GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31: Lâu rồi không gặp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

"Lúc chúng ta tới nơi, trán ấy lấm tấm mồ hôi, hơi thở không đều, thậm chí còn có dấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu kiệt sức. khi đó vừa mới gọi điện cho ấy, chưa nói được bao lâu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúp máy, chứng tỏ tình huống lúc đó thật sự rất khẩn cấp. Sau đó, chắc chắn ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy một đoạn, còn có thể đã giằng co với Diễm Hồng. Theo tài liệu trước đó, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng học cận chiến từ nhỏ, lẽ nhờ vậy lần này mới may mắn thoát nạn."

Trương Gia Hào vừa đi vừa phân tích với nữ cảnh sát, sau khi đánh dấu mấy điểm then chốt thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới giao lại tài liệu cho ấy.

Trong lúc anh đang đi, một đồng nghiệp khác tiến lại gần, đưa cho anh một chiếc áo khoác cảnh phục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương Gia Hào mặc vào xong mới đẩy cửa phòng thẩm vấn bước vào.

Trong phòng thẩm vấn, trên chiếc "ghế sám hối" mọi người vẫn hay đùa giỡn gọi thế, đang ngồi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu nam sinh khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, một học sinh trung học còn rất trẻ.

Hai tay cậu bị còng vào ghế, đôi mắt hơi đỏ, như vừa mới khóc.

Trương Gia Hào bước vào, đứng trước chiếc bàn đối diện "ghế sám hối", cầm sổ ghi chép lên xem qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài dòng, rồi đặt lại xuống bàn.

"Đã nghĩ kỹ xem sẽ nói với bọn tôi thế nào chưa?"

Vừa nghe câu hỏi, cậu nam sinh liền kích động: "Tôi đã nói rồi! Tôi hoàn toàn không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân cả! Cậu ấy mất tích, các người đi tìm cậu ấy đi! Tìm tôi làm gì!"

Trương Gia Hào chẳng bị sự kích động của cậu làm ảnh hưởng chút nào, anh rất bình tĩnh nhắc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai cái tên. Khi thấy cậu ta sững người, anh mới tiếp tục: "Hai người đó đã bị mẹ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân Diễm Hồng sát hại man. Như cậu đã biết một người trong số họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết cách đây không lâu, còn hôm nay, người còn lại cũng không thoát được. Bọn tôi tìm đến cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước Diễm Hồngđể bảo vệ cậu. Nếu không, cậu ngoài kia thì giờ cũng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, bị ta giết rồi."

"Tốt nhất cậu hãy nói thật, còn ai tham gia vào việc sát hại Nhân? Mấy người đã chôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy đâu?"

Ánh mắt cậu trai lóe lên sự trốn tránh, nhưng vẫn ngoan cố như vịt chết vẫn còn quẫy: "Mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tôi không hiểu! Tôi muốn về nhà! Tôi vẫn trẻ vị thành niên! Mấy người không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối xử với tôi như thế! Tôi muốn gặp mẹ! Gặp bố tôi!"

Trương Gia Hào nhắm mắt lại, cúi đầu, bất giác đưa tay bóp trán. Anh đã vất vả vụ án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củaDiễm Hồng và Lý Nhân suốt mấy ngày nay, mấy đêm liền không chợp mắt. Khó khăn lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mớichút tiến triển, đối phương lại không chịu hợp tác như thế.

Anh cố nhịn, nhưng cuối cùng không nhịn được nữa. Mắt anh trợn to, bàn tay to lớn đập mạnh xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm chắn nhỏ trước ghế sám hối phát ra một tiếng "rầm" lớn. Anh hét to tên cậu trai trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt.

Sau đó, từng câu từng chữ của anh như đạn liên thanh bắn ra, nước bọt văng cả lên mặt cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai kia.

"Cậu tưởng tôi muốn bảo vệ cậu à?! Loại cặn như cậu, tôi chỉ mong ném ra ngoài để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm Hồng tự tay xử lý! Nhưng đây không phải là xã hội lấy bạo chế bạo! Cả cậu lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm Hồng đều phải chịu sự phán xét của pháp luật! chưa đủ mười tám, nhưng cậu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá mười bốn tuổi! Tôi sẽ đưa cậu ra trước mặt thẩm phán, để ông ta quyết định cậu phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi bao nhiêu năm!"

"Người tôi cần bảo vệ không phải cậu! Nhân! Loại cặnnhư cậu, đừng nóimẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân, ngay cả tôi cũng muốn trực tiếp..."

"Đội trưởng Trương, bình tĩnh lại!"

"Đội trưởng Trương, có camera giám sát đấy!"

Trông Trương Gia Hào lúc đó như muốn lao lên đánh cậu trai kia một trận. Nhưng chưa kịp ra tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đã bị các cảnh sát khác giữ lại. Trương Gia Hào một cảnh sát rất giỏi, nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính khí nóng nảy không ít lần suýt bị đuổi việc.

Sau khi được kéo lại, Trương Gia Hào dần bình tĩnh, tiếp tục thẩm vấn thêm vài câu, nhưng cậu trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia vẫn ngoan cố không chịu khai.

Loại trẻ con này còn khiến Trương Gia Hào thấy phiền phức hơn cả người lớn.

Chúng dựa vào việc mình còn nhỏ, còn chưa đủ tuổi thành niên, tưởng rằng pháp luật không làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lại còn tin vào cái gọi "nghĩa khí huynh đệ", cho rằng khai ra người khácphản bội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên nhất quyết không chịu nói thật.

"Không thấy quan tài thì không đổ lệ."

Trương Gia Hào nhanh chóng tra hỏi chi tiết về ngàyNhân gặp chuyện, từ việc cậu trai lúc mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờđâu, đi với những ai... chỉ cần một hở, anh lập tức tóm lấy.

Chỉ cần đụng đến chuyện liên quan một chút, cậu thiếu niên kia sẽ lập tức nói: "Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền giữ im lặng."

Hoặc không thì lại là: "Tôi không nhớ nữa."

Điều đó gây ra rất nhiều khó khăn cho quá trình thẩm vấn của phía Trương Gia Hào. Thế nhưng Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Gia Hào vốn lão luyện, giàu kinh nghiệm, cuối cùng vẫn moi ra được manh mối từ mấy câu trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời ít ỏi kia: "Đi."

Vừa ra khỏi cửa, Trương Gia Hào lập tức dẫn theo một nhóm người tiếp tục đi điều tra. Họ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định phải tìm được những người còn lại trước khi Lý Diễm Hồng ra tay.

Đám cảnh sát này gần như đã lật tung cả thành phố Lễ Phong lên vẫn chưa tìm thấy tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích của Lý Nhân. Điều đó chứng tỏ thi thể Nhân tuyệt đối không nằm trong nội thành Lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phong. Nhưng cũng phải nghĩ đến, chỉ một nhóm học sinh cấp ba, làm sao thể mang xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi quá xa được? Câu trả lời rõ ràng: nếu không phải họ giấu kỹ, thì chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người lớn giúp sức, mang thi thể đi xa chôn giấu nơi nào đó.

"Điều tra! Tiếp tục điều tra! Đừng tha cho cả phụ huynh của thằng nhóc trong kia và hai đứa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết! Điều tra xem hôm Nhân mất tích họ đã làm gì!"

"Cả mộtkhốn kiếp."

Trương Gia Hào không nhịn được chửi thề.

Bên phía anh thì tiến triển chẳng ra sao, nhưng bên Cố lại chút khởi sắc.

Sau khi Cố lên xe buýt, cô mới chợt nhớ ra một chuyện: tối hôm qua, Nhân Nhân đã truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho một nửa hồn lực. Vậy bây giờ con làm sao chống lại Đầu Rong Biển đây? Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Rong Biển vốn đã muốn đuổi Nhân Nhân đi từ trước rồi, hồi đó còn đánh không lại mà đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm cách tống cổ con đi, bây giờ Nhân Nhân mất đi một nửa hồn lực, lỡ như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh lại, chẳng phải sẽ bị Đầu Rong Biển nuốt sống sao? Không được.

Cốrất thích Nhân Nhân, thật sự không muốn thấy con bé sau khi chết rồi còn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu cảnh hồn phi phách tán, trở thành dinh dưỡng cho ma quỷ khác.

còn nhớ Đầu Rong Biển từng nói mình sống phía tây ngoại ô thành phố, gần con sông hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành. Cốlập tức lấy điện thoại tra cứu một chút, không do dự nữa, đợi xe buýt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trạm tiếp theo xuống xe luôn, rồi vẫy một chiếc taxi.

Cô không rõ chính xác Đầu Rong Biển đâu phía tây, chỉ đưa tài xế một địa chỉ gần đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một công viên khu vực ấy.

Trên đường đi, Cố vừa dùng điện thoại tra tin đồn về thành phố Lễ Phong, xem nơi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vùng hung địa; vừa tỏ ra nhưtình trò chuyện với bác tài, thực chất từng câu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhằm moi móc tin đồn về phía tây.

Bác tài đúng người lăn lộn đường phố lâu năm, chẳng bao lâu đã nói chuyện rôm rả: "Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vậy chứ phía tây đúng vài lời đồn đấy. Tôi nghe nói chỗ sông hộ thành đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi thêm một chút đến một bãi tha ma. Thời cổ đại, thành phố Lễ Phong đâu lớn thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, chỗ đó cũng là vùng ven. Ngày xưa mạng người rẻ lắm, người chết đến tiền chôn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có, cứ quấn cái chiếu rơm rồi ném vào bãi tha ma thôi."

"Đến tận bây giờ, chỗ đó vẫn âm u rờn rợn, buổi tối chẳng ai dám bén mảng lại gần đâu." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cố bật cười: "Bác tài, bác cứ đưa cháu đến đó đi. Không giấu bác, cháu người chuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi thu thập phong tục tập quán, vốn rất về những chuyện thần quái kỳ dị thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này."

Bác tài đạp ga, cho xe lên đường cao tốc: "Được thôi."

Mất hơn nửa tiếng, xe mới đến nơi. Bác tài chỉ tay lên QR dánsau lưng ghế ngồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo giá: "Bốn mươi tám."

Khóe miệng Cố Ỷ giật giật, nhưng vẫn quét thanh toán rồi mới xuống xe.

Cô lập tức ghi sổ nợ cho Đầu Rong Biển, xách túi chuẩn bị đi tìm nó.

"Vợ ơi, chị biết Đầu Rong Biển đâu không?"

Cố Ỷ đã quen miệng gọi Khương Tố Ngôn "vợ" từ lâu, giờ cũng thuận miệng nói luôn như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cô nghĩ bụng, nếu Khương Tố Ngôn không biết tìm nó ở đâu, thì chắc mình lại phải đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần Nam mua cách rồi.

Khương Tố Ngôn chui ra từ cái bóng của Cố Ỷ, trên mặt mang vẻ không vui.

Cố cứ tưởng nàng không thể cảm nhận được vị trí của Đầu Rong Biển, đang định an ủi vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu thì Khương Tố Ngôn bỗng mở miệng: "Phu quân, sau này nàng đừng đến chỗ vừa rồi nữa, nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó khiến ta thấy rất khó chịu."

Cố ngẩn ra một lúc mới nhận ra nơi nàng nhắc đến đồn cảnh sát. Trước đây đọc truyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc sách, cô từng thấy nói rằng đồn cảnh sát khắc tinh của ma quỷ, chúng không dám làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càn trong đó, không ngờ lại thật.

"Nơi đó dương khí quá nặng, ta không thích."

Tuy nhiên cũng không đến mức gọi khắc tinh, chỉ khiến Khương Tố Ngôn thấy khó chịu thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cũng nàng là đại quỷ nghìn năm, chứ nếutiểu quỷ thì chưa biết chừng đã bị đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy mất rồi.

Cố gật đầu, miệng thì nói: "Em sẽ cố tránh chỗ đó, nhưng nếu họ tìm em thì em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết cách. Chị thể hiểu đồn cảnh sát giống như nha môn, quan sai gọi em đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không thể không đi."

Khương Tố Ngôn cũng hiểu được, chỉ cần Cố đồng ý tránh đi được.

Chuyện này vừa lắng xuống, Khương Tố Ngôn vung tay áo một cái, dưới đất liền hiện ra một mũi tên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

mũi tên thật sự, kiểu "→" như vậy. còn rất nhiều mũi tên "→", "→", "→", liên tục nối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền nhau tạo thành một dấu hiệu dẫn đường. Cảm giác chẳng khác hiệu ứng chỉ đường trong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 game thực tế ảo.

Cố Ỷ đi theo hướng các mũi tên, mỗi lần bước qua một mũi tên thì nó sẽ biến mất.

Đâytính kiểu "cyberpunk linh dị" không nhỉ?

vừa đi theo các mũi tên, vừa mang theo Khương Tố Ngôn, đi khoảng mười phút thì tới một nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh sángvẻ đặc biệt hơn hẳn. đó đúng khác biệt so với những chỗ khác, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt Cố Ỷ, tỏa ra làn hắc khí dày đặc.

Nơi ấy nằm sát bên sông hộ thành, cạnh đó lối đi bộ, nhưngràng đã lâu không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửa chữa, mặt đường cao su của đường chạy đã bong tróc, lồi lõm đầy chỗ.

Cố lần theo chỉ dẫn, tiếp tục đi đến dưới một cây cầu.

Ánh nắng bị cây cầu che khuất hoàn toàn, không lọt xuống một tia nào. Ngay khoảnh khắc bước vào gầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu, Cố ràng cảm nhận được nhiệt độ tụt xuống hẳn.

Sau một ngày vật lộn, giờ đã khoảng năm giờ chiều. Nhưng sắp vào mùa nên trời vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng, thời tiết vẫn oi nóng.

Chỉ vừa bước vào gầm cầu Cố Ỷ đã cảm thấy sự âm u quen thuộc, bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn có Khương Tố Ngôn, người vốn đã khiến không khí xung quanh lạnh đi nhiều, nhưng giờ cộng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gầm cầu âm u càng khiến nhiệt độ giảm mạnh.

biết mình tìm đúng chỗ rồi. Không chỉ khí lạnh hẳn xuống; không chỉ dấu chỉ dẫn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khương Tố Ngôn đã từ mũi tên "→" chuyển thành hình "☆"; còn đã nhìn thấy Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Rong Biển.

Nó đang ngay trước mắt, đang giơ tay bóp cổ Nhân Nhân, nước từ người Nhân Nhân rơi xuống, nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng gom lại thành một vũng dưới chân cầu.

Cốthấy Đầu Rong Biển, thìcũng nhìn thấy cô.

quay đầu quan sát một lúc, rồi lại quay sang nhìn Nhân Nhân, trong lòng dường như đã hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra điều đó.

Cố nở nụ cười hoàn hảo với nó: "Lâu rồi không gặp ha."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bị Ép Thừa Kế Vợ, Bị Ép Thừa Kế Vợ Linh dị, truyện Linh dị hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Bị Ép Thừa Kế Vợ full, Bị Ép Thừa Kế Vợ online, read Bị Ép Thừa Kế Vợ, Phong Thính Lan Bị Ép Thừa Kế Vợ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Bị Ép Thừa Kế Vợ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc