GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23: "Rất tin tưởng tôi sao?"

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khu tập thể sắp tháo dỡ nhếch nhác bẩn thỉu, ban quản lý đang dần dần chỉnh đốn lại. Căn hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mà Thịnh Tiểu Dương nằm tận tòa cuối, xe không vào được, phải đi bộ một đoạn mới tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Xe của Chương Tự đỗ cổng, anh định đi cùng cậu. Nhưng Thịnh Tiểu Dương chỉ muốn tìm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỗ sạch sẽ cho Chương Tự đứng chờ, bèn chỉ vào gốc cây không xa, dùng ngôn ngữ hiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói:

Bên kia không nắng.

Chương Tự nhướng mày: "Em nói thế? Tôi không hiểu."

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương thoáng trống rỗng, cậu nghiêng đầu: A?

Chương Tự hỏi: "Em đâu?"

Thịnh Tiểu Dương viết chữ: [Anh đừng đi.]

"Tại sao?"

Bởi vì trong cái hốc tối tăm kia cất giấu quá nhiềumật của cậu, cậu không thể để anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết được Thịnh Tiểu Dương nghĩ vậy.

Cuốn sổ tay đã viết hơn nửa cuốn, cậu lật thêm một trang nữa, giấy đã mỏng đi trông thấy. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cầm bút, ngập ngừng thật lâu không biết phải viết gì. Cậu không thể nói dối Chương Tự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng chẳng dám nói thật.

Chương Tự chọc nhẹ vào vai cậu: "Tiểu Dương."

Trái tim cậu đập thình thịch, mặt nóng bừng.

Bẩn lắm.

Cậu lấp lửng tìm cái cớ rồi luống cuống bỏ đi. Chương Tự bước đi theo, giữ khoảng cách nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với cậu.

Đến nơi, anh đứng ngoài nói: "Tôi không vào đâu, sẽ đây đợi em."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu:

Em sẽ ra nhanh thôi.

Chương Tự mỉm cười: "Không cần gấp."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Lần này sao lại hiểu được rồi?

Bảo vệ chạy chiếc xe điện lao tới, quát to: "Ê! Làm đấy!? Lại là cậu à!"

Chương Tự lập tức chắn trước mặt Thịnh Tiểu Dương, ôn hòa đáp: "Chúng tôi đến dọn đồ, sau này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không đây nữa."

Bảo vệ ngẩn người, sau đó gật đầu: "Thế thì được."

Trong giọng còn vương lại sự áy náy, gượng gạo tự bào chữa: "Ây da, tôi cũng chỉ người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công thôi. Nếu tôi thật sự xấu tính thì đồ đạc của cậu ấy đã bị tôi quăng hết rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đúng không?"

Chương Tự chỉ cười cười chứ không nói gì. Bảo vệ lại nói tiếp: "Mà cái chỗ hầm giữ xe tồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tàn này sao người được. Hai cậu tìm được chỗ tốt hơn rồi à?"

"Ừ, tìm được rồi."

"Thế thì tốt. Àcái vụ hôm trước thế nào rồi? Dọa tôi sợ chết khiếp."

Sắc mặt Thịnh Tiểu Dương bớt căng thẳng đi, cậu không còn cảnh giác nữa, cậu đưa tay làm ngôn ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiệu đơn giản.

Bảo vệ không hiểu: "Hả?"

Chương Tự phiên dịch lại cho cậu: "Đều ổn cả."

à." Bảo vệ liếc đồng hồ, hỏi: "Cho hai cậu nửa tiếng được không? Lát nữa lãnh đạo sẽ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiểm tra."

Chương Tự nhìn Thịnh Tiểu Dương. Cậu gật đầu:

Đủ.

Chương Tự vỗ nhẹ lưng cậu: "Em vào trước đi."

Bảo vệ không vào cùng, kiên nhẫn đứng chờ, tiện thể bắt chuyện với Chương Tự: "Cậu với cậu ta... hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người bạn à? Trông không giống lắm."

Chương Tự không trả lời, anh đưa điếu thuốc cho bảo vệ, nói: "Thời gian qua làm phiền anh nhiều rồi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Bảo vệ không ngờ người này lại nho nhã như vậy, càng nhìn càng thấy không phảiloại người giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thịnh Tiểu Dương. Bảo Vệ nhận điếu thuốc, giọng cũng khách sáo hẳn: "Cậungười bên mấy tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ thiện à?" Rồi lại nói: "Haiz, thật ra tôi cũng chẳng muốn đuổi bọn họ đi. Cậu nhóc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với cậu bạn của mình ăn chẳng đủ no, tiền cũng không có, tội lắm!"

Bên trong vang lên tiếng lách cách, Chương Tự nghiêng đầu liếc vào.

Bảo vệ hít một hơi thuốc, lại thở dài: "Bọn họ đây gần một năm rồi, chẳng hiểu sống qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mùa đông kiểu nữa. Vừa tối vừa lạnh. Chậc, cũng giỏi thật đó."

Khói thuốc bay phấp phới trong không khí, Chương Tự cũng muốn hút, anh rút một điếu đưa lên mũi ngửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngửi. Bảo vệ hỏi: "Cậu không có bật lửa à?"

Chương Tự lắc đầu.

Thịnh Tiểu Dương nhanh chóng đi ra, còn kéo theo một cái vali đen không biết lượm đâu, trông cũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kỹ hết sức.

Chương Tự hơi ngạc nhiên, anh không nghĩ cậu nhiều đồ như vậy. Thịnh Tiểu Dương làm ngôn ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hiệu:

Đã xong rồi ạ.

Điếu thuốc trên tay Chương Tự xoay mấy vòng, cuối cùng lại đưa cho bảo vệ. "Đi thôi."

Thịnh Tiểu Dương cẩn thận giữ chặt vali, Chương Tự không ra cầm giúp cậu. Anh đi phía trước, phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vang tiếng bánh xe lăn lộc cộc.

Bảo vệ cả buổi chẳng làm còn được hai điếu thuốc, vui vẻ tiễn bọn họ: "Sống vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhé!"

Còn Thịnh Tiểu Dương thì bắt đầu lo cho chặng đường sau này, trước hết cậu tuyệt đối không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngủ ngoài đường được.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Chương Tự không lên tiếng, anh tập trung lái xe. Trên đường đi còn dừng xe nhường đường cho người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bộ ba lần, tay lái vững vàng, đến ngã thứthì rẽ trái. Xe cộ bỗng chốc đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghịt, phía trước chính đường Giang Bình.

Thịnh Tiểu Dương căng thẳng cùng.

Bãi đỗ xe trên đường Giang Bình chỗ dành riêng cho chủ hộ, Chương Tự đỗ xe vào, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh mới mở miệng: "Mang vali theo luôn chứ?"

Thịnh Tiểu Dương nghe hoang mang, bất an, chỉ biết nắm chặt đồ đạc bên người như bấu víu vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút an toàn cuối cùng, cậu gật đầu:

Mang theo.

"Ừ, được." Chương Tự đáp.

Anh tránh con phố đông người, cùng Thịnh Tiểu Dương thẳng tiến đến tiệm mì.

Trong tiệm Diểu Diểu. Mái tóc xoăn thả tự nhiên nay được cột lên thành đuôi ngựa. Nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng có người bước vào, ngẩng đầu nhìn qua, rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn mì.

Đầu bếp Tống thì trái ngược hoàn toàn, nhiệt tình tiếp đón: "Tiểu Dương tới rồi à!" Mở đầu thì thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiết biết bao, nhưng ngay sau đó lại khổ sở nói: "Sắp đến giờ cơm rồi, mau vào giúp chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tay đi!"

Chương Tự không hôm trước Thịnh Tiểu Dương và đầu bếp Tống đã trải qua biến cố kiểu gì, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn tình cảnh này thì rõ ràng tiệm thiếu Thịnh Tiểu Dương không xong.

Thịnh Tiểu Dương định đi vào trong bếp nhưng bị Chương Tự kéo lại. Đầu bếp Tống thấy thế thì nhăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt: "A Tự, cậu đừng phá đám."

Chương Tự chỉ cười nhạt, ra vẻ khó đoán. Thịnh Tiểu Dương nghe lời anh đứng im.

Chương Tự ngồi xuống đối diệnDiểu Diểu, anh rót nước đẩy qua cho cô, ung dung hỏi: "Diểu Diểu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệu Tổ đâu?"

Diểu Diểu lườm anh một cái: "Chẳng phải anh biết đáp án rồi sao."

Chương Tự nhún vai.

"Em đuổi nó rồi."

"Đòi lại tiền chưa?"

"Đòi cái rắm ấy! Bị trộm đi tặng cho mấy nữ streamer rồi." Diểu Diểu càng nói càng tức: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 "Đúng thằng ngu, đến cả ông già giả gái cũng không nhận ra, còn vung tay ném năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mươi nghìn cho người ta."

Đầu bếp Tống đổ thêm dầu vào lửa: "Diểu Diểu, năm mươi nghìn đó coi như cháu tự thưởng cho ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 già đó rồi."

Chương Tự bật cười. Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu họ đang nói gì, cậu ngồi cứng ngắc, vai co lại.

Chương Tự thấy cậu căng thẳng thì mỉm cười vẫy tay: "Tiểu Dương, lại đây ngồi."

Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương tròn xoe, cậu ngẩn ngơ, chẳng nhúc nhích. Đầu bếp Tống liền đẩy cậu một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thịnh Tiểu Dương đành ngồi xuống cạnh anh.

Ăn no nê, Diểu Diểu bắt đầu vào chuyện chính: "Cậu tên Thịnh Tiểu Dương?"

Thịnh Tiểu Dương không hiểu ý, len lén nhìn Chương Tự. Chương Tự không để ý đến cậu, anh chống cằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngắm mấy chậu cây trên bệ cửa sổ.

Thịnh Tiểu Dương khẽ thở dài, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, ngồi thẳng tắp. Cậu nhúng ngón tay vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nước, cúi đầu viết từng nét xuống bàn —— Thịnh Tiểu Dương.

Ánh mắt Chương Tự bất giác dõi theo cậu, anh nhìn chằm chằm vào hàng chữ ngay ngắn, đáng yêu, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ươn ướt dưới bàn của cậu.

Diểu Diểu nói: "Tiệm đang tuyển phục vụ, cậu hứng thú không?"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt: Hả?

"Chú Tống hết lời tiến cử cậu đấy."

Đầu bếp Tống gật gù: "Ừ ừ, đúng thế!"

Diểu Diểu dứt khoát nói: "Lương tháng bốn nghìn, đóng bảo hiểm nên lương thực tế sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba nghìn rưỡi. Sẽ lo ăn ở, bữa sáng tự lo, mùa cao điểm thêm thưởng doanh thu. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồng ý, ngày mai chúng ta sẽ hợp đồng lao động."

Thịnh Tiểu Dương nhanh chóng hiểu ra, cậu gật đầu:

Được.

Đi làm, hợp đồng, công việc chính quy, trước giờ cậu chưa từng dám nghĩ tới những thứ này.

Diểu Diểu chờ cậu mãi chẳng thấy cậu phản ứng gì, bèn gượng cười: "Tìm việccậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chút yêu cầu nào sao?"

Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu, ngơ ngác nói:

Yêu cầu gì? Sao lại phải đưa ra yêu cầu?

Diểu Diểu uyển chuyển nhắc khéo: "Ví dụ như muốn tăng thêm chút tiền lương, hoặcyêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về chỗ ở, cậu đều thể nói. Trong phạm vi hợp thì tôi thể cân nhắc."

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu:

Không cần, miễn là không phải ngủ ngoài đường được.

Diểu Diểu không ngờ cậu lại thật thà, dễ dàng thỏa thuận đến vậy, nhất thời cũnghơi phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vân,len lén liếc sang Chương Tự, ra sức nháy mắt với anh —— thế này ổn chưa? thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quyết định được rồi chứ?

Chương Tự thoạt nhìn như chẳng mấy quan tâm đến cuộc trò chuyện, cũng chẳng định xen vào. Nhưng sóng cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứu của Diểu Diểu vừa phát raanh lập tức thản nhiên tiếp lời.

"Nhìn anh làm gì?" Chương Tự hơi nhếch môi, phần hơi trêu chọc: "Em chủ mà."

Diểu Diểu: "..."

Thịnh Tiểu Dương tưởng đâu điều này sẽ làm Chương Tự khó xử, cậu lập tức lấy giấy bút viết: [Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ làm việc chăm chỉ.]

"..." Ánh mắt Chương Tự dừng lại trên hàng chữ ấy, lông mày hơi cau lại.

Diểu Diểu cũng im lặng, trong lòng ngổn ngang, chẳng biết sao lại dấy lên một nỗi chua xót khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi thành tên.

Ngược lại, đầu bếp Tống thìcùng mừng rỡ, nôn nóng hỏi: "Trưa hôm naythể đi làm luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chứ!"

Nhưng Chương Tự kéo Thịnh Tiểu Dương đi, anh thản nhiên nói: "Ngày mai."

Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn cổ tay mình, như thể đang bị kìm chặt bởi cái kẹp sắt nung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỏ, vừa đau lại vừa ngọt. Nhưng cậu giấu giếm rất khéo, chắc Chương Tự không phát hiện ra niềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hân hoan rạo rực ấy đâu nhỉ.

Ngọn gió lại thổi qua khe núi, như kẻ phiêu lưu bất ngờ phát hiện ra trong đó một ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 núi lửa đang say ngủ, trong lòng đầy ắp hiếu kỳ, không kìm được muốn thăm dò.

Băng qua cây cầu đá, cánh cửa "Nhất Gian Lưu Thủy" khép hờ, Thịt Kho vẫy vẫy đuôi, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bậc thang, nóng lòng chờ đợi hai người trở về.

Chương Tự buông cổ tay cậu ra.

Thịnh Tiểu Dương không nghĩ ngợi nhiều, cậu vẫn còn màng với mớ suy nghĩ vừa rồi, như cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bướm chìm đắm trong mùa xuân.

Chương Tự đứng trước cửa ngăn Thịt Kho đang lao đến, ánh mắt điềm tĩnh dõi theo Thịnh Tiểu Dương.

Cậu tình chạm phải ánh nhìn ấy, ảo tưởng đẹp đẽ vụt tan như bọt biển, tim đập loạn nhịp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

...

"Em cứ đi theo tôichẳng hỏi hancả." Chương Tự ngừng lại một chút, như thể anh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất khó hiểu: "Tiểu Dương, em rất tin tưởng tôi sao?"

Lời tác giả:

Chương Tự: Thăm dò-ing

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc