GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 190: Ta lại không có cầu xin nàng ta

Đã copy!
Trước
#1 Tân Văn mau tới sủng ái ta #2 Phiếu phiếu có thể ném lên #3 Không yêu cũng thỉnh không cần hắc #4 Người bệnh pha lê tâm thời kì cuối #5 Sách mới nhiều hơn duy trì nha #6 Ta là kiếm linh của Thiên Khuyết Kiếm #7 Một giây biến nữ xứng #8 Ngươi lại run nàng liền đã chết #9 Yêu cầu chính mình đi đoạt lấy #10 Ta đổi ý không được sao #11 Trung thu thật vui vẻ #12 Có thể hay không lấy thân báo đáp #13 Tiêu đề nhất định phải thật dài #14 Đuổi ở cuối cùng đổi mới #15 Quốc khánh cần thiết hải lên #16 Làm an tĩnh tiêu đề #17 Đêm hôm khuya khoắc hảo đổi mới #18 Người không biết xấu hổ chính là thiên hạ vô địch #19 Dễ quên mặt chính là bệnh #20 Biến thái phát rồ #21 Ta là cái đứng đắn tiêu đề #22 Biến sắc mặt cùng biến thiên giống nhau #23 Ly Hồn thạch #24 Bách Lý gia đại tiểu thư #25 Có thể không biết xấu hổ như vậy #26 Ai dám cùng ta so? #27 Dị tượng #28 Không biết đặt cái tiêu đề gì #29 Không bao giờ có chuyện miễn phí! #30 Nghĩ ta sợ ngươi sao #31 Chính mình ngã còn trách ta? #32 Ngươi vì cái gì muốn giúp ta #33 Lão tử đã sớm muốn chết #34 Chúng ta đã từng yêu nhau #35 Không thích kẻ khác không biết xấu hổ hơn ta #36 Không nhìn lầm ta đã thêm càng #37 Bất quá tiết không có tiêu đề #38 Soái!??? #39 Sát trận #40 Muốn chết một chút bình tĩnh một chút #41 Vì cái gì đối xử với ta như vậy #42 Nàng không có cái quyền lợi kia #43 Chấp nhất giết nàng như vậy #44 Nam chủ bị nhốt trong phòng tối #45 Ta tin ngươi là bệnh tâm thần #46 Âm ngưng hoa #47 Một ngày nào đó sẽ biết #48 Dung Chiêu nên là xuẩn xuẩn #49 Gặp loli là làm sao #50 Gà mờ loli hố người #51 13378 #52 Giao dịch thêm lượng không tăng giá #53 Luyện thành kỹ năng chạy trốn mau #54 Này là người sao? #55 Nuôi một tiểu loli làm sủng vật #56 Mỹ nhân chúng ta yêu nhau đi! #57 Nhóm chúng ta bị ngươi ăn #58 Thật sự là không thể tưởng được #59 Ta đóng vai ác cho thật tốt #60 Tinh phân ra cái quỷ gì a #61 Ta có khi nào sợ hãi không #62 Kia tuyệt đối là ngoài ý muốn #63 Không cùng một cốt truyện #64 Dung Chiêu sao ngươi không uống thuốc đi #65 Mong ước hai ngàn năm của nàng #66 Cái kia nha ta lừa gạt ngươi #67 Chia tay trong vui sướng #68 Tàn thứ phẩm #69 Đau đầu quá không nghĩ được ra cái tiêu đề a #70 Hôm nay thực lạnh muốn giữ ấm #71 Leng keng leng keng #72 Tiêu đề xinh đẹp như hoa #73 Đánh nhau ở sơn động #74 Ta thuần túy là đang nói chuyện phiếm với nàng #75 Không thích nhìn lại không muốn làm #76 Vậy chờ nàng chết rồi chém #77 Vừa nói tùy ta mà? #78 Chứng cớ đâu? #79 Lâm Châu Sở gia #80 Gặp lại Đông Phương Cảnh #81 Dùng tiểu loli kia up hiếp nàng? #82 Đuổi giết #83 Muốn biết? Cầu ta a~ #84 Phong ấn ác thú núi Linh Tư #85 Tiểu Hoa ngươi phải thủ tiết vì ta #86 Chỗ nào nhiều trùng hợp như vậy #87 Linh thú biến dị? #88 Mãnh thú gia phả ghi lại #89 Linh La gặp nạn #90 Truyền tống phù #91 Giết Bì Lễ thú #92 Linh thú thích ăn điểm tâm #93 Dung Chiêu mất tích #94 Chuyện chưa yên sóng gió lại đến #95 Nguyên nhân linh khí suy kiệt #96 Để nàng hủy #97 Sẽ không làm ngươi vây ở này #98 Kết cục trăm triệu lần không đoán được #99 Trấn Hồn đại lục #100 Vẽ cho chính mình một bức #101 Cô gia, tiểu thư đang đợi người #102 Nhất định phải chết ở trong lửa #103 Ta thích xen vào chuyện của kẻ khác đấy #104 Tự bạo thăng cấp??? #105 Bởi vì phục hồn sáo #106 Vì mục đích của chính mình #107 Nhưng ta là người xấu a #108 Tựa như chưa bao giờ tồn tại #109 Địa phương có đi mà không có về #110 Luận tính đa dụng của Thần Khí #111 Đi dạo #112 Bi kịch bị linh thú đuổi #113 Chủy thủ có thể tổn thương đến hắn #114 Ta rất nhanh sẽ đuổi kịp #115 Nơi này không có Khuyết Cửu #116 Ta thật sự sợ hãi a #117 Các ngươi sẽ ăn ta sao? #118 Yết kiến Thành chủ A Hắc ma thành #119 Không ngại nhiều thêm một cái #120 Ác nhân đệ nhất, tin hay không? #121 Tặng cho ta làm sính lễ a #122 Ta nói nó là nó chính là #123 Người muốn giết ta rất nhiều #124 Không nên tồn tại #125 Nàng còn đang đợi ta #126 Vì sao để ý hắn như vậy? #127 Thời gian ngưng đọng #128 Truy đuổi #129 Đem chính mình đẩy vào tuyệt cảnh #130 Gia Gia trẻ tuổi? #131 Khởi điểm cùng chung điểm giao hội #132 Tụ hồn đồ Cấu tạo thế giới #133 Phát hiện ngươi càng ngày càng ngốc #134 Không muốn nhớ lại #135 Cả đời tai nạn #136 Chương 136 #137 Rốt cuộc cũng đến ngày này #138 Giúp ta giết Độ Sa #139 Chương 139 #140 Nàng là người uyển chuyển #141 Là thực vật hay linh thú? #142 Hiểu lầm #143 Thổ hào dùng Thần Khí tặng người #144 Giao lưu với thú thật sự khó nha #145 Cảm giác nuôi sủng vật #146 Chém luôn là tốt rồi #147 Cái gì cũng có thể #148 Thời điểm không còn xa #149 Thành quỷ cũng không buông tha ngươi #150 Mục đích của ta chưa từng đổi #151 Hình như ngươi biết rất nhiều #152 Thật sự tặng Thần Khí cho người #153 Hậu duệ #154 Chạm mặt #155 Đại ma đầu Bách Lý Vu Hoan #156 Giáo huấn một chút là đủ rồi #157 Y nha y nha nha hắc nha #158 Hôm nay hình như có chút lạnh lùng #159 Vận khí kém như giẫm phải phân #160 Gặp nhau là có duyên bạn bè #161 Mang ơn đội nghĩa cảm tạ #162 Bầu phiếu #163 Chương 163 #164 Nhìn người ta đi chịu chết #165 Ta chỉ là đánh cái cách khác #166 Đánh nhau là phải mang theo Dung Chiêu #167 Ta có thể mang các ngươi đi #168 Sở cô nương tiên tư trác tuyệt #169 Ta nói lý khi nào? #170 Sờ Kiếm Linh thật thoải mái #171 Người thông minh sống không lâu #172 Long Tuyền của Thanh Dương gia #173 Ta đã sớm vạn kiếp bất phục #174 Buông cô nương kia ra để cho ta tới #175 Bận #176 Tim đập loạn #177 Mở cửa #178 Thêm một tầng phòng hộ #179 Mộ đám rắn tinh bị bệnh #180 Trong mắt họ chỉ có đối phương #181 Coi người ta thành đồ ăn #182 Tám con rắn biến thành tám con rồng #183 Khế ước linh hồn #184 Đầu óc có khả năng là hỏng rồi #185 Tính đến chuyện lời lãi #186 Huyết khế có thể khế ước vạn vật #187 Thuận đường đi chung #188 Thùng rác Thiên Khuyết Kiếm #189 Đêm hôm nhảy loạn cái gì #190 Ta lại không có cầu xin nàng ta #191 Vậy mà bị nam nhân coi trọng #192 Nó bò ra từ bụng thú #193 Người ta là bị cưỡng bách #194 Khốn Long Trận #195 Cứu Linh La #196 Mỹ nhân #197 Xảy ra chuyện gì mà hắn không biết #198 Cho nên lựa chọn tự sát đi #199 Có tin ta chém chết ngươi không #200 Bị bổ quá mức
Tiếp
Edit: Nại Nại

___

"Ta giúp cô nương thanh toán tiền, thanh kiếm này không biết có phải là của ta rồi hay không?" Đứng ở trước mặt Vu hoan, đúng là hai nữ tử lúc trước kia quay lại.

Vu Hoan liếc nhìn Thiên Khuyết Kiếm một cái, bình tĩnh gật gật đầu: "Của ngươi."

Thiên Khuyết Kiếm: "..." Nó liền như vậy đổi chủ?

Nữ tử cười khẽ: "Cô nương có thể giải trừ khế ước không?"

"Không thể."

"Người này làm sao vậy? Tỷ tỷ ta giúp ngươi thanh toán tiền, thanh kiếm này chính là của tỷ tỷ ta, ngươi không giải trừ khế ước, tỷ tỷ ta chẳng phải là giúp trắng ngươi trả tiền?"

Vu Hoan khoanh tay trước ngực, cười như không cười nhìn nàng ta liếc mắt một cái: "Ta lại không có cầu xin nàng ta giúp ta trả tiền, nàng ta muốn thanh kiếm kia, ta cũng đưa cho nàng ta, chuyện khế ước, chính là chuyện của ta."

Thôi Tâm Nhụy phẫn nộ trừng mắt Vu Hoan: "Sao ngươi lại không biết xấu hổ như vậy?"

Thôi Tâm Nhã nhanh chóng giữ chặt Thôi Tâm Nhụy đang sắp bạo tẩu: "Thôi được rồi, cô nương này cũng không giống như là không có chút tiền lẻ ấy, ta chỉ là nhìn thấy thanh kiếm này thích vô cùng. Là do ta đường đột, thanh kiếm này trả lại cho cô nương, cô nương cũng không nên lấy ra cầm loạn, bị người ta nhớ thương thì không tốt đâu."

Nói liền trả Thiên Khuyết Kiếm lại cho Vu Hoan.

Khóe miệng Vu Hoan nở nụ cười lạnh, người vây quanh xem diễn không ít, nghe xong lời nàng ta nói, không ít người nhìn Thiên Khuyết Kiếm không chớp mắt.

Nữ tử này tính kế cũng rất hay đó, quả nhiên không thể trong mặt mà bắt hình dong.

"Tỷ tỷ!!" Thôi Tâm Nhụy không cam lòng gọi một tiếng.

Thôi Tâm Nhã chỉ là bất đắc dĩ vỗ vỗ tay Thôi Tâm Nhụy: "Đừng làm loạn nữa, nhanh chóng về nhà thôi, trong nhà còn có người chờ."

Bấy giờ Thôi Tâm Nhụy mới không tình nguyện hừ lạnh với Vu Hoan một tiếng, lôi kéo Thôi Tâm Nhã nhanh chóng rời đi.

Vu Hoan bĩu môi, chậm rì rì đi theo hai người kia đến Thôi phủ.

Bên ngoài Thôi phủ treo hồng lụa, một bộ dáng muốn làm hỉ sự.

Thôi gia là nhà giàu trong thị trấn nhỏ này, bởi vì trong đó có một đứa con gái gả cho một Vực Sử trong Phần Thiên Vực, cho nên Thôi gia ở đây, tương đương với thổ hoàng đế.

Vu Hoan ở bên ngoài Thôi gia đứng một lúc lâu, đang muốn đi theo vào, trong đầu đột nhiên truyền đến mấy cái tin tức.

Nàng lập tức bỏ ý định đi vào, xoay người ra khỏi trấn nhỏ.

___

Phần Thiên Vực, gia tộc Đông Phương gia.

Trong phòng sang trọng đứng không ít người, nhưng cơ bản đều là nam nhân, nhìn người trên giường lớn.

Người đứng ở đầu là một nam nhân trung niên, một khuôn mặt tuấn tú đen như đít nồi, bên cạnh đứng một phu nhân, hai mắt đỏ rực, có thể thấy được là khóc trong một thời gian rất dài.

"Gia chủ, thân thể của đại tiểu thư không có vấn đề gì, nhưng mà..." Một lão già từ mép giường đứng kên, vẻ mặt rối rắm cùng quái dị: "Như là mấy năm trước..."

"Đừng có dông dài, có chuyện nói thẳng." Đông Phương Minh nghẹn lại lửa giận không có chỗ phát, lão già này dâng lên miệng, đương nhiên trở thành vật hy sinh.

Lão già lau mồ hôi lạnh, nhanh chóng nói: "Trong cơ thể đại tiểu thư có một dòng khí cổ quái, tương tự như mấy năm trước, nhưng lại có điểm không giống."

"Không giống chỗ nào?'

"Này..." Thân hình lão già run lên: "Gia chủ, cái này tại hạ cũng không biết."

Nắm tay Đông Phương Minh đang nắm vang lên âm thanh răng rắc, đôi mắt đều có thể phun ra lửa: "Đi tìm dược sư ở toàn thành về đây cho ta, nhìn không ra Tú Nhi rốt cuộc bị làm sao, ai cũng đều không được sống rời khỏi Đông Phương gia."

Lão già lảo đảo, trong lòng tràn đầy oán trách, cuối cùng là đứa nào không có mắt dám trêu chọc vào vị bảo bối của Đông Phương gia này...

Đông Phương Minh để phu nhân chăm sóc Đông Phương Tú, bản thân dẫn theo hai người ra khỏi phòng.

"Đi điều tra hành tung của Tú Nhi, ta đều phải biết hết tất cả."

"Cần bắt người về không ạ?" Người bên cạnh Đông Phương Minh thật cẩn thận đặt câu hỏi.

Đông Phương Minh cười lạnh một tiếng: "Không cần, một kẻ cũng không giữ."

"Rõ!" Người nọ nhanh chóng lui xuống.

Khi Đông Phương Minh đi đến thư phòng, đột nhiên quay đầu về quản gia vẫn luôn đi theo mình: "Là Phong Lang đưa Tú Nhi về?"

Quản gia sửng sốt, sau đó mới đáp: "Đúng ạ, Phong Lang tự mình đưa về tới. Gia chủ... nếu tiểu thư thật sự phát bệnh?"

Đông Phương Minh trầm mặc: "Tú Nhi có chuyện gì ngay lập tức báo cho ta, chuẩn bị một chút, ta muốn đi gặp vực chủ."

___

Vu Hoan một đường phi nước đại, trên đường còn uy hiếp người qua đường Giáp có ngựa, đưa nàng đến chủ thành Phần Thiên Vực, Định Nam Thành.

Định Nam Thành, Vu Hoan cũng không xa lạ, thậm chí còn rất quen thuộc.

Có một đoạn thời gian, tên của nàng ở nơi đó cũng rất có tiếng tăm.

Ở trong Định Nam Thành chính là vực chủ Phần Thiên Vực cùng với đại gia tộc nổi tiếng trong Phần Thiên Vực. Người thường tiến vào, trước khi trời tối đều phải đi ra ngoài. Cho nên, ở đây không có tồn tại các loại chợ hay khách điếm gì đó.

Vu Hoan vừa đến đúng là buổi tối, cửa thành sớm đã đóng cửa, ngoài thành có một ít người bị đuổi ra.

Thấy Vu Hoan hấp tấp chạy về cửa thành, ai nấy đều lộ ra thần sắc xem kịch vui.

Định Nam Thành cũng dám vào, không biết đồ nhà quê đến từ chỗ nào.

Khi Vu Hoan sắp vọt đến cửa thành, một bóng người đột nhiên chặn Vu Hoan lại: "Cô nương, buổi tối ở Định Nam Thành không thể đi vào, ngươi chờ hừng đông rồi vào!"

Người nọ cũng rất có lòng tốt, nhưng mà bây giờ Vu Hoan làm gì nghe lọt tai nữa, trực tiếp vòng qua người nọ, dừng ở cửa thành.

"Nàng ta muốn làm gì? Cửa thành Định Nam Thành dùng trận pháp, nàng ta không phải muốn phá cửa thành chứ?"

"Nàng ta cũng chỉ là một tiểu cô nương, làm gì có bản lĩnh lớn như vậy. Các ngươi cho rằng cửa thành của Định Nam Thành dùng để trang trí sao?" Có người khinh thường hừ lạnh.

Cửa thành Định Nam Thành nghe nói là dùng một loại gỗ thần chế thành, hơn nữa toàn bộ tường thành còn có trận pháp.

Nếu là dễ dàng cho người ta phá như vậy, những người đại gia tộc đó sao lại ở bên trong Phần Thiên Vực chứ?

Người thủ thành đã sớm phát hiện ra Vu Hoan, thấy nàng thật sự không sợ chết đến gần cửa thành, đều là vẻ mặt quái dị.

Vu Hoan nắm Thiên Khuyết Kiếm chém lên cửa thành, cửa thành phát ra một tiếng vang trầm ổn, trong tầm mắt kinh ngạc của mọi người, theo tiếng mà vang.

"Ong!" Một dòng khí từ tường thành khuếch tán, một số ít người không có phòng bị trực tiếp bị ném bay, cây cối nơi xa xa đồng thời bị chặt đứt ngã rạp.

Chờ mọi người luống cuống tay chân bò dậy, bóng người đứng ở nơi đó đã không thấy bóng dáng.

Người thủ thành bây giờ mới hoang mang rối loạn chạy về phía Phần Thiên Vực.

Đông Phương Minh vừa mới mở ra cửa điện, đã bị người báo tin đụng vào, mặt mày âm trầm càng thêm âm trầm.

"Đông Phương gia chủ." Người nọ thấy rõ người bị hắn đâm vào kia, nhanh chóng quỳ xuống: "Tiểu nhân không nhìn thấy Đông Phương gia chủ, xin Đông Phương gia chủ thứ tội."

"Hoang mang rối loạn còn ra thể thống gì, xảy ra chuyện gì?" Quản gia quát lớn một tiếng.

"Có... Có người mạnh mẽ phá hủy cửa thành, tiểu nhân vội vã bẩm báo vực chủ."

"Hừ, ai?" Cửa thành kia ngàn năm chỉ có một người thành công có thể phá hư, hiện giờ lại nhảy ra đứa thứ hai?

"Là... là một tiểu cô nương."

Đông Phương Minh phất tay, cho người nọ đi vào, người nọ như trút được gánh nặng đi vào cửa điện.

"Gia chủ, chuyện này cần tra không ạ?" Người có thể phá hư Định Nam Thành, nhất định không phải người đơn giản.

Đối với đề nghị của quản gia, Đông Phương Minh chưa nói được, cũng chưa nói không được, việc đó quản gia tự lĩnh ngộ.
#1 Chương 1: Tân Văn mau tới sủng ái ta #2 Chương 2: Phiếu phiếu có thể ném lên #3 Chương 3: Không yêu cũng thỉnh không cần hắc #4 Chương 4: Người bệnh pha lê tâm thời kì cuối #5 Chương 5: Sách mới nhiều hơn duy trì nha #6 Chương 6: Ta là kiếm linh của Thiên Khuyết Kiếm #7 Chương 7: Một giây biến nữ xứng #8 Chương 8: Ngươi lại run nàng liền đã chết #9 Chương 9: Yêu cầu chính mình đi đoạt lấy #10 Chương 10: Ta đổi ý không được sao #11 Chương 11: Trung thu thật vui vẻ #12 Chương 12: Có thể hay không lấy thân báo đáp #13 Chương 13: Tiêu đề nhất định phải thật dài #14 Chương 14: Đuổi ở cuối cùng đổi mới #15 Chương 15: Quốc khánh cần thiết hải lên #16 Chương 16: Làm an tĩnh tiêu đề #17 Chương 17: Đêm hôm khuya khoắc hảo đổi mới #18 Chương 18: Người không biết xấu hổ chính là thiên hạ vô địch #19 Chương 19: Dễ quên mặt chính là bệnh #20 Chương 20: Biến thái phát rồ #21 Chương 21: Ta là cái đứng đắn tiêu đề #22 Chương 22: Biến sắc mặt cùng biến thiên giống nhau #23 Chương 23: Ly Hồn thạch #24 Chương 24: Bách Lý gia đại tiểu thư #25 Chương 25: Có thể không biết xấu hổ như vậy #26 Chương 26: Ai dám cùng ta so? #27 Chương 27: Dị tượng #28 Chương 28: Không biết đặt cái tiêu đề gì #29 Chương 29: Không bao giờ có chuyện miễn phí! #30 Chương 30: Nghĩ ta sợ ngươi sao #31 Chương 31: Chính mình ngã còn trách ta? #32 Chương 32: Ngươi vì cái gì muốn giúp ta #33 Chương 33: Lão tử đã sớm muốn chết #34 Chương 34: Chúng ta đã từng yêu nhau #35 Chương 35: Không thích kẻ khác không biết xấu hổ hơn ta #36 Chương 36: Không nhìn lầm ta đã thêm càng #37 Chương 37: Bất quá tiết không có tiêu đề #38 Chương 38: Soái!??? #39 Chương 39: Sát trận #40 Chương 40: Muốn chết một chút bình tĩnh một chút #41 Chương 41: Vì cái gì đối xử với ta như vậy #42 Chương 42: Nàng không có cái quyền lợi kia #43 Chương 43: Chấp nhất giết nàng như vậy #44 Chương 44: Nam chủ bị nhốt trong phòng tối #45 Chương 45: Ta tin ngươi là bệnh tâm thần #46 Chương 46: Âm ngưng hoa #47 Chương 47: Một ngày nào đó sẽ biết #48 Chương 48: Dung Chiêu nên là xuẩn xuẩn #49 Chương 49: Gặp loli là làm sao #50 Chương 50: Gà mờ loli hố người #51 Chương 51: 13378 #52 Chương 52: Giao dịch thêm lượng không tăng giá #53 Chương 53: Luyện thành kỹ năng chạy trốn mau #54 Chương 54: Này là người sao? #55 Chương 55: Nuôi một tiểu loli làm sủng vật #56 Chương 56: Mỹ nhân chúng ta yêu nhau đi! #57 Chương 57: Nhóm chúng ta bị ngươi ăn #58 Chương 58: Thật sự là không thể tưởng được #59 Chương 59: Ta đóng vai ác cho thật tốt #60 Chương 60: Tinh phân ra cái quỷ gì a #61 Chương 61: Ta có khi nào sợ hãi không #62 Chương 62: Kia tuyệt đối là ngoài ý muốn #63 Chương 63: Không cùng một cốt truyện #64 Chương 64: Dung Chiêu sao ngươi không uống thuốc đi #65 Chương 65: Mong ước hai ngàn năm của nàng #66 Chương 66: Cái kia nha ta lừa gạt ngươi #67 Chương 67: Chia tay trong vui sướng #68 Chương 68: Tàn thứ phẩm #69 Chương 69: Đau đầu quá không nghĩ được ra cái tiêu đề a #70 Chương 70: Hôm nay thực lạnh muốn giữ ấm #71 Chương 71: Leng keng leng keng #72 Chương 72: Tiêu đề xinh đẹp như hoa #73 Chương 73: Đánh nhau ở sơn động #74 Chương 74: Ta thuần túy là đang nói chuyện phiếm với nàng #75 Chương 75: Không thích nhìn lại không muốn làm #76 Chương 76: Vậy chờ nàng chết rồi chém #77 Chương 77: Vừa nói tùy ta mà? #78 Chương 78: Chứng cớ đâu? #79 Chương 79: Lâm Châu Sở gia #80 Chương 80: Gặp lại Đông Phương Cảnh #81 Chương 81: Dùng tiểu loli kia up hiếp nàng? #82 Chương 82: Đuổi giết #83 Chương 83: Muốn biết? Cầu ta a~ #84 Chương 84: Phong ấn ác thú núi Linh Tư #85 Chương 85: Tiểu Hoa ngươi phải thủ tiết vì ta #86 Chương 86: Chỗ nào nhiều trùng hợp như vậy #87 Chương 87: Linh thú biến dị? #88 Chương 88: Mãnh thú gia phả ghi lại #89 Chương 89: Linh La gặp nạn #90 Chương 90: Truyền tống phù #91 Chương 91: Giết Bì Lễ thú #92 Chương 92: Linh thú thích ăn điểm tâm #93 Chương 93: Dung Chiêu mất tích #94 Chương 94: Chuyện chưa yên sóng gió lại đến #95 Chương 95: Nguyên nhân linh khí suy kiệt #96 Chương 96: Để nàng hủy #97 Chương 97: Sẽ không làm ngươi vây ở này #98 Chương 98: Kết cục trăm triệu lần không đoán được #99 Chương 99: Trấn Hồn đại lục #100 Chương 100: Vẽ cho chính mình một bức #101 Chương 101: Cô gia, tiểu thư đang đợi người #102 Chương 102: Nhất định phải chết ở trong lửa #103 Chương 103: Ta thích xen vào chuyện của kẻ khác đấy #104 Chương 104: Tự bạo thăng cấp??? #105 Chương 105: Bởi vì phục hồn sáo #106 Chương 106: Vì mục đích của chính mình #107 Chương 107: Nhưng ta là người xấu a #108 Chương 108: Tựa như chưa bao giờ tồn tại #109 Chương 109: Địa phương có đi mà không có về #110 Chương 110: Luận tính đa dụng của Thần Khí #111 Chương 111: Đi dạo #112 Chương 112: Bi kịch bị linh thú đuổi #113 Chương 113: Chủy thủ có thể tổn thương đến hắn #114 Chương 114: Ta rất nhanh sẽ đuổi kịp #115 Chương 115: Nơi này không có Khuyết Cửu #116 Chương 116: Ta thật sự sợ hãi a #117 Chương 117: Các ngươi sẽ ăn ta sao? #118 Chương 118: Yết kiến Thành chủ A Hắc ma thành #119 Chương 119: Không ngại nhiều thêm một cái #120 Chương 120: Ác nhân đệ nhất, tin hay không? #121 Chương 121: Tặng cho ta làm sính lễ a #122 Chương 122: Ta nói nó là nó chính là #123 Chương 123: Người muốn giết ta rất nhiều #124 Chương 124: Không nên tồn tại #125 Chương 125: Nàng còn đang đợi ta #126 Chương 126: Vì sao để ý hắn như vậy? #127 Chương 127: Thời gian ngưng đọng #128 Chương 128: Truy đuổi #129 Chương 129: Đem chính mình đẩy vào tuyệt cảnh #130 Chương 130: Gia Gia trẻ tuổi? #131 Chương 131: Khởi điểm cùng chung điểm giao hội #132 Chương 132: Tụ hồn đồ Cấu tạo thế giới #133 Chương 133: Phát hiện ngươi càng ngày càng ngốc #134 Chương 134: Không muốn nhớ lại #135 Chương 135: Cả đời tai nạn #136 Chương 136 #137 Chương 137: Rốt cuộc cũng đến ngày này #138 Chương 138: Giúp ta giết Độ Sa #139 Chương 139 #140 Chương 140: Nàng là người uyển chuyển #141 Chương 141: Là thực vật hay linh thú? #142 Chương 142: Hiểu lầm #143 Chương 143: Thổ hào dùng Thần Khí tặng người #144 Chương 144: Giao lưu với thú thật sự khó nha #145 Chương 145: Cảm giác nuôi sủng vật #146 Chương 146: Chém luôn là tốt rồi #147 Chương 147: Cái gì cũng có thể #148 Chương 148: Thời điểm không còn xa #149 Chương 149: Thành quỷ cũng không buông tha ngươi #150 Chương 150: Mục đích của ta chưa từng đổi #151 Chương 151: Hình như ngươi biết rất nhiều #152 Chương 152: Thật sự tặng Thần Khí cho người #153 Chương 153: Hậu duệ #154 Chương 154: Chạm mặt #155 Chương 155: Đại ma đầu Bách Lý Vu Hoan #156 Chương 156: Giáo huấn một chút là đủ rồi #157 Chương 157: Y nha y nha nha hắc nha #158 Chương 158: Hôm nay hình như có chút lạnh lùng #159 Chương 159: Vận khí kém như giẫm phải phân #160 Chương 160: Gặp nhau là có duyên bạn bè #161 Chương 161: Mang ơn đội nghĩa cảm tạ #162 Chương 162: Bầu phiếu #163 Chương 163 #164 Chương 164: Nhìn người ta đi chịu chết #165 Chương 165: Ta chỉ là đánh cái cách khác #166 Chương 166: Đánh nhau là phải mang theo Dung Chiêu #167 Chương 167: Ta có thể mang các ngươi đi #168 Chương 168: Sở cô nương tiên tư trác tuyệt #169 Chương 169: Ta nói lý khi nào? #170 Chương 170: Sờ Kiếm Linh thật thoải mái #171 Chương 171: Người thông minh sống không lâu #172 Chương 172: Long Tuyền của Thanh Dương gia #173 Chương 173: Ta đã sớm vạn kiếp bất phục #174 Chương 174: Buông cô nương kia ra để cho ta tới #175 Chương 175: Bận #176 Chương 176: Tim đập loạn #177 Chương 177: Mở cửa #178 Chương 178: Thêm một tầng phòng hộ #179 Chương 179: Mộ đám rắn tinh bị bệnh #180 Chương 180: Trong mắt họ chỉ có đối phương #181 Chương 181: Coi người ta thành đồ ăn #182 Chương 182: Tám con rắn biến thành tám con rồng #183 Chương 183: Khế ước linh hồn #184 Chương 184: Đầu óc có khả năng là hỏng rồi #185 Chương 185: Tính đến chuyện lời lãi #186 Chương 186: Huyết khế có thể khế ước vạn vật #187 Chương 187: Thuận đường đi chung #188 Chương 188: Thùng rác Thiên Khuyết Kiếm #189 Chương 189: Đêm hôm nhảy loạn cái gì #190 Chương 190: Ta lại không có cầu xin nàng ta #191 Chương 191: Vậy mà bị nam nhân coi trọng #192 Chương 192: Nó bò ra từ bụng thú #193 Chương 193: Người ta là bị cưỡng bách #194 Chương 194: Khốn Long Trận #195 Chương 195: Cứu Linh La #196 Chương 196: Mỹ nhân #197 Chương 197: Xảy ra chuyện gì mà hắn không biết #198 Chương 198: Cho nên lựa chọn tự sát đi #199 Chương 199: Có tin ta chém chết ngươi không #200 Chương 200: Bị bổ quá mức
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 190 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW