GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Búp bê.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Kết thúc buổi đấu giá, mọi người tham gia buổi tiệc trong vườn hoa, chủ yếu để khách mời quyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 góp. Lộ Hủ định quyên tặng một khoản rồi về, nhưng đang đi thì điện thoại đổ chuông.

"Ông nội."

Lộ Vị Dụ tháo kính viễn, nhấp ngụm trà: "Con lấy được chưa?"

"Rồi ạ." Lộ Hủ khẽ liếc chiếc hộp nhung.

"Tốt lắm, của hồi môn của con còn thiếu mỗi thôi." Lộ Vị Dụ nói: "Chẳng biết hồi xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ném đâu, lại để người ta nhặt được."

Lộ Hủ rất oan ức, thậm chí còn nghi mình chưa từng sờ vào khối ngọc đó. Nhưng ông nội kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chuyện từ hồi 4, 5 tuổi, nhỏ xíu, không nhớ cũng bình thường.

Đưa viên ngọc trị giá 30 vạn cho một đứa trẻ con chơi, đời này mỗi nội anh làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 được.

Lộ Hủ nói: "Nhưng chút phát sinh ạ."

"Sao thế?" Lộ Vị Dụ hỏi: "Con làm rơi viên ngọc à?"

"Nó vẫn ổn, chỉ giá thực tế hơi chênh lệch so với dự kiến." Lộ Hủ đáp: "Con đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 giá bằng 150 vạn."

Lộ Vị Dụ bật dậy, rồi lại ngồi phịch xuống, kêu: "A!".

Lộ Hủ hốt hoảng: "Ông? Ông sao vậy?"

"Sắp chết đến nơi!" Lộ Vị Dụ chống cái eo già, gào lên: "Thằng oắt này! viên ngọc thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 vung tận 150 vạn! Đúng phá gia chi tử!"

Lộ Hủ: "..."

Lộ Hủ đẩy điện thoại ra xa, tại cứ ảo giác nước bọt văng tứ tung bên tai, chờ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bên kia dịu lại mới để sát lại: "Ông à, ngày mai con sẽ mang ngọc về."

Lộ Vị Dụ ngắc ngứ: "Mấy hôm nay nhà mình tiệc... Con xem..."

"Vậy để con sắp xếp thời gian về sau."

Lộ Vị Dụ thở dài: "Ừ, không gấp, con cứ lựa nhé."

Lộ Hủ cúp điện thoại, mở We Chat, trượt đến group "Diễn đàn giao lưu kiến thức gia đình", lịch sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 trò chuyện gần nhất là 1 tháng trước, bố anh gửi link "Ứng dụng lý thuyết khoa học lượng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hiện đại trong gia đình."

Bên trên là đường link của mẹ: "Làm thế nào để áp dụng hiệu quả quang học vậtvào sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cân bằng của mối quan hệ tình cảm".

Lộ Hủ không bấm xem, thoát We Chat.

Anh cất điện thoại, đi về phía vườn hoa, bên đó vang tràng vỗ tay giòn giã, hẳn mới người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 quyên một khoản lớn, còn bắn pháo giấy. Lộ Hủ chậm rãi quan sát, chẳng hiểu có phải do nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 năm đấu đá, dần hình thành sự ăn ý đáng ghét hay không, anh linh cảm người quyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 góp Miên.

Pháo giấy nổ tung, đúng thế.

Lộ Hủ đến bàn quyên góp, cụp mắt lướt qua laptop, lạnh lùng hỏi: "Vị khách ban nãy quyên góp bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhiêu vậy?"

Nhân viên cười đáp: "Ngài hỏi ngài đúng không? Ngài rất tốt bụng, đã quyên góp 20 vạn."

Lộ Hủ vốn định quyên 10 vạn: "..."

"Ngài muốn quyên góp ạ?"

"Đúng vậy."

"Ngài muốn quyên bao nhiêu? Cho tôi xin thông tin ạ."

Lộ Hủ hờ hững đáp: "21 vạn."

Miên quay đi, đen mặt: "Hừ!" một cái, chân giẫm mạnh xuống, nghiền nát pháo giấy rơi rụng. Cậu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hai ống thôi, Lộ Hủ lại được tới ba ống lận!

Miên ỉu xìu đi kiếm đồ ăn, từ lúc ngủ dậy đến giờ, cậu mới chỉ ăn một hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ở khách sạn, đã vậy còn bỏ mứa.

Giờ đói muốn lả.

Đồ ăn chủ yếubánh ngọt trái cây, cậu vừa mới chọn cốc pudding màu pastel, một ly rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nho đỏ tím đưa tới trước mặt.

"Cậu Tư, lâu rồi không gặp, không biết được vinh dự uống cùng cậu một ly?"

Miên ngẩng đầu nhìn đối phương, không nhận lấy: "Anh là?"

"Cậu đúngquý nhân hay quên, tôi Tần Đăng, chẳng biết cậu còn nhớ không?"

Tần Đăng với mái tóc vàng xoăn dài, đội berret nâu đỏ, quần áo lôi thôi, mỗi thứ một kiểu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Miên chưa hiểu chúng theo style gì, do dự không biết nên bắt lại bàn tay lem nhem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 màu nước hay không.

"Không nhớ tôi à?" Tần Đăng thu tay, không so đo, chỉ mỉm cười, lại đưa ly rượu sát gần: "3 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 năm trước, tôi muốn mượn viên ngọc của cậu để vẽ tranh, cuối cùng cậu đã bán đứt cho tôi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Miên đứa mắc chứng mặt, nhưng cậu nhớ chuyện đó: "Ừm, nhớ rồi. Xin lỗi, tôi phải lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xe."

"Không phải, tôi chưa chu đáo." Tần Đăng cười xoà: "Để tôi đổi sang nước trái cây."

Nói rồi, không đợi Miên từ chối, Tần Đăng lập tức đi thẳng đến chỗ phục vụ, gọi một ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tươi, lát sau, hắn quay lại với một ly nước nho.

Miên không nhận không được: "Cảm ơn."

"Sao cậu lại đến thành phố M?" Tần Đăng do dự: "Vì... viên ngọc à?"

Miên gật đầu, đáp ừm.

Tần Đăng nhíu mày, chút não nề: "Sao không liên hệ tôi? Nếu cậu nói trước, chắc chắn tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không đưa đi đấu giá, còn tưởng cậu đã thực sự từ bỏ nó."

Tần Đăng nhớ mang máng, lúc Miên bán viên ngọc, tiết lộ có chút liên quan đến thân thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 của mình. Lúc ấy Tần Đăng tính không mua, nhưng Miên cần tiền gấp nên đành ra tiền. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Sau khi mua ngọc, đợi 3 năm, không biết đã vẽ bao nhiêu bức hoạ, lại chẳng nhận được tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tức nào từ Miên.

"Bán cho anh thì thuộc về anh. Biết đâu lại người nhận ra giá trị của nó trong buổi đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 giá."

Kết quả chẳng ai, ngược lại còn là đồ đần giẫm đạp nhau trọn đời.

Chẳng biết đồ đần đó hối hận khi lấy 150 vạn mua khối ngọc vốn chỉ 30 vạn không nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Đúng phá gia chi tử, chỉ biết đốt tiền.

Pháo giấy cũng đòi ba ống, nhà họ Lộ sớm muộn gì cũng bị anh nướng chín.

"Vậy người nhận ra chưa?" Trên tay Tần Đăng cũng một ly rượu, hắn cụng ly với cậu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhấp một ngụm.

"Không có." Miên cũng uống theo, khẽ nhíu mày vì nước nho hơi đắng: "Nhưng lại gặp trúng đồ đần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ngọc bị cậu ta cướp mất rồi."

"Liệu phải..." Chưa đợi Tần Đăng nói xong, mới chỉ suy đoán, nhưng cổ họng Miên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khô khốc, cậu lập tức ngắt lời: "Không thể! Đồ đần đó đã đấu đá với tôi từ thời cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hai. Tôi biết thừa, cậu ta tính dùng giá cao hố tôi, còn lâu tôi mới mắc bẫy."

"Còn nữa..." Miên bảo: "Người giành giật với tôi Lộ Hủ."

"Hoá racậu ấy?" Tần Đăng hơi bất ngờ, họ Lộ rất tiếng thành phố M, chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nghe nhà họ con cháu thất lạc. Nhưng phong thanh Lộ Hủ lạnh từ trong ra ngoài, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 người như anh lại vì chuyện nhỏ nhặt ganh đua với người ta.

Căn bản không hợp với phong cách làm việc của Lộ Hủ.

Nhưng Tần Đăng không quen Lộ Hủ, cũng chẳng muốn đoán nhiều, hắn nhìn Miên đã trưởng thành hơn so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 với 3 năm trước, động lòng: "Đã gặp lại tức có duyên, giờ thể thêm bạn We Chat © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 không?"

Tư Miên cười: "Xin lỗi anh Tần, tôi không We Chat."

Đáp án giống 3 năm trước, Tần Đăng cũng chẳng ngạc nhiên: "Vậy chắc thể lưu số điện thoại chứ?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

"Anh Tần không có số của tôi ư?" Miên kinh ngạc.

Người trưởng thành luôn giữ kẽ khi giao tiếp, nhưng lần gặp lại này đâu dễ, Tần Đăng không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 để Miên tìm cớ nữa: "Cậu đang nói đến số điện thoại chỉ trả lời tin nhắn hai lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 1 tuần à? Cậu không đùa tôi chứ?"

"Xin lỗi." Miên cười trừ, chân thành: "Tôi chỉ số này thôi, bình thường ít dùng điện thoại, mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 anh Tần thông cảm."

Tần Đăng muốn nói thêm, nhưng dạ dày Miên co bóp dữ dội, chắc do chưa bỏ bụng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mà lại uống nước lạnh, cái dạ dày ẩm ương bắt đầu khởi nghĩa.

"Xin lỗi anh Tần, tôi việc, không nán lại lâu được."

Tần Đăng đặt rượu xuống bàn, tròng mắt đen giấu mọi suy nghĩ, dịu giọng hỏi: "Cậu sao thế? Có cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tôi giúp không?"

"Không cần đâu, cảm ơn."

Miên từ chối Tần Đăng, hỏi phục vụ WC ở đâu. WC nằm trong bảo tàng, hơi xa một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Cậu đi được nửa đường thì dạ dày im lặng, cảm giác nôn nao biến mất. Nhưng chẳng được mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hồi, mặt bắt đầu nóng lên, lan xuống tận cổ.

Cậu tưởng lại bị đau dạ dày, vội vàng vịn vào bức tường sau bảo tàng.

Miên ngồi lên bồn hoa, bóp eo để giảm đau, chờ một lúc, cảm giác nóng bừng không chỉ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 dịu, thậm chí còn bỏng rát, đầu choáng váng.

Mắt lúc tối sầm, lúc lại sáng lên.

Chẳng lẽ không phải đau dạ dày, tụt huyết áp?

Miên nhớ đến viên kẹolão cho, vội vàng lấy ra. Vỏ kẹo bằng túi bóng kiếng màu mè, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 kẹo hình trái tim, còn ịn hoa văn ngôi sao bên trên, cậu chỉ kịp nhìn một tẹo, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 bỏ vào miệng.

Vị ngọt mát lạnh trào l*n đ*nh đầu, cảm giác chuếnh choáng từ từ biến mất, sự nóng bỏng trong người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cũng dịu bớt.

Chắc bị đói quá lâu nên mới vậy, Miên không nghĩ nhiều, sau khi đỡ hơn, tiếp tục đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 trong bảo tàng, vừa đến ngã rẽ thì đụng phải Lộ Hủ ngang qua.

Lộ Hủ không thấy người mình đụng phải, đưa tay quờ quạng theo phản xạ, kết quả lại túm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 một cánh tay khác.

Anh ngẩng lên, đối diện gương mặt khiến trái tim ngừng đập.

Lộ Hủ lùi xuống một bước.

Chẳng ngờ Miên lại bước lên, chiếc cổ trắng thon dài vươn về phía trước, vào mặt Lộ Hủ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 "150 vạn à? Cảm giác ném tiền ra cửa sổ thế nào hả anh Lộ đẹp trai?"

Lộ Hủ ngả người, tiếp tục cài số lùi, sau lưng tường hoa, không còn đường lui, khó chịu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mặt, giọng cứng đờ: "Vui."

"Ồ!" Hơi thở của Miên nóng bỏng, ngọt như kẹo: "Vui cỡ nào?"

Lộ Hủ cụp mắt nhìn cậu, nghiến chặt răng, nghi Tư Miên lại bẫy mình, áp dụng chiến thuật tâm bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 biến trước dòng đời vạn biến.

"Sao cậu lại muốn viên ngọc đó? Tính mua bằng 150 vạn để ngậm nuốt họng để cầu trường sinh bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lão à?"

"Sao cậu không nghĩ viên ngọc đó là đồ của tôi?"

Hơi nóng mới dịu xuống lại rục rịch, lan toả khắp thể. Miên cảm thấy mình bất ổn, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cũng bắt đầu ù ù.

Nếu không nhảy số được thì thôi.

Miên cúi xuống, dòm thấy vạt của Lộ Hủ thò ra khỏi vest, tự dưng ngứa mắt, cậu vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ngón trỏ thon dài xinh đẹp, chọc lên cổ áo anh.

Hành động này khiến cả hai run lên, da cục cục rơi đầy đất.

Dị ứng đến độthể tát bay đối phương ra xa 2 dặm chỉ bằng một bàn tay.

"Vì vốn của tôi." Miên hơi ngẩng lên, đầu nóng lên, vành mắt đỏ ửng.

Khóc ư? Chỉ một khối ngọc?

Ý nghĩ muốn tát bay đối phương trong Lộ Hủ xìu xuống.

Anh chưa từng thấy nước mắt của Miên, khá mò, muốn được chiêm ngưỡng.

Nhưng khoảng cách này vẫn khiến trán Lộ Hủ giật giật. Anh tự hỏi không biết bản thân mình điên, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Tư Miên mới điên. Quen nhau nhiều năm vậy, nhưng đâylần đầu tiên hai người đứng gần nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhường này.

Cũng không hẳn, xưa đã từng một lần. Hồi đóquán karaoke, anh Miên bị bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 xúi uống rượu giao bôi, lúc đó cũng gần xịt, đám bạn còn ôm mộng biến chiến tranh thành dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 suối tình bạn. Không ngờ rượu uống xong, hôm sau tỉnh rượu, thiếu điều lao vào b*p ch*t đối phương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

Từ đó, đừng bảo uống rượu, chẳng còn ai dám rủ cả hai cùng một buổi nữa.

Nhưng bây giờ hơi thở của Miên không hề mùi cồn, chỉ đọng lại mùi ngọt.

Ngọt đến ngấy người.

Lộ Hủ tính đánh bay tay Miên, chẳng ngờ ngón tay của đối phương đã lướt từ vạt xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 giữa xương sườn.

"Cậu nghĩ tôi sẽ mặc cả à? Tôi đâu ngu?" Ngón tay Miên câu lấy vạt của Lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Hủ, cầm lên, vỗ nhẹ vào anh.

Hành động này thật sự đã chọc tức Lộ Hủ. Anh đẩy Miên ra, nhét lại vạt vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 áo vest, mặt đen xì: "Nếu cậu Tư rảnh rỗi đấu đá với tôi đây, thì nên về tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ca cho đầu óc tỉnh táo đi."

Miên hơi lảo đảo, khó khăn đứng vững, cuốn viên kẹo từ bên trái sang bên phải khoang miệng, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lưỡi cong lên, cườihì: "Đừng giận, đừng giận! Anh Lộ đẹp trai dễ nổi cáu quá à, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tiêu 150 vạn mà, vui lên đi!"

Lộ Hủ: "..."

Anh thấy đấu võ mồm đây vớiMiên rất ngu, học sinh tiểu học cũng chẳng thèm làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ba cái này.

Nhìn Lộ Hủ gắng nhịn,Miên cười tới nỗi suýt nuốt chửng viên kẹo. Cậu chậm chạp tắt nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nheo mắt nói: "Lộ Hủ, tôi lại thắng rồi."

Lộ Hủ im lặng đấu tranh với đối phương nửa phút, hai bên đều biết thắng thua trận này đã rõ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thả trôi chờ dịp khác.

Miên nhìn Lộ Hủ xoay người, rời khỏi tường hoa, không cảm xúc cắn kẹo trong mồm.

Thắng thì sao, cuối cùng thì cậu vẫn không thể lấy lại được viên ngọc ấy.

Từng mảnh nhỏ của kẹo trôi từ yết hầu xuống thẳng dạ dày. Miên chưa kịp phản ứng, mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 váng lên, thậm chí còn khó chịu hơn ban nãy, mạnh mẽ đến nỗi đầu đau như búa bổ.

Lộ Hủ ra khỏi tường hoa, nhớ đến câu: "Vốn viên ngọc đồ của tôi" của Miên, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thấy sai đâu đó, lập tức xoay người, nhưng Miên như bốc hơi khỏi trái đất. Trong chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mắt, trên mặt đất chỉ còn lại đôi giày da, quần tây chiếc áo sơmi xám nọ.

Miên cứ đụng mặt làm anh đau mắt hột, biến mất rồi.

Lộ Hủ chưa kịp tự hỏi đây hay chiều không gian bị bóp méo, thấp thoáng thấy đụm quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 áo động đậy, áo sơmi xám bị hất lên...

Anh tròn mắt chứng kiến một... búp hình người chui ra khỏi đống quần áo.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi full, Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi online, read Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi, Đang cập nhật Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc