Nói đến cuối cùng.
Odin dừng lại một chút.
Khẽ nhếch mép.
“Tất nhiên.”
“Còn nữa—”
“Dòng dõi mạnh nhất.”
Ánh mắt hắn.
Lần đầu tiên.
Thực sự dừng lại trên người Lữ Bố.
Mang theo một sự.
Gần như tàn nhẫn mong chờ.
“Hệ thống thần linh Hoa Hạ.”
Hắn khẽ nói.
“Tôi rất muốn biết.”
“Khi những người Hán này nhìn thấy—”
“Nơi họ dựa dẫm về mặt tinh thần.”
“Niềm tin của họ.”
“Những vị thần Hoa Hạ trong truyền thuyết.”
“Bị các vị thần tối cao của chúng ta.”
“Kéo ra từ những mảnh ký ức thời gian.”
“Mang theo vinh quang của các vị thần tối cao.”
“Mang theo ý chí của họ.”
“Đứng ở phía đối lập với họ—”
Giọng Odin.
Trầm thấp.
Nhưng từng chữ như đóng đinh.
“Những người Hán đáng ghét này.”
“Liệu họ còn—”
“Có đủ can đảm để tiếp tục chống cự không?”
“Họ.”
“Liệu họ—”
“Dám giơ vũ khí lên chống lại niềm tin của mình?”
Nói xong.
Hắn khẽ cười.
Nụ cười đó.
Không có giận dữ.
Không có điên cuồng.
Chỉ có một sự.
Chắc chắn về kết cục tương lai.
“Thật mong chờ.”
“Được chứng kiến cảnh tượng đó.”
Trong lá chắn bảo vệ.
Lữ Bố.
Im lặng nhìn đối phương.
Giọng Odin không lớn.
Qua khoảng cách.
Hắn không nghe rõ.
Đối phương thực sự nói gì.
Hắn chỉ thấy.
Những vị thần tà ác.
Không xông lên nữa.
Mà đang chờ đợi.
Đang tích lũy sức mạnh.
Đang chuẩn bị.
Lữ Bố hiểu rõ.
Với tình hình hiện tại.
Liều lĩnh xông ra khỏi lá chắn bảo vệ.
Để giao chiến trực diện với đối phương.
Khả năng chiến thắng không cao.
Vì vậy.
Hắn không cố chấp.
Không khiêu chiến.
Chỉ quay đầu ngựa.
Vỗ nhẹ bờm ngựa Xích Thỏ.
Cưỡi ngựa quay về.
Trở về doanh trại quân Hán.
Khi lá chắn bảo vệ hoàn thành nâng cấp.
Phía tà ma, bị áp chế hoàn toàn.
Mặt trận đã giao chiến hơn một tháng.
Cuối cùng—
Thở phào nhẹ nhõm.
Trong quân doanh.
Lữ Bố đứng trước án thư.
Ánh mắt vững vàng.
Ban lệnh cho Trương Liêu và Cao Thuận.
“Hiện tại.”
“Lá chắn bảo vệ đã hoàn thành nâng cấp.”
“Khả năng áp chế tà ma.”
“Vượt trội hơn trước rất nhiều.”
“Mặc dù phía bên kia.”
“Không biết khi nào.”
“Sẽ tăng cường đến mức—”
“Có thể chống lại sự suy yếu của trận pháp.”
“Và giành lại lợi thế.”
“Nhưng ít nhất bây giờ.”
“Quân đội.”
“Có thể bắt đầu thay phiên tuần tra.”
“Thay phiên nghỉ ngơi.”
Trương Liêu hít sâu một hơi.
Trong mắt không giấu được sự phấn khích.
“Không ngờ.”
“Bản đồ trấn ma cực đạo hoàn vũ sau khi nâng cấp.”
“Lại có sức mạnh to lớn như vậy.”
“Như vậy thì.”
“Trong cuộc chiến chống lại bốn vị thần tà này.”
“Chúng ta luôn.”
“Đi trước một bước.”
Cao Thuận cũng gật đầu nghiêm túc.
Giọng điệu kiên định.
“Đúng vậy.”
“Có sự hỗ trợ của Đại Hạ thế giới chính.”
“Cùng với nỗ lực của chính chúng ta.”
“Cuộc chiến này.”
“Không phải kéo dài.”
“Mà là—”
“Chắc chắn sẽ thắng.”
“Những tà ma này.”
“Một ngày nào đó.”
“Sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.”
“Trả lại cho Đại Hán.”
“Một thế giới yên bình.”
Lữ Bố nghe vậy.
Không cười.
Cũng không thư giãn.
Chỉ chậm rãi mở miệng.
Giọng điệu bình tĩnh.
Nhưng vô cùng chắc chắn.
“Hiện tại.”
“Biên giới của chúng ta.”
“Vẫn chưa thực sự an toàn.”
“Bên ngoài.”
“Còn đám tay sai của những vị thần tà đó nữa.”
“Chúng chỉ núp lùm dưới vỏ bọc thần thánh thôi.”
“Đóng vai.”
“Thật nực cười và đáng khinh –”
“Chẳng phải thần thánh gì sất.”
Anh ngước mắt lên.
Ánh mắt sắc bén.
“Nhưng tôi tin.”
“Chỉ cần chúng ta đứng vững.”
“Chịu được.”
“Thì một ngày nào đó.”
“Chúng ta sẽ đưa hết bọn chúng.”
“Một tên cũng không để sót.”
“Về nơi chúng phải đến.”
Trương Liêu và Cao Thuận đồng thời thi lễ.
“Rõ!”
Sau đó quay người bước đi.
Bắt đầu truyền lệnh đến các đơn vị.
Về việc thay phiên nhau phòng thủ và nghỉ ngơi.
Lệnh.
Được truyền xuống từng lớp.
Khi tin thay phiên phòng thủ.
Lan rộng khắp trại quân Hán.
Những binh lính đã chiến đấu liên tục hàng chục ngày.
Luôn căng thẳng.
Cuối cùng.
Cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không có tiếng reo hò.
Không có ồn ào.
Chỉ có một sự im lặng.
Như vừa trải qua tai ương.
Nhưng họ biết.
Đây không phải là dấu hiệu của sự rút lui.
Mà là –
Để tích lũy sức mạnh cho trận chiến tiếp theo.
Ở phía bên kia, trong căn cứ Lạc Bố của thế giới chính.
Ánh sáng trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất ổn định và trắng lạnh, các loại mẫu hợp kim và sơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồ cấu trúc động cơ lơ lửng trong không trung, luồng dữ liệu chậm rãi cuộn trên màn hình chiếu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Túc Viêm đang đứng trước bàn làm việc, cúi đầu so sánh các thông số ứng suất của một loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hợp kim dùng cho tàu vũ trụ siêu tốc độ, rõ ràng tâm trí vẫn đang đắm chìm trong các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chi tiết kỹ thuật.
Ngay lúc đó, một tiếng bước chân quen thuộc vang lên ở lối vào phòng thí nghiệm.
Túc Viêm ngẩng đầu lên, thấy Trần Mặc bước vào.
Các bạn đang xem tại
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!