GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: Chủ nhân.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Suy nghĩ đầu tiên trong Lộ Hủ không phải giấc mơ, tiếp theo là anh vẫn còn sống, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chính Miên đang giở trò quỷ.

Không biết quá trình, mục đích càng không.

Nhưng vẫn đi tới một kết luận chắc như đinh đóng cột... Miên đang chơi anh.

Không thì nhóc búp y chang phiên bản mini của Miên trước mặt mình như nào?

Nếu khoa học không giải thích được, chỉ thể dùng đến tâm linh thôi.

Người bình thường sẽ bật cười khi gặp phải chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Lộ Hủ mặt than đi quanh tường hoa hai vòng, những người khác đều đang tập trung vào buổi tiệc, xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 quanh khu này không một bóng người. Anh quay lại điểm bắt đầu mạnh chân lên mặt cỏ, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không quan ngầm, nhưng hành động này lại khiến búp sợ hãi.

búp tr*n tr**ng rối rít chạy đến chỗ cỏ Lộ Hủ giẫm, chổng đít cẩn thận dựng thẳng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ngọn cỏ bị đay nghiến. Bé chỉ cao khoảng 30cm, cỏ nhỏ dài đến đầu gối, chắn được chỗ nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chắn.

Lộ Hủ nhắm tịt mắt.

Không thấy hết trơn.

Anh nhặt quần áo Miên từng mặc, trên đó vẫn còn hơi ấm. Trong thời gian ngắn vậyc** © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 s*ch, rồi để lại búp bê, chạy biến thì thao tác có vẻ phức tạp.

Nhưng người sống sờ sờ biến mất rất vô lý.

Sau khi loại trừ hết mọi khả năng, chỉ còn lại đúng một đáp án khó lòng tưởng tượng, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 sự thật trước mắt.

Lộ Hủ ngồi xổm xuống, xách búp bê lên, lạnh lùng hỏi: "Nói đi, phải Miên bị mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bắt cóc ra khỏi Trái đất không?"

"Rốt cuộc mi ai?"

"Ai đang điều khiển mi? Mi chạy năng lượng điện, gió, nước hay mặt trời..." Lộ Hủ phát hiện lưng búp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không công tắc điện.

Chế tạo tinh xảo dữ vậy?

Hay Miên chọc phải thế lực thần ngoài trụ?

Lộ Hủ im lặng suy nghĩ.

"Chủ nhân, anh đang nói ó?" búp hỏi.

Não Lộ Hủ đông cứng, vung tay theo phản xạ khiến lăn ba vòng dưới thảm cỏ. Khi ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lên, mặt thể hiện đủ sợ hãi, buồn bã, cả trách móc...

Lộ Hủ: "..."

Anh lạnh lùng xách lạibúp bê, trầm giọng hỏi: "Mi gọi tôi gì?"

Thấy Lộ Hủ lại bế mình lên, búp lập tức quên tiệt chuyện ban nãy, gương mặt nhỏ nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cọ cọ đầu ngón tay anh, vui vẻ đáp: "Chủ nhân ó!"

Mang gương mặt của Miên, kêu anh "chủ nhân", Lộ Hủ chỉ thấy lạnh sống lưng, chân đông cứng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Con búp này quá tinh xảo, độ ấm, xúc cảm làn da như người thật. Lộ Hủ vừa gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 gượng nén lại suy nghĩ quẳng đi lần nữa, cầm vào mũi ngửi ngửi.

Mùi kẹo ngọt của Miên vẫn còn nguyên.

Thật sự là...Miên?

Kinh dị quá vậy?

Lộ Hủ còn định hỏi thêm mấy điều, tiếng bước chân đột nhiên truyền đến từ sau tường hoa, anh vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 vàng nhét quần áo của Miên lớn xuống dưới hoa lá, cũng ném luôn Miên vào đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Chưa kịp đứng lên,người sau lưng hỏi: "Chào anh? Cho hỏi anh thấy chàng trai mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 sơmi xanh xám, quần Âu xám không?"

Quần áo thì có, nhưng người thì không.

Lộ Hủ đứng lên, trước khi quay đầu, cảnh cáo lườm búp đang giãy giãy.

"Anh hỏi Miên à?"

Người đàn ông quá mức đẹp trai khiến Tần Đăng hơi sửng sốt, trong lỏng thầm khen ngợi "chàng thơ", rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nở nụ cười thân thiện: "Đúng thế, anh quen cậu ấy à?"

"Tôi là... bạn cậu ta."

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Tần Đăng cảm thấy mặt đối phương khẽ giật giật khi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mấy từ cuối.

"Anh tìm cậu ta việc gì?"

Đối phương đến tìm quá trùng hợp, Lộ Hủ nhìn chằm chằm người ăn mặc phong cách chả ra đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 với đâu, dòm mỏi mắt cũng chẳng hiểu được phép ẩn dụ của bộ trang phục, bảo: "Cậu ta bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ốm nên về trước rồi."

Loại thuốc đó chỉ cần uống vào là người nóng bừng, sau đó là d*c v*ng không thể kiềm chế, ưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 điểm khiến người ta sướng đến mụ đầu, nhưng khuyết điểm tác dụng chậm. Tần Đăng căn đúng giờ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đến, nhưng không ngờ Miên lại về mất rồi!

Hơn nữa hắn không đọc vị được người đàn ông trước mắt.

Tần Đăng tinh mắt, lập tức bắt được màu vải áo xám xanh. Chẳng lẽ mối quan hệ giữa cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không bình thường? Hắn tính lại gần nhìn cho rõ, nhưng bị người đàn ông trước mắt cản lại.

"Xin hỏi anh đâykiểu bạn nào của Miên?"

Mắt Lộ Hủ sâu thẳm, không đọc được suy nghĩ: "Là kiểu bạn đâm nhau."

"!!!"

Bị hố rồi!

"đâm" kiểu đó ư!

Tần Đăng suýt tức đến không giữ nổi biểu cảm bình tĩnh.

Lộ Hủ khôngtâm trạng so đo với hắn, dựa theo lời nói biểu cảm của đối phương, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thể Miên đã bị hạ thuốc, sau đó biến thành hình dạng này. Chuyện đó thì giải thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 được, nhưng sao Miên cứ gọi anh "chủ nhân" hoài vậy?

Thì rađể cứu mạng à.

Lộ Hủ không ngờ đối thủ một mất một còn vì muốn ăn vạ, thể làm hành động trái với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lương tâm.

Lộ Hủ lịch sự đuổi người đi, tự hỏi lỡ hắn muốn bắt Miên thì phải làm sao, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 vứt lại đây thì cũng không ổn, lớn cũng một mạng người.

búp thò đầu từ bụi hoa, cái mông tr*n tr**ng nhảy đến chân Lộ Hủ, cố gắng kéo quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 anh, ngửa lên gọi: "Chủ nhân ơi!"

Lộ Hủ đang tự suy tư, chỉ thấy ống quần vướng víu, nghĩ bị mắc cỏ, đá ngược một phát, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xoay người liền thấy b* m*ng trắng trẻo mắc trên tường hoa.

Lộ Hủ: "..."

Lộ Hủ rút búp ra, lấy khăn tay trong túi, cuốn lại như cuốn bánh, đặt một bên rồi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14điện thoại trong đống quần áo Miên để lại.

Bật màn hình, vào mặt búp bê.

Menu trống trơn, màn hình nền bầu trời, app ít ỏi, danh bạ chẳng ma nào, lịch sử cuộc gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 gần nhất chỉsố địa phương, chính hot line của tổ chức đấu giá.

Lộ Hủ cau mày lục lọi vài app khác, We Chat còn không chứ đừng nói đến mạnghội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 game chỉ ba trò, đều chơi một người.

Anh mở app ship đồ ăn, mua sắm, địa chỉ cũng chỉ mỗi khách sạn.

Trong album thì nhiều ảnh hơn, nhưng toàn mây trời, hoa cỏ, cây cối, động vật, một thông tin hữu ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cũng chẳng có.

Điện thoại dùng để nghe gọi thôi.

Kiểu sống của Miên không giống thanh niên thời nay.

Không thông tin người nhà, bạn bè, nên chẳng thể tống người đi.

Lộ Hủ dọn quần áo điện thoại của Tư Miên, đặt búp vào lòng bàn tay, nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nói: "Tư Miên, với mối quan hệ của chúng ta, tôi chứa chấp cậu thì chắc cậu cũng khó chịu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Đọc số ai đó đi, tôi gọi người ta đón cậu."

Lộ Hủ tự thấy những lời này rất bình thường, ai ngờ búp vừa nghe xong, miệng méo xệch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 giãy đành đạch: "Bé không đi! Bé không đi!"

Căn bản là biểu cảm của Miên quá đau khổ sướt mướt, Lộ Hủ phải nhìn thêm mấy lần, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ngổn ngang, phức tạp.

Lộ Hủ sầm mặt giữ chặt bé, cố gắng dịu giọng thương lượng: "Tư Miên, cậu bình thường lại thì mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nói chuyện được."

Bé búp ngơ ngác nhìn Lộ Hủ, không giãy nữa, nghiêng đầu lí nhí hỏi: "Nói ó?"

Còn nói cái nữa!

"Cậu đừng giả vờ nữa. Coi như bạn cùng trường đi, đừng gọi tôichủ nhân, tôi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tạm thời cưu mang cậu, nhưngđiều kiện."

"Nhưng..." Bé búp càng khó hiểu, cong môi, nhăn mày, nhìn Lộ Hủ như đang nhìn cậu đần nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bên: "Anh chủ nhân của bé mà."

Lộ Hủ: "..."

Được, được, được! Thích chơi vậy đúng không?

nên khen Tư Miên người co được giãn được, để sinh tồn thì có thể ném hết mặt mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ha.

Lộ Hủ đen mặt: "Gọi lại xem nào."

biết Lộ Hủ sẽ không đuổi mình đi, mừng rỡ gọi: "Chủ nhân!"

Lộ Hủ hừ lạnh.

Lúc ngang qua bãi đỗ xe, Lộ Hủ nhớ xeMiên vẫn đang gửi. Nếu trong thời gian ngắn cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không biến về kích cỡ cũ, xe gửi ngày nào đốt tiền ngày ấy.

Lộ Hủ lấy chìa khoá xe của Miên trong túi, sau đó lại cất đi.

Đốt tiền mới tốt!

Đốt đủ 150 vạn rồi tính tiếp!

Về lại xe của mình, Lộ Hủ móc bé búptrong túi ra, đặt xuống ghế phó lái, tiện tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 kéo đai an toàn xuống: "Giữ chặt."

búp bê bị cuốn như đòn bánh tét, thật sự rất giống bị bắt cóc, cố gắng cựa một xíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 rồi buồn thiu: "Nhưng taykhông cử động được."

Lộ Hủ nới lỏng khăn tay, chiếc khăn lụa rớt xuống, búp hốt hoảng che kín nửa dưới.

"Chủ nhân b**n th** thế!"

"..." Lộ Hủ nhắm mắt kiềm chế, giọng dữ dằn: "Ngồi im!"

Không ngờ chủ nhân đã b**n th** lại còn hung dữ. búprấm rức khóc, cầm khăn tay cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thành cái núi nhỏ, tiêu hoá quá nhiều ấm ức không nên có.

Lộ Hủ: "Tư Miên, cậu bình thường chút đi... Cậu thấy với trạng thái hiện tại của mình, chọc giận tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thì đâu lợi?"

Miên: Mếu máo.

Lộ Hủ: "..."

Lộ Hủ vẫn gọi người lái hộ đến mang xe củaMiên về khu nhà mình, gửi 10 năm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không đến 150 vạn, nhưng anh không muốn nuôi không đối thủ một mất một còn chừng đó năm.

Trừ phi anh đồ đần.

Trên đường, Miên háo hức nhìn mọi thứ như lần đầu tiên bước ra thế giới. Làm búp bê, hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đã quen mọi thứ quanh mình kích thước khổng lồ, nhưng vẫn không nhịn được, ngước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lên.

Trong mắt bé, mọi thứ đều như tia chớp vèo vèo lướt qua, cái gì cũng không thấy rõ.

ngồi ghế phó lái, đai an toàn tuy chắc chắn, nhưng vẫn khá lo lắng.

Trong lúc lái xe, Lộ Hủ khẽ liếc sang, thấy bé phụng phịu, bớt chút tập trung hỏi: "Sao thế?"

"Chủ nhân, dưới bị gió lùa, lạnh tê tái."

Suýt nữa Lộ Hủ giẫm mạnh lên phanh.

Nhưng búp đã nhắc nhớ anh, búp cũngngười, không thể bọc bằng khăn tay hay... khoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xôi khoe thịt được, thế lắm biết không?

Khi đi ngang qua một cửa hàng, Lộ Hủ dừng xe bên đường, dặn búp ngồi yên rồi bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xuống.

Bé quấn chặt khăn tay ngồi ngoan, chẳng biết chủ nhân đi đâu, đợi hoài, mãi đến lúc sắp ngủ gục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thì Lộ Hủ mới trở lại.

búp đứng dậy, chỉ thấy Lộ Hủ xách một cái túi nilon màu đen, chưa biết đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cái gì.

"Mặc tạm đi."

Cho bé hả!

búp lập tức tỉnh ngủ, hân hoan chui vào túi nilon to, ôm một cái... váy công chúa hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 choé loẹ.

Búplập tức cụt hứng.

"Khụ!" Lộ Hủ cũng thấy kỳ, nhưng: "Gần đây chỉ mỗi cửa hàng đồ chơi Morning Light thôi, họ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mỗi váy màu hồng, đỏ... Còn những loại khác thì hết rồi, mặc đại đại đi."

búp cụp mắt, nhí cự nự: "Bé không mặc đâu... Toàn váy công chúa, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 trai mà."

Nói rồi ném váy lại vào túi, quay đít.

Lộ Hủ dùng hết toàn bộ kiên nhẫn trong đời này với Miên: "Cậu chỉ thu nhỏ, chứ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 biến thành trẻ con, đừng tưởng khoác vải lên người là thành kỵ sĩ."

búp bê: "...."

"Mặc không? Không thì ngay cả công chúa cũng chẳng làm được đâu."

đành thoả hiệp: "... Quần, muốn quần cơ."

Lộ Hủ gật đầu: "Có đây."

Anh lục trong túi nilon đen, lấy ra cái... quần loe ống rộng hồng phấn.

búp vừa thấy nó, tuyệt vọng xoay hai vòng trên ghế rồi ngã bịch xuống, còn kéo khăn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 che kín người.

"Ựa~ Miên Miên chớt òi!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi full, Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi online, read Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi, Đang cập nhật Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc