GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Đàm Duy cảm thấy đêm nay nhưđêm cuối cùng của anh Tiểu Băng, ngày mai khi trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chỗ cô giáo Lam, Tiểu Băng sẽ rời xa anh. Tiểu Băng chắc hẳn cũng nghĩ như vậy, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vì cô không nói thêm nữa chỉ ôm chặt lấy anh, khẽ thầm thì: “Nào, hãy yêu em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần cuối đi…”

 

Anh muốn nói với cô rằng: “Vì sao lại là lần cuối? Anh không muốn em rời xa anh”, nhưng Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 băng đã hôn lên môi anh, anh vừa đáp lại, vừa thầm gắng để thể hiện thật phong độ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để níu kéo trái tim của cô, giữ lại bên mình, nhưng tất cả chỉ lực bất tòng tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Cuối cùng Tiểu Băng cũng từ bỏ, nằm ngửa trên giường, cất tiếng hỏi anh: “Sau này anh… nhớ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không?”

 

Anh thấy nói chuyện với anh bằng ngữ điệu này, trong lòng càng cảm thấy tuyệt vọng, không nói thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời, chỉ cảm thấy đầu nhức nhối tim thắt lại, hơi thở đứt quãng, anh không biết đây phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhồi máu tim hay trúng gió trong truyền thuyết hay không, nhưng anh không sợ, trái lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hy vọng đó chính nhồi máutim, chính trúng gió, cuống bướng bỉnh đẳng cuống, hạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bướng bỉnh đằng hạch, cuống rơi, hạch đứt, thế đầu xuôi đuôi lọt.

 

Anh không ngờ tình yêu cuộc hôn nhân giữa anh và Tiểu Băng sẽ kết thúc như thế, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đời này đâu bán thuốc hối hận, nhưng anh vẫn muốn mua, hơn nữa còn loại thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội hận kinh điển nhất: Sớm biết như vậy, lúc đó đừng…

 

Tiểu Băng dường như đã thấu hiểu hết thảy mọi việc, không còn khóc lóc nữabình tĩnh nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh: “Chúng ta về sau vẫn thể làm bạn, những người bạn rất thân thiết. Một khi anh… không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn là chồng của em nữa, em cũng sẽ không buồnnhững chuyện ngày trước của anh… Thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em cảm thấy… Duy Duy đó rất đáng yêu, vừa xinh xắn vừa thông minh, thật sự rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống anh, nhất đôi mắt ấy… Nếu con không phải là… con gái của anh… em nghĩ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ… rất thích nó…một mình em nuôi nấng nó cả đời em cũng bằng lòng… Nhưng môtj khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã anh xen vào giữa… Chỉ cần nghĩ đến việc đứa con của anh với một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ khác… thì em… thì em… không cách nào chấp nhận được.”

 

Bây giờ trong đầu anh chỉ nghĩ đến chuyện Tiểu Băng muốn rời bỏ anh, còn những lời nói khác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93bất cứ giá trị thực tế nào. Anh mường tượng cuộc sống sau này của mình, cảm thấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ không lối thoát, anh mường tượng cuộc sống sau này của Tiểu Băng, nhưng chẳng thể tưởng tượng ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băn cũng không quan tâm anhtrả lời hay không, chỉ nằm im nghĩ về tuong lại. “Đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lúc chúng mình chia tay, anh đi tìm Lam, bàn bạc vớiấy xem thể kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn sớm được không, nhân lúc đứa hãy còn nhỏ, bòi đắp tình cảm cũng dễ dàng hơn. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tốt nhất nên đổi chỗ khác, chuyển đến một thành phố khác, ấn tượng đầu tiên của người dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó sẽ là một nhà ba người bên nhau, không ai hỏi đứa những câu hỏi khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xử… lẽ sẽ người đàm tiếu về khoảng cách tuổi tác giữa hai người, nhưng… thời gian trôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, cũng sẽ không còn ai hứng thú nóinữa.”

 

Anh cảm thấy Tiểu Băng đang nhìn thế giới bằng tâm thái siêu phàm thoát tuc, nói một cách đơn giản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chínhtạo ra một khoảng cách với thế giới hiện thực, có thể lấy tâm thái của những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cuộc, bàng quang đối mặt với chuyện này.

 

Ngày hôm sau, anh gọi cho Lam qua số điện thoại Tiểu băng đã đưa, nói chuyện muốn tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô bàn bạc, hỏi cô khi nào thì tiện. Lam cũng không hỏi “chuyện” phương diện nòa, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời: “Sáu giờ tối nay đi…”

 

Hẹn Lam xong, anh gọi điện cho Tiểu Băng, hỏi một lần nữa có muốn cùng anh đến nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam không. Tiểu băng vẫn không chịu đi. Anh cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn: “Vậy… trưa nay anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nấu cơm để trong tủ lạnh rồi nhé, tối em về nhớ ăn.”

 

Tiểu Băng “ừ” một tiếng rồi cúp máy. Anh rất khó chịu, giống như Tiểu Băng đã rời bỏ anh vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ mong tối nay chính miệng Lam nói, Duy Duy không phải con của anh, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruột của một đồng nghiệp nào đó của cô, tốt nhất nói của cha đứa bé, tốt nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93mang ra bằng chứng đanh thép… Tuy anh cảm thấy điều này không có nhiều hả năng nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuôi hy vọng viển vông.

 

Buổi trưa ăn cơm, mẹ anh đột nhiên gọi điện đến. “Tiểu Duy, đứa rốt cuộc là sao?”

 

Suýt nữa anh nghẹn miếng cơm trong cổ họng, nghển cổ một lúc lâu mới miễn cưỡng nuốt trôi, anh giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùa giả điếc hỏi lại: “Đứa nào ạ?”

 

“Nghe Tiểu băng nói con… một đứa con riêngngoài phải không? Khoảng… năm, sáu tuổi? Sao chưa nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con nhắc đến bao giờ?”

 

Anh thậ sự không hiểu Tiểu Băng kể chuyện này cho ba mẹ anh làm gì, nhưng mong vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa nói cho ba mẹ vợ. Những chuyện như thế này, nếu chỉ hai vợ chồng biết với nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ còn hội xoay chuyên. Còn nếu đã đến mức hai bên ba mẹ đều biết, vết nứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ càng ngày càng lớn, rất khó đắp. Anh hỏi: “Tiểu Băng đã nói với mọi người những gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Con nói con giáo của mình một đứa con, lúc đó con không biết, sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vì khoảng cách tuổi tác quá lớn màhai đứa chia tay, bây giờ hai mẹ con kia đều đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố A, đứa không cha, rất đáng thương, hiện giờ con cũng hết sức khó xử, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết lựa chọn thế nào, con bé nói con quyết định xa con để ba người đoàn tụ, chia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẻ tình cha con ruột thịt…”

 

“Cô ấy… còn nói… nữa ạ?”

 

“Con bé nói mấy năm nay ba mẹ đối xử với con bẻ rất tốt, rất cảm kích, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn đối xử với ba mẹ như ba mẹ ruột, nếu chuyện làm chưa tốt, xin ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng thứ, con còn bảo công việc của bận rộn… nên cũng chưa… sinh được con cho ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ… cháu trai cháu gái… nhưng bây giờ… tốt rồi, ba mẹ tìm được cháu gái của mình,cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên tâm… Sau này nó không thể đến thăm ba mẹ, nên mới riêng với ba mẹ một câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh sau này ba mẹ cảm thấy kỳ lạ.”

 

Anh càng nghe càng cảm thấy không bình thường, những lời này sao lại giống như di ngôn lúc lâm chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy? Anh lên tiếng hỏi một cách máy móc: “Cô ấy còn nói nữa không ạ?”

 

Mẹ anh nói: “Nó nói đến đây thì bật khóc nức nở, không nói được nữa. Ôi, đứa đó… khóc… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội lắm… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Tiểu Băng vẫn… chỗ ba mẹ chứ ạ?”

 

“Nó đi rồi.”

 

“CÔ ấy khóc như thế, sao mẹ còn đểấy đi? Nếu xảy ra chuyện gì…”

 

Mẹ anh cũng nóng tính: “Mẹbắt con đi đâu, kiên quyết muốn đi, bảo phải quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi làm, mẹ bệnh tật thế này, ngăn không được. Mẹ chẳng phải đã gọi điện ngay cho con đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi? Đầu tiên gọi đến trường con thì con đã lên lớp rồi, mãi bây giờ mới tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con.”

 

Anh sốt ruột hỏi: “Cô ấy nói cô ấy về đi làm ạ?”

 

“Con nói thế nhưng mẹ thấy bộ dạng con bé cũng không giống người đi làm, mắt thì khóc đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoe nên mẹ lo lắm.”

 

“Trời ạ, sao mẹ lại có thể để ấy đi chứ…” Anh nói xong câu này lại thấy hối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hận cùng. Anh biết không nên trách mẹ mình, chỉ tại bản thân anh, sao không nghĩ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng sẽ như vậy? Có lẽ trong mắt anh, chuyện này phải đến hôm nay gặp Lam mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể biết được kết quả nhưng trong mắt Tiểu Băng thì đó đã là chuyện chắc chắn nhu đinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng cột rồi. Lẽ nào Tiểu Băng nói xa anh tức tìm đến… cái chết? Tuy anh không tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng sẽ nóng nảy như thế, không đợi anh hỏi ngọn ngành đã lựa chọn hành động cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoan ấy, những không màng mọi chuyện kể hết cho mẹ anh, chứng tỏ cô cho rằng cuộc hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân của họ đã đi đến hồi kết.

 

Anh không biết Tiểu Băng hiện giờ sẽ đi đâu, chỉthể gọi điện thoại cho hết lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lần khác, nhưng không gọi được. Anh gọi đến quan của cô, gọi đến khách hàng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người quen, họ đều nóikhông đó. Anh buộc phải gọi cho ba mẹ vợ, Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng, Thường Thắng tất cả nhũng người anh biết dây liên hệ với Tiểu Băng, nhắn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ nếu gặp cô thì bảo gọi điện cho anh, bảo cô hãy trở về.

 

Những người nhận điện thoại đều kinh ngạc, hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh muốn nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện cả, lại sợ mọi người không tin, đành nói dối hôm qua hai vợ chồng cãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, Tiểu Băng giận dỗi nên hôm nay tắt máy không đếm xỉa đến anh, còn người thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết đi đâu.

 

Ba mẹ vợ của anh nghe thấy thì lo lắngcùng, truy hỏi anh sao lại cãi nhau. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra Tiểu Băng vẫn chưa nói chuyện đứa với ba mẹ vợ, nên cũng không muốn nói ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ bảo tự mình đi tìm, khuyên họ đừng quá lo lắng.

 

“Làm sao chúng tôi thể không lo được?” Mẹ vợ sốt ruột lên tiếng. “Hai đứa làm sao vậy hả? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bình thường vẫn tốt mà, sao vừa cãi nhau đã nghiêm trọng như thế?’

 

“Có lẽ con lo quá thôi, bình thường ấy đi gặp khách hàng cũng thường tắt di động, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là… không chuyện gì xảy ra đâu.”

 

“Con liên lạc với liên tục nhé, tin tức thì lập tức báo cho ba mẹ biết.”

 

Tạ Di Hồng vừa nghe tin liền chạy đến. “Bình thường con thích đi đâu nhất? Tôi với cậu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi tìm.”

 

“Tôi cũng không biết ấy thích đi đâu nữa, thường thì ấy tan làm trở về nhà… bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường cũng không hay đi đâu… Cậu biết chỗấy thích đến không?”

 

“Tôi cũng không rõ, con luônvới cậu mà, hai người thường thích đến đâu?”

 

“Ngày thường đều nhà, cuối tuần đến thăm ba mẹ hai bên… ngay cả công viên cũng ít khi tới.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tạ Di Hồng đột nhiên hoảng sợ kêu lên: “Lẽ nào… con đến… nhà cô Lam?”

 

“Cô ấy đến đó làm gì? Tôi muốn ấy đi cũng nhưng ấy không chịu.”

 

Tạ Di Hồng nhìn chằm chằm vào anh, nhìn đến mức làm anh nổi da gà. Hai người thể cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ đến một vấn đề, chỉ không dám nói ra. Anh cầm điện tohaij lên, nhanh chóng gọi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ Lam, hỏi Tiểu Băng đó không.

 

Lam đáp: “Không có, giấy bảo hiểm của tôi đã rồi, phí bảo hiển cũng nộp rồi, cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đến chỗ tôi làm gì?”

 

Anh quanh co mấy câu rồi cúp điện thoại.

 

Tạ Di Hồng hỏi: “Conkhông đến chỗ Lam à? Liệu chạy đến nhà trẻ không?”

 

“Cô ấy đến nhà trẻ làm gì chứ?”

 

“Con từng nói với tôi, Duy Duy học lớp trường mầm non trực thuộc Đại học C, liệu nó… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy đến bắt cóc con gái cậu không?”

 

“Cô ấy bắt… Duy Duy để làm gì?”

 

“Tôi không biết… chẳng phải tôi… đang tính đến tất cả các khả năng sao?”

 

Anh rất khó thể tin Tiểu Băng sẽ làm chuyện làm tổn thương đến người khác, điều anh lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng tự làm tổn thương chính mình. Nhưng việc ập lênn đầu, anh cũng không dám vỗ ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cam đoan, lẽ Tạ Di Hồng hiểu Tiểu Băng hơn cả anh, chung quy họ đều là phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ, Tiểu Băng cũng từng ấy muốn dắt Duy Duy theo cả đời. Anh nói: “Thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đến vườn trẻ Đại học C ngay đây.”

 

“Cậu gọi điện thoại không được hả?”

 

Anh cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn không hoạt động, mơ hồ lên tiếng: “Tôi không biết số điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đó…”

 

“Gọi vào tổng đài Đại học C, bảo họ chuyển máy.”

 

Anh nhờ tổng đài Đại học C giúp kết nối với vườn trẻ, chuyển máy một hồi mới đến được với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93giáo của Duy Duy, anh giải thích một lúc mới trình bày đại ý của mình. Cô giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giận thốt lên: “Thật không hiểu nổi, làm sao chúng tôi lại để một người lạ vào đón cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được chứ?

 

Anh cảm thấy yên tâm hơn hẳn, cảm ơngiáo rồi cúp máy, ngơ ngác nhìn Tạ Di Hồng.

 

Tạ Di Hồng cũng tỏ ra mơ hồ, chỉ biết hối hận: “Tôi không nên nói chuyện này cho cậu, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ thành ra như vậy…”

 

“Đây không phải lỗi của cậu, trách thì phải trách tôi…”

 

“Bây giờ trách ai không quan trọng nữa, phải nhanh chóng nghĩ cách thôi… Cậu mau nghĩ đi, đừng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đực ra đấy nữa… Tôi cảm thấy bình thường cậu cũng rất thông minh, sao đến lúc quan trọng… lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng thế hả?” Tạ Di Hồng nhắc nhở: “Cậu xem xem Tiểu Băng để lại mẩu giấy hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái đại loại thế không? Hay con mang đồ đạctheo không?”

 

Anh vội chạy về nhà, vào các phòng tìm nhưng không nhìn thấy mẩu giấy nào. Anh cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng mang thứ đi không.

 

Anh tìmngăn trên cùng trong tủ quần áo, đónới Tiểu Băng để chiếc hộp ấy, nhưng hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay lại không thấy đâu cả. Anh nói với Tạ Di Hồng: “Xong rồi, chiếc hộp khôngđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vẫn luôn được để trong tủ quần áo.”

 

Tạ Di Hồng càng cuống: “Rất khả năng con bé…”

 

“Rất khả năng làm sao? Mau nói đi, phụ nữ các cậu hay suy nghĩ phức tạp lắm!”

 

“Nếu con đã mang thứthích nhất đi, chứng tỏ con bé… sẽ không quay về nữa…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Cô ấy… không phải người như vậy, bình thường ấy luôn nghĩ rất thoáng…”

 

“Bình thường nghĩ thoáng thìtác dụng gì? Bây giờ đâu phải lúc bình thường.”

 

Anh gọi điện thoại đến mọi nơi nhưng vẫn không tin tức Tiểu Băng, tâm tình anh càng nặng nề, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng sa sút, cuối cùng lên tiếng hỏi với ý nghĩ được ăn cả ngã về không: “Cậu thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên báo cảnh sát không?”

 

Tạ Di Hồng tỏ ra rất từng trải: “Báo cảnh sát thì ích gì, báo mất tích thì phải ba ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau mới được báo, còn bây giờ hãy cứ tìm mọi nơi đã.”

 

“Tìm đâu bây giờ?”

 

“Sao tôi biết được? Tự cậu phải động não đi chứ!”

 

“Tôi… tôi thật sự hông hiểu nôit suy nghĩ của phụ nữ các cậu, cậu cũng phụ nữ, lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn thân của ấy, cậu thử đặt mình vào hoản cảnh của ấy rồi nghĩ thử xem, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy sẽ đi đâu?”

 

Tạ Di Hồng nghiêm túc nghĩ ngợi: “Nếu tôi con bé, nếu tôi phát hiện ra cậu… một đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con thì ôti sẽ… Ôi trời ạ, tôi không nghĩ được đâu, nếu tôi, chỉ cần cậu không bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi thì cậu mấy đứa con hay mấyvợ đi nữa, tôi chết cũng tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt cậu không buông.”

 

“Nhưngấy nói cô ấy sẽ bỏ tôi, tôi chỉ không ngờ chưa đợi tôi hỏi cô Lam, cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã…” Trong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ. “Cô ấy nhất định đi lên núi rồi.”

 

Tạ Di Hồng lập tức tán đồng: “Chắc chắn ngọn núi ấy, đóchỗ các cậu hẹn ước. Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đi đến đó tìm con thôi.”

 

“Tôi tìm ngọn núi ấy, còn cậu tìm những chỗ khác trong thành phố nhé, tìm được lập tức thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo cho đối phương.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc