GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Ảo thuật gia

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chủ tiệm sửa điện thoại nhìn bảng mạch kỹ, tiếc nuối lắc đầu nói với Chương Tự: "Cái đồ cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này tôi chịu thua rồi. Cậu nhìn xem, méo thế này, lại còn vào nước nữa? Đừng tâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bốc tôi như kiểu tôi có thể 'cải tử hoàn sinh' nữa nhé, giỏi đến mấy cũng không hồi sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được đâu."

Chương Tự nghe xong, anh im lặng nhìn Thịnh Tiểu Dương.

Thịnh Tiểu Dương thì vẻ không sao, cảm xúc căng cứng bao lâu đến giờ cuối cùng cũng dịu lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cậu không quá bất ngờ với kết quả ấy, chỉ là... thấy tiếc.

Nhưng trong lòng Chương Tự vẫn như cái gai đâm mãi không rút ra được.

Ông chủ dường như nhận ra điều gì đó, xoay tới xoay lui bảng mạch trong tay, cẩn thận kiểm tra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuối cùng nói: "Để tôi thử xem thể trích xuất được dữ liệu bên trong không. Cùng lắm chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thể làm như vậy thôi."

Nghe đến đây, lông mi Thịnh Tiểu Dương khẽ run.

Chương Tự bình thản hỏi: "Em muốn khôi phục dữ liệu gì?"

...

Thịnh Tiểu Dương giật bắn người, dưới ánh mắt của Chương Tự, cậu hơi ngả đầu ra sau, vai lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 căng cứng.

Sao lại hỏi bất ngờ thế?

Cậu hối hận để lộ sự vui mừng ra ngoài, cậu mím chặt môi không nói gì.

Chương Tự cũng im lặng theo.

Ông chủ cắt ngang màn trao đổi không đầu không đuôi kia: "Không phải muốn khôi phục cái gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi thể khôi phục được cái thì khôi phục thôi, chẳng có lựa chọn đâu."

Tim Thịnh Tiểu Dương đập loạn. Cậu không thể nói thật rằng trong đó chỉ ảnh của Chương Tự. Rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều ảnh.

Chưa kịp mở miệng đề xuất gì, Chương Tự đã đồng ý, anh nói được, rồi hỏi thêm: "Mất bao lâu?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Ông chủ nhún vai: "Chờ đi, dạo này tôi hơi bận. thời gian thì làm."

Ông chủ chỉ vào Thịnh Tiểu Dương sau đó hỏi Chương Tự: "Cậu ấy gấp lắm hả?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu, ra hiệu không gấp. Nhưng chột dạ, cậu hơi hoảng, vừa mở miệng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổ họng lập tức bật ra một tiếng "a", âm thanh mảnh như tơ, khô nhỏ như khe nứt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Chương Tự khựng lại, bởi đây lần đầu tiên anh nghe thấy giọng của Thịnh Tiểu Dương. Tựa như pha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị bánh xe thời gian nghiền nát.

Ông chủ cũng sửng người, quay sang cầu cứu Chương Tự: "Chuyện thế?"

Chương Tự gật đầu nhẹ.

Thái độ ông chủ lập tức nghiêm chỉnh: "Ngày mai tôi sửa xong ngay cho cậu!"

Thịnh Tiểu Dương: ...

Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Cậu đừng có phát bệnh."

Thật ra ông chủ cũng không mắc bệnh nặng, chỉ cái miệng cứ rảnh rỗi thích lắm mồm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất khi trêu ghẹo Chương Tự với những người xung quanh anh.

Đa phần mọi người khi đối diện với người khuyết tật thường nảy sinh lòng thương cảm tự nhiên, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ để lộ quá mức sẽ tổn thương đến lòng tự trọng của người đó. Vậy nên ông chủ khéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 léo thể hiện mìnhngười đàng hoàng, còn nói: "Chỗ tôi không ít điện thoại cũ, mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tùy chọn, giá cả cứ từ từ bàn!"

Chương Tự thấy đề nghị này cũng ổn, anh quay sang hỏi ý Thịnh Tiểu Dương.

Thịnh Tiểu Dương xua tay từ chối.

Em không ai để liên lạc cả. Cảm ơn anh.

Không Chương Tự hiểu ngôn ngữhiệu không, sắc mặt anh không đổi, chỉ khẽ "ừm" một tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Không hiểu sao, chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến Thịnh Tiểu Dương bối rối.

Ông chủ vẫn hăng say giới thiệu: "Cái này được đấy, máy của Mỹ, độ mới 70%. Không nói đâu xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xem video ngắn thì mượt khỏi bàn. Tôi giảm nửa giá cho cậu!"

Chương Tự liếc nhìn ông chủ, sau đó dắt Thịnh Tiểu Dương rời khỏi tiệm.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều ancap!)

Chưa đi được bao xa, Thịnh Tiểu Dương đã dừng lại ở trạm xe buýt. Chương Tự như đã chờ sẵn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh chậm rãi hỏi: "Em muốn đi đâu?"

Thịnh Tiểu Dương chưa từng nghĩ sẽ kể những chuyện xảy ra hai ngày nay cho Chương Tự nghe. Cậu vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn giữ khoảng cách với anh, những chuyện không liên quan đến anh, chỉmột chút âm thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không nên chen vào cuộc sống của anh.

Giữa họ, đến đây kết thúc.

Chuyện điện thoại đã giải quyết xong rồi, như vậy tốt lắm rồi ạ. Anh không cần cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lỗi đâu.

Thịnh Tiểu Dương giơ tay lên, cậu do dự rất lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói với anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Anh là một người rất tốt.

Nhưng Chương Tự chỉ bất lực nói: "Tôi không hiểu."

Nỗi thất vọng buồn khôn cùng hòa lẫn vào làn gió đông lúc hoàng hôn thổi đến khiến Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Dương rơi vào một cõi mông lung. Viền mắt cậu khô rát, cay xè, phải cố gắng lắm mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhịn được hôm nay, thật sự rất vất vả.

Mình không nghe thấy giọng anh ấy, anh ấy cũng không hiểu được ngôn ngữ của mình. Thịnh Tiểu Dương thầm nghĩ, cuộc gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gỡ ngắn ngủi giữa họ, chẳng qua nhờ cậu may mắn nhặt được một sao mà thôi.

sao... cuối cùng cũng phải trả lại bầu trời.

Xe đến, Thịnh Tiểu Dương lùi lại nửa bước. Chương Tự vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Thịnh Tiểu Dương khó hiểu nhìn anh.

Chương Tự dõi mắt nhìn ba chiếc xe buýt chạy khuất. Đến khi chiếc thứ tư chạy đến gần, Thịnh Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dương bắt đầu sốt ruột.

Tuyến 28, tuyến cuối: Bệnh viện Nhân dân thành phố.

Chương Tự đoán: "Em đến bệnh viện à?"

Thịnh Tiểu Dương siết chặt các ngón tay, đành gật đầu.

Giờ tan tầm, tài xế nào cũng dễ cáu kỉnh, xe chưa dừng hẳn đã bấm còi hai tiếng thúc giục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ đợi chừng hai giây rồi lại rồ ga đi mất.

Chương Tự dịu dàng vỗ nhẹ lưng Thịnh Tiểu Dương hai cái, anh nói: "Lên xe trước đi."

Thịnh Tiểu Dương còn đang ngơ ngác đã bị anh kéo lên xe.

Phía sau còn hai chỗ trống. Thịnh Tiểu Dương định nhường chỗ cạnh cửa sổ cho Chương Tự. Nhưng xe vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khởi động, đà mạnh khiến cho cậu lao về phía trước, trán suýt nữa thì đập vào lưng ghế phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước chắc đau lắm. Chương Tự phản ứng cực nhanh, anh đưa tay đỡ lấy cậu.

Lòng bàn tay ấy lúc nào cũng ấm nóng.

Thịnh Tiểu Dương lo lắng nghĩ: Anh ấy đau không nhỉ?

Nhưng Chương Tự lại nhân cơ hội đó kéo cậu ngồi ổn định lại, sau đó đưa tay qua người cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mở cửa sổ, gió chiều thổi vào, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng vấn vít, không khí thật dễ chịu.

Thịnh Tiểu Dương cụp mắt, cậu không tự nhiên cúi đầu xuống.

Cổ tay Chương Tự một nốt đen, Thịnh Tiểu Dương tình cờ nhìn thấy, cậu không khỏi quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sát. Cậu mím môi, bắt đầu thấy căng thẳng, định dời ánh mắt đi nhưng không cưỡng lại được, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt cứ thế men theo đường nétbắp, lướt đến bàn tay dày dạn vết chai, ngoài ra lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn tay anh hơi ửng đỏ, như còn sót lại cảm giác đau.

Chắc đau nhỉ, Thịnh Tiểu Dương nghĩ. Hơi thở của cậu không đều, lúc dài lúc ngắn, hơi thở nóng hổi phả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên cánh tay Chương Tự.

Chương Tự nghiêm mặt, ngồi ngay ngắn trở lại. Sự ồn ào của thành phố dường như cũng dần trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yên ắng lạ thường.

Thịnh Tiểu Dương bất an, cậu cố phân tán sự chú ý, cúi đầu đan tay vào nhau.

Sau hai trạm xe buýt, xe đông nghịt người. Những thân thể mệt mỏi sau một ngày đi làm đang nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại người khó chịu trợn mắt nhìn những kẻ thiếu ý thức đang gào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thét qua điện thoại. Con đường tắc nghẽn, tiếng còi xe inh ỏi không dứt.

Nhưng tất cả những điều ấy, Thịnh Tiểu Dương đều không nghe thấy. Thế giới của cậu quá yên lặng.

Chương Tự trầm mặc một lúc, sau đó đưa cho cậu một quyển sổ một cây bút.

[Tại sao lại đến bệnh viện?]

Quyển sổ chỉ to bằng lòng bàn tay, xinh xắn, bìa vàng nhạt in hình đầu chó chibi đáng yêu, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được bóc tem, đây dòng chữ đầu tiên trên quyển sổ. Nét chữ rất đẹp.

Thịnh Tiểu Dương cảm thấy Chương Tự hệt như một ảo thuật gia đại vậy. Cậu thôi không trốn tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa.

[Bạn em bị tai nạn, đang nằm viện.]

[Nặng không?]

[Nặng ạ.]

Chương Tự định hỏi: Cần giúp tôi không? Có thiếu thốnkhông? Nhưng nghĩ lại thì anh thấy như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy đột ngột quá, nên chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

[Chuyện xảy ra hôm qua à?]

Thịnh Tiểu Dương viết:

[Dạ.]

[Nên hôm qua em không đến.]

Một trang giấy nhanh chóng kín chữ, đoạn đối thoại cũng kết thúc. Thịnh Tiểu Dương cài bút lên bìa, cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thận đưa lại cho anh.

Chương Tự không nhận, anh mỉm cười nói: "Cho em đó."

Thịnh Tiểu Dương lập tức nhận lấy, cậu thầm ghi nhớ thật kỹ — Anh ấy đã tặng mình rất nhiều thứ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đềuancap!)

Phải vòng qua khu cấp cứu mới đến khu nội trú. Sảnh tầng một phía trước quầy thu viện phí, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía sau thang máy. Giờ giờ ăn nên rất đông shipper đang đứng chờ.

Lúc này Thịnh Tiểu Dương mới nhớ mình phải mua cơm cho Mắt To. Không biết giờ cô thể ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được chưa.

"Không sao, lên hỏi bác trước xem bạn em kiêng gì không rồi hãy gọi đồ ăn." Chương Tự hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 "Em muốn ăn không?"

Anh thật tinh tế.

Thịnh Tiểu Dương ngại ngùng viết:

[Trưa em ăn no rồi.]

Chương Tự khẽ "ồ", cố nhịn cười.

Đúng lúc đó, thang máy đến. Cửa vừa mở ra Thịnh Tiểu Dương đã nhìn thấy Đào Dã, cậu vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫy tay chào. Hai người cùng sang một bên, dùng ngôn ngữ hiệu trò chuyện.

Chương Tự lặng lẽ đứng đó, anh nhíu mày nhìn hai người kia trao đổi bằng tay không ngừng.

Đào nói, tình trạng của Mắt To vẫn ổn, muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt băm, anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã gọi sẵn rồi.

Thịnh Tiểu Dương quen Đào trước, sau đó Mắt To cũng quen biết anh ấy. Khi ấy Mắt To còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trai ra mặt, hai tay chống cằm mộng: "Xung quanh mình toàn trai đẹp!"

Sau khi tai nạn xảy ra, Thịnh Tiểu Dương tìm đến Đào Dã. Đào hỏi chuyện gì, cậu do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự một hồi rồi quyết định kể hết mọi chuyện: 

Anh tiền không?

Đào cũng không khá giả hơn bao, điều kiện còn đặc biệt hơn cả Thịnh Tiểu Dương. Nhưng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy kiểu người thẳng thắn, nghĩa khí, không bao giờ vòng vo. Nghe xong lập tức đáp: 

Anhnăm trăm, cho cậu hết đó.

Một hai nghìn thì Thịnh Tiểu Dương còn thể nhận, rồi sau này kiếm tiền trả lại. Nhưng năm trăm... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắc chắn là toàn bộ số tiền Đào Dã có. Thế thì không thể lấy. Giống như đang thi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai nghèo hơn ai vậy.

Đào cầm theo một xấp giấy, anh ấy nói: 

Anh đi nộp viện phí trước, tạm ứng phần thuốc men ban đầu. Không nộp thì ngày mai bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thuốc đâu.

Thịnh Tiểu Dương vội giữ anh ấy lại, hỏi: 

Bao nhiêu tiền ạ? Anh bao nhiêu?

Đào ậm đáp: 

Đủ mà.

quen Đào Dã chưa lâu, nhưng Thịnh Tiểu Dương biết anh ấy người có tình nghĩa. Chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy, chuyện này càng không thể để anh ấy gánh thay được.

Anh Đào, anh viết một tờ giấy nợ đi, em ký.

– Đừng cố chấp nữa, cứ như vậy đi. Mắt To còn đang chờ ăn cơm đấy.

Thịnh Tiểu Dương không cản nổi, cậu sốt ruột quá nên phát ra hai âm tiết "a a".

Đào định bụng nộp xong tiền rồi mới giải thích với cậu. Nhưng vừa xoay người, xấp giấy trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã không cánh bay.

Anh ấy nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt của Chương Tự.

Chương Tự lạnh lùng nhìn anh ấy, ánh mắt mang theo sự xét.

"..."

Đào tuy không tỏ ra yếu thế, nhưng vẫn dời mắt đi nơi khác.

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương đảo liên tục giữa hai người.

Chương Tự nhìn đủ rồi, anh ngoắc tay gọi: "Lại đây."

Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác, vội chạy đến.

Chương Tự thản nhiên nói: "Tuy nói ra hơi chướng tai, nhưng mà... tôi tiền hơn cậu ấy."

...

Ồ.

Thịnh Tiểu Dương vốn cũng cảm nhận được, hình như Chương Tự chẳng mấy thiện cảm với Đào Dã.

Lời editor:

Đào cũng truyện riêng sắp lên sàn đó. Ảnh CÔNG đó!!!! Phần giới thiệu truyện của Đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình để trong phần cmt nha.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Giọng Nói Của Anh, Giọng Nói Của Anh Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Giọng Nói Của Anh Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Giọng Nói Của Anh full, Giọng Nói Của Anh online, read Giọng Nói Của Anh, Thời Đại Mật Ong Giọng Nói Của Anh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Giọng Nói Của Anh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc