GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày hôm sau, Tiểu Băng Đàm Duy lòng như lửa đốt, tất tả chạy tới bệnh viện kiểm tra. Tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua Tiểu Băng đã gọi điện cho mấy người khách có hẹn từ trước để đổi lịch hẹn, Đàm Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng tiết dạy buổi sáng, hết tiết cũng vội đi luôn. Hai người tìm được một bệnh viện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoa chuyên khám phụ khoa, bắt taxi tới nơi, khi hai người tìm đến được cửa lấy sổ khám bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hàng người xếp hàng đã dài dằng dặc, thật khiến người ta khó tin nổi.

 

Đàm Duy lướt mắt nhìn hàng người, nam giới rất nhiều, cũng cả phụ nữ, thậm chí người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dang bồng con nhỏ, nhưng đi đôi như hai người bọn anh lại rất hiếm.

 

Xếp hàng một lúc lâu, sắp đến lượt rồi, may mắn sao số của anh Tiểu Băng một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 196, một người là 197. Hai người vừa được phát số xong thì cánh cửa liền đóng lại, phía trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dán một thông báo: “200 số hôm nay đã được đăng hết, mời quý khách quay lại lần sau!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Lại đợi hơn một tiếng nữa mới đến lượt họ vào khám. Bệnh viện thường khuyến khích các cặp vợ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi điều trị cùng nhau nên hai người được gọi vào cùng lúc. Vào rồi vẫn phải đợi thêm, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ bác sẽ hỏi trước về tình trạng bệnh viết báo cáo bệnh lược, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới quyết định họ sẽ gặp bácnào.

 

Nữ bác hỏi họ có những triệu chứng gì, bắt đầu từ lúc nào. Hai vợ chồng bốn mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, vẫn Tiểu Băng phản ứng nhanh, ngay lập tức đã uốn bảy tấc lưỡi giải thích: “Chúng em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh thần “đề phòng à chính, chữa phụ” nên mới tới đây kiểm tra, thật ra cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều không thấy triệu chứnghết, nhưng bởi một người bạn đi kiểm tra phát hiện mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh sinh dục nên chúng em…”

 

Nữ báchỏi lại đầy thâm ý: “Là bạn chung… của hai anh chị hả?”

 

Đàm Duy thấy bác sĩ đang hiểu theo hướng khác bèn vộithanh minh: “Chuyện thế này, vợ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi tới chơi nhà ấy,dùng qua bồn tắm trong nhà, vợ chồng tôi sợ… bị lây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiễm…”

 

Nữ bác cười mỉm, không đang cười anh nói dối haycười anh thiếu hiểu biết, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó hỏi tiếp cả hai từng tiền sử tình dục bẩn không. Cả hai lại bốn mắt nhìn nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Băng lại uốn bảy tấc lưỡi: “Hẳn khôngrồi, chúng em đều rất giữ gìn… vệ sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân mà, trong nhà có bình nước nóng, là mùa đông chúng em cũng…”

 

Nữ bác ngắt lời Tiểu băng, giải thích cho họ về cái gọi “tiền sử tình dục bẩn”. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai nghe đến ong cả đầu, vội nói: “Không có, không có! Đâu làm chuyện ấy đâu…”

 

Bác nói: “hai anh chị không có tiền sử sinh dục bẩn, cũng không triệu chứng, vậy chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây làm gì? Đây là chuyên khoa bệnh sinh dục, anh chị hay không?”

 

“Có. Chúng em chính đến chuyên khoa bệnh sinh dục để khám, em nói rồi chị, chủ yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng bệnh thôi. Chẳng qua một người bạn mắc bệnh nên chúng em rất lo lắng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn kiểm tra cho an tâm hơn.”

 

Nữ bác gật đầu, nói: “Hai anh chị đã tới rồi thì cứ kiểm tra thôi. Nữ qua bên này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam qua bên kia.”

 

Hai người được phân tới hai bác khác nhau khám bệnh, khám cho Đàm Duymột bác sĩ nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn rất trẻ, vóc dáng gầy mảnh, nói nhanh mà viết cũng nhanh, hàng bệnh nhân của anh ra rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngắn nhanh chóng, một người đi ra lập tức có người khác vào. Đàm Duy hoài nghi tiếng tăm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh viện này phải dựa vào số lượng người tới chẩn bệnh hay không.

 

Vị bác này vừa đọc xong báo cáo bệnh do bác sĩ nữ kia viết liền giáo huấn Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Duy: “Anh đừng đuổi theo trào lưu thời thượng, thấy bây giờ nhiều người tới chuyên khoa sinh dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khám cũng chạy tới xem trò vui.”

 

Đàm Duy phân trần: “Aimuốn xem thứ trò vui này chứ? Chắc chắn phải nỗi lo nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới…”

 

“Tôi thấy anh cũng dáng vẻ một thành phần trí thức, sao ngay cả mấy kiến thức cơ bản cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thế?”

 

Anh bị nói tới mức mặt hết đỏ ửng lại trắng bệch vẫn không biết “mấy kiến thức cơ bản” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bác vừa nóigì, không thể tranh luận được đành im lặng.

 

Bác sĩ không hề khách khí nói: “có phải tới lấy thuocs thay người khác không? Cứ nói thật xem nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ việc choanh cả tôi. Anh cứ nói thẳng ra thì tôi mớithể giúp anh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn thuốc. Nếu anh định gạt tôi… vậy thì tôi không chỉ không đơn cho anh, còn báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cáo đến nơi anh công tác nữa đấy.”

 

Anh trợn mắt miệng: “tôi đi lấy thuốc hộ ai cơ? Tôi chỉ muốn khám thôi…”

 

lẽ bác thấy anh một tên mọt sách, liền đổi sang giọng điệu hòa nhã hơn: “Anh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo hiểm y tế không? Bảo hiểm bao gômg việc khám điều trị bệnh sinh dục không?”

 

“Tôi… không bảo hiểm.”

 

“À? Ra thế. Thế này đi, nếu là tự chi trả thì anh muốn kiểm tra gì thì kiểm tra cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy…” Bác nói xong liền bắt đầu viết phiếu xét nghiệm.

 

Đàm Duy vội ngăn lại: “Anh đừng như thế, phải xem cần thiết hay không đã chứ? Không thể chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự chi trả mà… ghi bừa phiếu xét nghiệm được.”

 

“Ai nói ghi bừa? Tôi đã viết thì chắc chắn cần thiết. Anh không triệu chứng phải không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thì thế này nhé, tôi sẽ ghi hết vào, anh kiểm tra cái nào thì trả tiền cái đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được chưa?

 

Trong lúc đứng ngoài đợi Tiểu Băng, Đàm Duy liền lấy mấy tờ phiếu xét nghiệm đó ra xem xet, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mãi cũng không thì ta tên bác gì, có thể anh ta sợ bị người bệnh tố cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên cố ý viết như thế để người ta không đọc được.

 

Một lát sau, Tiểu băng cũng đi ra, vừa bước ra đã hỏi: “Anh thế nào? Bác kiểm tra cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh chưa?”

 

“Kiểm tra cái gì? Chỉ nói mấy câu như thẩm vấn phạm nhân ấy, vừa nghe nói anh tự trả tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khám liền viết bừa cho mấy cái phiếu xét nghiệm.”

 

“Sao lại như thế? Còn không kiểm tra sao? Bác của em kiểm tra cho em rồi, còn lấy mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơ.ấy nói em không giống mắc bệnh sinh dục, nhưng để đảm bảo thì vẫn phải làm xét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệm.

 

Vẫn Tiểu Băng cẩn thận, phát hiện trong đống phiếu của anh không phiếu xét nghiệm HIV, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Sao anh lại không phiếu xét nghiệm HIV? Mau đi tìm bác của anh, bảo anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết cho một phiếu, chúng mình đến đây chủ yếu cái đó mà.”

 

Anh lại mặt dày đi vào tìm bác sĩ. Bác sĩ khó chịu nói: “Bây giờ kiểm tra cũng dụng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Tại sao?”

 

Báclại càng ra vẻ khó chịu, đáp: “Dù sao bây giờ kết quả âm tính thì cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói được anh không nhiễm HIV. Có điều nếu anh thích kiểm tra thì kiểm tra, thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũngtiền của anh.”

 

Anh nghe giọng điệu của tay báccứ như đã biết anh mắc HIV rồi, chỉ nhất thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểm tra chưa thấy được, thâm tâm anh buồn bã, lẳng lặng nhận lấy phiếu xét nghiệm rồi rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng chẩn đoán.

 

Tiểu Băng hỏi anh có chuyện gì, anh liền nói lại lời của bác sĩ, Tiểu Băng an ủi: “Bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nhận ra ai bệnh chỉ bằng mắt thường, nếu không còn phải làm xét nghiệm làm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?”

 

Hai người đến phòng thu ngân, nhân viên thu ngân hỏi họ làm “cấp tốc” hay “siêu tốc”, làm “cấp tốc” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì trong ngày thể được gần hết các kết quả, nếu làm “siêu tốc” thì trong ngày sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết các kết quả. Hai vợ chồng bàn bạc, quyết định làm “siêu tốc”, mất thêm chút tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ sốt ruột.

 

Hai người lấy mẫu xét nghiệm xong liền đi tìm một quán ăn nhỏ ăn qua loa, sau đó quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh viện lấy kết quả. Đầu tiênkết quả xét nghiệm HIV, cả hai đều âm tính nhưng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai không dám vui mừng, sợ bệnh việnmuốn nhanh nên làm xét nghiệm không lưỡng, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong quá trình làm xét nghiệm để xảy ra sai sót, nhầm lẫn kết quả, hoặc địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của họ đặc biệt, vi rút HIV trong thể cần một thời gian dài mới phát hiện được… Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người quyết định ba tháng sau sẽ xét nghiệm HIV thêm lần nữa.

 

Chờ mãi tới năm giờ mới lấy được các kết quả xét nghiệm còn lại, tất cả đều âm tính, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy hai người mới nhẹ lòng hơn. Đàm Duy đùa: “Em xem đấy, làm con gái vẫn tốt hơn, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tốt luôn dùng từ “dương tính” để biểu thị, bao nhiêu người chờ đợi đó đều là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một từ “âm tính”, còn cứ dính vào hai chữ “dương tính” thì hôm nay ắt khó sống vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ rồi.”

 

Cả hai đều đón taxi về nhà. Về đến nhà rồi, Đàm Duy đi nấu cơm, Tiểu Băng nói: “Đợi em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi điện thoại cho Di Hồng xem cô ấy sao rồi.”

 

Tiểu Băng gọi điện thoại xong, sắc mặt rạng rỡ chạy vào bếp báo cáo với Đàm Duy: “Xét nghiệm HIV © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Di Hồng cũngâm tính.”

 

“Thế sao ấy bảo mắc HIV?”

 

“Cô ấy nói bản thân xưa nay càng sợ thì lại càng hay gặp phải cái đấy, nên mới cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy chắc chắn mắc phải HIV rồi, chỉ điều cơ thể chưa sản sinh đủ kháng thể nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm thời chưa kiểm tra đượcthôi.”

 

“Cô ấy thật là… Nói cũng chẳng nóiràng, làm người khác lo phát sốt!”

 

Tiểu Băng cười, nói: “Anh oán trách cái gì? Anh chỉ lo suông thôi, còn em, thiếu chút nữa đã nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗng cho ấy rồi. Ha ha, may anh thông minh, không tin lời em nói, chưa vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy tới nhà ấy để kề cận tới lúc chết, nếu như lại màn kịch hay anh diễn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em sẽ rất hào phónggây ra một trận long trời lở đất với anh luôn. Anh nhớ lấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những lời em nói trong phút sinh ly tử hiểm nguy đều không thể coi thật, anh đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhầm lông thành lệnh tiễn.”

 

“Chúng mình không thể vui mừng quá sớmvẫn chưa thể nói chắckhông nhiễm HIV, phải đợi ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng sau kiểm tra lần nữa mới thể chắc chắn.”

 

“A, còn phải đợi ba tháng… chưa biết chừng ba tháng chưa tới, em đã chết đợi rồi.”

 

“Đừng gở miệng! Thường Thắng… sao rồi?”

 

“Di Hồng nói ấy ép Thường Thắng đi bệnh viện khám rồi, Thường Thắng cũng bị nhễm trùng và mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lậu.”

 

“Thế sao cậu ta nói… có thể… cởi quần để người khác kiểm tra? Loại người như cậu ta còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể già mồm cãi láo đấy, cậu ta nói Tiểu Tạ truyền bệnh cho mình, sao cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ai bắt cậu ta trên giường với gái điếm.”

 

“Nhưng ít nhất anh ta cũng không sợ, chỉ cần em không tin những lời hồ đồ của cậu ta là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.”

 

“Em chẳng tin vào lời hồ đồ của ai cả, em chỉ tin vào mắt em thôi.”

 

“Vậy thì tốt rồi!”

 

“Anh nói xem họ chuyện này ly hôn không?”

 

“Ai biết được? Quá nửa sẽ ly hôn.”

 

Tiểu Băng nói: “Em tán thành việc Di Hồng ly hôn, Thường Thắng vốn không xứng với ấy, còn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài làm bậy, thật… ghê tởm. Nếu đổi lại là em, chỉ ly hôn thôi cũng không đủ giải hận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em phải khiến hắn ta tàn phế, để hắn ta không đi hại người được nữa.”

 

“Em phế cậu ta rồi, em cũng phải vào tù, đáng không?”

 

“Đương nhiên em phải nghĩ ra một cách vừathể phế được hắn vừa không cần ngồi tù.”

 

“Ở đâu ra các như thế?” Anh sợ Tiểu Băng kích động nói bừa, để Tạ Di Hồng nghe thấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm phiền toái, vội chuyển chủ đề: “Người nhà Tiểu Tạ có biết chuyện ấy mắc bệnh không?”

 

“Cô ấy nói là không kể cho người nhà biết… ấy nói người nhà ấy vốn không thích Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thắng, lúc hai người yêu nhau nhà cô ấy cũng không đồng ý, nói Thường Thắng hời hợt, không thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật, không phải kiểu người trọng tình cảm, nhất địnhchỉ địa vị của ba ấy. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó ấy rất thông cảm với Thường Thắng, cảm thấy gia đình mình quá mức khắc nghiệt với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta. Bây giờ thành như thế rồi, ấy còn mặt mũi nào để nói với họ nữa? Đành ngậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bồ hòn làm ngọt thôi.”

 

Tim anh nhói một cái, cảm thấy Tạ Di Hồng thật đáng thương, nhưng lại không nghĩ ra được cách nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để giúp ấy, chỉ thể dành thời gian gọi điện thoại nói ấy hãy yên tâm nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi, tiết dạy của cô anh sẽ cố gắng dạy thay.

 

Một tuần sau Tạ Di Hòng đi dạy lại, người gầy rộc đi, ánh mắt cũng chẳng còn sức sống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày xua, nhất cái vẻ rụt rè, sợ hãi đó khiến anh rất đau lòng ăn năm. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều khiến anh không ngờ Tạ Di Hồng lại không hề nhắc đến chuyện ly hôn với Thường Thắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh nghĩ lẽ lần này Thường Thắng đã hứa cảiquy chính, hoặc Tạ Di Hồng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ thể diện, không muốn để mọi người biết chuyện này.

 

Ba tháng sau, Đàm Duy và Tiểu Băng lại đi xét nghiệm HIV lần nữa, kết quả vẫn âm tính, Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Hồng và Thường Thắng đi xét nghiệm HIV cũng cho kết quả như vậy, mấy người họ cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thể yên tâm. Đàm Duy thầm vui sướng, xem ra chuyện dữ thể hóa lành, trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ “thảm kịch HIV” lần này, anh càng củng cố thêm niềm tin đối với cuộc hôn nhân của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy rằng trên đời này chẳng thứ thể chia cách họ được nữa. Còn về Tạ Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hồng Thường Thắng, cả hai không ly hôn, điều đó chứng tỏ rằng Thường Thắng đã cải tà quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính, cũng chứng tỏ rằng Tạ Di Hồng đã tha thứ cho anh ta, hai vợ chồng cùng vun vén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tình cảm, về sau chung sống với nhau an ổn.

 

điều giấc mộng êm đẹp của anh cũng chẳng kéo dài được bao lâu, phiền toái lại ập tới. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi trưa, anh vừa định về nhà ăn trưa thì Thường Thắng chạy tới phòng thí nghiệm, nói rằng lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước uống rượu say, nói những lời không phải, hôm nay muốn mời anh ăn bữa cơm đạm bạc, coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như là chuộc tội, người ta bảo không đánh nhau không thành anh em đấy thôi.

 

Anh từ chối: “Hôm nay Tiểu Tạ lên thành phố dự lớp bồi dưỡng tiếng Anh cho nhân viên công tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước ngoài, đợi bao giờ ấy về, chúng ta cùng ăn cơm.”

 

Thường Thắng nói: “Chính biết hôm nay ấy đi vắng nên anh mới mời chú. Anh em chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tụ tập, còn cần vợ bên cạnh làm gì? Nếu bà xã theo thì đợi bữa cuối tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào làm đi…”

 

“Vậy thì đợi tới hôm đó… Buổi trưa thì tụ tập cái gì?”

 

“Anh nói rồi mà, chỉ bữa cơm đạm bạc, cũng chẳng phải tiệc tùng gì. Đồng ý đi, đừng khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáo, nói thẳng nhé, anh chuyện nhờ chú giúp.”

 

Anh nghe nói đến giúp đỡ, lại ngại từ chối, bèn nói: “Cũng được…”

 

“Anh gọi cuốc taxi, đang đợi ngoài kia, đi thôi.”

 

Hai ngời đi taxi tới một quán ăn, gọi vài món, khách ăn trưa cũng không đông, bồi bàn rất nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bê từng đĩa thức ăn lên. Thường Thắng rất nhiệt tình mời rượu, gắp thức ăn, Đàm Duy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn uống rượu, nói chiều tiết dạy, anh ta cũng không nài ép, chỉ mời ăn.

 

Ăn được hai miếng, Đàm Duy hỏi: “Không pahir chú nói muốn nhờ anh giúp sao? Rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì?”

 

“À, thế này, lão Ngưu công ty anh, chính ông chủ Ngưu của bọn anh ấy… ngắm trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giáo viên hướng dẫn của bên chú, muốn tìm chú làm trung gian tác hợp cho đôi bên.”

 

Anh ngẩn người. “Giáo viên hướng dẫn của anh? Giáo viên nào cơ?”

 

“Chú thì có mấy giáo viên hướng dẫn?” Hai người nhìn nhau vài phút, Thường Thắng mới vỗ đầu một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “À, anh quên mấtchú đang học tiến tại chức, còn một giáo viên hướng dẫn nữa, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh nói đến đương nhiên không phải giáo viên hướng dẫn hiện nay của chú…”

 

Anh vẫn không tin vào tai mình. “Người chú nói đến… họ Lam?”

 

“Đúng rồi, Lam Tâm Đế, giáo Lam! Sao, Tiểu Băng chưa nhắc tới ấy với chú à?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc