GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tuy Đàm Duy đã từng thú nhận với Tiểu Băng chuyện giữa anh giáo Lam, nhưng anh nhớ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa từng nhắc tới danh tính của cô, Tiểu Băng cũng chưa từng hỏi. Anh không nhắc đến tên họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93domột thứ cảm giác khó diễn tả bằng lời, hơn nữa cũng sợ Tiểu Băng biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chạy đi gây sự. Còn sao Tiểu Băng không hỏi, đó lại một câu đốanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có lời giải. Với tính cách của Tiểu Băng, đáng ra phải hỏi tên tuổi đầy đủ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam bằng mọi giá mới thỏa mãn.

 

Lúc nghe Thường Thắng nói, hình như Tiểu Băng quen biết Lam, lại còn quen thân “hơn” anh , © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởi nếu chuyện liên quan đến cô Lam, lẽ phải kể với anh. Anh lặng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lát mới hỏi: “TiểuB… với Lam… có… quan hệ gì?”

 

“Hi hi, xem chú lo lắng chưa kìa, lại sợ Tiểu Băng đồng tính luyến ái hả?” Thường Thắng giải thích: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chú đừng lo, Lam là khách hàng của Tiểu Băng… Chỉ mối quan hệ đó thôi, chú đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ xiên xẹo!”

 

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu anh khi nghe thấy câu này là “không thể như thế”. Cô Lam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống ở tận thành phố D, sao Tiểu Băngthể bán bảo hiểm tới tận đó? Lẽ nào sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp của Tiểu Băng đã phát triển huy hoàng tới mức đấy, trải rộng từ thành thị tới khu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trị ư? HayTiểu Băng muốn điều traLam nên mới cố tình tham gia vụ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn từ xa này? Anh hỏi: “Cô Lam… không phải đang sống thành phố D sao? Tiểu Băng bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo hiểm xa thế sao?”

 

“Cô Lam chuyển tới thành phố A từ lâu rồi, đang dạy Đại học C dấy, chú không biết à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Sao Lam lại chuyển từ thành phố D tới đây? Anh không tin.”

 

“Vì sao khôn thể chuyển từ thành phố D tới đây?”

 

“Thành phố D lớn hơn thành phố A đại học E lại danh giá như thế, áy chuyển tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm chứ?”

 

“Anh cũng không rõ, nhưng so chuyện ấy chuyển tới đây cũngthật.”

 

Trong đầu anh dậy lên vô vàn nghi vấn, nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu: “Tiểu Băng… sao lại chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới tận Đại học C… mời chào khách?” Anh hỏi câu này cảm thấy nực cười, chuyện của vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình mình không biết, còn đi hỏi từ chỗ Thường Thắng, cậu ta sẽ nghĩ thế nào đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Đương nhiên công lao của anh rồi! Trước giờ anh vốn rất quan tâm của chú, giới thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ấy không ít khách hàng.” Thường Thắng tỏ vẻ mình hy sinh như một anh hùng danh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cô ấy chưa kể cho chú à?”

 

“Có kể, ấy luôn miệng ca ngợi tấm lòng đại nghĩa của chú, nhưng mà…Lam… rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện như thế nào?”

 

“À, thế này, cô ấy đến công ty anh liên hệ về việc xuất bản sách. Anh vừa liếc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái đã nhận ra ngay, cònấynhiên chẳng biết anh là thằng nào. hì, năm ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lam khoái mấy chú chỉ biết cắm đầu vào học, loại học trò như anh chắc chắnnhớ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ cô cũng không ngờ mình lại có ngày phải tới nhờ vả anh… Haizz, giảng viên đại học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời buổi này cũng tội nghiệp thật, xét học hàm học bị rồi tăng tiền lương đều phải è cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra in sách, in luận văn, không thể không cầu cứu tới đám bọn anh.. May anh thông minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân lúc còn kịp đã cao chạy xa bay.”

 

“Trình độ của Lam rấtcao, công ty chú xuất bản sách củaấy chắc chắn sẽ… không lỗ đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Cái này thì chưa chắc. Công ty lỗ lãi thế nào mấu chốtphải xem sách ăn khách hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán được nhiều tiền hay không. Xuất bản một cuốn thu về chẳng mấy đồng, chí ít cũng cần năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mười cuốn bán chạy để bù lỗ. Cho nên trình độ cao cũng chưa chắc được nước non gì.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Trong lòng anh thấy bất bình thay cho Lam, thị hiếu kiểu này thì những người như sao có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tiếp tục công việc nghiên cứu được? Anh biết cô Lam người rất kiêu hãnh, nhất định không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thihs hạ mình xin xỏ trước mặt loại người như Thường Thắng, nên không biết sách của đã xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản được chưa. Anh ra chiều quan tâm hỏi thăm: “Thế cuối cùng các chú quyết định thế nào?”

 

“Hì cái này thì phải xem ấy thế nào đã. Sách ấy viết đạm mùi học thuật, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn không ăn khách rồi, loại sách như thế muốn xuất bản được thì phải dựa vào quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Anh nhất định là dốc lòng giúp đỡ rồi, nhưng nếu ấy không thức thời, anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng làm được gì, trong công ty tuy cũng gọi chức quyền đấy nhưng trên đầu vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ trưởng.”

 

“Vậy việ này thì ai đưa ra quyết định cuối cùng?”

 

“Việc này thì phải do Đầu Trâu(*) quyết định, nhưng giáo của chú số cũng hên thật, Đầu Trâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nhìn ảnh tác giả đã thấy tình yêu đến rồi Đây gọi vật hiếm thì quý mà! Chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói xem chuyện này dị không, đám viết tiểu thuyết diễm tình thì rặt các mẹ tám, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác giả các công tình khoa học cũng toàn khủng long với ếch xanh. Anh đây mang tiếng làm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty văn hóa mà lâu nay chưa từng tận mắt diện kiến nàng nào tài sắc vẹn toàn cả.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

(*) vừa để gọi ông Ngưu, vừa chỉ ông chủ

 

Anh thường thấy Thường Thắng bàn luận về tác giả không khác khách làng chơi bình phẩm kỹ nữ, lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức ngắt lời, hỏi: “Chuyện xuất bản sách của Lam rốt cuộc ra sao rồi chú?”

 

“Chẳng phải anh nói với chú rồi đó sao? ấy thật may mắn, kiểm duyệt lần đầu đã hút hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đầu Trâu, phải nói tới kiểm duyệt lần hai cơ, Đầu Trâu của bọn anh đích thân ra mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới gặp một lần lão ấy đã đổ luôn, khen nàng xinh đẹp thông tuệ, diễm lệ đoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang, ngực cao mông vểnh, đắm vô vàn, trên giường chắc cũng quyến chết người.”

 

Anh lại muốn ngắt lời Thường Thắng nhưng Thường Thắng không cho anh hội xen vào, cứ thao thao bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruyệt: “Anh cũng cảm thấy này tạm được, nhưng đâu kỳ diệu tới múc Đầu Trâu thôit phồng? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng già rồi, còn diễm lệ đoan trang cái gì, cũng chỉ vẻ đẹp mặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thôi. Tuổi tác không chừa một ai, chú nói phải không?”

 

“Công ty văn hóa chỉ toàn những kẻ thế này thôi à? Thế thì sự nghiệp văn hóa của thành phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao phát triển được?”

 

Thường Thắng cười khanh khách: “Bao năm nay chú loanh quanh trong trường, tưởng cổ hủ không thei kịp thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại rồi, em trai à…”

 

“Nếu thời đại cái thứ này, anh thấy thà rằng không theo.”

 

“Ôi trời, người anh em, Đầu Trâu cũng không phải là phải lòng vợ chú, chú giận dỗi cái nỗi gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Cô Lam giáo hướng dẫn anh… ấy tuyệt đối không thể là… Anh thấy cách hành xử của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đầu Trâu nhà các chú… cũng quá…”

 

“Chú thôi đi, Đầu Trâu của bọn anh hành xử thế đã làm sao? Người ta cũng đã ly hôn rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng với cô Lam cũng trai đơn gái chiếc. Nếu đổi lại mấy ông khác, người ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên bề gia thất cả rồi, muốn muốn được chắc? Không thích chứ gì? Được thôi, sách khỏi xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản được.”

 

Anh sợ Thường Thắng lại tuôn ra mấy lời khó nghe hơn, vội vàng lái câu chuyện, hỏi: “Tiểu Băng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy môi giới bảo hiểm… cho Lam… từ lúc nào thế?”

 

“Cũng mới đây thôi, sao vậy?”

 

“Không sao… Không nghe thấy cô ấy nhắc đến. Nếu anh biết Lam đến thành phố rồi…”

 

“Chú sẽ đi thăm hỏiấy chứ gì?” Thường Thắng nắm ngay lấy cơ hội. “Anh chính nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này đây, nên mới nhờ chú giúp. Khi nào chú đi thămLam, một phiền chú gián © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp nghe ngóng một chút, xem ấy có những yêu cầu đối với việc bạn đời, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tốt về Đầu Trâu trước mặt bà ấy. Đầu Trâu nhà bọn anh lần này sa vào bể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình thật rồi, không nẫng về tay được thì chắc chắn khóăn ngon ngủ yên…”

 

“Anh thì có thể làm đượcchứ?”

 

“Đánh pháo dễ nhất từ trong đánh ra, chủ quen ấy, nhất địnhtường tận thói quen, sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích, biết làm thế nào khiến ấy động lòng.”

 

Anh lạnh nhạt đáp: “Đầu Trâu chỗ các chú nắm quyền trong tay, chỗ nào cần anh giúp đâu?”

 

“Chú không thể nói thế được! Đầu Trâu đúng nắm quyền trong tay nhưng nếu người phụ nữ kia lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ương ngạnh không theo, không xuất bản thì thôi, ta chẳng thiết, vậy Đầu Trâu hết cách. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ đã là giáo rồi, sách không xuất bản cũng không sao, cho nên ấy không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó xử như mấy người cần ra sách để được xét học hàm.”

 

Lòng anh mừng rỡ, hay lắm, Lam đã là giáo sư, vậy thìkhông phải chịu sự ức hiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bên công ty văn hóa nữa. Anh từ chối: “Anh chỉ một học trò củaLam thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặtấy cũng chẳng thể tác động gì, nên anh thấy mình… không giúp được cho Đầu Trâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chú đâu, Ông ta đã Lam như thế, chân thành theo đuổi ấy thì hơn.”

 

“Thì chân thành theo đuổi đó chứ, nhưng người phụ nữ kia không mấy hào hứng, nếu không cũng không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiền chú.”

 

“Anh thậ không cách nào giúp được.”

 

“Nếu chú không muốn xuất đầu lộ diện, cũng được, chú chỉ cung cấp thông tin thôi, giống như trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú giúp anh theo đuổi vợ anh ấy…” Thường Thắng cảm kích nói. “Chuyện này anh luôn biết ơn chú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói thật lòng, khi đó anh cũng nhiều lúc anh cũng hết hy vọng rồi, chuẩn bị buông tay, nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ nhắc nhở ấy thích người gặp khó không nản, anh mới tiếp tục cố gắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chú xem, lúc đó chịu khổ một chút cũng không thiệt, nếu không chẳng phải bây giờ anh cũng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú, pahir chui rúc ở cái trường chó ăn đá gà ăn sỏi đó sao?”

 

Thường Thắng không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc đến chuyện năm đó anh giúp cậu ta theo đuổi Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng anh lại thấy phiền lòng. Khi ấy đúng mắt mù, không chỉ kể hết lời cảu Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng cho Thường Thắng, còn giúp cậu ta trù mưu tính kễ, làm sao để cưa đổ ấy. Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng quá tốt, hại cả đời cô ấy. Bây giờ Thường Thắng lại muốn kéoLam xuống hố lửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đánh chết anh cũng không làm.

 

Anh nhất quyết nói: “Chú đừng nhắc nữa, anh sẽ không giúp chú đi lừa gạt người ta nữa đâu.”

 

“Sao lại nói lừa gạt được? Lẽ nào chú thấy anh không xứng với vợ anh? Hay chú thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đầu Trâu không xứng với Lam kia?” Thường Thắng vừa nói liền rút một tấm ảnh ra, chỉ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người trên ảnh, nói: “Chú xem xem, đây Đầu Trâu, chú nios xem điểm nào không xứng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta?”

 

Đàm Duy liếc nhìn bức ảnh,ràng người dáng vẻ trí thức, hào hoa phong nhã, sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi là “Đầu Trâu”? lẽ Đầu Trâu hoàn toàn không xấu xa đến thế, chắc qua cái miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thường Thắng lại thành kẻ chẳng ra gì? Anh đoán nếu Thường Thắng giới thiệu anh cho ah, nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ biến anh thành kẻ chẳng ra thể thống gì. Nhưng anh chỉ đáp lửng lơ: “Anh chỉ từng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc với Lam,về vấn đề luận văn, đầu tiền cần thành ý, thứ hai là duyên phận.. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa vào mấy câu ba hoa lừa được người ta thì kết hôn cũng không hạnh phúc.”

 

“Chú nghĩ ngợi xa xôi thế làm gì? Cái cốt yếu bây giờ là làm thế nào để Đầu Trâu dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được người phụ nữ kia, còn về chuyện kết hôn hay không, còn phải xem phúc phận của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Chú nói xem, đàn ông đàn phải vừa sinh ra trên đời đã kẻ ti © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện không? Càng lạnh nhạt với họ, họ càng đeo bám…” Thường Thắng lại đem hai chữ ân nhân ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọa: “Này, chú không thể qua sông đoạn cầu được, không thể ta đã mua bảo hiểm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng rồi liề chẳng thèm đoái hoài đến anh nữa.”

 

“Tiểu Băng… đãxong hợp đồng với Lam rồi ư?”

 

“Cái đó đương nhiên, mối của anh mà, Lam không mua sao được? Sao, Tiểu Băng khôngg nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú à? Sao ấy lại thế nhỉ? Anh giới thiệu choấy bao nhiêu khách hàng, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy cũng không nhắc với chú à?”

 

“Có nhắc, cảm ơn chú đã giúp đỡ.” Anh cảm thấy kỳ quái, Tiểu Băng vốn rất thích nói chuyện đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán bảo hiểm với anh, bán được cho ai, không bán được cho ai, làm sao bán được… đều kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho anh nghe. Lúc nghe, tuy là anh cho vào tai này cho ra tay kia, nhưng nếu Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc đến tên giáo Lam thì chắ chắn anh sẽ nhớ rõ.”

 

“Chuyện này chú nhất định phải giúp anh, anh đã hứa với Đầu Trâu rồi, nếu không thành thì quá mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt.” Thường Thắng buồn nói: “Mà không biết Lam kia đang tính toán gì, thành phần trí thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh gặp nhiều rồi, bề ngoài thì vẻ rất thanh tao nhưng hễ đến chuyện ra sách thì cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một giuộc cả.”

 

Anh nghe câu này liền cau mày, lạnh lùng nói: “Chú đừng sỉ nhục Lam, ấy không phải loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người như thế.”

 

“Bà ta không phải loại người đó thì loại người nào? Nếu không sao lại đứa con gái ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá thú?”

 

Anh kinh ngạc: “Cô giáo Lam con? Anh chưa từng nghe nói. Lúc anh làm luận văn cùng cô…”

 

“Chú làm luận văn với ấy là chuyện từ khi nào rồi? Lúc đấyta chưa có, đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa sau này không thể có?” Thường Thắng làm ra vẻ ơn vua lượng nói: “Đầu Trâu vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thích kiểu dàn con riêng, nhưng Lam kia phá lệ đó.”

 

“Người ta đã có con, nhất định là có chồng rồi, Đầu Trâu của các chú còn mưu tính cái gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Không phải anh đã nói với chú rồi sao, con ngoài giá thú…”

 

“Có lẽ nhận nuôi chăng?”

 

“Cũng thể, nuôi con phòng lúc tuổi già mà. điều chuyện ấy không chồng chính xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trăm phần trăm. Đầu Trâu của bọn anh về phương diện này cực kỳ quân tử, vợ người tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dính líu.” Thường Thắng nháy mắt. “Anh thấy đứa con của ta quá nửa không phải nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuôi, người đa tình như thế nhất địnhđã qua lại với ai đó ki thành phố D, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi chuyện vỡ lở, người ta không muốn nhận nên ta mới mang con trốn tới thành phố A. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chú còn nhớ không? Hồi đó Lam chẳng nổi tiếng lẳng trong khoa còn gì, đá đưa qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại khối người.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc