GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Buổi tối Tiểu băng về đến nhà, liếc mắt một cái đã nhận ra ngoại hình của Đàm Duy thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đổi, liền chạy tới ôm lấy đầu anh soi đi soi lại, hỏi: “Anh cắt tóc à? Chà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chà, chồng của em trông thật phong độ, dựa vào quả đầu này đi lừa mấy em sinh viên nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trong lớp cũng không thành vấn đề.”

 

Anh nói đùa: “Thế ý em nếu anh không cắt quả đầu này thì không lừa nổi mấy em sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 viên nữ đó hả?”

 

“Lừa được, chắc chắn lừa được, chỉ cần chồng của em thì cạo trọc đầu cũng lừa được đám sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 viên nữ đó.” Tiểu Băng vừa nói vừa dùng hai tay che kín đầu anh, làm giống như một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đầu trọc, sau đó ngó trái ngó phải. “Đúng thật, anh cạo trọc đầu nhìn cũng rất đẹp trai, chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 bằng lần tới cạo trọc đi.”

 

Anh gỡ tay Tiểu Băng ra, đi vào bếp dọn cơm, vừa bày đồ ăn ra bàn vừa nói: “Thôi thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 kiểu đầu này hôm nay đã hứng đủ sự bàn tán ra vào của đám học trò rồi, lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cạo à? Em không sợ trường đuổi việc anh sao?”

 

Hai người ngồi xuống ăn cơm, Tiểu Băng hỏi: “Dạo này anh nhanh nhẹn quá vậy? Sau giờ làm không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nấu xong cơm, đầu tóc cũng cắt gọn luôn.”

 

“Cắt lúc trưa.”

 

“Buổi trưa chỉchút thời gian, anh còn chạy vào thành phố cắt tóc được?”

 

“Không phải, cắtmột hiệu làm đầu ngay bên ngoài trường thôi.”

 

“Hết bao nhiêu?”

 

“Không mất tiền. của một… người bạn mở.”

 

“A? Hay vậy? Người bạn nào hả anh? phải phụ nữ không? Vừa hay em cũng đang muốn sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lại kiểu tóc.”

 

Anh ngẫm nghĩ, quyết định thành thật nói hết với Tiểu Băng, tránh một ngày nào đó Thường Thắng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 câu khách cho “Hiệu tóc Na Na” tiết lộ với cô, cũng để phòng Tiểu Băng một bữa nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đó tìm thấy “Hiệu tóc Na Na”, tra hỏi một hồi liền phát hiện ra sự thật, đẩy anh vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thế bị động, thành kẻ biết không khai báo. Nhưng trước khi thú thật, anh cũng nhắc nhở cô: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 “Chuyện này anh nói với em, em tuyệt đối không được kể cho Tiểu Tạ…”

 

Tiểu Băng hỏi: “Sao, anh cắt tóc tiệm làm đầu do nhân tình của Thường Thắng mở à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1

 

Anh kinh ngạc thốt lên: “Em… biết chuyện này?”

 

Tiểu băng cười đắc ý nói: “Thế nên anh có chuyện cũng đừng hòng qua được mắt em, em nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 bắt thông tin nhanh nhạy chuẩn xác lắm đấy, anh muốn nói dối cũng không được đâu.”

 

“Có phải Thường Thắng nói với em không? Hay Tiểu Tạ kể?”

 

“Anh không cần biết nguồn cung cấp thông tin của em, trước tiên hãy khai báo toàn bộ sự thật đã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 để rm xem anh thành thật đến đâu.” Tiểu Băng khuyên nhủ. “Đầy cũng không phải chuyện của anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh nói dối làm chứ? Mau nói thật cho em!”

 

Anh đành kể từng chi tiết của câu chuyện gặp gỡ Thường Thắng Na Na hôm nay cho Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nghe. Tiểu Băng vừa nghe vừa cười khẽ, đợi anh kể xong, nói: “Cái tay Thường Thắng này diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhập vai phết nhỉ, còn tưởng mình thư sinh phong lưu gì đó thật đấy. Anh ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Na Na bây giờ không đi khách nữa, sao anh ta biết được? Chẳng lẽ anh ta bắt hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tay được còn cái Na Na kia thì không thể? Người làm cái nghề “bán da thịt” này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhất tiền, nếu Na Na thể thỏa mãn được chỉ bằng tiền của một người thì ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đã bỏ nghề từ lâu rồi. Thường Thắng phen này tiêu rồi, bị người ta coi cái phiếu ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không biết… Nói không chừng ngày nào đó anh ra còn tưởng rằng mình đã đắc đạo thăng thiên.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1

 

“Chuyện này Thường Thắng kể với em à?”

 

“Đâu có, chẳng phải anh vừa kể cho em sao?”

 

“Anh nói Na Na coi Thường Thắngphiếu ăn đâu…”

 

“Cái này còn cần anh phải nói? Người đầu óc bình thường nghĩ một cái ra ngay.” Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cười, nói: “Anh không chấp nhận được sự lừa dối đúng không? Muốn lừa lừa được thôi. Em thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh bảo em không được nói với Di Hồng đã đoán ra được nguồn cơn rồi. Cái loại đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ông như Thường Thắng đã khôngchiều sâu, đầu óc đơn giản tứ chi cũng chẳng phát triển, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trong đầu anh ta chỉtừng ấy thứ, cực kỳ dễ đoán.” Tiểu Băng đột ngột hỏi: “Bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh nuôi tình nhân không?”

 

“Không có.”

 

“Trả lời quyết đoán thế? Em không tin.”

 

“Đúng không có, anh chẳngthể lực cũng chẳng điều kiện kinh tế, anh nuôi thế nào?”

 

“A? Nghe khẩu khí của anh thì trong lòng anh cũng muốn nuôi rồi, chỉ không tiền nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không nuôi phải không?”

 

“Ý của anh em không tin vào nhân phẩm của anh nhưng chỉ cần dựa theo thực tế khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 quan mà suy xét, em sẽ biết anh không bao nhân tình.”

 

“Cái đấy thì chưa chắc, mấy tay bảnh bao như anh còn cần bỏ tiền ra bao nhân tình hay sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Tự khắc sẽ nhân tình dâng mình tới cửa để bao anh. Vừa được bao, vừa được chăm, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chơi…”

 

“Thế gọi là bao nhân tình? Đấy là… trai bao mà.”

 

Tiểu Băng nghiêng đầu nhìn anh. “Giả dụ như có người cho anh rất nhiều tiền, anh làm… trai bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không?”

 

“Không đời nào, phải chịu dỉ nhục như thế, cho tiền thì anh cũng nghĩ anh… không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 được…”

 

“Không làm được cũng không phải sợ, lẽ những quý rất xinh đẹp, chẳng lẽ anh không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 được hay sao?

 

“Chưa từng thủ, không biết…” Anh trả lại một đòn. “Thế còn em? Nếu người cho em rất nhiều tiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 emchịu làm nhân tình của người ta không?”

 

Tiểu Băng kiên quyết đáp: “Em tuyệt đối sẽ không iền mà bán thân xác của mình.” Sau đó liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đổi giọng: “Nhưng nếu không phải tiền… thì khó nói lắm…”

 

“Tốt thôi, em cứ chuẩn bị bán thận đi, chỉ không phải tiền thôi…”

 

“Anh nghe em nói hết đã nào, dụ người bắt anh đi mất, khăng khăng muốn em phải dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hiến chính mình mới thả anh, vậy anh nói em phải làm thế nào? Em chỉ thể làm theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lời kẻ đó nói, chỉ cầnthể cứu anh…”

 

“Không được, không được, em nên báo cảnh sát chứ, tuyệt đối không được mắc lừa bọn bắt cóc, những kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đó hạng nói lời không giữ lời, chiếm đoạt em rồi cũng chưa chắc sẽ thả anh, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 còn muốn lợi dụng em lâu hơn sẵn sàng giết anh…”

 

“Anh thật hiểu tâmcủa bọn bắt cóc,phải từng bắt cóc vợ người ta rồi không?” Tiểu Băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cườihì. “Đâychính miệng anh nói nhé, lúc đấy đừng trách em thấy chết không cứu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1

 

“Chắc chắn anh sẽ không trách em.”

 

“Còn anh? Nếu em bị người ta bắt cóc, dụ một phú bắt cóc, ta nhất quyết muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh chung chăn chung gối mới chịu thả em, anh làm không?”

 

Anh thấy đây chuyện nực cười một không hai, nào người phụ nữ nào ngốc như thế. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1muốn được lên giường với anh đi bắt cóc vợ anh, dám làm thế chắc?”

 

Anh cũng không phải lại thiếu niên anh tuấn hay kiện tướng trên giường. Anh biết Tiểu Băng nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cũng giống anh, thà chết cũng không muốn chồng mình làm chuyện ấy, nên rất kiên định nói: “Không làm!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1

 

“Sao? Anh định thấy chết không cứu à? sao? Nếu anh yêu em, sao lại trơ mắt nhìn em bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1ta giết hả?”

 

“Vốn chuyện đó sẽ không xảy ra.”

 

“Không phải đang giả thiết hay sao? Giả như chuyện đó thì sao?”

 

“Giả dụ chuyện đó? Thế thì anh nghe theo em.”

 

“Nghe theo em? Em bảo làm thì anh làm, em bảo không thì anh không làm?”

 

“Lời nói của em chính thánh chỉ.”

 

Tiểu Băng to một tiếng: “Điêu dân to gan! Chắc chắn trong lòng anh muốn làm lại không muốn chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trách nhiệm, liền nói nghe theo em, thật là xảo quyệt.”

 

“Anh biết em sẽ không bảo anh làm, cho nên anh nói là nghe theo em.”

 

“Sao anh biết được em sẽ không bảo anh làm? Em bị bắt cóc, nhất địnhsợ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 man đầu óc rồi, chỉ muốn giữ mạng mình, chắc chắn sẽ bảo anh nghe theo lời người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đó. điều em sẽ nói trước với anh, sau khi em bị người ta bắt cóc thì em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nói anh cũng không được nghe theo. Nếu anh bán thân cứu em, đợi tới khi em tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 táo lại, chắc chắn sẽ căm hận anh, không còn cần anh nữa, nghe chưa?”

 

Anh bật cười: “Sao rồi? Em coithật à? Đây chẳng phải chỉ nói vui thôi sao? Nào có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 quý nào muốn tính kế với anh chứ? Nãota có bệnh à?”

 

“Chồng em người đàn ông tốt thế này, sao lại không phụ nữ nào chú ý chứ?”

 

“Thôi đừng nói nữa, răng anh sắp rụng hết cả rồi đây này!”

 

Đêm đó, trong lúc Tiểu băng anh đang vuốt ve nhau, đột nhiên hỏi anh: “Đàn ông thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1giống như Thường Thắng nói hay không, rất nhanh chán? Chúng mình cưới nhau lâu như thế rồi, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 có… chán em không?”

 

“Anh chán em hay không. Chính em cũng không biết ư?”

 

“Em cảm nhận được anh không chán em, nhưng em lại sợ anh đang giả vờ…”

 

“Cái này thể giả vờ được sao? Thế em cưới anh lâu như vậy rồi,chán anh không?”

 

“Phụ nữ thì khác, thể người phụ nữ trước hôn nhân vẫn còn “say ngủ”, phải đợi đến sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 kết hôn, dưới sự “khai phá” của người chồng mới “thức tỉnh”, người chồng “khai phá” nhiều, phụ nữ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 “thức tỉnh” nhiều hơn, cho nên người phụ nữ cùng chồng làm càng nhiều thì đối với người chồng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 càng hứng thú…”

 

“Em phải ngày càng được thức tỉnh hay không?”

 

“Em cảm thấy đúng như thế…”

 

Anh cũng cảm thấy Tiểu Băng hôm nay rất “thức tỉnh”, thế là lập tức ôm lấy “khai phá” một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trận.

 

Việc đã xong, Tiểu Băng hỏi: “Bây giờ nhiều đàn ông bao nuôi nhân tình ở ngoài như thế, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1ngưỡng mộ không?”

 

“Việc này hay ho để mà ngưỡng mộ chú? Đợi tới lúc bọn họ gặp phải phiền toái, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đến lượt bọn họ quay sang ngưỡng mộ anh.”

 

“Nếu như không phiền toái thì sao? Anh nuôi không?”

 

“Sao không phiền toái đươc? Chuyện sớm muộn mà thôi. không gặp phải phiền toái lớn như các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đánh lộn ghen tuông lẽ nào tâmcũng không thấy phiền sao? Lo hết chuyện này đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nọ, cớ phải thế? Theo anh thấy, đó chẳng phải cuộc sống của con người nữa rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1

 

“Thếsao đàn ông vẫn thích nuôi nhân tình?”

 

“Sao anh biết được? Em đi hỏi Thường thắng thì hơn, cậu ta chuyên giá về lĩnh vực này, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 sợ phiền phức, bất kểphiền phức trong chuyện tình cảm hay phiền phức trên phương diện kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tế, hay trên phương diện thời gian, anh đều sợ. Chỉ một người con gái thôi anh đã cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thấy không đối phó nổi rồi, nào còn thời gian và sức lực để đối phó với người nữa?”

 

Tiểu Băng véo anh một cái: “Anh đang đối phó với em đấy à?”

 

““Đối phó” anh nóiđây không phải “đối phó việc xấu”, mà nghĩa là không thể khiến em hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lòng.”

 

“Em chỉ hy vọng anh thật lòng yêu em, chỉ yêu một mình em, không cần biết là kết hôn bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhiêu năm, sẽ vĩnh viễn yêu em giống như lần đầu tiên… sẽ không chịu ảnh hưởng của hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hiện đại này… đi làm mấy việc nghĩa kia…”

 

“Em yên tâm, anh sẽ không như thế đâu.”

 

Anh cảm thấy Tiểu Băng dường nhưlời muốn nói với anh, lo lắng hỏi: “Hôm nay em sao vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 phải ngoài bị người ta ức hiếp không?”

 

“Xem anh lại nghĩ vớ vẩn rồi kìa! Không ai ức hiếp em ết, là vì anh nhắc đến chuyện Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Thắng bao nhân tình làm emchút suy nghĩ. Trước đây nghe người ta nói ông này ông kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nuôi nhân tình ngoài thì chẳng nghĩ ngợi gì, bởi những người đó em không quen, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chuyện của người ra không liên quan đến mình, nhưng Thường Thắng người em quen thuộc lại nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhân tình ở ngoài, thật… đáng sợ, em cảm thấy đáng tiếc thay cho Di Hồng…”

 

“Em đừng nói với Tiểu Tạ chuyện này, thà dỡ một cây cầu cũng không hủy một kiệu hoa.”

 

“Em sẽ không nói với ấy đâu, nhưng em không sợ phá kiệu, vì sự ích kỷ của em. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 em kể chuyện này với Di Hồng, ấy nhất định sẽ ly hôn với Thường Thắng, nếu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ly hôn, nhất định dẽ một lòng tìm cách cướp anh đi, em đâungốc như vậy.”

 

“Em đừng nói lộn xộn nữa, Tiểu Tạ vốn không có ý đó, em lần trước nói lộn xộn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh cũng hiểu lầm ấy lòng với anh thật.”

 

“Anh tin hay không tin thì khác gì? Lẽ nào anh tin thì sẽ làm thay đổi tình cảm đơn phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 của cô ấy?”

 

Lời này đúng làm anh cứng họng, nếu anh đã không đồng tình với tình yêu thầm kín của tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Di Hồng thì anh tin hay không khác nhau? Anh hàm hồ đáp: “Anh chỉ nói vậy thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 anh sao thể đáp lại ấy? Còn sự tự mãn tối thiểu của em thì sao?”

 

Tiểu Băng không hỏi dồn nữa, chỉ thở dài, nói: “Nhưng nếu chũng ta giấu giếm Di Hồng chuyện Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 bao nhân tình, liệu gây phiền phức nào không?”

 

Anh an ủi: “vốn chỉ không nói cho ấy biết thôi, thể gây ra phiền phức gì? Tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lộ khi mới gây ra phiền phức ấy.”

 

Thực ra anh cũng cảm thấy thật không nhẫn tâm lừa dối Tạ Di Hồng, nhưng anh tự an uit mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 rằng, những chuyện như thế này, thể không biết cũng giống như là không có, sao phải làm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 mức khiến vợ chồng nhà người ta chia ly. Cứ cho là Tạ Di Hồng ly hôn với Thường Thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 rồi cũng chưa chắc tìm được một tấm chồng tốt, người sau chắc đã bằng người nay.

 

Cuối cùng anh quyết định không nói cho Tạ Di Hồng biết cũng chút tạp niệm riêng tư. Kể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lần trước Tạ Di Hồng châm chích tay bạn học tự mình đa tình trước mặt anh, anh vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trốn tránh ấy, ngay cả ánh mắt cũng không liếc về phía đểkhỏi lầm tưởng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đang tự mihf đa tình. Anh nghe nói Tạ Di Hồng muốn làm thủ tục ra nước ngoài, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đây mọt cách dùng để trốn tránh anh, chắc là thấy anh tự mình đa tình khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1chẳng thể vui vẻ cùng một chỗ cới anh nữa. Nếu trong tình tình này anh kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chuyện Thường Thắng bao nhân tình, chắc chắn sẽ bị coi tìm cách đào tường nhà người, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hiểu nhầm anh đang dụ dỗ cô. vậy về công hay anh cũng quyết định không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cho cô biết, thêm chuyện chẳng bằng bớt chuyện.

 

Sóng yên gió lặng được một thời gian, anh gần như đã quên sạch chuyện này, đột nhiên một ngày, Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Di Hồng tìm tới tận nhà anh. Hôm ấy anh đang nhà nấu cơm, đội nhiên nghe tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 gõ cửa, anh tưởng Tiểu Băng về sớm, bước tới mở cửa, hóa ra Tạ Di Hồng. Anh bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 rối nói: “Cậu đợi tôi một chút, tôi không ngờ khách tới, ăn mặc không chỉnh tề, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tôi thay quần áo đã.”

 

Anh chạy đi vớ lấy một cái áo khoác mặc vào, mặc thêm quần dài mới quay lại mở cửa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cô, phát hiện cô vẻ mỏi mệt, dáng vẻ hốc hác, mắt đỏ sọng như vừa khóc xong. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 kinh ngạc, vội hỏi: “Sao thế? phải cậu ốm không? cần tôi đưa đến bệnh viện không?”

 

“Tôi vừa mới từ bệnh viện ra.” Tạ Di Hồng nói xong câu thì bật khóc thành tiếng.

 

Anh cuống lên, sợ người khác nhìn thấy lại hiểu sai, hoang mang đỡ Tạ Di Hồng vào nhà để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ngồi phòng khách, rót chomột cốc nước, không ngừng hỏi han: “Sao thế? Cậu bị làm sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Đừng khóc nữa…”

 

Tạ Di Hồng khóc không thành tiếng, nói: “Tôi…tôi…Thếhỏng rồi… Đều… tại cậu!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn full, Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn online, read Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn, Ngãi Mễ Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc