GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Buổi chiều hết giờ dạy, Đàm Duy chạy đến bệnh viện thăm Thường Thắng, nhưng vẫn luôn cảm thấy bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình chút giả tạo, sau lưng đi tố cáo cậu ta, hại cậu ra bị đánh, bây giờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả bộ đến thăm. Nhưng mà lúc anh tố cáo cậu ta đâu có ngờ mọi sự lại thành ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy?

 

Dựa hơi bố vợ, Thường Thắng được nằm phòng bệnh đơn. Lúc Đàm Duy đến, trong phòng chỉ hai vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chồng nhà họ, Tạ Di Hồng đang ngồi đọc báo một góc, Thường thắng nằm trên giường bệnh nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, không biết hôn hay đang ngủ, trên đầu băng một tấm gạc y tế trắng, miệng sưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấy, vành mắt thâm đen,vẻ như bị thương cũng không nhẹ.

 

Tạ Di Hồng nhìn thấy anh tiến vào, tỏ ra rất kinh ngạc, hỏi han vài câu rồi nói: “Cậu tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật đúng lúc, trông giúp tôi đây một lát, tôi về lấy chút đồ…”

 

Tạ Di Hồng vừa đi, Thường Thắng liền mở mắt, cảm kích nói: “Chú đến rồi à? Suy cho cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn tốt… Cái đám người công ty… đều sợ bị liên lụy cả… không dám đến thăm tôi…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Có chuyệnvậy? Sao lại thành ra thế này?” Đàm Duy thấy Thường Thắng nói chuyện liền yên tâm hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, đi lấy một chiếc ghế đến bên giường bệnh rồi ngồi xuống.

 

Thường Thắng nói: “Chắc chắn vợ anh phát hiện ra chuyện Na Na, nói cho người nhà ta biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh trai của ta tìm người đến giở trò với anh…”

 

Anh không ngờ suy nghĩ của mình với Thường Thắng lại trùng hợp như thế, xem ra lần này Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng không hề nói ra tên của người tố giác. Anh hỏi: “Sao chú lại biết anh trai© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy tìm người đến gây sự?”

 

“Không phải anh ta thì còn thể là ai nữa? ta lại không quen biếthội đen… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh đã nói với chú rồi… người nhà họ Tạ… sẽ chỉnh anh thê thảm cho xem. Chú thấy chưa? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh nói sau không?”

 

Anh muốn nói: “Nếu chú sớm biết như vậy, sao còn trêu hoa ghẹo liễugì? Chú không trêu hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghẹo liễu, người nhà họ Tạ sao lại đi chỉnh chú chứ?” Nhưng anh cảm thấy bây giờ mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự đã rồi lại còn nói như thế cũng không hay, chỉ hy vọng Thường Thắng đại nạn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết sẽ thấm nhuần được sự giáo huấn này.

 

Anh an ủi: “Nghe Tiểu Tạ nói chỉ vết thương ngoài da, sẽ mau chóng lành lại thôi.”

 

“Bọn họ không dám giết chết anh, trong tay anh khí mật, không thì tối qua khẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định cũng lấy cái mạng của anh rồi.”

 

“Vũ khí mật?”

 

“Bình thường anh đều rất đề phòng, những thứ đen tối nhập nhèm trong công ty, chỉ cần anh biết… anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều… ghi lại…”

 

Anh chút không hiểu mấy thứ “đen tối nhập nhèm” thì liên quan đến người nhà họ Tạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng anh cảm thấy chuyện này liên quan tới chính trị quan trường, hơn nữa mạng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng, cũng không muốn hỏi nữa. Những chuyện này biết càng nhiều, phiền phức cũng càng nhiều thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Thường Thắng nói: “Chú đến thật đúng lúc, phòng bệnh không điện thoại, vợ anh lại canhđây, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có cách nào liên lạc với Na Na. Chú thể giúp anh gửi cho ấy một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin không?”

 

Anh vốnđã đứng về phía Tạ Di Hồng, cũng phản cảm việc Thường Thắng nuôi vợ bé, nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ làm như thế này, hình như đã không còn giống mâu thuẫn vợ chồng nữa rồi, Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ như bị áp bức. Anh ôn tồn nói: “Không vấn đề, chú lờichứ nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, anh giúp chú đưa tin.”

 

“Chú cứ nói anh không sao, bảo ấy không cần phải lo lắng, chú nói tiền hôm qua bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cướp rồi, nhiều khả năng không lấy lại được, chú bảo ấy đừng lo, anh sẽ nghĩ cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm tiền để cô ấy nhập hàng.”

 

Chỉ mấy lời này đã làm cho hình tượng Thường Thắng trong lòng anh bỗng trở nên đại hơn, nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn giống “Thường Thắng”, “thánh tình” thì có! Mình bị đánh ra thế này vẫn còn nhớ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Na Na, xem ra Thường Thắng không phải không chân tình chỉ không tồn tại tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thực sự với Tạ Di Hồng thôi. Cũng thể Thường Thắng năm đó chỉ nhìn vào quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, địa vị của nhà họ Tạ nên mới lấy Tạ Di Hồng, nếu thế thì lần này Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đánh cũng xem như trả giá cho sự tham lam của cậu ta. Lãng tử quay đầu, ngàn vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó đổi, chỉ mong cho Thường Thắng dứt khoát ly hôn với Tạ Di Hồng, từ nay về sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng một dạ yêu thương Na Na, sống thật tốt, cũng xem như một kết thúc tốt đẹp.

 

Sau khi Tạ Di Hồng quay lại bệnh viện, Đàm Duy liền cáo từ, tự đến chỗ Na Na truyền tin. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Na Na rưng rưng nước mắt, hỏi: “Anh Đàm, anh Thường… không sao chứ?”

 

“Không sai, chỉ vết thương ngoài da thôi, qua vài ngàykhỏi ấy mà.”

 

“Anh ấy… biết ai làm không?”

 

Anh không dám nói những suy đoán của Thường Thắng ra, phòng Na Na đi tìm Tạ Di Hồng trả thù, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền nói: “Cậu ta làm sao biết ai được? Cậu ta nói mấy người đó trùm đầu cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta rồi đánh…”

 

Na Na nói: “Ôi, thân phận em cũng không tiện đi thăm anh ấy, điện thoại của anh ấy cũng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta cướp mất rồi, em chẳng cách nào để liên lạc… anh… lần sau đi thăm anh ấy… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp em hỏi thăm anh ấy nhé!”

 

“Được, không thành vấn đề!”

 

Buổi tối Đàm Duy kể cho Tiểu Băng nghe chuyện anh đi thăm Thường Thắng, Tiểu băng liền giảng cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tràng: “Woa, em sớm đã đoán được Thường Thắng nắm giữmật của nhà họ Tạ mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế Tạ Di Hồng sau khi trải qua “thảm kịch HIV” vẫn không ly hôn với Thường Thắng, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chuẩn bị đưa anh ta xuất ngoại nữa. Ôi trời, Tạ Di HỒng thật đáng thương, lợi ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của gia đình phải hy sinh hạnh phúc của bản thân. Nhưng em thực sự cảm thấy kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạ, cái tay Thường Thắng đó… rốt cuộc đã nắm được mật của nhà họ Tạ? Sao nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Tạ lại phải sợ anh ta như thế nhỉ?”

 

“Cậu ta không nói đó bí mật của nhà họ Tạ, mà chỉ nói mật của công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.”

 

“Woa, vậy chắc chắn một mật liên hoàn rồi. Thường Thắng nắm trong tay bí mật của mấy vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh đạo công ty, mấy vị lãnh đạo ấy lại nắm giữmật của ba Tạ Di Hồng, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi Thường Thắng phanh phuimật của ty, người nhà họ Tạ… không thoát được…”

 

“Nếu nhà họ Tạ sợ Thường Thắng như vậy, sao họ còn tìm người đánh cậu ta… Nếu không… thà cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giết người diệt khẩu còn hơn, đánh bán sống bán chết như thế, không sợ Thường Thắng tạo phản báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thù sao?”

 

“Em cảm thấy không phảingười nhà họ Tạ đánh Thường Thắng đâu…”

 

“Nếu không phải nhà họ Tạ, vậy còn thể ai? Trùng hợp như vậy, đúng lúc chúng ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Tiểu Tạ biết Thường Thắng nuôi vợ bé, Thường Thắng liền bị người ta đánh.”

 

Tiểu Băng nghĩ một lúc rồi nói: “Em nghĩ chắc hẳn Na Na… tìm người đánh đấy…”

 

“Tại sao?”

 

“Bởi chỉ Na Na mới biết Thường Thắng đem theo nhiều tiền như vậy, Tạ Di Hồng không biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số tiền đó chắc chắn không phải tiền lương của anh ta, tiền lương của anh ta đưa cho Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng rồi, thế nên số tiền đó chắc chắntiền hối lộ… Thường Thắng giấu Tạ Di Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đem cho Na Na…”

 

“Em không thể tự bào chữa như thế được, nếu số tiền đó của cậu ta đưa cho na Na tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Na Na việc phải cướp tiền của cậu ấy?”

 

“Có thểNa Na không biết số tiền đó cho ta dùng?”

 

“Không thể nào, Thường Thắng lúc nằm viện còn cố ý bảo anh chuyển lời tới Na Na, nói số tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đã bị cướp, nhiều khả năng không đòi lại được, nhưng cậu ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ta nhập hàng mà… Điều này chứng tỏ Na Na biết số tiền đó cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhập hàng.kể cả cô ta không biết số tiền đó là cho ta, ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh Thường Thắng đâu, đánh chết Thường Thắng rồi thì lợicho ta chứ? Không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt mất cây tài lộc của ta sao?”

 

Tiểu Băng nhất thời không biết nói sao, nhưng lại lập tức giải thích: “Có thể không phảiNa Na © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn cướp số tiền đó người khác muốn cướp, nhưng tin tức thì nhất địnhdo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta làm lộ ra. Cô ta lớn lên trong môi trường ấy, chắc chắn đã kết giao với vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số bạn xấu, những người đó nghe nói trên người Thường Thắngtiền, không thèm quản tiền đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ai, cướp trước rồi tính sau.”

 

Anh cảm thấy điều này cũngkhả năng, hơn nữa anh tình nguyện tiếp nhận cách giải này, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu như vậy tức Thường Thắng không phải bị hai người tố cáo bị thương.

 

Tiểu băng cười hì hì, nói: “Dù sao cũng không quản chuyện nhà người ta làm gì, vẫn Na Na © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm thôi, Thường Thắng phải chịu thiệt phụ nữ rồi, ai bảo anh ta không sống cho ngay thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đi ra ngoài tìm hoa vấn liễu rồi nuôi vợlàm gì? Nuôi vợ bé xong còn ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn cả phiền phức. Không phải vợ cả đòi mạng của anh chính vợ muốn anh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạng, nói không chừng cả hai vợ đều muốn đòi mạng của anh, đáng đời! Anh đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học anh ta đấy!”

 

“Em yên tâm, cho anh tiền anh cũng không phạm vào cái tội ấy.”

 

“Nhưng nếu anh muốn nuôi vợ bé, chắc chắn làm tốt hơn Thường Thắng, sẽ không làm đến nông nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy. Hơn nữa anh vốn không cần bao vợ bé, vợ sẽ tự động đến bao anh.”

 

Anh chỉ sợ Thiểu Băng lại nhắc đến chuyện cũ, vội nói: “Đừng nói linh tinh nữa, em biết anh khong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con riêng cũng không phải là khom lưng uốn gối, anh khom lưng uốn gối… Là em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần anh nữa, chỉ anh một mực tìm em trở về…”

 

Tiểu Băng cười ha ha: “Nói anh ngốc, anh lại chẳng ngốc chút nào, mật ngọt chết ruồi…”

 

Anh dặn Tiểu Băng nhất quyết không được kể chuyện “vũ khí mật” cho Tạ Di Hồng, không thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà họ Tạ chắc chắn sẽ tìm cách lấy cho bằng được cái bí mật đó, lấy không được liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ cách bịt miệng Thường Thắng, vật thực sựsẽ liên quan đến tính mạng con người.

 

Tạ Di Hồng trong bệnh viện chăm sóc Thường Thắng hai ngày rồi đi làm lại, nói đã đưa mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em trai Thường Thắng đến thành phố A rồi, họ đang bệnh viện chăm sóc Thường Thắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế ấy mới thể trở lại làm việc. Đàm Duy thầm nghĩ, như vậy thì tốt rồi, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đều vui vẻ, Tạ Di Hồng cũng không cần kè bên cạnh người ấy ghét, Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thể tự do liên lạc với Na Na, anh không cần chuyển lời thay Thường Thắng nữa.

 

Anh trêu Tạ Di Hồng: “Hôm đó nghe cậu nói “có công mài sắtngày nên kim”, tôi còn nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là cậu ngày ngày đều cầu nguyện cho Thường Thắng bị đánh cờ.”

 

“Anh ta bị đánh tôi không thương xót, đó sự thực, nhưng tôi không cầu nguyện cho anh ta bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh, bởi vì tôi vốn đã định bàn với anh ta chuyện ly hôn rồi, anh ta thành ra thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, vết thương anh ta chưa lành tôi cũng không tiện nói ra chuyện này.”

 

Anh cảm thấy những lời này cũng lý, thuận miệng hỏi: “Vụ án này đã phá được chưa?”

 

“Vẫn chưa, Thường Thắng giấu nhẹm tình tiết vụ án, ngăn trở việc phá án.”

 

Anh nghe nói Thường Thắng “giấu nhẹm tình tiết vụ án” thì cùng khâm phục cậu ta. lẽ Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thắng không muốn công an điều tra ra đầu đuôi sự việc, vậy chẳng phải cậu ta cũng muốn bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 che cho người nhà họ Tạ sao? Anh hỏi: “Sao cậu ta lại giấu chứ, chẳng lẽ lại không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ án được phá?”

 

Tạ Di Hồng hàm hồ nói: “Anh ta đã giấu vậy chắc chắn là do của anh ta.”

 

Anh thấy Tạ Di Hồng nói được lẽ, lại nghĩ, nói không chừng cũng không phải Thường Thắng giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giếm tình tiết vụ án Tạ Divốn không muốn phá vụ án này, phá rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải nhà họ Tạ cũng xong đời luôn sao? Anh hỏi: “Chuyện này… rốt cuộc do ai làm?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tạ Di Hồng phân tích: “Ai biết anh ta ngày hôm ấy mang theo tiền thì chính người đó làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải người đó đích thân ra tay thì cũng báo tin hoặcthuê người.”

 

Anh phát hiện ra duy của phụ nữ khác giống nhau, Tiểu băngTạ Di Hồng đều chĩa đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối vào Na Na, không biết phải vợ cả thù hận với vợ bé không. Anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất thông cảm cho Na Na, không muốn tin cái gọi là “một ngày kỹ nữ, cả đời làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái phong sương”,hơn nữa “làm gái” với mưu tài hại nhân cũng không phảicùng một việc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh hỏi: “Không phải cậu cũng biết trên người cậu ta có tiền sao?”

 

“Tôi nàobiết? Nếu tôi biết còn để cho anh ta đem tiền hiếu kính vợ sao? Tôi nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng kể lại…”

 

Anh vội giải thích: “Tiểu Băng cũng sự thể xong xuôi rồi mới nghe nói việc tiền nong này. Trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi mọi việc xảy ra, ngoài Thường Thắng cũng chỉ Na Na biết thôi.”

 

“Vậy thì khẳng địnhNa Na tìm người làm rồi.”

 

“Nhưngtiền của Thường Thắng không phải là cho ta sao? ta việc phải tìm người cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền chứ?”

 

“Ai biết được? Tâmcủa cái loại con gái chốn vui chơi ấy, con gái nhà lành như tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao mà nhìn thấu được? Cái kiểu đàn ông ngay thẳng như cậu cũng nhìn không thấu đâu, cậu đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phí tâm đoán già đoán non nữa. Theo tôi thấy, ta vốn chẳng chịu làm cả,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ còn chẳng nghĩ đến cuộc sống tự dựa vào sức mình, tình nguyện bán thân xác, vừa phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu sung sướng lại kiếm được tiền. ta một chân đạp cả hai thuyền, chắc chắn tiền trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay ta còn nhiều hơn người ta cực khổ kiếm cả mười năm. Bây giờ Thường Thắng muốn trói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ta lại bên mình, chỉ dựa vào tiệm uốn tóc sống chẳng khác nào épta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao động cải tạo, ta chẳng thà cướp chỗ tiền này để hưởng thụ.”

 

Anh cảm thấy Tạ Di Hồng nói Na Na bằng giọng không hề khách khí, rặt cái giọng điệu Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay nói về phụ nữ, khinh thường cực đoan, gièm pha ác ý, chỉ điều Thường Thắng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả phụ nữ, còn Tạ Di Hồng đang chỉ trích một kiểu phụ nữ khác. Anh nói đùa: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi còn tưởng anh trai cậu gọi người đến đánh cậu ta cơ…”

 

“Anh trai tôi đánh anh ta làm gì? Anh trai tôi công an, không biết như vậy phạm pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Cái loại người như Thường Thắng vốn không cần tôi đến chỉnh anh ra, ác giả ác báo, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta làm nhiều chuyện tham ô hối lộ như vậy ắt sẽ bị pháp luật trừng trị.”

 

“Nếu cậu ta nắm được bí mật của lãnh đạo công ty, công ty cũng chẳng dám làm gì cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sao?”

 

“Thế thì sao chứ? Công ty không dám làm anh ta, chẳng lẽ những người khác cũng không dám làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta? Cùng lắm thì đến mấy ông lãnh đạo kia cũng diệt sạch luôn…” Tạ Di Hồng nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chuyện này sắp xong rồi, ba tôi đang phái người đi điều tra công ty đó, không bao lâu nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người kịch hay để xem… Nhưng đừng nói cho người ngoài nhé, tránh đánh rắn động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cỏ…”

 

“Tôi nói với người khác làm cái gì chứ?” Anh thẳng thắn nói. “Tôi quan tâm chuyện Thường Thắng bị đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng vì bản thân là người tố cáo, trong thâm tâm chút không đành lòng, sợ người nhà cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm người đánh Thường Thắng thôi. Còn chuyện công ty văn hóa liên quan đến tôi đâu?”

 

Tạ Di Hồng nói: “Cậu đúng con mọt sách mà, quá tiểu thuyết hóa… cuộc sống rồi. Thường Thắng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh, đó chính tham tài hại thân, đơn giản như vậy thôi, đừng nghĩ… quá phức tạp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cái ngõ Ô Y đó, mấy kẻ sống đấy đều bọn cặn hội, bần cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận đáy, Thường Thắng đến chỗ đó bị cướp thì lạ?”

 

Anh rất không hài lòng với cách nói của Tạ Di Hồng, chẳng lẽ người nghèo thì cặn bã của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội? Anh liền phản bác: “Tôi hay đi qua đó, sao không người nào cướp của tôi?”

 

“Cậu? Cưỡi một chiếc xe đạp rách… lại còn… mọt sách như thế này, vừa nhìn đã biết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền, ai thèm cướp của cậu?” Tạ Di Hồng liếc anh một cái, nói đùa: “Nhưng cậu cũng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội đắc ý, trên đời này ngoài cướp tiền còn cướp sắc, tôi khuyên cậu từ nay đừng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngõ Ô Y nữa, cẩn thận không bị người ta… cướp sắc đấy nhé!”

 

Không bao lâu sau, công ty văn hóa bị thanh tra, mấy người đứng đầu đều bị điều khỏi công ty, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp dưới cũng chịu liên lụy không ít. Thường Thắng bị khai trừ Đảng viên, đuổi việc, cưỡng chế thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi số tiền ăn hối lộ. Nhưng số tiền đó Thường Thắng sớm đã dùng hết, bây giờ chẳng đền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi, cuối cùng bị tịch thu toàn bộ tài sản nhân, đóng băng thẻ lương bồi thường.

 

thư Tạ chống tham nhũng, nghiêm trị công ty văn hóa, đại nghĩa mà diệt tình thân nên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được lời khen ngợi từ đông đảo cán bộ quần chúng nhân dân.

 

Hết tập 1

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc