GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau lập đông, trời càng ngày càng lạnh. Gió tựa như lưỡi dao, cứa vào mặt đau điếng. Những nông dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 quen bận rộn, lúc này cũng đành phải trốn trong nhà, không việc lớn tuyệt đối không ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Cũng như mọi ngày, buổi trưa Thôn Thượng tĩnh lặng lạ thường, người ta đa phần cuộn mình trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 làm việc vặt. Bỗng dưng, tiếng c.h.ử.i rủa từ đầu làng đã phá vỡ sự yên bình của chốn thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 quê. Thôn Thượng như sống lại ngay tức khắc, đàn ông đàngià trẻ lớn bé, ai nấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đều khoác áo chạy ra đầu làng.

Chẳng mấy chốc, sân nhà họ Thường đầu làng đã chật cứng những người đến xem náo nhiệt.

“Thường Lạp Nguyệt, cái tiện nhân liêm sỉ nhà ngươi, dám treo cổ! Muốn c.h.ế.t cũng không biết đợi thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 vài ngày nữa!”

Vương thị giận đến tím mặt, vừa mắng vừa xông vào sương phòng lộng gió bên cạnh, kéo ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nương đang thoi thóp, không chút nương tay ném thị xuống nền đất đầy bùn tuyết, rồi tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mắng.

“Ăn của ta, mặc của ta, lão nương vất vả nuôi ngươi lớn, nay còn tìm cho ngươi một mối hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sự tốt đến mức đốt đèn lồng cũng khó tìm, thế ngươi dám treo cổ tìm c.h.ế.t, phá hỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chuyện tốt của ta!”

“Chẳng lẽ học theo loại kỹ nữ trong kỹ viện kia, tự mình kiếm được người thương?”

Lời mắng c.h.ử.i từng câu từng chữ vang vọng bên tai, Thường Lạp Nguyệt đang nằm sấp trên đất mãi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hoàn hồn, người này đang mắng ai vậy?

“Ngày thường nhìn có vẻ thật thà, không ngờ lại loại bạc lương tâm... Ta đã bảo rồi, y hệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 như người nương c.h.ế.t tiệt của nó…” Một giọng nữ già nua, chát chúa cũng xen vào vài câu.

Mặt dán trên đất, vừa lạnh vừa ướt, Thường Lạp Nguyệt khó nhọc ngẩng đầu lên, cổ truyền đến một trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đau rát như bị lửa đốt.

Nhìn vào trong một cái sân nông thôn không lớn, một người phụ nữ mặc áo bông vải xanh, quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bông đen, đang đứng bên cạnh nàng mắng mỏ không ngớt, ngoài sân còn không ít người, họ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 trỏ nàng không biết đang nói gì.

lẽ quá đói, đầu óc nàng choáng váng.

Thường Lạp Nguyệt giật mình, đầu óc đau nhói, một đoạn ức không thuộc về nàng bắt đầu tuôn trào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Thường Lạp Nguyệt không dám tin vươn tay sờ mặt mình. Nàng... đã xuyên không.

Cái thân phận này, cái hoàn cảnh này, lẽ nàng nên treo cổ thêm lần nữa cho xong chuyện?

Kế mẫu đã bán Thường Lạp Nguyệt với giá mười lượng bạc cho lão tài chủ ngoài trấn đã ngoài sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mươi tuổi để làm tiểu thiếp. Thường Lạp Nguyệt không chịu, cả nhà họ đã nhốt nàng lại, bỏ đói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nàng, ý định là đợi nàng không còn sức chống cự, rồi nhét thẳng vào kiệu hoa xong.

Không ngờ tiểu nương này lại khí tiết, nhất thời nghĩ quẩn nên treo cổ tự vẫn, việc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mới khiến Thường Lạp Nguyệt của thế kỷ hai mươi mốt xuyên qua.

“Hừ,” Vương thị hừ lạnh một tiếng, ngồi xổm xuống, ác độc mắng: “Ngươi tưởng làm vậy khỏi phải gả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sao? Nằm mơ đi, lão nương sẽ trói ngươi lại rồi đưa đến nhà người ta!”

Thường Lạp Nguyệt mở miệng muốn nói đó, nhưng cổ họng đau rát không thể phát ra âm thanh. Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 lúc này, ngoài cửa vang lên một trận ồn ào.

“Người nhà họ Thường đâu?” Một giọng nói ngạo mạn vang lên, chỉ thấy một nam nhân trung niên, ăn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hoàn toàn khác biệt so với người trong thôn, rẽ đám đông bước vào.

nam nhân này liếc mắt nhìn Thường Lạp Nguyệt đang nằm trên đất, ngay lập tức ánh mắt đầy ghê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tởm chán ghét, quay đầu đi thẳng về phía cha nàng, Thường Thiết Trụ.

“Họ Thường kia, trả lại tiền đặt cọc!” nam nhân vươn tay ra, vẻ mặt đầy khó chịu.

“Tiền... tiền đặt cọc!” Thường Thiết Trụ giật mình, còn chưa biết trả lời thế nào thì Vương thị đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 xổm trên đất đã nhảy dựng lên, hai bước chạy tới.

“Lý quản gia, ngài nói tiền đặt cọc ạ?” ta hơi cúi người, cười xòa lấy lòng, hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 toàn không còn sự kiêu ngạo hống hách lúc nãy.

“Ây da, Vương thị, giả ngây giả ngô với ta à?” quản gia vẻ mặt khinh thường.

Vương thị mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng bảo ta móc tiền ra, “Cái này... sao lại đột ngột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hủy bỏ thế ạ! Talão gia còn đang định sớm đưa người tới đó mà!” Vương thị che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tay áo lại, chút không cam tâm hỏi.

“Ha, còn dám hỏi ta?” quản gia giơ tay lên, chỉ vào Thường Lạp Nguyệt trên đất: “Lão gia nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chúng ta lập thê là chuyện vui, loại muốn sống muốn c.h.ế.t thế này, là chọc vào điềm gở của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ai đây?”

“Mau đưa đây, làm lỡ việc của ta, ta sẽ cho các ngươi biết tay.”

Vương thị thấy vẻ mặt hắn không thiện ý, trong lòng lại mắng Thường Lạp Nguyệt một trận tàn nhẫn, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 không thể xoay chuyển được nữa,ta mới lục lọi, moi ra thỏi bạc rồi đưa cho quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 gia.

“Coi như các ngươi biết điều.” quản gia thu bạc, không thèm nhìn người nhà họ Thường thêm cái nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thoáng chốc đã biến mất.

Hắn vừa đi, Vương thị liền nổi cơn thịnh nộ: “Thường Lạp Nguyệt, ngươi không cho chúng ta sống yên, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cũng đừng mong sống tốt... Muốn c.h.ế.t phải không, vậy ngươi c.h.ế.t đi cho khuất mắt!”

“Tất cả vào nhà cho ta, để tiện nhân nhỏ này đây chịu lạnh cho tỉnh người.”

Những người dân đang xem náo nhiệt bên ngoài sân lập tức nhìn nhau, trời đông lạnh giá thế này, ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 người ta ngoài sân, chẳng phải muốn lấy mạng nàng sao!

người thấy không đành lòng, vừa định vào giúp đỡ, đã nghe thấy tiếng Vương thị mắng vọng ra từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cửa sổ: “Ta xem con ch.ó nhà ai thích xen vào chuyện người khác!”

Lần này, những bước chân vừa định bước ra đành phải rụt lại, chỉ còn cách đứng sau hàng rào, lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tiếng gọi Thường Lạp Nguyệt.

“Lạp Nguyệt, mau đứng dậy, vào chỗ khuất gió đi, đất lạnh lắm.”

“Phải đó, mau vào nhận lỗi với nương đi! Trời này ngoài không chịu nổi đâu.”

“Đứa nhỏ này tính khí cũng quá cương liệt rồi... sao thể tự làm tổn thương mình như vậy.”

“Đứakhôngnươmg thân, cũng đáng thương...”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể full, Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể online, read Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể, Đang cập nhật Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc