GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khoảng thời gian đó, cuộc sống của Đàm Duy thế nào cũng phảichuyện xảy ra, anh không diễn vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính thì cũng vào vai phụ, khi vai chính vai phụ khó phân ràng, vai diễn không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoán đổi, chưa đến lúc hạ màn thì căn bản không biết mình diễn vai nào.

 

Chuyện kể một buổi chiều, Đàm Duy trên đường về nhà ghé qua chỗ chú Đàm bàn chút việc, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó không phải đi “tạo thai” đi báo hỷ. Chú Đàm người họ hàng không đỗ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học trọng điểm nguyện vọng một nhưng vẫn muốn học trường điểm nên quyết định đến Đại học B tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc phí học đại học. Nhưng những suất học tự túc này đa phần đều dành cho những thành phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh đạo của thành phố nhà trường. Con cái hoặc họ hàng của họ nếu không đỗ nguyện vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một, thà rằng đến Đại học B học tự túc cũng không muốn đến học những trường bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau này tốt nghiệp ít nhất cũng cái bằng của Đại học B. Như vậy thì tự túc hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cũng chỉ vấn đề tiền bạc thôi, bây giờ thứ mất giá nhất, chính là tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạc.

 

Chú Đàm không phảilãnh đạo thành phố nên họ hàng của chú muốn bỏ tiền ra cũng chưa chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào được hệ tự túc của Đại học B, thế nên chú tìm đến Đàm Duy nhờ giúp đỡ, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đàm Duy là phó giáo của Đại học B, thế nào cũng sẽ dây.

 

Thực ra Đàm Duy trường cũng không đường dây gì, bây giờ chú Đàm nhờ anh giúp, anh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tìm dây, bất đắc cũng phải làm những chuyện không ngay thẳng, mời khách tặng quà, cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chùn gối, rốt cuộc cũngmột tia hy vọng, chính thế hôm nay đến đây để báo tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui cho chú Đàm.

 

Chú Đàm hiển nhiêncảm kích vô cùng, khăng khăng muốn giữ anh lại ăn cơm tối. Anh khách sáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chối một hồi, cuối cùng thấy không từ chối được liền lại ăn cơm. Đang ăn thì nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tiếng xe máy vang lên ngoài cửa, ngay sau đó “họng khói” của Na Na: “Chú Đàm, mau ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp một tay, giúp tôi gắn tấm biển số này.”

 

Đàm Duy theo chú Đàm ra ngoài cửa, nhìn thấy một chiếc xe máy đỗ trước tiệm, ràng xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Thường Thắng. Na Na nhìn thấy anh, câu đầu tiên thốt ra là: “Anh Đàm, anh đến sửa xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?”

 

“Không, chút việc thôi…”

 

“Ờ.” Na Na giải thích: “Tôi đem xe của anh Thường ra lượn chơi, kết quả bị ngã xe, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rụng cả biển số, phải mau chóng gắn lại, khỏi làm anh ấy biết được lại không vui… Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng nói cho anh ấy nhé!”

 

Anh nhìn Na Na cả người trên dưới đều sạch sẽ, phẳng phiu, không giống bị ngã xe, cảm thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ lạ, không nhịn được bèn hỏi: “Tiểu Thường đâu?”

 

“Vẫn đang ngủchỗ tôi,, tôi để anh ấy đó rồi chạy ra ngoài.”

 

Lần trước ăn cơm với Thường Thắng cũng thấy cậu ra nói đến ngõ Ô Y tìm Na Na, khoảng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian gần đây anh cũng không chú ý đến việc này, hôm nay gặp Na Na mới nhớ ra. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Tiểu Thường cậu ta… trước giờ đến… thường xuyên không?”

 

“Thường xuyên hay không chẳng phải cũng thế thôi sao?” Na Na liếc anh một cái, lả lướt nói: “Đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các anh không phải đều cùng một giuộc hay sao? Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó nên mới chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tìm người ta…” Na Na đại khái cảm thấy sắc mặt của anh không tốt, vội thu lại vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẳng lơ, nghiêm túc nói: “Anh Đàm, tôi thấy tóc của anh cũng nên sửa lại rồi.”

 

Anh vội khước từ: “Không phiền đến cô.”

 

Buổi tối sau khi Tiểu Băng về nhà, anh kể chuyện này với Tiểu Băng. Tiểu Băng nói: “Cái gì? Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta vẫn chưa nỡ dứt tình với con đấy hả? Cái lão Thường Thắng này thậtđáng ghét, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để em vạch trần hắn ta, gọi điện thoại nói cho Tạ Di Hồng.”

 

Anh không ngăn cản Tiểu Băng, cảm thấy cũng nên nói cho Tạ Di Hồng, hơn nữa để Tiểu Băng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng hợp lý. Tiểu Băng nói chuyện điện thoại với Tạ Di Hồng gần nữa tiếng đồng hồ, đợi cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gác máy, anh mới hỏi: “Hai người bọn em nói cái mà nói lâu vậy? Không phải kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Tiểu Tạ biết Thường Thắng vẫn còn qua lại với Na Na thôi sao?”

 

“Chẳng lẽ em lại chưa nói hết câu đã gác máy?ấy giận đến điên cả người, em phải dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dành mãi, còn giúp ấy bày mưu tính kế nữa.

 

“Hả? Em giúp cô ấy bày mưu tính kế gì?”

 

“Em khuyênấy ly hôn với Thường Thắng, sau đó xuất ngoại, tìm một anh chàng ngoại quốc để kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn, cho cái lão Thường Thắng tức chết luôn.”

 

Anh cảm thấy kế hoạch xuất ngoại này rất tốt nghe nói đàn ông ngoại quốc không quan tâm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc phụ nữ từng ly hôn hay chưa, trình độ văn hóa cũng khá cao, lại lãng mạn, giàu tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm, chínhtíp người Tạ Di Hồng thích. Nhưng anh cũng lo nếu Tạ Di Hồng đưa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề nghị ly hôn, nhất định sẽ biết là anh tố cáo cậu ta, anh thì chẳng sợ Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm mình gây phiền phức, chỉ sợ anh ta gây khó dễ cho Tiểu Băng. Anh nhắc nhở Tiểu Băng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em nói với Tạ Di Hồng rằng, nếu Thường Thắng hỏi chuyện này ai nói choấy… thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng lôi em vào, để tránh cậu ra tìm hội trả thù em…”

 

Tiểu Băng không tin: “Em sợ hắn ta á? Hắn ta dám động vào một sợi tóc của em, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ gọi anh đến tẩn cho anh ta một trận.”

 

“Đợi đến lúc anh đến tẩn cho cậu ta một trận thì em cũng ăn đủ rồi, cần phải vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Anh thấy Tiểu Băng không thèm quan tâm, liền tự mình gọi cho Tạ Di Hồng để dặn ấy. Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng nói: “Cũng chỉ con mọt sách cậu mới nghĩ ra chủ ý này, tôi bảo cậu lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tố cáo thì hắn ta sẽ không làm khó Tiểu Băng chắc? Hai người vợ chồng, chồng nợ vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả, ai tố cáo chẳng phải đều giống nhau hay sao? Cậu yêu tâm đi, tôi chắc chắn sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngốc như cậu đâu.”

 

Anh cảm thấy Tạ Di Hồng lúc nào cũng khoe mình thể giữ bí mật, nhưng hễ nóng đầu là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nào giữ mồm giữ miệng được, cái cũng nói tuột ra. Anh sợ Tiểu Băng gặp phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắc rối, bắt phải xin phép mấy ngày.

 

Tiểu Băng không chịu, khinh thường nói: “Hừ, Thường Thắng chỉcái đồ ba hoa chích chòe, anh nghe hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta suốt ngày rêu raothế, cứ như hội đen ấy, chứ thực ra chẳng làm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò trốngcả.”

 

“Anh nghĩ vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”

 

Về sau anh lại gặp Thường Thắng ngõ Ô Y hai lần, lần thứ nhất nhìn thấy xe của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta đỗ trước cửa “Hiệu tóc Na Na”, một lần khác thấy Thường Thắng hút thuốc trước cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệm đó.

 

Thường Thắng cũng nhìn thấy anh, liền lên tiếng chào hỏi: “Hi, lại sửa xe à?”

 

“Ừ.”

 

“Đổi xe máy đi, chú cứ đạp con xe rách này, nào có giống phó giáo sư chứ?”

 

“Là phó giáo sư” được rồi, sao phải “giống phó giáo sư”?”

 

Thường Thắng đưa cho anh một điếu thuốc, hào phóng nói: “Đợi bọn anh ra nước ngoài rồi, anh sẽ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cho chú cái xe này, sao cũng chỉ để nhà, đợi khi nào bọn anh về chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lại cho bọn anh được.”

 

“Chú muốn xuất ngoại sao?”

 

“Vợ anh đã tìm được việc ở Mỹ rồi, bọn anh sẽ nhanh chóng ra nước ngoài thôi, đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh phải mang vài cây thuốc sang, thuốc Mỹ anh hút không quen.”

 

Anh biết chuyện Tạ Di Hồng được một tổ chức bên Mỹ nhận vào làm nhưng anh không ngờ Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng lại định đưa Thường Thắng đi cùng, chẳng lẽ Tạ Di Hồng không định ly hôn chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tách Thường Thắng ra khỏi Na Na thôi sao? Anh cảm thấy Tạ Di Hồng làm thế rất nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểm, cho dù Thường Thắng ra nước ngoài không tìm gái Tây nữa thì cũng làm ăn được chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiếng Anh không giỏi, chuyên ngành có lẽ cũng quên hết rồi, lại không chịu được khổ, không chịu lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động, ra nước ngoài cũng chỉ gây phiền phức gánh nặng của Tạ Di Hồng.

 

Lúc anh nói với Tiểu Băng chuyện này, Tiểu Băng cũng cảm thấy không thể tin nổi. “Không thể nào! Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng còn muốn đưa Thường Thắng xuất ngoại hả? Không sợ làm mất thể diện của người Trung Quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta sao? Em thấy ấy xuất ngoại chủ yếu cũng muốn thoát khỏi Thường Thắng, sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đưa Thường Thắng theo chứ?”

 

“Anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ…”

 

“Em thấy ấy làm như thế để giữ yên Thường Thắng đây mà.”

 

“Có phải giữ yên cậu ta chứ? Chẳng lẽ Thường Thắng lại mua chuộc được cả hải quan không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Tạ Di Hồng xuất ngoại sao? Anh thấy thà ấy trước khi ra nước ngoài ly hôn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, đỡ đến lúc lại phải về nước để kiện cáo ly hôn…”

 

“Có khả năng đấy chỉ ý nguyện đơn phương của Thường Thắng, tưởng là vợ mình làm thủ tục xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại thì nhất định sẽ phần của mình.”

 

Anh cảm thán: “Nếu nói như vậy, Thường Thắng quả vừa đáng thương vừa đáng trách.”

 

Hai người còn chưa hiểu chuyện này thì đột nhiên nghe được một tin động trời: Thường Thắng bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đánh trọng thương.

 

Buổi sáng hôm đó Đàm Duy vừa đến phòng làm việc, vừa chuẩn bị lên lớp thì nhận được điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tạ Di Hồng: “Cậu thể lên lớp thay tôi không? Hôm nay tôi không đến trường được, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp thông báo cho sinh viên biết.”

 

“Không vấn đề. Sao vậy? cậu không gặp chuyện gì chứ?”

 

“Tôi không sao. Thường Thắng nhập viện rồi, tôi phải trông đó.”

 

“Thường Thắng… bị làm sao?”

 

“Tối hôm qua anh ta bị người ta đánh trọng thương.”

 

“Cái gì? Cậu ta bị người ta đánh trọng thương? Đã xảy ra chuyện vậy? đâu?”

 

“Ở ngõ Ô Y đấy, đại khái anh ta vừa đi ra từ chỗ vợ bé…”

 

Đàm Duy vừa nghe nói là bị đánh ngõ Ô Y liền cảm thấy trong đầu như một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “bịch”, lo lắng hỏi: “Cậu ta bị thương nặng không?”

 

“Chắc không nguy hiểm đến tính mạng nhưng người ngợm bị thương không nhẹ.”

 

“Ai lại muốn đánh cậu ta nhỉ?”

 

“Chắc của cải hại đến thân, xe máy, đồng hồ, điện thoại… đều bị cướp hết.”

 

“Vậy cậu ta đoán đượcai không?”

 

“Không, anh ta nói người đi xe máy chạy đằng sau húc vào anh ta, đâm đổ xe anh ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó liền mấy người xông ra, lấy một cái áo trùm đầu anh ta đánh cho một trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi bỏ chạy.”

 

Anh vốn định hỏi đã báo án chưa, nhưng nghĩ đến anh trai Tạ Di Hồng công an, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chắc chắn không cần anh phải bảo, chỉ lên tiếng an ủi: “Đừng lo lắng, chỉ cần không nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểm đến tính mạng được rồi.”

 

Tạ Di Hồng cười ha ha, nói: “Tôi lo lắng chứ, tôi mới không cần phải lo lắng. Đáng đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn! Đây gọi công mài sắtngày nên kim, ông trời cuối cùng cũng chịu mở mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.”

 

Anh cảm thấy Tạ Di Hồng dùng câu “có công mài sắt ngày nên kim” thật vấn đề, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thể Tạ Di Hồng đang cầu nguyện Thường Thắng bị đánh vậy. Anh nghĩ Tạ Di Hồng muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “gieo nhân nào gặt quả ấy” hoặc “lưới trời khó thoát” chứ không phải“có công mài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắt ngày nên kim”, cứ như đang nói lên ước nguyện chủ quan của chủ thể vậy.

 

Anh gọi điện thoại cho Tiểu Băng, nói chuyện Thường Thắng bị đánh, bị cướp cho nghe, dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chú ý an toàn, về nhà sớm một chút, nếu trời tối nhất định phải chờ anh đến đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.

 

Tiểu Băng vừa nghe câu “có công mài sắt ngày nên kim” Tạ Di Hồng nói liền thốt lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Hả? công mài sắt ngày nên kim á? Sao nghe cứ như Tạ Di Hồng ngày ngày đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu nguyện cho Thường Thắng bị đánh vậy?”

 

“Liệu phải lỡ miệng chăng?”

 

“Em cảm thấy không giống lỡ miệng lắm…”

 

“Vậy có lẽ ấy không biết ý nghĩa của câu này?”

 

Tiểu Băng nói: “Sao thể như thế chứ? Một nghiên cứu sinh, một giảng viên đại học lại không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu công mài sắt ngày nên kim ý nghĩa sao? thể trước mặt anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy không cần giấu giếm những suy nghĩ thật sự trong lòng. Lần trước mắc bệnh truyền nhiễm đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm tổn thương trái tim ấy rồi, mặc ấy chưa ly hôn với Thường Thắng nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khả năng sợ người nhà biết sẽ lo lắng thôi, ấy chắc chắn ghét Thường Thắng lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ hận anh ta không chết quách đi.”

 

“Kể cả trong lòngấy mong Thường Thắng bị đánh đi chăng nữa, cũng không thể để cho ông trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy, giúp ấy thực hiện nguyện vọng này chứ?”

 

“Nói không chừng người nhàấy biết chuyện, thuê người đến dạy cho tay họ Thường kia một bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học…”

 

Đây cũngphán đoán của anh,anh cảm thấy Tạ Di Hồng không thể làm những chuyện thế này, kể cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn thì cũng không quen biết bọn hội đen, nhưng anh của Tạ Di Hồng thì lại khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh đã gặp Tạ Di Vũ, đúng người cũng như tên, cao lớn uy vũ, nhất ánh mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả thực khiến người ta khó quên. Nói dễ nghe thì một luồng khí lực uy nghiêm, còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó nghe một chút chính một cỗ sát khí. Tạ Di ngày ngày tiếp xúc với tội phạm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm mấy tên lưu manh đánh cho Thường Thắng một trận quả thật quá dễ dàng.

 

Vấn đề chuyện vợcủa Thường Thắng do anh phát hiện ra,Tiểu Băng nói cho Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng, nếu Thường Thắng mệnh hệ gì, vợ chồng anh sẽ trở thành tội nhân. Anh cảm thấy nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này do một tay Tạ Di Hồng dựng lên thì dường như cũng có hơi… độc ác, Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thắng đáng ghét đến thế nào thì hai người họ y hônđược rồi, không cần phải ra tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn nhẫn như vậy, nếu đánh Thường Thắng đến tàn phế thì chẳng phải hại cậu ta cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc