GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
sao cũng chỉgặp gỡ tình cờ thôi, Thường Lạp Nguyệt không phảikẻ không thức thời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nghĩ rằng lấy lòng đối phương thì sẽ nhận được thù lao đó.

Chỉ giúp đỡ một tay, sau này lỡ có gặp lại thể tiện bề qua lại, chứ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nghĩa nàng sẽ cầu xin bọn họ.

Hai nam t.ử trong nhóm nhìn nhau, cuối cùng gật đầu đứng dậy, một người đi làm sạch gà, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bắt đầu nhóm lửa theo lời Thường Lạp Nguyệt.

Nhiều người thì sức mạnh lớn, quả nhiên một lẽ phải, chỉ chốc lát mọi thứ đã được chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xong xuôi.

Thường Lạp Nguyệt mở chiếc túi nhỏ đeo trên lưng, mọi người tò nhìn qua, chỉ thấy Thường Lạp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lấy ra mấy cái lọ nhỏ đặt xuống đất!

Mấy người càng thêmmò, thiếu niên tên Thiên Hữu không nhịn được mở miệng hỏi: "Đây vậy?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

"Chỉ một vài loại gia vị đơn giản thôi, giúp thịt nướng thơm hơn!" Thường Lạp Nguyệt không ngờ rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thứ nàng chợt nghĩ ra khi ra khỏi nhà lại thực sựdịp dùng đến!

Ban đầu nàng nghĩ "có chuẩn bị thì không lo gặp khó khăn," nhỡ đâu phải ngủ ngoài rừng núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nếu may mắn săn được món thịt rừng nào đó, chẳng phải sẽ tiện hơn sao!

Thường Lạp Nguyệt động tác thuần thục xiên gà vào một cây gậy gỗ thô to, rồi đặt lên đống lửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Con gà rừng đã được làm sạch sẽ, rất nhanh phát ra tiếng lách tách, tách. Thường Lạp Nguyệt vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lật, vừa cho các loại gia vị vào.

"Đáng tiếc, nếu thêm ít tỏi dại, mùi vị sẽ càng tuyệt hơn!" Ngửi thấy mùi thơm, Thường Lạp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chút tiếc nuối nói.

"Thơm quá!"

"Tiểu tỷ tỷ thật giỏi!"

Mọi người mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào connướng trong tay Thường Lạp Nguyệt, dáng vẻ đó, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 như những con sói đói đã lâu, đột nhiên nhìn thấy thức ăn, hận không thể lập tức nhào tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vậy.

Thấy da rừng đã được nướng vàng ruộm, Thường Lạp Nguyệt rắc thêm một chút bột hồ tiêu lên trên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rồi gỡ ra khỏi giá.

"Chắc thể ăn được rồi, các ngươi nếm thử xem!" Thường Lạp Nguyệt cười nói.

Đối với ẩm thực, Thường Lạp Nguyệt luôn một cảm giác thành tựu, sau khi làm xong một món ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cảm giác thỏa mãn khó tả đó khiến nàng rất vui vẻ!

Đương nhiên, điều này phải được xây dựng dựa trên việc nàng muốn làm, cam tâm tình nguyện làm!

Nghe vậy, mấy người lập tức không nhịn được nữa, lúc nãy nếu không cố giữ thể diện, bọn họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sớm hận không thể lao lên c.ắ.n vài miếng rồi.

Giờ phút này, sau khi nghe lời Thường Lạp Nguyệt nói, bọn họ cũng chẳng màng nóng bỏng, mỗi người một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 miếng chia nhau ra ăn, vừa ăn vừa không ngừng hơi.

Thiếu niên tên Thiên Hữu cầm hai miếng trong tay, nhìn thấy vẻ mặt nuốt chửng như sói của mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 kia, do dự một lát rồi đưa một miếng cho Thường Lạp Nguyệt, "Cô nương hẳn cũng đói rồi? Ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 một chút đi!"

Thường Lạp Nguyệt không ngờ đối phương lại cho mình, không khỏi ngẩn ra, rồi gật đầu, "Đa tạ!"

Món ăn là do nàng nướng, ăn một chút cũng chẳng quá đáng, cho nên Thường Lạp Nguyệt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thấy việc này gì.

Song, thái độ hiển nhiên, coi như chuyện tất yếu của những người còn lại, ngay cả một lời khách khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cũng không có, khiến nàng chút phản cảm.

Tuy rằng làm việc không phải để người khác đa tạ, nhưng bộ dạng coi thường như thể việc phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 này thì aithích cho nổi!

"Này, chúng ta vẫn chưa ăn no đâu, ngươi nướng thêm một con nữa đi!" nương mặc y phục xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lam ăn xong miếng trên tay, thấy không còn nữa, quay đầu lại nói với Thường Lạp Nguyệt, thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hoàn toàn hiển nhiên.

Thường Lạp Nguyệt nhíu mày, không nói gì, cũng không đáp ứng.

cô nương y phục xanh lam thấy vậy, tưởng Thường Lạp Nguyệt không nghe thấy, liền lặp lại lần nữa!

"Ngươi dựa vào điều nghĩ, ta phải nghe lời ngươi?" Thường Lạp Nguyệt đột nhiên quay đầu lại, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đối phương hỏi ngược lại.

nương y phục xanh lam nghẹn lời, phản bác: "Nướng thêm một chút thì sao chứ, ngươi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 biết làm mà!"

"Ta biết làm chuyện của ta, không nghĩata phải nghe theo sự sai bảo của ngươi!" Sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mặt Thường Lạp Nguyệt cũng trở nên khó coi.

Những người khác thấy vậy, vội vàng khuyên giải: "Vị tỷ tỷ này, cô hiểu lầm rồi, Lam Lam tính tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vốn thẳng thắn, nói năng bộc trực, không ý sai bảo cô đâu!"

"Đúng vậy, chỉ mọi người đều đói quá, một con không đủ chia, Lam Lam mới hành xử như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vậy, xin lỗi!" Mọi người người nói một câu, lời xin lỗi tới tấp, ngược lại khiến Thường Lạp Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thấy hơi ngại ngùng.

"Thôi được rồi, ta cũng không thật sự tức giận, chỉ không ai thích cái cảm giác bị người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sai bảo duyên vô cớ cả!" Thường Lạp Nguyệt gật đầu nói.

Tuy rằng nơi này không giống như hiện đại, mọi người sinh ra đều bình đẳng, nhưng ít nhất trong hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cảnh hiện tại, mọi người chỉ gặp nhau tình cờ, không giao tình gì, vậy thì tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đều bình đẳng, không nên sự phân biệt cao thấp sang hèn!

Thường Lạp Nguyệt không cảm thấy mình kém hơn bất kỳ ai trong số họ!

Cuối cùng, Thường Lạp Nguyệt vẫn nướng thêm một con quay nữa. Sau khi mọi người ăn no, lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nói lời đa tạ, ngay cả nương y phục xanh lam kia cũng chút gượng gạo nói lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đa tạ.

Ăn no xong xuôi, cũng là lúc nên nghỉ ngơi, Thường Lạp Nguyệt lại ngồi về chỗ mình ban đầu. Sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sớm ngày hôm sau, mưa đã tạnh, không khí trong lành.

Thường Lạp Nguyệt cầm gói hành của mình, chuẩn bị rời đi, nhưng bị gọi lại, "Tiểu tỷ tỷ, tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nướng đồ ăn của nương thật tốt, tối qua đa tạ nương, hy vọng hội gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lại!" nương y phục đỏ cười nói.

"Đây chút lòng thành nhỏ bé của chúng ta, hy vọng nương đừng chê!" Kế đó, Thiên Hữu bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tới, nói với Thường Lạp Nguyệt.

Thường Lạp Nguyệt nhìn thấy, hóa ra một nén bạc, trông ít nhất cũng phải mười lượng.

Thường Lạp Nguyệt ngẩn người, lắc đầu, "Không cần đâu, nhờ phúc của các vị, ta cũng đã một bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 no rồi!"

Từ biệt mọi người, Thường Lạp Nguyệt một lần nữa lên đường. Không phải nàng không thích tiền, là nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cảm thấy vô công bất thụ lộc, mười lượng bạc lận, nhiều tiền như vậy, ta chỉ nướng hai con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rừng thôi.

Hạt Dẻ Nhỏ

Quân t.ử yêu tiền, lấy phảiđạo, nàng tuy là nữ nhân, nhưng cũng có kiêu ngạo của riêng mình! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Sau cơn mưa trời lại sáng, đi lại trên con đường nhỏ mang lại cảm giác dễ chịu khác thường. Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Lạp Nguyệt cảm thấy chuyến đi này của mình không hề uổng phí, vừa tìm chồng, vừa dạo chơi ngắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cảnh, coi như một loại thu hoạch!

Nếu không phải ra ngoài tìm người, không biết bao giờ nàng mới hội được ra ngoài một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chuyến như thế này nữa?

Đi được một lúc, Thường Lạp Nguyệt lại cảm thấy khó xử, nàng không phương hướng cho lắm, trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ba con đường, rốt cuộc đường nào mới là chính xác?

Trong lúc bất đắc dĩ, Thường Lạp Nguyệt đành chọn con đường giữa, đi thẳng một con đường lớn, ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nhất phương hướng đại thể cũng không sai biệt lắm.

Ôm tâm như vậy, Thường Lạp Nguyệt tiếp tục đi về phía trước, chỉrất nhanh sau đó, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đã hối hận!

Trong rừng cây cách đó không xa, một chiếc xe ngựa bị chặn lại, rất nhanh đã bị một đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vây kín.

"Những kẻ bên trong nghe đây! Mau để lại tất cả đồ vật đáng giá đàn lại, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189thể tha cho các ngươi một mạng! Bằng không thì..." nam nhân dẫn đầu cưỡi ngựa, dung mạo hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thần ác sát, trên mặt còn một vết sẹo dài như con rết, trong tay vác một thanh đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đao, hung tợn nói.

Nghe vậy, một nhà ba người trong xe ngựa ôm chặt lấy nhau, "Cha, làm sao bây giờ? Cha ơi, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 làm sao đây?"

Cô con gái mặt đầy kinh hãi kêu gọi cha mình.

Người cha thấy vậy, vỗ vỗ tay con gái để an ủi, sau đó bước xuống xe ngựa.

Người đ.á.n.h xe đã sớm sợ hãi bỏ chạy, không thấy bóng dáng. Người cha nhìn đám người đang cầm dao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trong lòng sợ hãi tột độ, hận không thể lập tức ngất xỉu.

Nhưng không được, nếu y ngất đi, vậy gia đình y phải làm sao!

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể full, Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể online, read Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể, Đang cập nhật Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc