GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: "Không đau nữa."

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương Tự không tranh cãi với Thịnh Tiểu Dương, thừa lúc cậu còn chưa kịp phản ứng đã dứt khoát thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toán hai chục nghìn. Thịnh Tiểu Dương trợn tròn mắt nhìn con số trên màn hình, ngẩn ngơ mất mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần vẫn chưa đếm cho rõ.

"Em giữ mấy hóa đơn này cho kỹ, sau này khi thương lượng bồi thường phải đưa ra." Đợi đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ánh mắt Thịnh Tiểu Dương hướng về phía mình, Chương Tự mới chậm rãi nói tiếp: "Bên cảnh sát giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thông đã kết quả xử chưa?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu, cậu mở sổ ra viết: [Ngày mai sẽ đi giấy xác nhận vụ tai nạn.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

"Vẫn chưa nhận được đồng nào đúng không?" Chương Tự hỏi.

Thịnh Tiểu Dương đáp: "Chưa ạ."

"Vậy thì chưa cần vội, bảo họ tổ chức một buổi hòa giải trước đã." Chương Tự nói đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì khựng lại một chút, sau đó anh dịu giọng nói: "Em cứ việc đưa ra yêu cầu cho đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phương."

Thịnh Tiểu Dương đã rời khỏihội quá lâu, cậu vừa mới tập tễnh bước vào đời, vẫn còn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kháng cự và dè chừng với chuyện giao tiếp, cũng ít nhiều lo lắng. Cậu nói:

[Không ai để ý tới em hết.]

Chương Tự cân nhắc, rồi thử hỏi: "Để tôi giúp em nhé?"

Từ đầu tới giờ, Thịnh Tiểu Dương vẫn trạng thái vừa bất ngờ vừa bối rối, chẳng hiểu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chương Tự lại giúp mình. Nếu chỉ vụ va quệt hôm đó, thật ra hậu quả cũng chẳng nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trọng gì. Cái gọi "thấy áy náy" trong lời nói của Chương Tự cũng đã được giải quyết trọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẹn. Vậy nên giờ đây, cậu bắt đầu thấp thỏm lo âu.

Thế nhưng, trong lòng Thịnh Tiểu Dương lại có một cách giải khác, cậu cho rằng tất cả chỉ đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giản tính cách của Chương Tự. Anh vốn đã là người tốt rồi, còn cậu chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một trong số bằng chứng thể hiện cho điều ấy thôi.

Dẫu vậy, bất cứ thời điểm hay nơi chốn nào, Thịnh Tiểu Dương vẫn cảm thấy đósự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vinh hạnh của mình.

Chương Tự nhẹ nhàng vỗ vai cậu, gọi một tiếng: "Tiểu Dương."

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt còn màng nhìn thẳng vào mắt của Chương Tự.

?

"Sao thế?" Chương Tự hỏi: "Vẫn còn lo à?"

Thịnh Tiểu Dương chỉ vào con số trên màn hình thanh toán vẫn chưa biến mất, cậu hoang mang viết:

[Số tiền này nhiều quá.]

"Em viết cho tôi một tờ giấy nợ đi." Chương Tự đưa ra giải pháp: "Khi nào tiền thì trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho tôi."

Thịnh Tiểu Dương ngớ người, cậu không ngờ Chương Tự lại nói thẳng như vậy, rồi vui mừng gật đầu lia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lịa.

Dạ!

Lần này cậu cầm bút nghiêm túc hơn hẳn, nét chữ cũng đẹp hơn trước nhiều. Nội dung giấy nợ rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đơn giản: ai nợ ai, bao nhiêu tiền, khi nào trả, quá hạn thì thế nào.

Thế nhưng, ngay câu mở đầu cậu đã tắc tị.

Đến lúc viết tên chủ nợ, cậu kịp dừng lại, tim vẫn còn run sợ. Ánh mắt vừa bất lực vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chột dạ khẽ liếc sang Chương Tự, không biết phải làm sao.

Chương Tự ung dung mỉm cười, tự giới thiệu: "Tôi tên Chương Tự."

Thịnh Tiểu Dương cố suy nghĩ, rồi Chương Tự dứt khoát đưa tay cầm bút viết hộ. Lần này bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lối viết khải tự tinh xảo thường dùng, anh viết chữ ràng, ngay ngắn. Viết xong, anh đưa bút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại cho Thịnh Tiểu Dương.

Tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, dùng thân phận một người xa lạ để đối đáp với Chương Tự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng khi đối phương bất ngờ tiến lại gần, Thịnh Tiểu Dương lại âm thầm đỏ vành tai.

Cuối cùng, khi tên, từng nét bút của cậu đều chậm rãi, đầu ngón tay cầm bút siết đến trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bệch.

Hai cái tên nằm cạnh nhau trên cùng một tờ giấy, tựa như cơn gió từ khoảng không tràn vào thung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lũng, khiến mọi cảnh vật trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết.

Tờ giấy nợ do Chương Tự giữ. Anh chỉ nhìn lướt qua một lần, rồi thẳng thắn đọc lên: "Thịnh Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dương."

không nghe thấy, nhưng trái tim Thịnh Tiểu Dương vẫn nặng trĩu như cũ.

Lúc này, Đào cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất, hễthể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạm mặt Chương Tự thì nhất định phải tránh, rồi tìm hội rời đi trước. Không ngờ lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chương Tự gọi lại:

"Lâu rồi không gặp."

Đàokhẽ gật đầu:

Lâu rồi không gặp.

Chương Tự khách sáo hỏi: "Tôi nên nói với Tưởng Gia Tuệ rằng tôi đã gặp cậu không?"

Khi nghe đến cái tên ấy, vết sẹo màu đỏ sậm khóe mắt phải của Đào run run. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy im lặng, lạnh lùng, không chịu yếu thế sẵn sàng đối diện với Chương Tự. Cuối cùng, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cây cổ thụ sừng sững trên đỉnh núi bị tiếng sét âm toạc, Đào quay lưng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi.

Chương Tự dõi mắt theo, cho đến khi hình bóng ấy bị nhấn chìm trong dòng đời hối hả.

Anh vẫn còn đang cau mày, ánh mắt lướt qua tin nhắn mới nhất trên điện thoại, chỉ thấy một sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mệt mỏi dâng cao.

Thịnh Tiểu Dương lùi ra thật xa, cậu đứng yên một chỗ, chẳng đang đợi ai. Chương Tự Đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói chuyện đó, cậu không nhìn thấy một chữ. Cậu luôn giữ một khoảng cách vừa vặn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vượt quá giới hạn với Chương Tự.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đềuancap!)

Thang máy lên xuống mấy lượt, cửa mở ra, một nhóm người ùa ra, lại một nhóm khác chen vào, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không Thịnh Tiểu Dương. Cậu nhìn thấy Đào Dã rời đi, ánh mắt thế lại tìm kiếm Chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tự.

Len lỏi qua dòng người tấp nập, ánh mắt họ chạm nhau. Chương Tự gật đầu với cậu.

Tới đây thôi, anh sắp phải đi rồi.

Thịnh Tiểu Dương hiểu, trong lòng tuychút mất mát nhưng không buồn bã, cậu biết đến lúc phải buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. Cậu mỉm cười đáp lại, đôi mắt sáng long lanh.

Thang máy lại đến, lần này Thịnh Tiểu Dương theo dòng người chen vào, dáng người nhỏ nhanh chóng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 che khuất.

Chương Tự cũng rời đi cùng lúc ấy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

bệnh viện, Thịnh Tiểu Dương trải tạm đồ ngủ dưới đất. Dì hộ thương cảm cho cảnh hai đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trẻ không cha không mẹ, ăn chẳng đủ no, mặc không đủ ấm, một mình nơi đất khách dễ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta bắt nạt, lòng mẹ trào dâng, móc tiền túi gọi một bữa tối thật thịnh soạn.

Nhưng chỉ thịnh soạn cho mình Thịnh Tiểu Dương.

Mắt To vừa húp cháo trắng vừa căm tức nhìn bát thịt vịt bốc khói nghi ngút của cậu.

hộ dỗ dành: "Chờ con khỏi rồi hãy ăn!"

lập tức mừng rỡ, ngửa cổ uống hết bát cháo, rồi chìa tay ra, búng một cái "tách" ngay trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt Thịnh Tiểu Dương.

Cậu ngẩng đầu lên.

??

Mắt To hỏi: "Ban ngày cậu đi đâu vậy?"

Thịnh Tiểu Dương tránh ánh nhìn tra hỏi của cô, im lặng không đáp lại.

Mắt To lập tức nghi ngờ: "Cậu giấu mình chuyệnđúng không?! Chúng ta còn bạn tốt nữa không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy?!"

Thịnh Tiểu Dương: "..."

Mắt To vừa dỗ vừa doạ cũng không moi được bí mật cậu đang giấu.

Đêm khuya yên tĩnh, Thịnh Tiểu Dương không ngủ, cậu mượn ánh trăng lờ mờ ngoài cửa sổ lật mở cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sổ. Nét chữ xinh đẹp của Chương Tự như dòng nước trong lành chảy vào mắt cậu.

Cậu trân trọng chạm tay vào nó.

Ngày trước cậu từng nghe một câu chuyện cổ tích, Lọ Lem sau nửa đêm đã cởi bỏ bộ váy dạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội, nhưng vẫn chờ mong hoàng tử đến tìm.

Nhưng Thịnh Tiểu Dương không phải Lọ Lem, cậu cũng chẳng váy áo lộng lẫy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Sáng hôm sau, Mắt To vừa mở mắt đã khóc vì đau. Thuốc giảm đau uống vào chỉ kiềm được hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng.

Thịnh Tiểu Dương dỗ:

Đừng khóc, mình mua kẹo cho cậu.

Mắt To đáp: "Mình muốn vị vải."

Được.

Mắt To cảm động đến nỗi vừa khóc vừa cười: "Hu hu, chúng ta vẫnđôi bạn tốt!"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu:

Đúng vậy, bạn tốt của mình.

"Vậy cả ngày hôm qua cậu đi đâu vậy?"

Thịnh Tiểu Dương: ...

Quá gian xảo!

Ban ngày bệnh viện càng đông, Thịnh Tiểu Dương không vòng xa băng qua sảnh khám bệnh. Bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cửa hàng tiện lợi, kẹođó rất đắt, tám tệ một gói, lại không vị vải. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cắn răng mua một gói, rồi quay về theo đường cũ.

Quầy lấy thuốc xếp hàng dài, Thịnh Tiểu Dương cúi đầu bước vào, vòng ra phía sau hàng người. Không may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 va vào ai đó, bảy tám hộp thuốc rơi lả tả xuống đất.

Cậu lập tức ngồi xổm xuống nhặt, người kia cũng cúi xuống giúp.

Ngón tay thon dài, khớp xươngràng, lòng bàn tay vết chai... trái tim Thịnh Tiểu Dương nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đôi tay này còn nhanh hơn cảm giác của cậu. Cậu bất chợt ngẩng đầu lên.

Chương Tự mỉm cười nhàn nhạt: "Trùng hợp thật."

Thịnh Tiểu Dương mấp máy môi, cổ họng phát ra một âm thanh hồ ngắn ngủi.

Chương Tự không nghe rõ.

Rồi cậu nhìn thấy tay phải của anh, đang được treo lơ lửng, từ lòng bàn tay đến cổ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quấn băng gạc, thoang thoảng mùi thuốc.

Thịnh Tiểu Dương lập tức nghẹn thở, cậu nhíu mày nhìn anh.

Hôm qua vẫn còn nguyên vẹn kia mà...

lẽ Chương Tự nhận ra cảm xúc của cậu, liền thản nhiên nói: "Bệnhthôi, lần trước tái phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa khỏi hẳn. Dạo này không bận nên tới bệnh viện xem thử."

Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn anh nói, rồi lại cụp mắt. Đôi mắt ấy như phủ một lớp sương mờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dịu dàng e ấp, lững lờ trên người Chương Tự.

Rất đẹp, Chương Tự thầm nghĩ, giống hệt đôi mắt từng gặp nhiều năm trước.

Thịnh Tiểu Dương viết ra giấy hỏi: [Đau không ạ]

Chương Tự cầm bút bằng tay trái nhưng chữ vẫn đẹp:

[Không đau nữa.]

Lời tác giả:

Chương Tự: Đây khổ nhục kế của tôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc