GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đàm Duy lặng cả người. “Rốt cuộc cậu chuyện gì? Tôi đã… làm gì?”

 

Tạ Di Hồng khóc lóc một hồi mới có thể cất tiếng nghẹn ngào: “Tôi mắc… bệnh sinh dục rồi…”

 

Anh nghe được chuyện này lại càng hồ. “Vậy sao cậu lại trách tôi? Lời này không thể nói linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh được…”

 

Tạ Di Hồng phẫn uất nói: “Không trách cậu thì tôi trách ai? CHắc chắn cậu đã sơm biết Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm bậy ngoài nhưng vẫn giúp anh ta lừa tôi, nói buổi tối anh ta nhà cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hại tôi bây giờ… thành như thế này đây!”

 

Anh nghe được nguyên do mình bị định tội, thở ra một hơi, an ủi: “Cậu đừng sợ bóng sợ gió, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai nói cậu mắc… bệnh sinh dục? Cậu đã đi khám bác chưa? Bác đã kết luận rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hả?”

 

Tạ Di Hồng lấy từ trong ra mấy tờ kết quả xét nghiệm, chẩn bệnh các loại ném lên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn. “Không phải bác kết luận thì tôi khóc cái nỗ gì… Tôi bị thần kinh chắc?”

 

Anh cảm thấy đây chuyện riêng tư, không tiện xem kĩ, hơn nữa nếu anh xem kĩ những giấy tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cũng chứng tỏ rằng anh không tin cô, cho nên anh chỉ đừng đấy nhìn qua, toàn các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ số xét nghiệm, chữ cái nước ngoài, liền nói: “Tôi đọc cũng không hiểu, cậu cất đi… đừng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất…”

 

Tạ Di Hồng run rẩy nhét giấy tờ vào ví, ngước lên nhìn anh với vẻ buồn thảm, nói: “Vì cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi lại đen đủi như thế này? do kiếp trước tôi đã làm chuyện xấu đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Cậu người theo thuyếtthần, còn tin vào mấy thứ kiếp số này ư?”

 

“Tôi hoàn toàn không ngờ Thường Thắng lại loại người đó.” Tạ Di Hồng vừa nói lại khóc nấc lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi tưởng hắn ta hay dở gì cũng đã thạc rồi… còn xuất thân giáo viên nữa… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì phải người trung thực… Tuy hơi thấp… nhưng… người lùn… cũng có cái tốt của người lùn… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó khótrăng hoa ngoài. Hu… hu… Người ta nói thà cưới một người yêu bạn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng cưới người bạn yêu, tôi tưởng… hắn ta… yêu tôi… Tôi tưởng là kết hôn với hắn ta… kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khủng nhất cũng chỉ lạnh nhạt một chút thôi. Tôi tưởng là… Ai ngờ… hắn ta lại… hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi ra nông nỗi này!”

 

“Bệnh này cũng thể chữa được mà…”

 

“HIV mà cũngthể chữa khỏi sao?”

 

Anh vừa nghe thấy từ này đã cùng kinh sợ, nhất thời cảm thấy không khí chung quanh như bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ô nhiễm, dường như vô số những con virut HIV đang bay lượn khắp nơi trong nhà anh, anh ngắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngứ hỏi: “Cậu mắc phải… H…HIV?”

 

Tạ Di Hồng gật gật đầu, lại bật khóc đầy thống khổ.

 

Anh thấy tay chân lạnh ngắt, đầu ócman, điều này giống như không còn cứu vãn đượcnữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh không thể tin, sao có thể như vậy chứ? Anh không phải chuyên gia về HIV nhưng anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết HIV không thể chữa khỏi, sẽ gây chết người. Đại não của anh cự tuyệt việc tin rằng con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đang ngồi trước mặt anh lại nhiễm HIV, thà tin đang trêu chọc anh còn hơn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy khóc thảm thiết như thế, tuyệt đối không giống đang giả vờ để lừa anh.

 

Anh bị cái tin dữ đột ngột này quật ngã hoàn toàn, không biết nên nói hoặc nên làm gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ đứng đó ngây dại nhìn cô, miệng cất tiếng trong thức: “Cậu đừng sợ hãi… sẽ không tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho sức khỏe…”

 

“Sớm muộn rồi cũng phải chết… còn sợ không tốt cho sức khỏe làm cái gì?”

 

“Xin lỗi cậu, tôi nên sớm nói thật cho cậu, nhưng Thường Thắng… cậu ta nói… mỗi lần đều kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra những người đó… xem giấy khám sức khỏe của họ…”

 

Tạ Di Hồng trừng mắt phẫn nộ: “Cái gì? Chính miệng hắn ta thừa nhận với cậu là hắn ta… chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái, cậu… cậu… cậu… cũng không nói cho tôi hả?”

 

Anh vội thanh minh: “Thường Thắng cũng chỉ lúc thì thừa nhận lúc lại phủ nhận, tôi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rốt cuộc cậu ta nói thật hay nói đùa… Tôi không muốn hủy hoại… cuộc hôn nhân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người…”

 

“Cậu không muốn hủy hoại cuộc hôn nhân của chúng tôi, cậu thà nhìn tôi bước vào chỗ chết sao?”

 

Anh thật sự không ngờ sự việc lại đến nước này, bây giờ đành để chomắng chửi, chỉ hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng thời gian có thể quay ngược lại, lúc đó anh sẽ nói cho nghe ngay từ lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên, dặn phải đề phòng Thường Thắng, nhưng lúc đó nói chocũng đã quá muộn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng ra ngay từ đầu anh không nên giới thiệu Thường Thắng với cô.

 

Tạ Di Hồng nổi khùng một trận thấy anh lặng thinh không đáp, cũng chẳng buồn nói nữa, trầm mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lát rồi dịu giọng, nói: “Không phải tôi giận cậu, tôi giận Thường thắng, giận cả chính mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chuyện này không thể trách cậu, chỉ trách tôi nông cạn, khoảng thời gian này không biết dùng… biện pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng ngừa… Nhưngtôi không hề biết hắn ta lại làm những trò đó, nếu tôi biết, tôi chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn sẽ không để hắn ta chạm vào mình…”

 

Anh an ủi: “Cậu tìm mấy phòng bệnh khác kiểm tra lại thử xem, bệnh viện cũng khi nhầm lẫn…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Hừ, chính lúc cậu nghĩ bọn họ nhầm thì bọn họ lại đúng.” Tạ Di Hồng thất thần ngồiđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như một pho tượng gỗ. Qua một lúc, đứng dậy cáo từ: “Tiểu Băng sắp về phải không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thôi tôi đi đây, cậu đừng nói chuyện này với con bé… cũng đừng nói với bất ai khác…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Anh tiễn xuống dưới lầu nhưng không thấy xe máy của đâu, hỏi thì nói hôm nay bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 taxi đến. Anh muốn hỏicần anh đưa về không, nhưng do dự một lúc lại thôi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhờ anh đưa về. Anh gọi giúp một chiếc taxi, đợi lúc xe đi khuất rồi mới quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về.

 

Anh vừa về đến nhà đã mnag cốc nước Tạ Di Hồng uống vứt ngay vào thùng rác, sau đó tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc khăn lau, thấm dung dịch tẩy rửa rồi ra sức lau chiếc ghế vừa ngồi, nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy đáng sợ, dường như vi rút HIV đã ăn vào mặt ghế rồi.

 

Anh muốn làm cơm tiếp nhưng hôm nay nấu món súp lơ xanh, vừa nhìn thấy những bông súp xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh liền nhớ đến bức ảnh anh từng nhìn thấy trong một triueenr lãm giáo dục về bệnh sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dục. Anh không thể ngăn mình nghĩ tới Tạ Di Hồng, chẳng lẽ hôm nay ấy không lái xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh đã phát triển đến mức đó rồi, không thể ngồi xe máy được nữa?

 

Anh cảm thấy thật ghê tởm, vội chạy vào toilet nôn ọe, nhưng trong bụng chẳng để cho ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nôn khan một hồi mới thấy đỡ, anh súc miệng rồi quay về phòng bếp đổ hết món súp© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xanh. Anh còn chưa tìm được thứ khác để nấu thì Tiểu Băng đã về, vừa vào cửa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kêu: “Em đói lắm rồi, cơm chín chưa anh?”

 

Anh cuống quýt nhắc nhở cô: “Cẩn thận, đừng động lung tung! Hôm nay Tạ Di Hồng đến,ấy mắc… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh sinh dục…”

 

Tiểu băng trợn tròn mắt. “Cô ấy mắc bệnh sinh dục? Chính miệng ấy nói với anh?”

 

“Ừ, ấy còn cho anh xem xác nhận của bác điều anh xem không hiểu. Đừng ngồi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái ghế phòng khách, ấy đã ngồi đó rồi… Hôm nay chúng ta ăn ở ngoài đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thật sự không nấu nổi cơm…”

 

“Ănngoài thì sạch sẽ sao? Chẳng phải cũng dùng những nguyên liệu đó để nấu hay sao? Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn không rửa như nhà.” Tiểu Băng tỏ ra rất phong độ đại tướng an ủi anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Anh đừng nghĩ bệnh sinh dục đáng sợ như thế, với lại bệnh sinh dục thì phải lây nhiễm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường tình dục chứ? Nên chúng ta không cần hoang mang như thế…”

 

“NếuHIV thì sao?”

 

Tiểu Băng cũng bị dọa cho chết khiếp: “Cô ấy nhiễm HIV?”

 

“Ừ.”

 

Hai vợ chồng đứng đó nín lặng,miệng nhìn nhau. Một lúc sau, Tiểu Băng người tỉnh táo trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Làm sao thể chứ? Bệnh của Di Hồng nhất định là do Thường thắng truyền sang, nhưng Thường Thắng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải đồng tính luyến ái…”

 

“Chỉ đồng tính luyến ai mới nhiễm HIV chắc? Bất cứ ai cũngthể, nghe nói Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thôn làng được gọi “làng HIV”, già trẻ gái trai trong làng đều mắc HIV, đó cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do đồng tính luyến ái sao?”

 

“Thế thì do truyền máu chăng? Di Hồng cũng chưa từng truyền máu, cũng chưa nghe nói Thường Thắng truyền máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao giờ, sao mắc HIV được? Nhất định là bệnh viện nhầm lẫn rồi.”

 

“Anh cũng nghĩ thế…”

 

Cả hai người cũng trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Tiểu Băng liền nói: “Kỳ quái thật,duyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cớ sao ấy lại nghĩ tới chuyện đi khám phụ khoa?”

 

“Ai biết được?thể có triệu chứng gì đó?”

 

Tiểu Băng lắc đầu quầy quậy. “Em đi gọi điện thoại an ủi ấy.”

 

“Thôi, em đừng gọi,lẽ ấy cũng không muốn cho người khác biết.”

 

“Cô ấy không muốn người khác biết, sao tự dưng lại chạy tới kể cho anh? lẽ cô ấy định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nói với e, chỉ vì em chưa về nhà nên mới mượn anh tố khổ?”

 

“Không phải, cô ấy ước chừng xem sắp về nên mới đi, còn dặn anh đừng nói với em.”

 

“Cô ấy không thể nói với em nhưng lại có thể nói với anh? Thế thì ấy đã coi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tri kỉ rồi đó.” Tiểu Băng hoài nghi nhìn anh, nói. “Cô ấy thật là… Sao không sử dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài biện pháp đề phòng? ông chồng chuyển nghề làm thương mại, vợ phải mang theo bao cao su © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi lúc mọi nơi chứ, tuyệt đối không thể “giáp cà” được.”

 

“Cô ấy cũng không ngờ Thường Thắng lại ngoài… làm cái chuyện kia… Đều tại anh không sớm nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy. Hôm nay ấy đến để hỏi tội, ấy vừa vào nhà đã kêu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93“Đều tại cậu”…”

 

“Cô ấy đúng “sét đánh mới chạy tới bám cây”, chồng mình ngoài trăng hoa thì liên quan gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới ông bạn như anh?chỗ nào viết rằng anh phải trách nhiệm nghĩa vụ thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chuyện này với gia quyến của bạn mình?”

 

“Vấn đề anh… không chỉ không nói còn giúp Thường Thắng nói dối…”

 

“Chỉ mấy lần đó thôi? Lẽ nào Thường Thắng cũng chỉ không về nhà vài đêm đó? Lẽ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy phải phát hiện ra rồi, nếu đổi lại là em…” Tiểu Băng đột nhiên ngừng lại, một lát sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới nói tiếp: “Em cảm thấy cô ấy nói chuyện này “đều tại cậu” còn một ý khác.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy Thường Thắng “làm” không phòng bị, rất thể chỉ để che mắt, mục đích vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn được đứa con của anh. Nếu cô ấy Thường Thắng khi “làm” vẫn dùng bao thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên thì ấy không thể chụp cho Thường Thắng cái “ba đứa bé” được… Thật hao tâm tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức, nào ngờ lại dính phải vận đen của Thường Thắng. Em thấy ấy lần này gậy ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đập lưng ông thôi.”

 

“Em đừng đó mà phân tích lung tung nữa, sao anh có thể con vớiấy được? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em không tin anh đến mức ấy sao?”

 

“Không phải em không tin anh, mà quá tin ấy… sẽkế hoạch như thế. Anh còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần cô ấy đi bệnh viện chứ? Biết mình không mang thai nhưngấy vẫn bảo anh đưa về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà. Đợi tới khi anh tới nhà, trước tiên ấy vào phòng ngủ, muốn làm anh tự động mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu, kết quả anh lại chẳng hiểu phong tình, thế ấy lại mặc một bộ đồ ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thướt tha đi mê hoặc anh. Nhưng anh vẫn không hiểu, chỉ biết suy nghĩ như một tay nhà quê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93người ta ăn mặc trong ba lớp ngoài ba lớp như thế sao ngủ nổi nên ấy đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải nói thẳng ra, nói anh đưa “thứ đó” cho ấy… ấy vẫn luôn ghét Thường Thắng, nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nói với emkhông muốn sinh con cho anh ta để khỏi hại đời con, sao ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cùng anh ta… “giáp cà” được?”

 

Anh cũng không hiểu nổi, cảm thấy câu chuyện ly kỳ thế này chỉ có phụ nữ mới nghĩ ra được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉ phụ nữ mớigiải nổi, trí tưởng tượng của đàn ông trên phương diện này quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạn hẹp, không thể sánh với phụ nữ.

 

Tiểu Băng tiếp tục phân tích: “Lần đó ấy còn đặt bao cao su trong phòng ngủ phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắm cho vợ chồng mình, còn đứng cửa phòng tắm đợi chúng ta ra ngoài, chưa biết chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi thu thập “thứ đó” của anh…”

 

“Trí tưởng tượng của em thật… quá phong phú…”

 

“Đây không phải là giàu trí tưởng tượng, chỉ nhìn vấn đề một cách toàn diện. Anh không thể xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xét một chuyện một cách riêng lẻ, anh hãy chắp nối tất cả các sự kiện, tất cả những biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện của ấy lại với nhau, anh sẽ biết em không đoán mò. Câu đầu tiên ấy nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay là: “Đều tại cậu”, vậy anh hiểu thế nào? Chỉ có thể giải theo cách của em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy muốn đứa con của anh, đành cùng Thường Thắng “giáp lá cà”, nào biết được không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những không được con của anh bản thân còn bị nhiễm bệnh, vậy không trách anh còn biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách ai?

 

“Nhưng ấy với Thường Thắng, sao không mang thai con của Thường Thắng?”

 

“Cô ấy nhất định đã dùng một cách nào đó, dụ như uống thuốc, nếu vậy ấy thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảm bảo sẽ không mang thai con của anh ta.”

 

“Nhưng hôm đó ấy đã chứng minh với anh mình không hề yêu đơn phương. Chuyện đó giải thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào?”

 

Tiểu Băng nói: “Vậy khó hiểu đâu? ấy biết Thường Thắng sẽ nói với anh chuyện cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm yêu anh, ấy sợ anhchuyện đó vui sướng, tự mãn, thâm tâm sẽ khinh thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ấy, cho nên ấy thanh minh để giữ lại chút thể diện, chỉ có vậy thôi. điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không là cô ấy rốt cuộc định chuẩn bị thế nào để lấy được… “thứ đó” của anh… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chẳng lẽ ấy chắc chắn cách để đưa anh… lên giường?”

 

“Đừng nói nhảm… Để người ta nghe thấy lại cười nhạo hai vợ chồng mình ăn dưa bở.”

 

“Em nghĩ ấy không phải kẻ ngốc, đã nghĩ ra được kể hoạch này rồi thì nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cáchđó thể lấy được “thứ đó” của anh…” Hai mắt Tiểu Băng đột nhiên sáng rực nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. “Chắc chắn anh đã cho ấy hy vọng, nếu không, sao anh giải thích được việc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy… không mang bao khi làm tình với Thường Thắng?”

 

“Cái này chẳng cần giải thích cả, bởi vì ngay từ đầu em đã sai rồi. ấy làm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với chồng cô ấy, nếu muốn con thì đương nhiên không mang bao. Em đang phức tạp hóa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiểu thuyết hóa vấn đề rồi đấy.”

 

“Hừ, anh không tin vào phân tích của em, nếu anh mắc bẫy của ta thì đừng em sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tha thứ cho anh, em nói rồi đó, bất kểanh chủ động hay bị động, chỉ biết giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt nhìn hay bị lừa nên mới làm, thế nào chỉ cần anh phát sinh quan hệ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác, hoặc tòi ra đứa con, em chắc chắn sẽ ly hôn với anh.”

 

Anh đang định bộc bạch mấy lời, đã nghe thấy tiếng Tiểu Băng thảng thốt kêu lên: “Xong rồi, xong rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em nhớ ra rồi, em nhất định cũng đã nhiễm HIV rồi!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc