GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 50: Tình yêu có thể thắng nổi thù hận sao?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giản Tử Tuấn nhìn thẳng vào mắt anh, không nhìn ra bất cứ manh mối nào trong mắt anh. Bỗng nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Tử Tuấn hỏi: “Có phảianh mềm lòng rồi không?”

 

Dịch Chí Duy cười lớn: “Người mềm lòng chỉ sợ anh thôi—–Tôi nhớ lúc đầu bảo anh ra mặt ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta vào bước đường cùng, để cô ta không thể không đến cầu cứu tôi, anh còn không tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguyện lắm.”

 

Giản Tử Tuấn phì cười một tiếng: “Ông bạn, đó là lúc đầu anh ra giá quả thật không hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lý.”

 

Dịch Chí Duy gật đầu: “Đúng vậy, chỉ cần ra giá đủ cao, trên thế giới này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mua được.”

 

Giản Tử Tuấn mỉm cười: “Hoạt động kinh doanh, không chỉ tiền bạc, quan trọng hơn đó trí tuệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cách thức cao minh nhất chínhlợi dụng tình cảm, phương pháp thần thánh đó của anh, đến hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay khiến tôi rất kính phục, anh làm thế nào nghĩ được cách ngụy tạo ra Phồn Tố hả?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Để khiếnta không nghi ngờ, tốt nhất chính là tìm mộtdo để tôi yêu ta. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho người ngụy tạo ảnh của Phồn Tố, chính cho ta một sự giải thích rất tốt, giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích vì sao tôi dễ dàng chịu giúp ta. Trái tim của phụ nữ rất kỳ lạ, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta muốn chẳng qua tình yêu. Tôi cho cô ta một do hợp lý, ngược lại cô ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ như con thiêu thân đâm đầu vào lửa.”

 

“Tôi cứ tò mò, phản ứng của ta lúc biết sự thật.”

 

Dịch Chí Duy ung dung nói: “Chắc sẽ rất đặc sắc, bỏ ra nhiều công sức như vậy, cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hưởng thụ giây phút đó. Tôi đã từng thề, từ ngày cha tôi qua đời, tôi liền thề, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định phải khiến Phó Lương Đông chịu sự báo ứng đáng được nhận. Tôi phải khiến ông ta sống không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng chết, đáng tiếc ông ta không chịu nổi gió bão, tôi chỉ khiến tất cả ngân hàng dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoản vay của ông ta thôi, ông ta biết đối thủ tôi, bản thân đã đi vào đường cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ lại nhảy lầu chết mất, coi như dễ dàng cho ông ta. Còn về Phó Thánh Hâm——nợ cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trả, cũng điều đương nhiên.”

 

Giản Tử Tuấn nói: “Chỉ số hàng hóa tương lai anh khuyên cô ta mua, qua mấy ngày nữata © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ phát hiện ra, món nợ kếch ta nợ, chỉ sợ cả 3 đời cô ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trả nổi.”

 

Dịch Chí Duy vui vẻ: “Đây món quà sinh nhật lớntôi tặng bản thân mình, chưa đến ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, tôi thật sự không nỡ để xảy ra trước.”

 

Giản Tử Tuấn nâng ly lên: “Vào chính hai ngày này, điều đẹp đẽ anh mong muốn nhất sắp đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành công của chúng ta, cheers!”

 

“Cheers!”

 

Rượu vang đỏ năm 82, sau khi uống vào đương nhiên ngấm lâu. Trên đường liền cảm giác ngà ngà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 say nặng trĩu, đầu óc choáng váng. Về đến nhà, trong phòng tối om, không biếtsao không bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn. Bây giờ anh mới nhìn ra đứng giữa phòng khách như con rối không động đậy, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đứng ở đó đã cả trăm năm. Trong giọng nói của sự lạnh lẽo thấu xương: “Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao Thánh Khi tự sát?”

 

Anh cười không thành tiếng: “Bởi vì………….tôi khiến ta mắc lừa……. tôi khuyên ta đem hết tiền, còn bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gồm một khoản bội chi lớn, đều đầuvào cổ phiếu, ta đương nhiên đã phá sản, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không chịu giúp ta trả.”

 

choáng váng. Trời! Mấy ngày trước anh khuyên mua chỉ số hàng hóa tương lai…….

 

“Không sai, tôi dùng thủ đoạn đối phó với em gái cô để đối phó với cô. Qua 24 tiếng nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93sẽ phát hiện ra, cũng sẽ không còn một đồng nào, ngược lại còn nợ ngân hàng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoản lớn.”

 

Giọng nói của cô ù ù: “Anh tại sao……..tại sao phải làm thế?”

 

“Phó Thánh Hâm, tôi chưa từng yêu cô, trên thực tế, tôi hận cô, hận từng người nhà họ Phó các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, đặc biệtPhó Lương Đông. lẽbiết, hai công ty đã mua chuộc Hách Thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ tôi thể nói chobiết, mộtPhú Thăng, công ty còn lại chính Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cù. Phó, tôi rất vui nói vớirằng, Phó Lương Đông do tôi ép chết, tôi khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả các ngân hàng không cung cấp khoản vay cùng ngành cho Hoa Vũ, Phó Lương Đông biết đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ của ông ta tôi, ông ta không còn đường nào để đi nữa.”

 

“Dịch Chí Duy!”

 

“Muốn giết tôi sao?” Anh mỉm cười: “Đồ ngốc, yêu tôi đấy!”

 

Người đáng chếtbản thân cô, cô thở dốc, nhìn anh, không ngờ anh vẫn thể cười rạng rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.

 

“Mối thù giết cha không đội trời chung.” Anh vỗ nhẹ mặt cô, “Cô rất dễ dàng quên đi thù giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cha, nhưng tôi không độ lượng như thế. Tôi thật sự nên đưa về nhà xem xem mẹ tôi……Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã từng gia đình, gia đình hạnh phúc nhất trên thế giới……. liền bị hủy hoại một cách dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng, cha chết, mẹ điên, tôi mới 10 tuổi, em trai chưa đầy tháng…….gia sản suýt nữa rơi vào tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú họ. Tôi đã từng thề, tôi thề sẽ lấy lại tất cả, tôi cũng đã làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng trơ mắt nhìn người yêu thương nhất chết đi không? Cô có từng trơ mắt nhìn người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu thương nhất phát điên không? Lúc tôi vẫn còn một đứa trẻ, tôi liền thề, tôi sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy, tôi nhất định phải khiến người Phó Lương Đông thương yêu nhất nhìn thấy, trơ mắt nhìn…….”

 

kinh hãi nhìn mặt vặn vẹo của anh, anh tóm lấy cô: “Phó Thánh Hâm, đây là món quà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn nhất tôi tặng bản thân mình, thích không?”

 

Hơi thở của anh phả vào mặt cô, chưa từng tuyệt vọng như vậy: “Anh buông tôi ra!”

 

Anh cười trầm trầm: “Cô định làm thế nào? Lại quay lại tìm Giản Tử Tuấn sao? Ồ, tôi quên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói cho biết, anh ta bạn hợp tác đồng bọn tốt nhất của tôi, chúng tôi có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cảm hợp tác nhiều năm, không có ai biết, Phú ThăngĐôngxưa này đều đang hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bè. Tôi đợi cô đi đến ngày hôm nay, tôi đợi sau khi Giản Tử Tuấn tiết lộ chút tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức chođi tìm Trịnh Tấn………” Anh phì cười một tiếng: “Tôi đợi cô dần dần phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc lưới này đang bủa vây lấy cô….”

 

Từng tiếng sấm nối tiếp nhau đánh về phía cô, không nơi để ẩn náu!

 

“Thật ra vốn dĩ không Phồn Tố, ảnhtôi sai người ngụy tạo ra, cố ý cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem.”

 

“Tin tức mang thai là tôi bày mưu kế cho báo giớ đăng lên, bởi tôi vốn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đứa trẻ đó, thay tôi sinh con——cô không xứng!”

 

Hai mắt trở nên hồ, trời đất đều trở nên quay cuồng.

 

“Cô chỉ kẻ đáng thương, để tôi Giản Tử Tuấn thao túng trong tay. Tôi biết bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tuyệt vọng, nhưng không sao, vẫn thể chết, đầu xuôi đuôi lọt, tất cả đau khổ phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 não đều không còn nữa.

 

chỉ thể phát ra âm thanh thì thầm: “Anh thật tàn nhẫn……”

 

Anh cười lớn, trả lời cô: “Là quá ngốc, quá ngây thơ,cho rằng thật sự tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tồn tại sao? cho rằng tôi sẽ yêu sao? cho rằng tình yêu thể thẳng nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận thù sao? Nực cười!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Gấm Rách, Gấm Rách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Gấm Rách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Gấm Rách full, Gấm Rách online, read Gấm Rách, Phỉ Ngã Tư Tồn Gấm Rách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Gấm Rách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc