GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Những ngày đó, Đàm Duy nhưnhân đang chờ đợi thời khắc hành hình. Tiểu Băng đã từng nói,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh chủ động hay bị động, chỉ cần anh nảy sinh quan hệ ngoài luồng, con với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, sẽ không tha thứ cho anh, nhất định sẽ ly hôn với anh. Anh nghĩ, “nảy sinh quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ” lẽ chỉ quan hệ xảy ra sau khi kết hôn, bởi “nảy sinh quan hệ” trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi anh kết hôn đã được Tiểu Băng tha thứ rồi. Nhưng “có con với người khác” e là bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gồm cả trướcsau khi kết hôn chăng?

 

Tiểu Băng biết chuyện của Duy Duy đã mấy tuần nhưng không hề tra khảo anh, chứng tỏ ấy vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trân trọng tình yêu cuộc hôn nhân giữa hai người, nhưng cũng chứng minh rằng, một khi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngả bài, Tiểu Băng chắc chắn sẽ ly hôn với anh, nếu không, với tính cách nóng nảy của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chắc chắn đã tóm lấy anh tra khảo chuyện này từ lâu rồi.

 

Trực giác nói cho anh biết, Duy Duy chínhcon gái của anh, bởi trong đầu anh giờ đây tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngập hình bóng của Duy Duy, tình cảm dành cho concũng rất đặc biệt, đó một thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm xúc anh chưa bao giờ được trải nghiệm. Anh không biết liệu đây phảisức mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huyết thống không, phải chăng sức mạnh truyền thống thường chỉ thể hiện những người làm cha mẹ?

 

Mấy ngày nay anh ăn không ngon, ngủ không yên, hễ nhắm mắt trước mắt anh lại mở ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh như trong phim điện ảnh, hình ảnh Duy Duy mặc chiếc váy hoa, chạy qua chạy lại bắt chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bướm nhỏ trên thảm cỏ xanh giữa đồi núi đầy hoa dại nở, Lam đứng bên cạnh, trìu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mến nhìn con gái. Sau đó ống kính đột nhiên chuyển sang cảnh khác, Duy Duy đang hỏi mẹ: “Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của con đâu? Mẹ ơi. Ba của con ai?” Rồi trước ống ính lắc lư, trên màn hình là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh đặc tả gương mặt của giáo Lam, hai hàng lệ chậm rãi ơi xuống, xót xa nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái: “Con à, con không ba, ba con đã… mất rồi…”

 

Nhưng cảnh này vẫn chưa phải đoạn làm anh đau lòng nhất, cảnh khiến anh đau đớn nhất chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình ảnh Duy Duy đeo cặp sách trên lưng, bước đi trên đường, một đám trẻ hư theo sau la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét ầm ĩ: “Đánh đi! Đánh cái đồ con hoang không có bố!” Tiếp đóphân cảnh đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẻ ấy lao vào đánhbé. Và sau đó, bọn trẻ bỏ đi, khuôn mặt đau buồn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bướng bỉnh của Duy Duy hiện lên, giọng thuyết minh vang lên: “Ba ơ, ba đang ở đâu? Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba không cần con?”

 

Anh không biế liệu Lam muốn để Duy Duy nhận người cha này không, nhưng anh cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam hẳn sẽ bằng lòng, nếu không saocòn chuyển đến thành phố A? Đến thành phố A rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao vẫn chưa tìm anh? lẽ đã tìm, phát hiện anh đã bạn gái, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện anh đã kết hôn rồi, không muốn làm xáo trộn cuộc sống gia đình anh nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mình gánh trách nhiệm nuôi dạy con gái.

 

Bầy giờ phải làm thế nào? Quay lại nói với giáo Lam “anh yêu em, hãy để chúng ta bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lại từ đâu”? Mấy năm nay, anh cảm thấy mình không còn quan tâm xem người ta đánh giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào về khoảng cách tuổi tác giữa hai người yêu nhau. Nhưng anh không biết bản thân mình liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có từng yêu Lam, cũng không biết mình bây giờ còn yêu không nữa, anh chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam một người phụ nữ rất xuất sắc anh luôn kính nể, cùng sống với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ cũng không phải việc không thể chịu đựng được, quan trọng điều đólợi với con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái, thể cho conmột gia đình có cha mẹ.

 

Nhưng còn Tiểu Băng thì sao? Anh coh rằng giữa anh Tiểu Băng một thứ duyên phận, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời sinh đã định phải bên nhau. Dường như từ trước đến nay anh chưa từng nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc rốt cuộc Tiểu Băng điểm nào đáng để anh yêu, giống như việc anh chưa bao giờ suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xét đến chuyện ba mẹ của mìnhchỗ nào đáng để yêu, hay chỗ nào không đáng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu. Anh yêu họ, họ người thân ruột thịt của anh. Anh chưa từng so sánh Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bất kì người phụ nữ nào khác, giống như anh chưa từng so sánh ba mẹ mình với ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ của người khác.

 

Nhưng bây giờ xảy ra chuyện này, Tiểu Băng khẳng định sẽ không tha thứ cho anh, nhất định sẽ rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ anh, vậy nên anh chỉ thể đợi xem khi nào ấy sẽ ngả bài.

 

Song Tiểu Băng vẫn tỏ vẻ như chưa từng có chuyện xảy ra, vẫn nói vẫn cười với anh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, tối đến vẫn rúc vào lòng anh ngủ… Anh thà nghĩ rằng, có lẽ Tiểu Băng tưởng anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết chuyện của Duy Duy, sẽ vĩnh viễn không ngả bài với anh, anh cũng thể mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến thăm Duy Duy, trao cho contình yêu của người cha mà con đáng được nhận, coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như cả đời này “trên mặt đất làm chồng, dưới lòng đất làm cha” vậy.

 

Nhưng mộng ảo của anh nhanh chóng tan biến, một ngày, khi hai người vừa ăn tối xong, Tiểu Băng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Anh… đã gặp con gái của anh rồi chứ?”

 

Anh không ngờ Tiểu Băng lại nói toạc ra như vậy, anh cứ cho rằng cô sẽ giả vờ hỏi câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, hoặc sẽ tra khảo trước, ai ngờvừa hành động đã nhắm thẳng vào cốt lõi vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy? Anh nhất thời nghẹn họng, mãi một lúc sau mới lên tiếng: “Anh thực sự không biết nó… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải là… con gái của anh không nữa…”

 

Tiểu băng lườm anh một cái. “Em không ngờ anh lại khônglương tâm như thế… ngay cả con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình cũng không dám nhận, con không phải con gái anh thì là con gái ai chứ?”

 

“Sao anh biết được? lẽ cô Lam…”

 

“Em không ngiwf anh lại hèn hạ như thế, bản thân đổ vấy cho người mình đã từng yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân đạp mấy thuyền.”

 

“Anh không hề nói anh… từng yêu ấy…”

 

“Em không ngờ anh lại… hạ lưu như thế… không phải người mình yêu… còn cùng bà ta… làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ư?”

 

Anh bắt đầu gắt lên: “Hôm nay em mở cuộc họp phê bình anh chứ gì? Sao kiểu em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái chực sẵn để chụp cho anh vậy?”

 

“Thế anh muốn thế nào? Muốn em khen anh ư? Ca ngợi anh ư?”

 

“Hiện tại mọi việc vẫn chưa ràng, em sao thể?”

 

“Còn phải ràng như thế nào nữa? Anh nói xem, còn chỗ nào chưa ràng? Anh nói đi, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói rồi em giúp anh làm sáng tỏ mọi chuyện.”

 

“Chuyện này đối với anh cũng rất đột ngột, anh cũng không ngờ…”

 

“Anh cho rằng cái “không ngờ” của anh thể giải quyết được vấn đề ư? Lúc đó anh cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai mươi tư, hai mươi lăm rồi, lẽ nào còn không biết làm như thế sẽ để lại hậu quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

 

Lúc đó anh thật sự không nghĩ đến chuyện ấy, chuyện xảy ra nhanh như vậy, anh làm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian để nghĩ xa nghĩ xôi nhưn thế? Vả lại khi ấy anh cho rằng làm chuyện đó sẽ khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giáo Lam trở thành vợ của anh, cho nên câu đầu tiên sau khi anh làm xong ngỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời cầu hôn Lam, anh nào biết chuyện đó thể làm xong cho qua?

 

Nhưng anh hiểu bây giờ nói những lời này cũng vô ích, nói Tiểu Băng cũng sẽ khong tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin cũng không tha thứ cho anh. Anh mệt mỏi lên tiếng: “Bây giờ chuyện đã như vậy, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng khôngcách nào xóa sạch quá khứ được, em làm thế nào thì làm…”

 

Tiểu Băng tức đến đỏ cả vành mắt. “Anhý gì? Tôi chưa gặp loại người nào chẳng những không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần thể diện chẳng cần mạng sống như anh… Anh bảo tôi làm thì làm ư? Anh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem, tôi phải làm thế nào bây giờ? Nếu trước khi kết hôn anh nói với tôi rằng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con ngoài thì tôi sẽ không bao giờ lấy anh, cũng sẽ không chuốc vạ vào thân như ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay. Giờ thì lấy cũng đã lấy rồi, nhà cũng đã có rồi, đột nhiênn nhảy ra một đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẻ con, anh bảo tôi phải làm thế nào đây?”

 

“Anh… xin lỗi em…”

 

“Anh chỉ nói một câu “xin lỗi”giải quyết được mọi chuyện sao? Nếu bây giờ đột nhiên rôi thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo với anh, tôi… một đứa con… tôi xin lỗi anh… anh sẽ làm thế nào hả?”

 

Anh sợ nhất khi Tiểu Băng cắt anh phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác như vậy, bởi vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó những chuyện vốn không cảy ra, hơn nữa anh ại còn một người thiếu trí tưởng tượng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đặt mình vào hoàn cảnh như thế nào cũng không thể tưởng tượng ra cảm nhận của Tiểu Băng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Anh muốn ôm Tiểu Băng vào lòng nhưng không cho anh ôm. Anh bước đến trước mặt cô, lại phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trên gương mặt đã thấm đẫm nước mắt tự bao giờ, anh cũng bật khóc, giọng run run: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tiểu Băng… em.. đừng như vậy… Anh… anh xin lỗi em… Em…”

 

Tiểu Băng nghẹn ngào nói: “Có phải anh muốn bỏ rơi em… để đến với… con gái anh… không?”

 

“Anh chưa từng nói như vậy…”

 

“Vậy anh… muốn hằng ngày đến thăm conkhông?”

 

Câu hỏi này anh thật sự không biết nên trả lời như thế nào, khi anh nhìn thấy Duy Duy, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến sự tồn tại của con bé, anh cảm thấy như một sợi dây hình đã gắn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người lại với nhau. Anh dặt đáp lại: “Nếu… con thực sự là… con gái của anh… anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ là… mình phải… đi thăm con bé…”

 

Tiểu Băng òa khóc.

 

Anh vội vàng giải thích: “Dù sao thì… cũng phải làm hết trách nhiệm mà. Trước đây anh không biết… thì… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sao… còn bây giờ… nếu đã biết rồi… em nói xem… sao anh thể…”

 

Tiểu Băng đứng dậy, chỉ thẳng vào anh, nói: “Anh do của anh, tôi có cái của tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân lý luôn nằm phía anh, luận cũng nằmphía anh. Tôi biết, những thứ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách vở, phim ảnh đều như vậy, một cặp vợ chồng chung sống với nhau, bỗng nhiên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày, một đứa trẻ tìm đến cửa, nói con của người đản ông, hai cha con ôm nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc nức nở, cảm động… cảm động… cảm động đến mấy… nhưng còn người vợ của người đàn ông đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì sao? Các người từng nghĩ tới cảm nhận của ấy không? Hay các người chỉ mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy chấp nhận chuyện từ trên trời rơi xuống đó, chấp nhận đứa trẻ con của chồng mình với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người phụ nữ khác… yêu như yêu con đẻ của mình… Nếu ấy không làm thế… các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người sẽ trách móc ấy không nhân đạo… không khôn ngoan… hẹp hòi… bụng dạ nhỏ nhen… kiếm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với chồng… Cha con người ta tình cảm thân thiết thế kia… trẻ con làm gì có tội…”

 

“Anh… sẽ không như thế…”

 

“Anh sẽ không thế nào? Sẽ không bảo tôi chấp nhận con của anh? Vậy thì anh muốn thế nào? Muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vứt bỏ tôi để lmf tròn trách nhiệm của một người cha? Vứt bỏ tôi để chia sẻ tình cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con… với con của anh?”

 

Tiểu Băng nói xong câu đó liền xông vào phòng ngủ, ngã xuống giường khóc đếnlòng. Đàm Duy đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo, ôm lấy cô, khẽ nói: “Lấmo anh thể rời xa em? Cả đời này anh sẽ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ rời xa em… Anh chỉ sợ em bỏ rơi anh thôi.”

 

Tiểu Băng trở mình nhào vào lòng anh, cũng không nói gì, cỉ khóc nức nở. Anh giúp lau nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, nhưng càng lau lệ tuôn càng nhiều. Tiểu Băng như đã khóc thỏa, tự cầm lấy khăn lau mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạn lên tiếng: “Em… biết chuyện này… đã mấy tuần rồi… nhưng mãi khôngdams nói với anh… biết nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh rồi… anh sẽ khó xử… Tim em như muốn… thành hai mảnh… Em cũng bảo Tạ Di Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng nói cho anh… nhưng cô ấy vẫn nói.:

 

“Có lẽ coi như không có chuyện lại tốt hơn… Anh thấy hai mẹ con họ… sống cũng… rất tốt… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chưa biết chừng… vốn cũng không muốn… anh xen vào… làm xáo trộn.”

 

“Nhưnganh làm xáo trộn cuộc sống của họ hay không thì trong lòng anh… đã không có cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào xóa được… hình ảnh của ta… Cho chúng ta sau này… sinh bao nhiêu đứa con… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thể nào… thay thế được đứa trẻ đó…” Tiểu Băng lại bật khóc. “Thật không công bằng! Đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi chúng mình sinh con đầu lòng, anh vốn đã khôngcảm giác mừng rỡ của lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được làm cha nữa… bởi vì anh… anh đã từng được làm cha rồi.”

 

Anh cất tiếng dỗ dành: “Hiện giờ còn chưa khẳng định được đứa đó con của anh, anh thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng mình cũng đừng chuyện này… hục hặc nhau nữa…”

 

“CÒn muốn thế nào mớikhẳng định?”

 

“Chí ít giáo Lam… phải… thừa nhận mới… được chứ?” Anh đề nghị: “Chẳng thà ngày mai hai chúng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng đi tìm Lam, hỏi ấy cho ràng.”

 

“Muốn đi thì anh đi đi, tôi không đi. Tôi đi làm chứ?ta còn tưởng tôi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đang tranh giành anh… Giờ thìtacon rồi, coi như ta thắng chắc… hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khong thì ta sẽ nhìn vào cái số phận khốn khổ của tôi… nói dối rằng đó không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con của anh… thế nào chăng nữa… tôi cũng không thể đi. Đây là chuyện của anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự đi làm rõ.”

 

“Được rồi, anh sẽ tự đi hỏi… Bây giờ đừng nghĩ đến chuyện này nữa… Ngủ đi.”

 

Tiểu Băng vẫn cố chấp: “Không ngủ, vẫn chưa nóihết. nếu ngày mai anh đi hỏi, đứa bé không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải con của anh, thì… coi như chưa chuyện xảy ra. Còn nếu con của anh… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh phải lựa chọn giữa đứa tôi.”

 

“Em nói… lựa chọn… ý gì?”

 

“Anh chọn đứa bé, chúng ta sẽ ly hôn, anh sẽ được toàn tâm toàn ý nuôi nấng con anh, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh kết hôn… với Lam hay không… tôi không xen vào… nhưng tôi… chắc chắn sẽ ly hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh.”

 

“Thế nếu anh… anh… chọn em thì sao?”

 

Tiểu Băng không nói, một lát sau mới thở dài rồi lên tiếng: “Thôi, tôi cũng không muốn anh lựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn gì cả, tôi sẽ giúp anh chọn. Nếu ngày mai anh đi hỏi, đứa không phải con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thì coi như chưa chuyện xảy ra, chúng ta vẫn là… vợ chồng như cũ, còn nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa con anh, tôi sẽ… ly hôn với anh.”

 

Anh quýnh lên: “Chỉ có… một lựa chọn đó thôi sao? Không còn… lựa chọn nào khác ư?”

 

“Thế anh nói xem còn lựa chọn nào nữa? Lẽ nào tôi thể bảo anh từ nay về sau không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được đến thăm con gái ruột của mình? Cứ coi tôi ác đến mức quyết tâm nói câu này đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa thì anh sẽ chấp nhận được chắc? Cho anh thể chấp nhận được thì anh sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ư? anh làm được đi chăng nữa thì anh cũng sẽ hận tôi cả đời rồi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời sẽ chửi tôi thậm tệ, trong lòng anh cũng vẫn còn vướng bận… Ôi… thôi thì coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi xui xẻo, đụng phải một sao chổi như anh, thế nên tôi phải tự thoát thân vậy.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc