GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51: Cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực điểm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hai hàng máu chảy xuống từ mắt cô, cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực điểm. Bỗng nhiên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rùng mình, lồng ngực dường như nghẹn lại sắp ngạt thở, tại sao lại như thế, sự đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến người ta tuyệt vọng.

 

Cả người đổ xuống, khắp nơi đều máu……máu uốn lượn theo sàn nhà, thấm đến tận chân anh, bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị rút ra. Không, đừng, anh không muốn…….anh không muốn như vậy………anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hề muốn như vậy……..Thánh Hâm…….

 

“Thánh Hâm………Thánh Hâm………Thánh Hâm…….”

 

“Tỉnh lại đi, này, anh tỉnh lại đi, anh sao thế?”

 

Anh bị lay dậy, đêm yên tĩnh như vậy, anh còn thể nghe thấy tiếng tim đập gấp gáp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, đèn đầu giưỡng đã bật một chiếc,một khuôn mặt quen thuộc hồ nhìn gần sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, quen thuộc đem theo chút buồn ngủ, nhìn anh hơi kinh ngạc. Dường như trong chốc lát, anh bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác co giật bất chợt ôm lấy cô, thở một tiếng thật dài, vùi mặt vào trong tóc cô: “Thánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hâm, anh yêu em.”

 

“Anh sao thế hả?” hơi buồn cười đẩy anh ra: “Đang ngủ ngon bỗng nhiên hét lớn, lúc tỉnh dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại kỳ lạ như thế.”

 

“Ồ.” Ý thức anh dần dần tỉnh táo, khả năng tự kiềm chế cũng trở lại từng chút một, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều trở lại……..anh cười cười: “Anh gặp ác mộng.” Xuống giường: “Anh đi uống chút nước, em cần không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Em không.” lật mình, trong giọng nói đầy ngái ngủ, “Quay lại nhớ tắt đèn.”

 

Lúc anh quay lại,đã ngủ, anh vẫn quên tắt đèn, ánh đèn vàng vọt chiếu qua từ cửa kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ma sát,hồ giống nhưmàu mặt trăng ngày 12,13 âm lịch, đẹp tuy đẹp, nhưng luôn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trăng khuyết. Anh mở to mắt nhìn, không buồn ngủ chút nào, anh lặng lẽ nghe tiếng thở đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặn của bên cạnh. ngủ thật ngon,ngủ luôn giống như đứa trẻ, xưa này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, là cô gái không âm mưu,tin anh không chút nghi ngờ như thế, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽchưa từng nghĩ bản thân anh mới kẻ thù đáng sợ nhất của sao?

 

Anh không ngủ được, vừa vào phòng làm việc tự nhiên liền sầm mặt xuống, các thư nói chuyện làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc đều hết sức cẩn thận. Thành tích kinh doanh giữa kỳ không tốt, anh được dịp nổi giận một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách danh chính ngôn thuận phòng họp, mấy thành viên ban giám đốc nhìn anh hết sức lo sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự tức giận của anh đành cố nuốt vào trong, thôi đi, họ cũng không phải không cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết sức. Khua khua tay, trợ lập tức tuyên bố tan họp. Mọi người đều có dáng vẻ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được đại xá, nối đuôi nhau đi ra ngoài. Căn phòng họp rộng lớn lập tức trống trải, mặt bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gỗ cây cao su được đánh bóng đến mức sáng như gương, phản chiếu lại ánh đèn lên trần nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bầu trời đầy sao. Anh mở hộp thuốc bằng bạc, lấy ra một điếu thuốc.

 

Hoàng Mẫn Kiệt âm thầm giúp anh châm lữa, gọi nhỏ một tiếng “Ngài Dịch”, lại chần chừ một lát không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tiếp.

 

Anh đang tức giận: “Học của ai dáng vẻ ấp a ấp úng đấy hả?”

 

Hoàng Mẫn Kiệt một tay anh dạy ra, bị mắng một câu cũng không phản kháng, chỉ báo cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một năm một mười với anh: “Giám đốc gọi điện thoại đến nói, Phó mua hơn 900 vạn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số hàng hóa tương lai, tôi nghĩ tiền vốn gán nợ ngân hàng củaấy chắc cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng ấy.”

 

Thấy ông chủ không phản ứng, ngừng lại một lúc mới hỏi: “Chúng ta tiến hành theo kế hoạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban đầu không?”

 

Anh vẫn im lặng, nhìn đám khói trắng nhờ phảng phất bay lên từ đầu ngón tay, quá lâu rồi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hút thuốc, ngửi thấy mùi này thật sự hơi xa lạ. Một lúc lâu sau mới nói: “Tôi muốn yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh một lát, cậu đi ra ngoài trước đi.” Khóe môi của Hoàng Mẫn Kiệt hơi động đậy, muốn nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn nhìn sắc mặt anh lại kiềm lại, âm thầm lui ra ngoài, chỉ để anh nghe thấy một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “lạch cạch” nhỏ của khóa.

 

Anh tiện tay dập điếu thuốc chưa hút một hơi vào gạt tàn, anh thỉnh thoảng mới hút thuốc, đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thói quen xấu này, anh luôn khả năng khống chế bản thân mình. Nhưng Phó Thánh Hâm thì sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh sớm muộn cũng phải đối mặt. Anh phải thừa nhận, cô là thói quen xấu lớn nhất trong cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời này của anh, nhưng…..anh thật sự đã nghiện rồi, nếu hoàn toàn xóa bỏ từ trong cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bản thân mình, anh thật sự sẽ không chút động lòng như kế hoạch ban đầu chứ?

 

Phim giả tình thật là sai lầm duy nhất anh phạm phải, anh còn khả năng thay đổi không?

 

Sự nghiện ngập dựa dẫm hơn nữa anh cũng thể cai được. Anh sự tự tin đó, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dịch Chí Duy, không việc trên thế giới này anh không làm được. Tắt điện thoại nội bộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đứng lên, vẫn còn một đống công việc đang đợi anh, Đông Cù—–Vương quốc thương mại anh sáng lập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh tạo ra thần thoại, đương nhiên sẽ không bại dưới tay một người phàm trần.

 

Buổi tối anh cố tình tìm một số chương trình cho mình, hẹn một nhà thiết kế quần áo xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ăn đồ ăn Pháp, sau đó lại lái xe đi hóng gió, cuối cùng 3 rưỡi sáng mới quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về chung của mình.

Lúc mở cửa, không biếtsao động tác của anh nhẹ nhàng hơn, dường như dùng chìa khóa mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa không chút tiếng động. Căn phòng tối đen, nhưng rốt cuộc vẫn nhà của anh, không cần nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh cũng biết ở đâu đồ đạc, anh sẽ không đâm vào tường, nhưng cuối cùng anh lại đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào phòng sách, đóng cửa lại mới bật một chiếc đèn nhỏ, cẩn thận nhìn nhìn bản thân mình trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương.

 

Trước khi về anh đã tắm, anh không muốn để cho thấy bất cứ vết tích nào, thật ra© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất thông minh, sự việc đã chưa bại lộ một ngày, vẫn chính là người anh yêu nhất. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh yêu quý, tất cả mọi thứ trên thế giới này, sẽ không chút không vui nào làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiền cô. Anh hơi tự lừa mình lừa người kéo ca vát ra.

 

Đèn treo trên trần bỗng nhiên sáng lên, anh kinh ngạc quay đầu lại, không biết từ lúc nào cửa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở, đứng cửa, tay còn ấn công tắc đèn, hơi sững sờ nhìn anh.

 

Cuối cùng vẫn anh mở miệng trước: “Sao muộn vậy vẫn chưa ngủ?”

 

“Em muốn đợi anh về.”

 

Khóe miệng anh cong lên một lát, coi nhưcười: “Lần sau không cần đâu, muộn như vậy, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh không về thì sao?”

 

cũng cười cười: “Anh đói không, trong bếp còn một ít cháo.”

 

“Anh không đói.” Anh cố ý thoải mái véo véo cô: “Em ngủ trước đi, anh tắm xong rồi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến.

 

vuốt vuốt tóc mai ra: “Không phải anh tắm rồi mới quay lại sao?” Cô cười cười, đánh trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lảng: “Trên người anh vẫn còn mùi sữa tắm và dầu gội đầu.”

 

“Thánh Hâm,” Anh than một tiếng, Em không vui sao? Xin lỗi.”

 

ngước mắt lên, yếu ớt nhìn anh: “Chí Duy……..em……chỉ rất sợ hãi.”

 

Anh ngắt lời cô: “Đi ngủ đi, muộn quá rồi, việcngày mai hãy nói.”

 

lại nói tiếp, khó khăn, đứt đoạn: “Em không biết……..chúng ta còn mấy ngày, mấy tiếng, hoặc là……..còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy phút……mấy giây…….”

 

“Anh mệt rồi, ngày mai chúng ta nói được không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Gấm Rách, Gấm Rách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Gấm Rách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Gấm Rách full, Gấm Rách online, read Gấm Rách, Phỉ Ngã Tư Tồn Gấm Rách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Gấm Rách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc