhưng chưa bao giờ gặp phải trường hợp khó nhằn như vậy.
Bữa ăn vừa mới bắt đầu, Giản Nhu còn chưa lót dạ, mọi người đã liên tục nâng cốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa lần nào cũng việndo để chạm cốc với cô. Ngay cả hai tiểu thiên hậu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ diễn viên mới cũng biết ý, ra sức chúc rượu Giản Nhu, còn luôn miệng gọi "tiền bối", khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm ra nghi ngờ phải mình già nua đến mức đó?
Lưu Tổng hết lần này đến lần khác chạm cốc với Giản Nhu, đồng thời ám chỉ ràng, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "chăm sóc" Trịnh cho tốt, chỉ cần anh vui vẻ, vai nữ chính của phim điện ảnh Leo cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ thuộc về cô.

Giản Nhu không phải không muốn mượn hội này để thăng tiến, chỉ bất cứ hội nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải trả giá... liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh. Từ đầu đến cuối anh không hề gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó dễ cho cô, chỉ ngồi yên lặng, từ tốn thưởng thức rượu vang, thờ ơ chứng kiến trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay không kịp, tựa hồ trong bữa cơm này, anh người ngoài cuộc không hề liền quan.
Anh không một hành động vượt quá giới hạn với cô. Chỉ một lần duy nhất đụng chạm thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc anh giúp kéo dây váy tuột khỏi vai trở lại vị trí cũ, kịp thời giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh bị "lộ hàng". Tại những buổi giao mua vui như thế này, người đàn ông nào không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng cặp mắt dâm đãng lởn vởn quanh bộ ngực của cô, chỉ hận không thể lột hết y phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người cho đã con mắt?
Anh người duy nhất giúpche đậy. Giản Nhu biết rõ, đàn ông chỉ làm vậy với người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ anh ta để ý. Nhưng không hiểu, đã bao năm trôi qua, trải qua nhiều chuyện như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao anh vẫn còn quan tâm đến cô?
Giản Nhu ngẩng đầu uống cạn ly rượu vang, nuốt hết nỗi chua xót lẫn rượu vào bụng.
Không thể đếm nổi đã uống tất cả bao nhiêu ly, sau đó Giản Nhu đúng hơi say. Đầu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng trĩu, tư duy phần hỗn loạn, may vẫn còn tỉnh táo. Cô biết mục đích của mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người chuốc say cô, vậy chi bằng say sớm một chút.
"Xin lỗi, tôi... vào... nhà vệ sinh một lát." Giản Nhu cố ý cất giọng khôngràng. Lúc đứng dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả vờ hai chân mềm nhũn, đi như trên mây, không cẩn thận vấp ngã...
Ai ngờ hai cánh tay mạnh mẽ giữ lấy thân hình lảo đảo của Giản Nhu, sau đó bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông ôm chặt. Mùi hương quen thuộc bay vào mũi, đó mùi bạc mát lạnh xen lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùi thuốc nhàn nhạt...
Giản Nhu giật mình, lập tức đứng thẳng người, quên cả màn kịch "hai chân mềm nhũn, như đi trên mây" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đang diễn. ra sức giãy giụa nhưng đối phương học những bốn năm trường quân đội chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu phải đùa, đôi tay cứng như thép của anh khóa chặt người cô.
"Tôi đưa em đi." Trịnh nói, giọng trầm thấp kiên định.
Giản Nhu kiên quyết lắc đầu, giọng điệu hoàn toàn tỉnh táo: "Không cần làm phiền anh, Trưởng phòng Trịnh."
"Chẳng phiền cả. Nơi này rất rộng, tôi sợ em lạc đường, lại đi nhầm chỗ." Anh vẫn hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93như ngày nào.
Trước ánh mắt mờ ám đầy hàm súc của mấy người đàn ông, Giản Nhu bị anh nửa lôi nửa kéo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa ôm nửa bế ra khỏi phòng VIP. Khi ra cửa, còn nhìn thấy ánh mắt tán thưởng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lưu Tổng. Có lẽ nhân vật nữ chính không còn cách bao xa, thậm chí đã nằm trong tầm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô.
Đi hết hành lang, đến nơi mọi người không thể nhìn thấy, Trịnh mới buông Giản Nhu ra, tiện tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô.
Giản Nhu lùi lại một bước theo phản xạ. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu muốn hét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên với anh: Tại sao lại là tôi? Bên cạnh Trịnh anh chưa bao giờ thiếu đàn bà, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần anh vẫy tay một cái, hàng tá cácgái trẻ trung, xinh đẹp hơn tôi sẵn sàng lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào lòng anh. Tại sao anh còn đùa giỡn với tôi trong khi anh biết tôi chẳng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất cứ dính líu nào đến anh?
Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, nói vậy tác dụng gì? Người taquyền có thế, ông bố làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to, người ta thích chơi ai thì chơi. Cô chỉ một nữ diễn viên hạng hai, không có tư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách, cũng chẳng bản lĩnh phản đối.
Cố gắng kìm nén nỗi oán hờn, Giản Nhu quyết định hỏi thẳng: "Trưởng phòng Trịnh, rốt cuộc anh muốn gì?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trịnh điềm nhiên trả lời: "Tất cả mọi người đều biết tôi muốn gì, đừng nói em không nhận ra." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
"Tôi đương nhiên biết mục đích của anh tối nay. Nếu chỉ một đêm, tôi thể phục vụ anh." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu thử hai lần nhưng vẫn không thể đối diện với ánh mắt thâm sâu của đối phương, cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành nhìn đi chỗ khác. "Dẫu sao thì lên giường với ai cũng vậy thôi, đối với tôi chẳng quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng. Tôi chỉ muốn hỏi, qua đêm nay thì thế nào? Anh đừng quan tâm tới tôi như vậy, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được không? Giản Nhu tôi không phúc, không đón nhận nổi sự quan tâm của anh."
Chẳngtiếng trả lời. Giản Nhu không dám quan sát vẻ mặt của Trịnh Vĩ, nhưng vẫnthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn.
Im lặng mười mấy giây, anh đảo mắt qua chiếc nhẫn ngọc bích lấp lánh trên ngón trỏ của cô. "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thích món quà sinh nhật tôi tặng không?"
Không ngờ anh lại hỏi câu này. Ngây ra một lúc, Giản Nhu mới cất giọng ngọt ngào: "Tôi thích. Món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quà rất giá trị. Tôi bán được năm mươi ngàn, đủ chi phí sinh hoạt của em gái tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong hai tháng."
Anh nhếch miệng. "Đó đồ tôi nhờ người đặt tận bên Pháp, trên đời này độc nhất nhị."
Anh luôn biết làm thế nào để khiến cô xúc động, cũng giống như cô luôn biết cách khiến anh nhói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau.
"Vậy sao? Thế thì tôi bán lỗ rồi..." Giản Nhu bày ra vẻ mặt tiếc rẻ, diễn xuất rất đạt. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó cô không quên góp ý: "Sang năm, lúc nào tặng quà sinh nhật, anh nhớ gửi kèm hóa đơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi trực tiếp trả lại hàng cho người ta, tiện hơn nhiều."
"... Được!"
Kết thúc cuộc trò chuyện đầy "gai nhọn", hai người quay lại phòng VIP. Lần này, Giản Nhu ôm quyết tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "liều chết ra chiến trường", uống hết sức thoải mái. sao cũng không thể ngăn cản chuyện sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra, so với việc tỉnh táo đối diện, chi bằng khiến bản thân say đến mức bất tỉnh nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự. Như vậy, không cần phải cố gắng quên đi.
Trong không khí sôi nổi, nhân viên phòng Quan hệ công chúng Huân ngồi xuống cạnh Giản Nhu, ghé tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nói nhỏ: "Lưu Tổng muốn ăn xong sẽ tới KTV. Anh ta kêu chị cũng phải đi... để chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sóc Trưởng phòng Trịnh..."
Giản Nhu đặt ly rượu xuống bàn, nghe anh ta nói tiếp: "Em biết nguyên tắc của chị. Bà chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn giữ thể diện cho Lưu Tổng thì thôi, nhưng sếp đặc biệt dặn dò, chúng ta không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắc tội với Trưởng phòng Trịnh. Bà chị lòng tốt, coi như thằng em này cầu xinchị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị hãy cố nhẫn nhịn, miễn cưỡng ứng phó. Em sẽ khắc sâu trong lòng đại ân đại đức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chị."
"Nhẫn nhịn? Nói thì dễ, cậu thử nhẫn nhịn cho tôi xem!"
"Em cũng muốn thử lắm chứ! Đáng tiếc, em không tài hoa tuyệt thế như chị."
"Gớm, cậu chỉ giỏi mồm mép..."
"Em nói thật lòng đấy! Nếu không phải chị phẩm chất trong sạch, gần bùn mà chẳng vấy bùn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị đã trở thành nữ diễn viên chủ lực từ lâu. Giải Kim Tượng, Kim Điểu đó, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lượt người khác?"
Thấy Giản Nhu vừa mỉm cười nghịch ly rượu trong tay vừa trầm suy nghĩ, vẻ hơi dao động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huân tiếp tục thuyết phục: "Em biết chị không bận tâm đến danh lợi, nhưng lần này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị không sợ bị "đóng băng", cũng xin chị hãy nghĩ cho em. Nhà em trên còn bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ già, dưới còn con nhỏ, miếng cơm manh áo của cả gia đình đều trông cậy vào chị." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Anh ta thao thao bất tuyệt, quyết chí không đạt được mục đích sẽ không ngậm miệng. Ai ngờ Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thốt ra một câu: "Được, tôi đi... Cậu giúp tôi chuyển lời tới Lưu Tổng, tôi muốn đóng vai nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính."
Huân cùng mừng rỡ, vỗ ngực bảo đảm: "Được, được! Chắc chắn không thành vấn đề."
Giản Nhu liền nở nụ cười quyến rũ. "Cậu phải ghi nhớ đại ân đại đức của tôi đấy!"
"Vâng!"
Huân lập tức chạy đến báo cáo với Lưu Tổng. Nghe anh ta nói, Lưu Tổng gật đầu lia lịa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Một ly rượu vang xuất hiện trước mặt Giản Nhu. Không cần nhìn cũng đoán ra người đang cầm chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ly ai.
"Bàn xong điều kiện rồi à?" Giọng nói trầm thấp của Trịnh Vĩ vang lên bên tai cô.
Giản Nhu nâng ly rượu, mỉm cười. "Bàn xong rồi. vậy tối nay tôi sẽ theo hầu anh đến cùng!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trong bữa cơm giao, bởi ngồi xung quanh bàn ăn, dưới ánh đèn sáng trưng nên đám đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nhiều còn e dè, giả bộ đạo mạo, nghiêm trang, nhưng khi tới phòng KTV, ánh đèn mờ mờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm nhạc sôi động, thêm vào đó sự kích thích của rượu mạnh, những người đàn ông ăn uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 no say không còn kiêng nể, ngồi tựa vào thành ghế, tận tình hưởng thụ thể ngà ngọc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các người đẹp trong vòng tay.
Giản Nhu lại bị mời uống thêm mấy ly rượu mạnh. Rượu vang trước đó bắt đầu phát huy tác dụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý thức của dần trở nên hồ, khả năng kiềm chế cũng dần yết ớt, bóng người trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt càng lúc càng mông lung, thể càng lúc càng nhẹ bẫng. cầm micro hát hai ca khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bi thương. Tuy nhiên cô đã bật cười, đặc biệt đến đoạn: "Đã đánh mất sự thuần khiết của ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, không thể phân biệtyêu hay hận. Ánh mắt em thoáng dao động, chìm nổi trong vòng xoáy..." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
cười rượi như không thể khống chế bản thân.
Một cánh tay bất chợt ôm lấy vai cô, kéo áp sát một cơ thể đàn ông ấm nóng. Lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùi hương vừa xa lạ vừa quen thuộc đó, lần này Giản Nhu không kháng cự nữa, để mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ôm mình.
nghĩ mình đã say khướt. Nếu không,sẽ chẳng quyến luyến vòng tay ấm áp đó, sẽ chẳng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưng nhớ đến hình ảnh tàu lượn siêu tốc phóng vùn vụt trên không trung trong một ngày mùa thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu con trai ngồi trên chiếc ghế dài chăm chú dõi theo hai bố con đang hết sức tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm.
Năm đó, mới mười tuổi, còn anh mười hai tuổi. Lần đầu tiên gặp anh, gương mặt tuấn sưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng cô vẫn bị cặp mắt đen lạnh lẽo của cậu thiếu niên thu hút. Ánh mắt đó quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu thẳm so với độ tuổi mười hai của cậu.
mua hai que kem, đi đến bên Trịnh Vĩ, đưa cho cậu một que. Cậunhìn bằng ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt ngạc nhiên.
"Em mời anh!" cười, nói.
"Tại sao?" Cậu cất giọng cảnh giác.
"Bởi anh rất đẹp trai!" cười với cậu. Nụ cười như đóa hải đường nở rộ vào mùa thu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Cậu nhận que kem từ tay cô. ngồi xuống, cất tiếng hỏi: "Mặt anh sao thế? Đánh nhau với bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?"
Cậu chỉ chau mày, không trả lời.
"Chắc người ta bị thương nặng hơn anh phải không?" hỏi tiếp.
Thấy cậu không muốn nói, cô chuyển đề tài: "Anh thích ngồi tàu lượn siêu tốc không?"
Cậu gật đầu.
"Em cũng thích!" chớp chớp cặp mắt to tròn. "Đáng tiếc, em chỉ mười đồng, đủ mua một tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai que kem thôi."
Cuối cùng cũng khơi gợi lòng hiếu kỳ của cậu. "Em cho ai tấm kia?"
"Giản Tiệp, em gái em."
Cậu im lặng nhìn cô.
cũng không lên tiếng, lặng lẽ ăn kem.
Ăn xong, đứng dậy, chuẩn bị rời đi thì cậu đột nhiên cất tiếng: "Bố em bao giờ đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không?"
"Không đâu, bố em thương em nhất! Em thích thứ bố cũng mua cho em. Nhiều lúc bố còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho em nói với Giản Tiệp nữa. Bố em..." Nhắc đến bố, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. "Bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thường lén mua quẩysữa đậu nành cho em mẹ không cho em ăn."
Hôm đó, kể với cậu nhiều chuyện về bố mình, còn cậu chăm chú lắng nghe.
Ngày cuối tuần tiếp theo, lại tới khu vui chơi giải trílại gặp cậu bé.
mừng rỡ chào hỏi: "Trùng hợp thật đấy!"
Cậu đáp một cách nghiêm túc: "Không trùng hợp, anh đang đợi em."
"Đợi em ư?"
"Anh mang theo tiền, muốn mời em cùng ngồi tàu lượn siêu tốc."
"Sao hôm nay anh biết em sẽ đến đây?"
"Em từng nói em thích..."
Lúc tàu lượn phóng trên không trung, túm chặt tay áo cậu, vùi mặt vào hõm vai cậu. Mái tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài của cô tung bay, chạm cả vào gương mặt hơi ửng đỏ của cậu.
Hôm đó, bầu trời trong veo như hồ nước, không chút vẩn đục, tựa như ấn tượng về đối phương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng hai người.

Bây giờ, đêm tối mờ ảo, trong không khí tràn ngập mùi vị của dục vọng. Trong mắt anh, chắc cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng kháckỹ nữ?
Còn anh trong lòng thì sao? Giản Nhu dùng bộ não đã bị liệt bởi chất cồn ngẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ hồi lâu. Anh chỉ một người xa lạ mà thôi.
Nhất thời nổi cơn thèm thuốc, liền rút bao thuốc, châm một điếu. Mùi bạc lẫn mùi khói thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xộc vào mũi, tham lam hít một hơi sâu.
Bình thường Giản Nhu không thích hút thuốc nhưng không cai nổi mùi vị này, giống như cô không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làng giải trí nhưng đã quen với thế giới phù phiếm đó.
Vừa ngẩng đầu, bắt gặp Trịnh đang nhìn chằm chằm điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay mình. Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười, đưa bao thuốc cho anh. "Trưởng phòng Trịnh, muốn làm một điếu không?"
"Em học hút thuốc từ bao giờ vậy?" Giọng nói trầm thấp của anh bị tiếng nhạc ồn ào át đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ một mình nghe thấy.
Bởi đóng kịch quen rồi nên dễ dàng đối phó với những câu hỏi khó dạng này: "Một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng vai nữ nên tôi học, sau đó không cai nữa."
"Tôi không thích phụ nữ hút thuốc."
"Thế thì sao?"
"Em hãy cai đi!"
Giây tiếp theo, điếu thuốc cả bao thuốc trong tay bị ném vào thùng rácgóc phòng.
định tranh cãi với anh. Dựa vào cái anh không thích phụ nữ hút thuốc thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe theo? Đây logic thế? Nhưng lại nghĩ, loại thuốc này rẻ tiền, cùng lắm mai mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao mới, cần gì phải tốn nước bọt với anh.
Sau đó không nhớ mình uống bao nhiêu ly rượu. Tóm lại, cứ uống hết ly này đến ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, cho tới khi ký ức bị chất cồn cắt thànhsố mảnh vụn.
chỉ nhớ, cô nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, còn anh đứng bên cạnh, một tay vuốt vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng cô, một tay đưa chai nước khoáng cho cô. chỉ nhớ, ngoài hành lang nhiều người dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chào hỏi anh. cố gắng giữ khoảng cách với anh để một nữ diễn viên hạng hai như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không làm ảnh hưởng đến anh, nhưng anh không hề thả lỏng cánh tay đang đỡ lấy cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nhớ, sau khi quay về phòng hát,hỏi anh: Sao nhiều người biết anh như vậy? Anh giằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ly rượu trong tay cô, nói không thể uống tiếp.
Người còn uống nhiều hơn Giản NhuLưu Tổng tiến lại gần, cất giọng không mấy mạch lạc: "Cô nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ, nggười khác thể không quen biết nhưng cần phải biết Trưởng phòng Trịnh... đã nghe qua câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này chưa? Từng một thằng nhãi không biết trời cao đất dày, không biết Trưởng phòng Trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai, còn lên mặt với cậu ấy, nói rất hách dịch: "Anh biết bố tôi ai không? Động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tôi, anh sẽ chết chắc!" biết kết quả thế nào không?"
Giản Nhu ngẫm nghĩ. "Trưởng phòng Trịnh là người khoan dung độ lượng, đương nhiên sẽ không chấp kẻ không thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời."
Lưu Tổng cười, lắc đầu. "Ba tháng sau, bố thằng nhãi đó bị điều tra tham ô chín mươi triệu... sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó bị xử chung thân."
Trịnhcất giọng nhàn nhạt: của Lưu Tổng tôi lợi dụng việc công để trả thù riêng?"
Biết mình lỡ lời, Lưu Tổng cười khà khà. "Chỉ trùng hợp mà thôi."
Giản Nhu đột nhiên nhớ tới lời thoại kinh điển trong một bộ phim điện ảnh: "Xử bắn trước, điều tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, đảm bảo sẽ không một vụ án oan, án giả, án sai lầm."
Chuyện Lưu Tổng vừa kể, nói không phải trùng hợp cũng khó.
Giản Nhu không nhớ nổi cuộc vui kết thúc lúc nào. chỉ lờ mờ cảm thấy giọt nước mưa giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh rơi xuống mặt khiếntỉnh táo đôi chút, lúc đó mới phát hiện mình đã bị Trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhét vào trong một chiếc xe hơi sang trọng.
Trịnh nói: "Tới khu Tinh Thành Quốc Tế."
lắc đầu, sửa lại: "Nhà tôi khu Lam Trù Danh Tọa, gần cổng Triều Dương ấy."
Nói xong, tựa vào thành ghế, nhắm mắt thiếp đi. Lúc mở mắt, ôđã dừng lại trước khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung Lam Trù Danh Tọa.
"Đến nơi rồi! Cám ơn anh!"
Giản Nhu xuống xe, hạt mưa rơi xuống người khiến cô tỉnh ngủ đôi chút nhưng vẫn không thể làm tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chất cồn trong thể. loạng choạng men theo lối đi trong ức, miệng vẫn hát nhẩm ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khúc phòng KTV vừa nãy: "Em muốn bỏ cuộc nhưng không thể, trái tim băng giá bắt đầu ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp trở lại... Từng phiến phong nụ hôn say đắm của anh nhưng lại hôn lên môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác..."
Cảm giác tiếng bước chân đi theo, Giản Nhu liền quay đầu. Nhìn thấy Trịnh Vĩ, nhíu mày. "Sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh lại đi theo tôi? Tôi vẫn ổn, anh tiễn đến đây được rồi."
Đi hai bước, phát hiện anh vẫn bên cạnh, bóp trán. "À, thật ngại quá! Anh cũng sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây tôi quên mất. Tôi uống nhiều, thật sự đã uống nhiều rồi..."
tiếp tục hát: "Từng phiến lá phong vết tích anh để lại nhưng lại làm trái tim nhói đau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em ôm vết thương, khổ sở chờ đợi..."
Do hát rất nhập tâm, Giản Nhu không để ý đường đi, chẳng may bị trượt chân. Cô vô thức túm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy cánh tay Trịnh mới thể đứng vững.
"Anh thấy tôi hát hay không?" mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh.
"Chẳng hay chút nào."
"Vậy sao? Thế mà Nhạc Khải Phi nói cũng được." Ngừng vài giây, Giản Nhu tiếp tục lẩm bẩm: "Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo, tôi đóng phim chẳng tiền đồcả, khuyên tôi luyện thanh nhạc, nếu may mắn... gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca khúc kinh điển, không biết chừng sẽ nổi tiếng. Tôi cảm thấy anh ta nói rất lý... Bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm rồi, ngay cả Trần Dao Dao cũng đã bật lên, trong khi tôi vẫn giậm chân tại chỗ... Nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khải Phi bảo, tôi cứ tiếp tục như vậy, anh ta không muốn gia hạn hợp đồng với tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa..." Lạc Tình nói tửu lượng của rất tốt, uống nhiều đến mức nào cũng không luống cuống, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm lời hơn bình thường, sẽ túm lấy một người để nói chuyện, nói đến khi nào thiếp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới thôi. thể thấy hôm nay đã thật sự say rồi.
Trịnh vẫn lặng thinh, để mặc Giản Nhu tiếp tục lảm nhảm: "Thời buổi này, làng giải trí cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thiếu, ngoài người đẹp ra. Một năm, ba trường điện ảnh tuyển biết bao học viên... số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái trẻ trung, xinh đẹp hơn tôi, tranh nhau hội để leo cao. Sự nghiệp diễn xuất của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không triển vọng... Thật ra ca hát cũng tốt, chẳng cần phải tiếp các đạo diễn, nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tư... và cả loại quan chức như anh."
Giản Nhu rời khỏi cánh tay Trịnh Vĩ, tiếp tục chân nam đá chân chiêu đi về phía trước. Đi vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước, cô chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: "Không đúng, tôi đã chuyển nhà rồi. Tôi chuyển đến khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tinh Thành Quốc Tếmà, sao anh lại đưa tôi về đây? Anh muốn gì hả?"
Trước sự chỉ trích của cô, Trịnhvẫn không lên tiếng. Anh đứng yên lặng trong cơn mưa bụi, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một pho tượng hoàn hảo.
Bộ váy của Giản Nhu đã ướt nước mưa, dính vào người lạnh buốt. chầm chậm tiến lại gần, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn lấy chút hơi ấm từ anh. chớp mắt, miệng thốt ra những lời chỉ lúc say © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới dám nói: "Anh muốn ngủ với tôi thật sao? Đâu phải chúng ta chưa từng lên giường. Phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cởi quần áo đều như nhau cả, khác biệt đâu!"
Cuối cùng Trịnh Vĩ cũng lên tiếng, giọng điệu cùng lạnh lẽo: "Em thường uống đến mức này sao?"
"Không phải. Hôm nay tôi rất vui, bởi người cho tôi đóng vai chính, còn dự án lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa chứ!"
"Em muốn đóng vai chính đến vậy sao? điều này, bảo em làm gì cũng được à?"
Giản Nhu nở nụ cười rạng rỡ. "Anh biết không? Tôidiễn viên, không phải kỹ nữ... Khụ, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh biết..."
Giây tiếp theo, Trịnh nắm lấy cánh tay Giản Nhu, lôi đi vào tòa nhà.
không nhớ mình vào nhà anh như thế nào. Trong ức vụn vặt chỉ còn sót lại hình ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào giây phút cánh cửa phòng đóng chặt, anh đột nhiên ôm cô, hôn cuồng nhiệt...
Dường như không muốn cho Giản Nhu hội phản kháng, Trịnh một tay đỡ gáy, một tay ôm eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, miệng lưỡi nóng hổi mang theo hơi thở đàn ông nồng đậm tấn công đôi môi cô. Sự xâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm mạnh mẽ như bão ùn ùn kéo đến, khiến không còn đường thoát...
Thật ra, kể từ lúc đặt chân vào ngôi nhà này, Giản Nhu đã không ý định trốn tránh, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết người đàn ông trước mặt từng học trường quân sự nhiều năm, thể lực tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân thủ còn tốt hơn, cố sức vùng vẫy cũng chỉ tốn công ích. Từ trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nay không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn lãng phí sức lực.
Nhưng không ngờ nụ hôn của anh đến như những con sóng dữ dội, khiến chưa kịp hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động phản kháng mang tính tượng trưng đã bị cuốn vào vực sâu không đáy, mất đi mọi cảm giác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Cho tới khi lấy lại ý thức, hai cánh tay đã bất giác vòng ra sau cổ Trịnh Vĩ, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân dính chặt vào người anh, không những thế còn chủ độngmiệng, đón nhận sự tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh.
lẽ do tác dụng của chất cồn, hoặc giả đã quá lâu không gần gũi, nụ hôn của anh phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túng, thể hiện ham muốn mãnh liệt hơn bất cứ lần nào. Anh thậm chí không cho cơ hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hít thở. Trong lúc quay cuồng nghẹt thở, vẫn cảm thấy bàn tay đặt thắt lưng mình nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏng, còn trái tim cũng đập thình thịch trong lồng ngực.
Nhiều năm qua, Giản Nhu đã chôn chặt tình cảm tận đáy lòng lạnh lẽo, nhưng chỉ một nụ hôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành trì tạo dựng suốt năm năm qua đã sụp đổ trong giây lát. Đến bây giờ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra nỗi nhớ nhung vẫn không hề suy giảm.
Khao khát đè nén bao năm một khi đã bị khơi dậy sẽ không cách nào dập tắt. Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn biết làm theo bản năng. lần tay đến trước ngực người đàn ông, run run cởi từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc cúc áo. Bàn tay to lớn đang đỡ gáy cũng trượt xuống bờ vai. Một tiếng "soạt" vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, bộ váy Giản Nhu thích nhất rách toang, mảnh vải từ trên người rơi xuống, để lộ làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da đang dần trở nên nhạy cảm.
Trịnh Vĩ bế đi vào phòng ngủ... Bên ngoài cửa sổ, trên bầu trời chẳng có trăng cũng chẳng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện một sao.
Phòng ngủ không bật điện, chỉ ánh đèn lờ mờ từ ngoài cửa sổ hắt vào. Giản Nhu nằm trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm chăn mềm mại, cố gắng mở to mắt nhìn người đàn ông đang trên người mình. Cô túm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy tấm chăn lụa, từ cổ họng phát ra tiếng rên bị đè nén, tạo thành âm thanh mờ ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong căn phòng tĩnh mịch.
Khi nụ hôn của anh dừng lại nơi nhạy cảm trên ngực, toàn thân Giản Nhu khẽ run rẩy.
"Trịnh Vĩ..." Vào thời khắc hai thể chuẩn bị hòa hợp, tiếng rên củađầy vẻ mời gọi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoặc.
"Ừ." Trịnh đáp khẽ một tiếng. Anh nâng cằm Giản Nhu, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ửng đỏ của cô.
cũng lặng lẽ nhìn anh trong bóng tối. Gương mặt với đường nét góc cạnh ràng, bờ môi mỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi nhếch lên, còn đôi mắt đen chất chứa thâm tình như năm năm trước.
Năm năm dường như cơn ác mộng... Nếu đây chỉ một giấc thì tốt biết bao. Nếu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi tỉnh lại, cô và anh vẫn ngọt ngào như đêm đầu tiên năm năm trước thì hạnh phúc biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy. Đáng tiếc, số phận đã đùa giỡn cô. Một bí mật động trời đã đập tan mọi giấc mơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp đẽ của cô.
Một giọt lệ trào ra nơi khóe mắt Giản Nhu. Sau đó nước mắt không thể kìm nén, tuôn như thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lũ, ướt đẫm đầu ngón tay người đàn ông...
đúng say thật rồi, nếu không, tuyệt đối không khóc trước mặt anh.
Trịnh Vĩ lại một lần nữa phủ môi xuống, mang theo nụ hôn như chất chứa thù hận khiến nghẹt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở. Giản Nhu muốn đẩy anh ra theo bản năng nhưng hai tay anh giữ chặt cổ tay cô, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho hộitránh. tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt. Sau đó những mảnh vụn ức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không thể nối liền.
Đến khi Giản Nhu tỉnh lại từ cơn say, trời đã tờ mờ sáng. Trịnh ôm ngủ rất say, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da thịt kề sát, giống như trước kia. Điều khác biệt duy nhất là ngoài việc đầu đau như búa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổ toàn thân không còn chút sức lực, xương cốt của cô vẫn nguyên vẹn, không bị anh dỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành từng mảnh.
Mệt đến mức chẳng muốn động đậy, Giản Nhu lại nhắm mắt, tìm thế dễ chịu nhất trong lòng anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
người nói, trong giấcthường không mặt trời, vậy lại thấy mình bị mặt trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao phủ, hay nói đúng hơn là hồi ức bị ánh sáng bao phủ.
Trong mơ, Giản Nhu vẫn độ tuổi mới chớm biết rung động. Người yêu thương nhất trên cõi đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này bố vẫn còn sống. Tuy mỗi ngày công việccùng bận rộn nhưng về nhà muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào, ông cũng đều kéo chăn cho Giản Tiệp. Mẹ vẫn chưa tái hôn, dẫu thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cằn nhằn không cố gắng học hành, hay kêu ca trong nhà chỗ nào cũng thấy tóc rụng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô nhưng trên mặt bà luôn nở nụ cười dịu dàng. Giản Tiệp vẫn chưa bị thương chân, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ sinh tự tin, xinh đẹp, đạt thành tích học tập xuất sắc, tuy em gái hơi kiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạo bướng bỉnh nhưng vẫn rất đáng yêu.
Cậu nam sinh thầm thương trộm nhớ thường xuất hiện với dáng vẻ rạng ngời như ánh mặt trời.
Mùa xuân, bầu trời xanh biếc, trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa dành dành, tàu lượn siêu tốc lướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên không trung, vừa hét lớn vừa túm lấy cánh tay cậu. Sợi dây thun buộc tóc rơi xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mái tóc dài đen nhánh của tung bay, bay cả vào mắt cậu...
Về nhà, viết tên "Vĩ" đầy quyển nhật với tình cảm muốn thổ lộ nhưng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thốt ra lời.
Đầu hạ, hàng liễu bên đường nhú chồi non mơn mởn, cànhđung đưa trong gió nhẹ. Đi ngang qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quán kem, cô mời cậu ăn kem ốc quế, hai người vừa ăn vừa đi dưới bóng cây râm mát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
hỏi cậu, sau này định thi vào trường đại học nào?
Cậu nói, cậu muốn thi vào trường quân sự bởivào quân đội, mọi người sẽ gọi cậu là "chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ủy" chứ không phải "anh [4]". Lúc bấy giờ,không hiểu "anh Vĩ" nghĩa gì, chỉ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy cách xưng này rất oai phong.
[4] Từ "chính ủy" đồng âm với "Trịnh Vĩ".
Cậu hỏi cô: "Còn em thì sao?"
đáp: "Em muốn thi vào đoàn ba lê."
Lúc bấy giờ, giấc luôn xa vời, nhưng đường về nhà thì ngắn ngủi.
Về đến nhà, cô cất cặp sách rồi chạy sang hỏi anh hàng xóm từng học trường quân sự. Anh hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xóm cho biết, trường quân sự quảnrất nghiêm, không chỉ quy định thời gian học tập nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi, hằng ngày huấn luyện với cường độ cao, không đời sống văn hóa tinh thần còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tùy tiện ra ngoài, cuối tuần rời trường cũng phải xin phép, hoàn toàn mất tự do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân.
Nghĩ đến chuyện sau này khó thể gặp cậu, cảm thấy hơi hụt hẫng. Tuy nhiên nghe nói trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân sự rất ít con gái, không được phép yêu đương trong trường, sinh viên khó tìm được bạn gái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lập tức cảm thấy vui vẻ trở lại.
Mùa thu,cây bạch quả rụng đầy sân trường. Đến giờ tan học, đám học sinh ùa ra như ong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỡ tổ, Giản Tiệp lại lớp học thêm, không cùng Giản Nhu về nhà.
Khi ra ngoài cổng trường, một cánh tay mập mạp đeo đồng hồ sáng loáng đặt lên vai cô. "Giản Nhu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe nhà anh đậuđằng kia, tiện đường nên anh thể đưa em về nhà."
kéo lọn tóc bị cánh tay đè lên, không cẩn thận làm đứt vài sợi nên đau điếng.
Một chiếc xe đạp đột nhiên xuất hiện trước mặt cô. Cậu nam sinh ngồi trên xe chống chân xuống đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay xe nửa vòng mới dừng lại. Do ngược sáng, không nhìn gương mặt cậu, chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng nói của cậu cùng thu hút: "Về nhà không? Anh đưa em một đoạn."
Ánh mắt của mọi người xung quanh khiến cô đỏ mặt. cúi đầu, lặng lẽ ngồi lên chiếc xe đạp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó khăn lắm mới không ngoác miệng cười.
Trên đường, cậu nam sinh đạp xe rất nhanh. Gió thổi bên tai tựa như thể thổi bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cô bất cứ lúc nào. Mấy lầnđịnh ôm eo cậu nhưng vừa giơ tay, gần chạm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cậu lại rụt tay về...
Mùa đông giá lạnh, xe buýt chạy chầm chầm trên con đường phủ một lớp tuyết mỏng. ngẩng đầu, lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan sát cậu nam sinh đứng bên cạnh. Không hiểu sao thích cảm giác toát ra từ người cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn là diện mạo sáng sủa của cậu. Đó cảm giác rất khó diễn tả, luôn khiến cô rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động. Nhờ ánh đèn đường bên ngoài chiếu vào, nhìn thấy vết bầm tím nhàn nhạt dưới cằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu. Tuy vết bầm đã mờ đi nhiều nhưng trong mắttrông vẫn rất đáng sợ.
Quen nhau lâu như vậy, cô chưa từng hỏi về gia đình cậu, cậu cũng không bao giờ nhắc tới, vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thật sự không hiểu tại sao cậu thường bị đánh.
Một lúc sau, không kìm được cất tiếng hỏi: "Xã hội đã bị lật đổ từ lâu, sao anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn sống khổ cực, lầm than thế?"
"Hả..." Cậu nam sinh ngẩn người vài giây rồi mới sờ cằm, bình thản trả lời: "Trong tưởng của bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, cường quyền không những dùng bạo lực để tranh đoạtcòn phải duy trì bằng bạo lực."
"Anh từng nghĩ đến chuyện đấu tranh bao giờ chưa?"
"Đấu tranh ư?" Cậu nhìn bằng ánh mắt hứng thú. "Đấu tranh thế nào?"
cố nghĩ, sau đó đưa ra ý kiến tự cho thông minh: "Ví dụ... anh hãy bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ra đi!"
Cậu nam sinh lặng thinh. Cô coi sự trầm mặc của cậuđồng tình, bắt đầu vạch kế hoạch giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu: "Bà nội em một ngôi nhà cũ. Sau khi qua đời, nơi đó không ai ở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh thể sống tạmđấy."
Sau đó cậu thật sự bỏ nhà ra đi, đến sống trong ngôi nhà của nội cô. mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn cờ đến cho cậu giải khuây, ra điều kiện khi nào thua, sẽ ra về. Kết quả cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi tối, không thua lấy một lần. Đã hứa cùng nhau ngắm mặt trời mọc, kết quả đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ quên mất.
Rất lâu sau này, cô nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi, ràng mình chỉ cứu cậu khỏi hoàn cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầm than, khổ cực một cách trong sáng, tại sao người nhà của cậu lại cho rằng cậu bỏ nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốn đi, khiến cậu bị phạt nặng hơn?
Năm đó, cô mới mười ba tuổi, độ tuổi mới chớm biết yêu.thích một người đến quay cuồng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 óc. Ngay cả gấu chiếc áo phông mà cậu rách để buộc đầu gối bị thương của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng giặt sạch rồi thắt lên cái chuông gió treo cửa. Mỗi lần gió thổi, miếng vải bay bay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái tim cũng bồng bềnh theo.
Còn cả mẩu giấy cậu kẹp trong tấm xem phim đưa cho cô, trên đó viết dòng chữ: "Anh sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đợi em cổng rạp chiếu phim lúc sáu giờ tối nay. Anh có chuyện muốn nói với em."
Một câu nói ngắn gọn cô đọc không biết bao nhiêu lần, cũng không ngừng suy đoán, cậu muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điềuvới cô? Liệu phảicâu muốn nghe nhất: Anh thích em?
Tuy nhiên số phận đã đùa giỡn cô. Đúng lúc cô chờ đợi buổi hẹn hò đầu tiên với cậu thiếu niên thì gia đình cô xảy ra biến cố bất ngờ, khiến thế giới của cô sụp đổ trong giây lát.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Leo Cao, Leo Cao Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Leo Cao Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Leo Cao Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Leo Cao full, Leo Cao online, read Leo Cao, Diệp Lạc Vô Tâm Leo Cao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Leo Cao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc