GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24: "Anh rất tốt"

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thịnh Tiểu Dương sợ mình lỡ lời làm hỏng chuyện, cậu căng thẳng đến mức tim thắt lại, nhưng cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn chỉ thể thành thật đáp:

— Anh rất tốt, anh người tốt.

Một tấm thẻ người tốt đột ngột được phát ra.

Chương Tự nghẹn lời, chẳng hiểu sao trong lòng lại có hơi bực bội, như sợimảnh quấn lấy thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh. Không phải bực Thịnh Tiểu Dương, bực chính mình.

"Vào đi." Chương Tự xoay người bước lên bậc thang.

Chỉ Thịt Kho nhiệt tình nhào thẳng lên người Thịnh Tiểu Dương cọ tới cọ lui, làm cậu phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa tay v**t v* nó. Nhưng chẳng bao lâu sau, Thịt Kho lại cụp đuôi, tránh bàn tay cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chú chó trôngvẻ đang giằng co, Thịnh Tiểu Dương thì chẳng hiểu gì.

Chương Tự lấy đồ ăn đưa cho nó, anh thản nhiên nói: "Mũi thính lắm."

Thịnh Tiểu Dương chợt ngộ ra, cái mùi tanh của giữa tiết trời oi này bức đúngthứ "vũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí hạng nặng". Đừng nói chó, ngay cả chính cậu cũng sắp bị mình hun đến ngạt.

Ấy vậy Chương Tự vẫn ung dung như chẳng chuyện gì, anh đứng cạnh bên cậu hết lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới lần khác. Anh cho Thịt Kho ăn xong lại đưa cho Thịnh Tiểu Dương một miếng bánh đậu xanh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 "Ăn xong thì đi tắm đi."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc gật đầu:

Phải tắm xong rồi mới ăn.

Chương Tự: "..."

Thịnh Tiểu Dương bất ngờ phát hiện Chương Tự không hề vứt bộ quần áo lần trước mình thay ra. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã giặt sạch, gấp ngay ngắn, còn thoang thoảng hương nắng gắt.

dưới căn hầm chật hẹp kia, cậu nào được đãi ngộ như vậy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Lần này Thịnh Tiểu Dương tắm rất lâu. Chương Tự liếc nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng trôi qua. Khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt anh cong cong, anh huýt sáo gọi Thịt Kho, đưa tay xoa đầu nó.

Thịt Kho như hiểu ý chạy thẳng đến cửa phòng tắm, giơ vuốt cào cào nhẹ, cái đuôi ve vẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đập vào cánh cửa.

Người chó ăn ý đến lạ.

Cánh cửa phòng tắm vốn bị hỏng sẵn, chỉ cần hơi động nhẹluồng hơi nóng từ trong lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phả ra, khói nước bay lửng, khúc xạ thành sắc cầu vồng trong không khí.

Chương Tự không nhìn về phía ấy nữa, môi anh hơi nhếch lên, nở nụ cười nhạt.

Thịnh Tiểu Dương bước ra, cả người trắng trẻo sáng sủa hơn hẳn. Ngoại trừ những vết sẹo không thể che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giấu, giờ đây trông cậu như đã gỡ bỏ một lớp vỏ nặng nề, thể nhẹ tênh, cả ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt lẫn hàng mày đều hài hòa đến lạ.

Chương Tự thấy trên cổ tay cậu lại đeo sợi dây buộc tóc kia, sạch sẽ tinh tươm, không vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bụi trần.

"Đưa quần áo cho tôi."

Thịnh Tiểu Dương hơi ngượng ngùng, cậu không đưa cho anh ngay.

Chương Tự nói: "Có máy giặt."

Cậu vẫn lắc đầu:

Em tự giặt.

Chương Tự không ép, chỉ thuận theo cậu.

Mối quan hệ giữa họ, từ đầu đến cuối vẫn ở thế mất cân bằng giữa người giúp đỡ kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được giúp. Nhưng Thịnh Tiểu Dương vốn như vậy và cậu cũng chỉ có thể như vậy. Bạo lực, sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạnh lùng cùng những năm tháng bị tách rời khỏihội đã nhào nặn nên tính cách ấy. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuộc sống không sự giúp đỡ ấm áp, cậu một cúi đầu rón rén đi trên lớp băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỏng, hai nổi điên phản kháng dữ dội, cậu chưa bao giờ tìm thấy cách thứ ba để đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 diện với người mình thầm thương.

Miếng bánh đậu xanh vẫn đặt trên bàn, Chương Tự không nhắc đến, Thịnh Tiểu Dương cũng chẳng nói gì.

Cậu lấy sợi dây chuyền đưa cho Tô Diểu Diểu, nhờ chuyển lại cho Mắt To.

Diểu Diểu nhận lấy, chăm chú quan sát sợi dây chuyền một lúc.

Sợi dây chuyền mảnh được mạ vàng, bên dưới treo một mặt đồng hồ đã dừng hẳn, kim giờ bất động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ở mốc mười giờ rưỡi của một ngày nào đó.

Diểu Diểu thoáng rùng mình: "Cái này là..."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc nói:

— Di vật của mẹ Mắt To.

Mắt To xuất thân từ vùng cao, gia cảnh nghèo khó, chẳng đủ tiền học hành. Sau khi mẹ mất, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn bán đi sợi dây chuyền, còn ép cô phải lấy chồng, tuổi tác không quan trọng, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiềnđược. Mắt To bỏ trốn trước khi bị ép làm đám cưới, còn tranh thủ giật lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợi dây chuyền. Nhưng vật quá mong manh, chẳng khác sinh mệnh con người. Mặt đồng hồ hỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể sửa được, bèn vặn kim chỉ đúng thời khắc mẹ qua đời.

Thứ ấy nặng trĩu, Diểu Diểu run run nói: "Cái này... tôi không dám giữ, lỡ làm hỏng thì sao." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thịnh Tiểu Dương đáp:

Không sao đâu, vốn đã hỏng rồi.

Diểu Diểu nghiêm nghị: "Cậu không hiểu đâu."

Thật ra, Thịnh Tiểu Dương hiểu hết. Nhưng trong mắt cậu, vật này hỏng hay nguyên vẹn không còn quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, chỉ cần còn tồn tại, thì vẫn nơi để gửi gắm nỗi nhớ thương. Còn cậu, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chẳng lấy một chỗ để ký thác. Lúc nhớ mẹ, đến một tấm ảnh cũng không có, nên cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới ghen tị với Mắt To.

Diểu Diểu lo lắng, vội nói phải tìm thứ đó để cất kỹ món đồ này.

Chương Tự mang đến một cái hộp gỗ to bằng bàn tay, lót nhung bên trong. Mặt đồng hồ xước xát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia đặt vào lập tức trông sang hẳn.

Nhưng giá trị không nằm đó. Thịnh Tiểu Dương nghĩ, nỗi nhớ vốn chẳng thể nhìn thấy, nhưng con người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta lại thể cảm nhận được lòng tốt.

Diểu Diểu đến thở cũng không dám thở mạnh, nâng niu trong tay, rón rén bước đi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Đến trưa, tiệm chật kín khách, bên ngoài còn một hàng người xếp hàng dài chờ bàn. Đầu bếp Tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bận đến hoa cả mắt, bèn gọi Thịnh Tiểu Dương vào làm sớm.

Đầu bếp Tống hoàn toàn tin tưởng cậu, dặn cậu phụ trách phát số cho khách xếp hàng, trong tiệm có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn trống thì nhanh chóng dọn dẹp rồi mời khách vào ngồi. Tuyệt đối đừng nhầm số, cũng đừng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lộn xộn, nếu không, gặp phải người nóng tính hay khó chịu sẽchuyện.

Thịnh Tiểu Dương gật đầu nhớ kỹ.

Tiếp theo việc bưng món lên cho khách, khoản này cậu từng kinh nghiệm, nhưng do sức khỏe hạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chế nên tốc độ vẫn chưa nhanh. vậy, cậu sẽ cố gắng tiến bộ.

Chỉ đến mức này thôi đầu bếp Tống đã thở phào nhẹ nhõm, đủ thấy trước kia đầu bếp Tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bị Diệu Tổ làm khổ đến thế nào.

Thịnh Tiểu Dương ngồi xuống nghỉ ngơi, rót nước uống. Trên TV đang mở kênh thiếu nhi, chiếu cảnh mèo vườn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuột, xem cũng khá thú vị.

Đầu bếp Tống khen: "Làm tốt lắm Tiểu Dương. Thêm vài tháng nữa, chú sẽ bảo Diểu Diểu tăng lương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cháu."

Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười, nói cảm ơn.

"Khách sáo chứ!" Đầu bếp Tống tuổi đã ngũ tuần nhưng thể vẫn còn khỏe, giọng nói sang sảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng dạ hiền hậu, đặc biệt rất thương những đứa nhỏ như Thịnh Tiểu Dương. Nhưng Chương Tự cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã dặn trước rằng không cần đối xử đặc biệt với cậu quá. Lúc bận rộn, đầu bếp Tống cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chẳng thời gian thấy thương cậu, chỉ thừa lúc này để hỏi han: "Chắc cháu mệt rồi nhỉ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đói không? Trong bếp đồ ăn, không thì gọi đồ ngoài cũng được, chú trả tiền."

Thịnh Tiểu Dương ngẩn người nhìn ông.

Đầu bếp Tống nói nhanh quá, không dễ hiểu như Chương Tự, bị ánh mắt ngây ngốc kia dán chặt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, đầu bếp Tống đỏ cả mặt, hiếm hoi lộ ra vẻ bối rối.

"Ấy, đừng nhìn chú như vậy."

Thịnh Tiểu Dương lập tức thu ánh mắt lại, rồi thả trôi tầm nhìn về phía con suối đối diện.

Đầu bếp Tống rời đi, một lát sau ông quay lại, tay bưng cái khay bátnóng hổi nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngút đưa cho cậu: "Tiểu Dương, mang sang cho Chương Tự đi, chắc thằng sắp chết đói rồi."

Thịnh Tiểu Dương khựng lại:

- ??

Đầu bếp Tống nhún vai: "Biết sao được, nó vừa gọi điện qua, bảo trời nóng bức khó chịu, chẳng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ăn gì, nhớ món của chú rồi. Tự dưng còn bắt chú đích thân mang qua, chú thì bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến hoa cả mắt, trong bếp đầy việc ra, rảnh đâu mang qua."

Thịnh Tiểu Dương đứng lên, bàn tay rịn mồ hôi vội lau vào quần áo, rồi nhận lấy khay.

Một bát trộn, thêm giấm, không cay, ít hành, không rau mùi.

Cậu từng để ý đến những chi tiết này, nhưng không để ý quá nhiều, chủ yếudo không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hội. Chương Tự thoạt nhìnvẻ ăn cũng được, có gì ăn nấy, không kén chọn. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thực tế, anh không ăn rau mùi, cũng không ăn cay, khẩu vị thiên về thanh đạm.

Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ ghi nhớ.

Đầu bếp Tống chợt nhớ ra, ông dặn dò: "Cháu biết chỗ Chương Tự rồi chứ? Ngay đối diện xưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gỗ của thằng bé."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu, bảo biết rồi.

"Nhất Giang Lưu Thủy" hôm nay khách, vẫn giám đốc Hoàng của lần trước, lần này đến bàn chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Chương Tự. Khi Thịnh Tiểu Dương tới, bọn họ cũng đã gần bàn xong.

Cậu đứng ngoài cửa mấy tiếng, không bước vào ngay.

Chương Tự ra mở cửa, đón lấy bát trong tay cậu, không quên nhắc nhở: "Cẩn thận bậc thang."

Thịnh Tiểu Dương cẩn thận bước đi, nhưng không giao bát cho anh, vẫn tự mình bưng, làm tròn bổn phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của nhân viên tiệm mì, vừa không nghe thấy, cũng chẳng thèm nhìn anh.

Chương Tự: "..."

Ngày hè nắng như đổ lửa, hai của Thịnh Tiểu Dương đỏ hồng, giọt mồ hôi bên tóc mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 óng ánh như hạt châu.

Giám đốc Hoàng bông đùa: "Bây giờ dịch vụ giao đồ ăn chu đáo thế à."

Chương Tự mỉm cười: "Đây tiệm mì của nhà tôi, ở phía đối diện ấy, nào phải dịch vụ giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ ăn. Giám đốc Hoàngmuốn nếm thử một bát không?"

"Không không." Giám đốc Hoàng từ chối khéo: "Tối nay tôi còn có tiệc rượu, ăn nhiều sẽ không uống rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được. Ông chủ Chương, đừng quên những chúng ta đã bàn đấy!"

Chương Tự đáp: "Tôi biết rồi."

Thịnh Tiểu Dương đặt bát xuống lập tức muốn rời đi. Chương Tự thản nhiên đưa tay ngăn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồng thời tiễn giám đốc Hoàng ra cửa.

Lúc này trong phòng chỉ còn hai người và chú chó Thịt Kho đang ngủ trưa.

Thịnh Tiểu Dương cúi đầu chăm chú nhìn móng chân của Thịt Kho.

Chương Tự vươn tay chọc nhẹ vào vai cậu.

Thịnh Tiểu Dương âm thầm hít một hơi, bối rối ngẩng đầu lên nhìn Chương Tự, chờ anh mở miệng.

Chương Tự cười cười: "Đừng rời đi vội."

Thịnh Tiểu Dương không hiểu:

- ?

Nhưng cậu vẫn nghe lời anh mà đứng yên, không đi cũng chẳng nhúc nhích.

Chương Tự đi vào gian sau rồi quay lại, trên tay cầm theo một thứ. Đó là chai thủy tinh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dung tích khoảng một lít, bên trongnước trà màu nâu đỏ sẫm, hương vị đậm đà, thoang thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hương thơm, gợi cơn thèm ăn.

"Trà mơ chua, giám đốc Hoàng vừa biếu đó, hàng tự nấu." Chương Tự rót cho cậu một cốc, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: "Em uống thử xem, giúp giải nhiệt, cũng ngon lắm."

Thịnh Tiểu Dương nhấp một ngụm, trong mắt gợn lên đợt sóng lăn tăn. Nhưng cậu cố kìm nén, không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để Chương Tự nhìn thấu nhịp tim đang đập dồn dập của mình, chỉ dặt gật đầu, rất nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 túc bảo:

- Ngon lắm.

Trong mắt Chương Tự, những lời nói và hành động ấy lại toàn sự xa cách.

Anh suýt tự cười mình quá đa tình. Nghĩ đến đây, Chương Tự thoáng ngẩn ra, anh gần như chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rằng Thịnh Tiểu Dương thật sự không hềmục đích gì. mấy lần thử dò xét của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bỗng trở nên nực cườicùng.

Lời tác giả:

Chương Tự: Chuyện thế này? Không đúng, rất không đúng!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc