GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32: Nguyện vọng thật sự

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Dưới sự uy hiếp của triệu hồi thú Khương Tố Ngôn của Cố Ỷ, Đầu Rong Biển đành không cam lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buông Nhân Nhân ra.

Thực ra tối hôm qua nó đã định ăn Nhân Nhân rồi, nhưng trên người Nhân Nhân lạikhí tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Khương Tố Ngôn. sợ ra tay quá sớm sẽ bị Khương Tố Ngôn phát hiện rồi quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm mình gây phiền phức.

Hôm naylại nhịn thêm cả một buổi sáng, nắng chói chang như vậy, lỡ bị cháy nắng thì sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc mặt trời ngả về tây, khí tức của Khương Tố Ngôn trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Nhân Nhân cũng gần như tan hết, Đầu Rong Biển chuẩn bị ra tay với Nhân Nhân, nhưng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp nuốt trọn Nhân Nhân vào bụng thì đã bị Cốbắt tại trận.

"Tôi không phải một con quỷ tốt, tôi không nên nhân lúc quỷ gặp nạn ra tay..." Dưới yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu của Cố Ỷ, Đầu Rong Biển bị yêu cầu phải tự kiểm điểm lại chính mình, nhưng mới được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai câu thì đã bắt đầu khó chịu: "Bà chủ Cố, con người lại can thiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào chuỗi thức ăn của quỷ thì phải không hay lắm không? Cô làm thế sẽ khiến chuỗi thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn của quỷ bị rối loạn đấy!"

Khả năng miệng của Đầu Rong Biển ràng không mạnh bằng ác quỷ bên chỗ Diễm Hồng, lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói liền bị Cố nhanh chóng bắt được hở và phản bác lại: "Đầu tiên thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải sinh vật cái đã."

Đầu Rong Biển bị nghẹn lời, chỉ thể lườm Cố đầy tức tối, lại quay sang nhìn Nhân Nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Miếng thịt béo đến tận miệng, cứ thế bay mất.

Thấy Đầu Rong Biển đã không còn sức chiến đấu, Cố quay sang Nhân Nhân: "Em không sao chứ?"

Nhân Nhân đứng bên cạnh, khẽ gật đầu: "Cảm ơn chị, nhờ chị đến kịp nên em không bị thương gì." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thấy dáng vẻ của cô bé, Cố bỗng thấy nghẹn ngào trong lòng.

Không phải như nói, đã đến trễ rồi. đến quá muộn, Nhân Nhân đã sớm trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hồn ma, bị người ta làm nhục rồi sát hại, chẳng hề đến kịp chút nào cả.

Nhưng Cố Ỷ không để suy nghĩ ấy hiện lên nét mặt,trò chuyện với Nhân Nhân vài câu, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỗng đổi đề tài: "Nhân Nhân, hôm nay chị đã gặp mẹ em."

Nhân Nhân ngẩng đầu lên, trong mắt chất chứa quá nhiều cảm xúc,chút sợ hãi, lại có chút hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng. Cốbiết, đang muốn biết tình hình của mẹ mình hiện giờ ra sao.

Nhưng tình trạng của Diễm Hồng như thế, liệu có thể nói ra không?

Cố không muốn nói với Nhân Nhân, không muốn để biết Diễm Hồng đã làm những gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể phá vỡ hình tượng người mẹ trong lòng Nhân Nhân được.

bỏ qua vài thông tin quan trọng, kể lại tình hình hiện tại củaDiễm Hồng cho Nhân Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe.

"Mẹ em hiện giờ không ổn lắm, sau khi nhận được cuộc gọi của em tối qua, bà ấy trông© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ càng tồi tệ hơn, nhìn qua thì hơi điên loạn."

Cố đoán, đây cũng thể là do sao sau khi nhận cuộc gọi của Nhân Nhân một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày, Lý Diễm Hồng lại ra tay với cậu nam sinh thứ hai. Nghe những ác quỷ từng dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dỗ Diễm Hồng nói thì những kẻ tham gia vào chuyện đó không chỉhai người, còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thứ ba. Thậm chí...khi còn không chỉ ba người.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó, Cố Ỷ đã thấy nghẹn lời. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Nhân Nhân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vẫn tiếp tục: "Bà ấy rất nhớ em, nhớ em lắm."

"Mẹ em... muốn đưa em về nhà."

Vai Nhân Nhân khẽ run lên, trông như sắp khóc, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng kìm nén.

Cố đã gặp Diễm Hồng ba lần, chấp niệm của ta gần như đập thẳng vào mặt cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà ấy chỉ muốn đưa Nhân Nhân về nhà. ta thực ra đã biết Nhân Nhân đã chết, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn luôn hy vọng thể tìm thấy thi thể của con gái mình.

"Bà ấy nói với chị rằng, còn sống thì phải thấy người, đã chết thì phải thấy xác, thế nào... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng muốn đưa em về."

Cố hỏi ra vấn đề mấu chốt nhất của chuyến đi lần này: "Nhân Nhân, thi thể của em đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đâu?"

Nhân Nhân bước lại gần Cố Ỷ, rồi lại đi về phía lan can ven sông. Cố đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bé, bước một bước lên thành lan can bằng đá, nghiêng người nhìn ra bên ngoài.

Nhân Nhân chỉ xuống phía dưới mặt nước: "Thi thể em ngay dưới đó. Khi em tỉnh lại, em đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm ngay trên xác của mình. Em nghĩ em bị người ta ném đến đây. Họ nhét em vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bao tải, bên trong đè rất nhiều đá, còn buộc chặt dây lại. Em từng cố gắng tháo bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tải, ném hết đá đi để nổi lên, nhưng em phát hiện ra mình không thể làmcả."

Khương Tố Ngôn bên cạnh bổ sung:"Nói chung ma quỷ không thể tác động đến những vật thể trong thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới hiện thực. Muốn ảnh hưởng đến thế giới thực, chỉ hai cách: một nhập vào thân xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác, hai dùng hồn lực. nàng ta thì mới chết không bao lâu, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sử dụng hồn lực được."

Cố cho Khương Tố Ngôn điểm tuyệt đối, nói quá chính xác. Nhưng vấn đề là: giờ đã biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị trí thi thể của Nhân Nhân, Cố Ỷ lại không thể báo cảnh sát được.

Giờ gọi điện cho cảnh sát thì biết phải nói thế nào?

Alo, tôi phát hiện ra thi thể của Nhân Nhân rồi sao?

Nếu cảnh sát, việc đầu tiên sẽ bắt ngay.

Lại còn nói mình không liên quan đến vụ án ư? Không liên quan thì sao biết được xác Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân đâu?

Nơi này quả thật rất khó tìm, trừ khi người đã vứt xác, bằng không chẳng ai thể phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện được. Lúc này, Cố Ỷ nảy ra suy nghĩ giống hệt như Trương Gia Hào từng có....

Những người liên quan đến vụ án... tuyệt đối không chỉ mấy cậu nam sinh cấp ba kia.

Chỗ này quá xa trung tâm thành phố, nằm tận vùng ngoại ô. Cố đi taxi đến đây đã mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nửa tiếng, tốn hết bốn mươi tám đồng.

Mấy nam sinh cấp ba kia làm sao đưa xác đến được đây? Chúng không xe, cũng không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vác cả cái bao tải lớn như thế đi gọi taxi. Suy đoán hợpnhất là: hoặctrong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số những kẻ liên quan đến vụ ánmột người lớn xe, hoặc sau khi sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra, mấy đứa trẻ đó đã nói lại với cha mẹ mình, rồi chính cha mẹ chúng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vứt xác.

Cố cảm thấy khả năng thứ hai có vẻ cao hơn.

Cách tốt nhất, thật ra vẫn là nói với Diễm Hồng. Nhưng giờ con ác quỷ kia chắc chắn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẩn trốn, không muốn chạm mặt Khương Tố Ngôn thêm lần nào nữa. Cố Ỷ cũng không tự tin rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình thể chặn được Diễm Hồng, ngay cả cảnh sát còn chưa bắt được, thì làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng ấy?

Cốnghĩ một lúc rồi hỏi Nhân Nhân xin cách liên lạc với mẹ bé, thử dùng điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình để gọi.

Kết quả cũng dễ đoán: hoàn toàn không gọi được. Hiện giờ Diễm Hồng đang trốn chạy, chắc chắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang theo điện thoại bên mình, nếu không thì đã sớm bị định vị rồi bắt về quy án.

Cố nhớ lại tối qua Nhân Nhân thể gọi điện được cho mẹ, bèn lấy tập đề ôn thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong cặp ra. Đề hôm nay thi xong rồi,vài trang cũng chẳng sao. Cô định bắt chước hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, làm một chiếc điện thoại bằng giấy để gọi choDiễm Hồng.

Nhưng còn chưa kịp bắt đầu, đã bị Khương Tố Ngôn cắt ngang: "Loại điện thoại này, nếu nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm Hồng không mối liên kết đủ sâu thì không gọi được đâu."

Cố thức ngẩng đầu nhìn Nhân Nhân. Hiện tạithật sự không muốn để Nhân Nhân gọi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ mình, sợ rằng trong lúc gọi, con ác quỷ giỏi miệng lưỡi kia lại xuất hiện, dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dỗ được cả Nhân Nhân thì hỏng bét.

Nhân Nhân chỉ mộtbé, thậm chí còn chưa đến tuổi trưởng thành, hiện tại lại chẳng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đượcnhiều, cả linh hồn cũng mơ hồ hồ. Trong tình trạng thế này sẽ rất dễ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lừa gạt. Dù Cố Ỷ có đứng cạnh quan sát, chỉ cần sẩy một chút chuyện cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, muốn giành lại điện thoại cũng không kịp.

Cố không muốn mạo hiểm chuyện này. Dù vừa mới bị ác quỷ kia làm cho rùng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong.

hiểu rõ, chuyện này hiện tại chỉ thể dựa vào chính mình.

Giờ đã biết vị trí thi thể của Nhân Nhân, Cố chuẩn bị quay về. Nhưng trước khi rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại quay sang đe dọa một trận với Đầu Rong Biển: "Nhân Nhân tạm thời sẽ lại đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tốt nhất là anh phải đảm bảo được an toàn. Nếu chuyện gì... thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đừng mong yên thân. Hiểu chưa?"

Đầu Rong Biển gật đầu như giã tỏi: "Hiểu rồi!" Thật ra cũng chẳng muốn hiểu lắm, nhưng liếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Khương Tố Ngôn đứng cạnh Cố Ỷ, chỉ thể "hiểu".

Cố cũng từng nghĩ đến chuyện đưa Nhân Nhân về cửa tiệm vàng mã, nhưng trong cuốn sổ tay mỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần Nam đưa cho cô viết sao quỷ lại muốn nhập vào thân thể người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống. Nói chung, trừ khi một con quỷ mạnh tới một mức độ nhất định, nếu không thì không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời xa thi thể của mình quá xa được. Khoảng cách thời gian đều có giới hạn nghiêm ngặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nếu vượt quá giới hạn đó, sẽ bắt đầu tiêu hao hồn lực. Trước đó Nhân Nhân từng đến cửa tiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để làm một vụ giao dịch, lại còn đi xa thế này, hồn lực đã trạng thái tổn thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm trọng. Nếu còn tiếp tục dẫn đi đâu nữa, chưa biết chừng sẽ tan biến hồn phách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn.

Nếu nhập vào ai đó thì lại khác, thể đi bất cứ đâu, không còn bị giới hạn bởi khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách với thi thể.

Đầu Rong Biển Nhân Nhân giống nhau, đều chưa mạnh đến mức đó, chỉ thể ngoan ngoãn ở gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thi thể của mình.

Cố dặn xong xuôi, chuẩn bị rời khỏi gầm cầu để trở về cửa tiệm vàng mã. bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi bóng tối dưới cầu, đi ra ngoài. Lúc này mặt trời đã ngả về Tây, sắp lặn hẳn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn lại chút ánh chiều vương trên mặt đất.

Ngay lúc đó, Nhân Nhân chợt cất tiếng gọi: "Chị..."

"Làm sao vậy? Đừng sợ, không dám bắt nạt em đâu." Khoảnh khắc này một người một quỷ, một đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong ánh chiều tà, một đứng trong bóng tối, ranh giới ràng như khoảng cách giữa sự sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái chết.

Nhân Nhân chạy nhỏ hai bước về phía trước, nhưng vẫn không bước vào ánh nắng.

bé khẽ lắc đầu rồi mới cất tiếng: "Lần trước em nói với chịem còn một tâm nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa thực hiện được. Thật ra điều ước đó chính là... em muốn gặp mẹ em. Chị thể... có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giúp em gặp mẹ một lần được không? Em muốn về nhà... em bằng lòng dâng hết phần hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực còn lại cho chị."

Cố quay người, bước ngược lại hai bước, từ trong ánh hoàng hôn bước vào vùng tối, rồi ôm chầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy Nhân Nhân.

Nước trên người Nhân Nhân ào ào thấm ướt cả người Cố Ỷ. Nhân Nhân muốn lùi ra sau, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Cố ôm chặt không buông.

Hai người họ cao gần bằng nhau, nhưng Cố vẫn nhỉnh hơn một chút. Nhân Nhân nghe thấy giọng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang lên từ phía trên đầu mình: "Nhân Nhân, đừng nói những lời như thể đang giao dịch. Đây không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải giao dịch, chị tự nguyện giúp em. Em sẽ được về nhà, nhất định sẽ được, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ giúp em."

Nhân Nhân nhịn một lúc, rốt cuộc vẫn không nhịn được, nước mắt trào ra rồi òa lên khóc: "Chị ơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm ơn chị... cảm ơn... Em, em thật sự rất nhớ mẹ... nhưng em sợ sẽ làm mẹ hoảng sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không muốn để mẹ thấy mình thành ra như thế này..."

"Nhân Nhân, mẹ em sẽ không sợ đâu. Tối qua ấy đã nói rồi,ấy không sợ. So với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc thấy em thành ra thế này, điều ấy sợ hơn chính mất đi em."

Nước mắt Nhân Nhân thấm ướt bờ vai Cố Ỷ. Khoảnh khắc ôm lấy Nhân Nhân, Cố cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng, người mình đang ôm không phải người sống, một con quỷ thực sự. Nhân Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lạnh, toàn thân toát ra hơi lạnh, như đang ôm một tảng băng, lại còn không ngừng từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọt nước lạnh thấu xương thấm vào người cô...

Nhưng Cố vẫn muốn ôm lấy bé. Từ Khương Tố Ngôn, Cố biết rằng những ma quỷ rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích hơi ấm của người sống, chúng cũng khao khát được ấm áp.

Những Cố thể cho Nhân Nhân không nhiều, nhưng ít nhất, cái ôm này thể trao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

Nhân Nhân trong tiếng khóc, kể ra nguyện vọng giản dị nhất, bình thường nhất của mình – một nguyện vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày mất đi không thể hoàn thành: về nhà.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Cố chợt dấy lên một chút ghen tị với Nhân Nhân. đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở thành quỷ nhưng vẫn còn nơi để quay về, vẫn một mái nhà.

Còn bản thân cô, đã chẳng còn nhà nữa rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc