GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 110

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tăng Ngọc Lan trông thấy hai con ngựa cao lớn, Tề Trung và Vu Xuân Miêu mỗi người cưỡi một con, không khỏi kinh hãi nói nhỏ:

“Ôi chao, tiểu tổ tông, con quên mất sao mình mất mạng kiếp trước rồi sao, còn dám ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên ngựa thế này.”

Vu Xuân Miêu nũng nịu:

“bà ngoại không hiểu đâu, lần này khác, con sẽ đi thật chậm, không chạy cũng chẳng nhảy.”

Viên Thanh Miêu, lần đầu được nhìn ngựa gần, trong mắt tràn đầy hứng khởi, ngước lên nũng nịu:

“Mẫu thân, nữ nhi cũng muốn cưỡi ngựa lớn.”

Vu Xuân Miêu theo bản năng muốn bế con lên trước người, song vừa nghĩ tới thân thể yếu ớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện tại, bèn chỉ sang Tề Trung:

“Để tỷ phu con bế con ngồi phía trước.”

Tề Trung nhin hài tử, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác dịu dàng hiếm có. Hắn nghĩ, mai này nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xuân Miêu sinh hài tử cho hắn, nhất định sẽ nâng niu như bảo vật.

“Đến đây, đưa tay cho tỷ phu.”

Tề Trung cúi người, một tay đỡ lấy Viên Thanh Miêu ngồi ngay ngắn trước mình.

Đoàn năm người cứ thế lên đường.

Đến nơi, Vu Thành Uy muốn tự mình đi mua vài vật dụng, liền tách đoàn.

Tề Trung làm người thu xếp mọi việc, lo đặt trọ, gửi ngựa vào khách đ**m. Vì ngựa quân, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 m.ô.n.g đềudấu sắt nung của quan phủ, người trong đ**m không dám lơ là, liên tục cam đoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ cho ăn cỏ ngon nhất.

Sắp xếp xong, bốn người thong thả tới tiệm hạt giống. Vào tiệm, Tề Trung hỏi người hầu:

“Một trăm mẫu ruộng, phải cần bao nhiêu hạt giống thuốc lá?”

Người hầu cầm bàn tính nhẩm tính:

“Một mẫu chừng tám trăm cây, một trăm mẫu tám vạn cây. Dự phòng thêm mỗi mẫu năm mươi cây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tám vạn năm nghìn là vừa.”

Tề Trung suy tính, lần đầu trồng, thà mua còn hơn thiếu:

“Vậy cho ta tám vạn sáu nghìn hạt giống, làm phiền ngươi tính giá giúp.”

Người hầu lại tính toán, chốc lát đáp:

“Một cân hạt giống chừng mười ba nghìn hạt, sáu cân sáu lạng, lại tặng thêm cho ngài một nắm, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cân năm lạng bạc, tổng cộng ba mươi ba lạng. Đa tạ quý nhân.”

Tề Trung hỏi tiếp:

“Ta không am tường việc trồng trọt, muốn mua sách tham khảo, xin chỉ giáo nơi bán.”

Người hầu đáp:

“Cửa tiệm có bán. Bùi Canh Giáo, người muốn hỏi về trồng thuốc lá!”

Từ phía sau vọng lại một tiếng đáp lười nhác, rồi một thư sinh tuổi độ tam tuần, sắc mặt thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tú, bước ra. Y Bùi Thanh Huyền, giáo quan nông nghiệp do nha môn cử đến tiệm hạt giống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Triều đình hiện nay khuyến khích nông dân trồng các loại cây thương phẩm giao dịch với ngoại quốc, nên đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt phái giáo quan tới hỗ trợ dân chúng.

Bùi Thanh Huyền ra cửa, thấy tiểu nhị đang cân từng bát hạt giống thuốc lá, thoáng kinh ngạc, đoạn tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười:

“Nhiều thế này, xem ra nhãn quan.ngươi muốn trồng sao?”

Y nhìn Tề Trung, khuôn mặt vốn nhàn tản lập tức bừng sáng.

Tề Trung gật đầu, trong lòng lấy làm lạ: “Ta trồng t.h.u.ố.c mà y lại cao hứng như vậy sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bùi Thanh Huyền chắp tay mời:

“Tiểu huynh đệ, mời vào trong, để chúng ta đàm đạo.”

Tăng Ngọc Lan thấy hai người vẻ sẽ bàn bạc lâu, liền lên tiếng:

“Tề Trung, ngươi còn chưa xong đâu nhỉ, hay chúng ta qua quán trà đối diện ngồi chờ.”

Kiếp trước sống chắt chiu vất vả, kiếp này ngoại tôn nữ đã là đại phú hộ,phải tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hưởng thụ mới được.

Bùi Thanh Huyền nghe vậy liền tươi cười:

“Vị này người đồng hành sao? tất phải ra quán trà, chỗ ta cũng trà ngon, mời cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trong.”

Vài người bước vào phòng làm việc, ngoài bàn trà, chỉ giá sách án thư, trên giá bày la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệt sách nông nghiệp.

Bùi Thanh Huyền tự mình mang điểm tâm, chuẩn bị pha trà. Đại Thịnh, phương Nam thịnh hành pha trà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương Bắc lại ưa dùng bánh trà nghiền nát nấu cùng muối hương liệu.

Tăng Ngọc Lan liếc mắt, lắc đầu tỏ vẻ khinh thường:

“Cái thứ trà vớ vẩn này, ta chẳng uống đâu.”

Bùi Thanh Huyền ngạc nhiên, song vẫn lễ độ:

“Xin thỉnh giáo nương tử, thế nào mới trà ngon?”

Tăng Ngọc Lan tự tin:

“Trà ngon, tất chọn búp non trước tiết Thanh Minh, sao xanh kỹ, nước suối nguồn pha chế. Còn thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi, làm còn ra vị trà.”

“Không đúng, trà ấy mùi cỏ xanh, làm sao ngon được!” Bùi Thanh Huyền xua tay, phản đối.

Tăng Ngọc Lan nhếch môi:

“Ta bàn với ngươi cũng bằng thừa, đúng ếch ngồi đáy giếng.”

Vu Xuân Miêu nhìn ngoại kinh ngạc, chẳng ngờ giờ đây lại lợi khẩu đến thế.

Thấy đôi bên muốn tranh luận, Tề Trung vội cắt lời:

“Được rồi, bàn chuyện t.h.u.ố.c trước đã.”

Bùi Thanh Huyền bĩu môi, lầm bầm:

“Không tranh luận với tiểu nữ tử.”

Nhắc tới trồng thuốc lá, y liền thao thao giảng từ ươm mầm, tưới tiêu, phòng sâu, tỉa cành, thu hái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sấy khô.

Tề Trung cẩn thận ghi chép, chê bút lông viết chậm, liền lấy bút lông ngỗng của Vu Xuân Miêu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng.

“Cây bút này thật lạ, ý tưởng của ai vậy?” Bùi Thanh Huyền mò.

Tăng Ngọc Lan lập tức châm chọc:

“Chưa từng thấy qua thì khỏi đa sự.”

Bùi Thanh Huyền nhìn Tăng Ngọc Lan, chỉ thấy dung mạo xinh đẹp, tưởng người đoan trang, ai ngờ miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưỡi lại sắc sảo đến thế, bèn không muốn để ý nữa.

Chỉ chuyên tâm hướng về Tề Trung, hòa nhã nói:

“Tề tiểu ca, ngươi nói ngươi đến từ Quỳnh Châu phủ? Viết địa chỉ cho ta, sau này rảnh sẽ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem.”

Tề Trung vẫn mải miết ghi chép:

“Được, ngươi đừng nói nữa, ta còn chưa ghi xong phần khoảng cách giữa các cây.”

“Thế ta nhắc lại một lượt.” Bùi Thanh Huyền định nói tiếp.

Tề Trung không ngẩng đầu:

“Không cần nhắc nữa. À, còn về trà, phải thực sự uống mới biết ngon, ngươi chưa từng thử thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết.”

Bùi Thanh Huyền nhất thời á khẩu, quay nhìn Tăng Ngọc Lan, chỉ thấy nàng cười mỉa không chút che giấu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tề Trung lại bổ sung:

“Nương tử ta nói, không điều tra thì không quyền phát biểu. Bùi canh giáo, chi bằng tự mình uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua trà Thanh Minh thượng hạng rồi hãy bàn.”

Vừa nói vừa viết, nét chữ không hề rối loạn, Bùi Thanh Huyền càng nhìn càng khâm phục.

Vu Xuân Miêu trong lòng nghĩ, ngoại trước kia tuy không phải đạitrà, nhưng về sao xanh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng tay nghề thượng thừa. Nay gặp duyên, biết đâu thể lưu danh sử sách Đại Thịnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Kết thúc mọi việc, Tề Trung lắc lắc tay:

“Xuân Miêu, đem cất kỹ, sáng mai chúng ta về nhà.”

“Đi ngay sao?” Bùi Thanh Huyền lưu luyến.

Tề Trung đáp:

“Việc ươm cây phải bắt đầu từ tháng Giêng, lại còn chuẩn bị cành trúc, cỏ tranh, tro bón diệt trứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu, trăm việc phải lo. Ta phải trở về chuẩn bị, đa tạ Bùi canh giáo đã chỉ bảo.”

Đi đường đã chậm trễ mấy ngày, trong lòng hắn nóng ruột muốn về.

Tề Trung cúi người, thi lễ thật sâu, hai tay ôm quyền, thân thể khom chín mươi độ đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại lễ, cũng lễ của học trò đối với tiên sinh.

Bùi Thanh Huyền ban đầu còn ngỡ chuyện trà mà Tề Trung không thích y, không ngờ hắn vẫn giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy đủ lễ phép, bất giác nảy sinh thiện cảm.

Tăng Ngọc Lan nhận ra ánh mắt kinh ngạc của y, liền tự đắc nói:

“Hắn đó, rất biết phải trái, đâu như kẻ nào đó…”

Vu Xuân Miêu nhìnngoại, thấy biểu cảm tinh tế, ngôn từ sắc sảo, khác hẳn dáng vẻ nhẫn nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếp trước. Kiếp trước, ngoại thường ôm nỗi khổ một mình, nay đã khác, gặp chuyện liền đối đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ngán ai.

Chết đi sống lại, lại gặp ngoại tôn nữ giàu có, Tăng Ngọc Lan cảm thấy ông trời thương xót mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất phải dột như xưa.

Đoàn người rời khỏi, Bùi Thanh Huyền vẫn lẩm nhẩm hai chữ “biết phải trái”, lại nhớ tới câu “không điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra thì khôngquyền phát biểu”, càng ngẫm càng thấm.

Nhìn dãy giá sách đầy, y thầm nghĩ: “Những kiến thức này, đều do thế hệ nông dân truyền lại, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do sứ thần từng đi xa học tập mà đúc kết, sao chỉ ngồi trong phòng luận được?”

Y giỏi trồng thuốc lá, nhưng phương Bắc nay ai ai cũng đãđạoấy, lại càng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị, chi bằng đi xa rèn luyện bản thân.

Kẻ sĩ vốn phóng khoáng, Bùi Thanh Huyền chợt động ý, liền vội vã đuổi theo Tề Trung.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 110 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc