GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 111: Thịt viên hầm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Beta: Rya

Một chậu cơm chiên trứng to được ăn sạch sẽ, ngay cả nửa hạt cơm cũng không lãng phí, người có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt ở đây đặt bát xuống, cho dù bụng đã no căng, miệng vẫn cảm thấy không đủ.

“Cơm chiến trứng này ngon quá đi mất.”

“Chưa từng nghĩ cơm chiên trứng còn thể ngoan như vậy.”

“Thật thơm.”

“Thất Thất chị lợi hại quá, cơm chiên trứng cũng thể làm ngon như thế.”

Các sinh viên ăn cơm chiên trứng xong càng không muốn Lâm Sở Trì rời đi, kỳ thực càng muốn bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng đi, chỉ ngại nói ra.

Hai vợ chồng ở cửa sổ số 6 cũng gật đầu theo nói: “Tiểu Lâm, cơm cháu chiên quả thực rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngon, chị Vương bọn họ đi sớm không ăn được, thật đáng tiếc.”

Lúc nói chuyện, họ vẫn không nhịn được hồi tưởng lại tư vị cơm chiên trứng vừa nãy, chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực sự quá ngon.

Các sinh viên nghe vậy cũng cảm thấy rất may mắn, vốn tưởng tới quá muộn không ăn được cơm do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Sở Trì nấu, không ngờ thế mà lại ăn được cơm chiên trứng ngon như vậy.

Thời gian đã không còn sớm, thấy họ ăn cơm xong đứng tại chỗ khen con gái nhà mình, không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, mẹ Lâm nghĩ hôm nay con gái cũng vất vả rồi, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra hiệu với Cố Hoài Dục về nhà trước.

Quả nhiên, đợi sau khi với Cố Hoài Dục đi, lúc này những người khác mới rời khỏi nhà ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong miệng vẫn đang nói cơm chiên vừa ăn.

Vừa nãy ăn ngon quá nên quên chụp ảnh mất, nhưng điều này không ảnh hưởng việc họ lên diễn đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường khoe khoang.

Cơm chiên trứng do Thất Thất làm thật sự đỉnh, khoảnh khắc ra lò, tôi giống như nhìn thấy cơm chiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang phát sáng, dáng vẻ vàng óng ả, giống như một chậu vàng.

Miêu tả này thực sự chút khoa trương, nếu ở chỗ khác rất dễ khiến người ta hoài nghi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải xem nhiều phim hoạt hình mỹ thực nên không phân biệt rõ hiện thực hay không. Nhưngdiễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn đại học H, lại đính kèm hai chữ “Thất Thất”, các sinh viên đọc xong, phản ứng đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không phải cảm thấy khoa trương, mà là sao cậu lại ăn được cơm chiến trứng do Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thất làm.

Tôi nhớ hôm nay Thất Thất không làm cơm chiên trứng.

Nói láo, sao tôi không biết Thất Thất làm cơm chiên trứng lúc nào.

thật đó, tôi cũng ăn được, không biết hình dung như thế nào, sao thì cực kỳ ngon cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ thơm, ăn rồi còn muốn ăn tiếp.

Trên hạt cơm bọc trứng màu vàng, khẩu cảm cùng tươi thơm, hương gạo hương trứng càng nhai càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậm, ngon tới mức tôi hận không thể ăn cả chậu lớn.

Các cậu thể nói hay không, sao các cậu cơm chiên trứng ăn.

Cũng không nguyên nhân gì, chủ yếu là chúng tôi tới khá muộn, nguyên liệu trong nhà bếp đều dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết, chỉ còn cơm, trứng còn cửa sổ bên cạnh cầm tới.

Sớm biết cơm chiên trứng ăn, tôi sẽ về muộn một chút.

Aaa buổi chiều tôiviệc ra ngoài một chuyến, quay về đã hơn chín giờ tối, nghĩ giờ này đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng nhà ăn hết cơm nên không tới, sớm biết cơm chiên trứng ăn, tôi nên đi xem thử. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hu hu hu, nghĩ tới ngày mai không ăn được mỹ thực do Thất Thất làm liềnchút muốn khóc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Haiz, cuộc sống hạnh phúc sao luôn ngắn ngủi như vậy.

Không thể sống được nữa rồi, Thất Thất đi, sau này tôi nên ăn đây.

Đều tại những người ngoài trường đó, luôn cảm thấy nếu không phải họ, Thất Thất sẽ không đột ngột rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi nhà ăn như vậy.

Nếu họ khôngthẻ cơm, cho dù trà trộn vào nhà ăn cũng dụng, nói qua nói lại, kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực một số người trong trường chúng ta cũng rất cạn lời, vì chút tiềntùy ý cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta mượn thẻ cơm.

Giống như Trái Đất ai rời khỏi cũngthể xoay nhưvậy, Lâm Sở Trì rời khỏi nhà ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ thực cũng không ảnh hưởng lớn như thế.

Các sinh viên lưu luyến thì lưu luyến, nhưng cùng lắm mấy ngày đâu hơi mất hứng ăn một chút, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơm vẫn sẽ ăn bình thường, đợi sau khi làm quen thời gian dài, cùng lắm họ sẽ thi thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ tới mỹ thực do Lâm Sở Trì làm lúc ăn cơm thôi.

Sau khi tin tức Lâm Sở Trì rời khỏi nhà ăn đại học H truyền ra, mới đầu còn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài trường không tin tiếp tục tới, xác định thật sự không còn ở nhà ăn nữa, dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn ai tới nữa.

Trường học dần khôi phục yên tĩnh, không sự quấy rầy của người ngoài, tinh lực của các sinh viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đều đặt vào trong việc học.

Đồng thời, Lâm Sở Trì đã sớm cùng Cố Hoài Dục xem xong địa chỉ nhà hàng, bắt đầu làm công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc cần thiết để mở tiệm.

Nhà Cố Hoài Dụng nói một căn biệt thự trang trí khá cổ xưa, căn biệt thự này nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nội thành, yên tĩnh trong ồn ào, dùng để làm nhà hàng ngược lại rất tốt.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy biệt thự, Lâm Sở Trì liền thích nơi này, thậm chí cảm thấy dùng để mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệm liệu có quá đáng tiếc không.

Đối với việc này, Cố Hoài Dục bày tỏ để trống mới càng đáng tiếc, dùng để mở tiệm khiến càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều người thưởng thức được, cũng coi như không lãng phí cách trang trí trong biệt thự.

Cứ như vậy, sự việc nhanh chóng chốt hạ, tên nhà hàng cũng cùng đơn giản, lấy họ của hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Lâm Cố.

Sau khi Lâm Sở Trì rời khỏi nhà ăn đại học H hơn một tháng, nhà hàng Lâm Cố chính thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khai trương.

Hôm khai trương, đích thân nấu hai bàn thức ăn, mời bạn xung quanh tới ăn mừng, đồng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng một phương thức quảng cáo.

“Chúc mừng chị Thất Thất.” Triệu Nguyệt không ngờ sẽ mời mình, cả người cực kỳ vui vẻ.

Ngoàiấy, Phùng Ngọc Ngọc, Trương Dự, đạo diễn Vương cũng tới, một số diễn viênquan hệ tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong “Ngày hè” cũng được Lâm Sở Trì mời, nhưng từ sau khi “Ngày hè” hot lên, họ liên tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận công việc không hết, cho nên họ muốn tới lại không rảnh.

Ngoài ra, Cố Hoài Dục còn đặc biệt mời không ít người, ca sĩ, đạo diễn có quan hệ khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt từng hợp tác với anh, còn thầy Cố, Ngô Sang Hữu.

Phần đông người mặt đây đều từng nếm được tay nghề của Lâm Sở Trì, những người khác chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng ăn nhưng cũng từng nhìn thấy tin tức trên mạng, biết tay nghề của cô tốt cỡ nào, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên lúc tới, mọi người đều rất mong đợi.

Định vị khác nhau, đồ ăn nấu ra cũng sẽ không giống. So với món ăn nồi lớn trong nhà ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 món ăn Lâm Sở Trì nấu hôm nay càng thêm tinh xảo.

Bộ dụng cụ ăn uống còncác loại dĩa chạm khắc hoa văn, cùng với mỗi loại nguyên liệu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do đích thân lựa chọn, món ăn nấu ra chỉ nhìn giao diện cũng khiến người ta thèm thuồng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại khiến người ta chút không nỡ ăn.

Nhưng không nỡ ăn mấy, cứ mãi ngửi mùi thơm khiến mọi người không thể chịu đựng được, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao lâu liền bắt đầu động đũa.

Thịt thỏ cay đựng trong con thỏ dùng củ cải khắc thành rất được những gái như Phùng Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngọc yêu thích.

“Mùi vị thịt thỏ này ngon thật.”

Thịt thỏ cay tê trên đ ĩa đồ nguội không chỉ đẹp, mùi vị còn cực kỳ ngon, khẩu cảm cay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tươi ngát, càng ăn càng ngon khiến người ăn vốn không dừng lại được.

Thịt kho một trong những món đồ nguội Lâm Sở Trì thường làm, thịt bò kho cắt thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát được bày thành hình hoa,giữa còn kèm với nước chấm.

Thịt đậm vị mềm không xơ, ăn không đã ngon, châm với nước chấm càng tăng thêm một tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong phú.

Vạn Đình ca hợp tác với Cố Hoài Dục bài “Phổi trắm đen” trước đây, anh ta ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đ ĩa đồ nguội mùi vị mỗi món đều cực kỳ ngon, cảm thấy hôm nay mình thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đúng rồi.

ca nổi tiếng, mỗi chuyến đi của anh ta vẫn rất gấp gáp, sởsẽ đồng ý tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm, một mặtnể mặt Cố Hoài Dục, ngoài ra anh ta nghe nói Lâm Sở Trì biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nấu phổi trắm đen.

“Tay nghề của bạn gái anh tốt như thế, sau nàynhà phúc ăn rồi.” Vạn Đình vừa ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một miếng thịt thỏ cay tê vừa cười nói với anh.

Cố Hoài Dục cũng không nói mình vốn không nỡ để bạn gáinhà nấu cơm cho anh, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nếu ngưỡng mộ thì cậu cũng mau tìm một người.”

“Tôi thì nghĩ không có dễ như thế.”

Vạn Đình không thể so với anh, anh thể muốn yêu đương thì yêu đương, bị bóc cũng không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng cho Vạn Đìnhthực lực vẫn phải dựa vào fans ăn cơm, đâu thể tự do giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như anh.

Đồ ăn quá ngon, trên bàn trở nên chút yên tĩnh, mọi người đều chuyên tâm ăn, căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màng nói chuyện.

Vạn Đình cũng chỉ nói vài câu đơn giản với Cố Hoài Dục rồi tiếp tục ăn, sao thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mau ăn sẽ bị những người khác trên bàn ăn hết mất.

Lúc ăn xong đ ĩa đồ nguội, món nóng bắt đầu lên. So với đồ nguội, mùi thơm của món nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm nồng đậm đạo, chỉ ngửi thôi đã khiến họ muốn mau chóng nếm thử.

Vốn dĩ vừa nãy đã ăn đồ nguội khai vị, bây giờ thức ăn lên bàn, mọi người cũng không khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáo gì, trực tiếp cầm đũa bưng bát lên ăn.

“Ngon, ăn thật ngon.”

ngũ vị da mềm thịt dai, ngay cả xương cũng mềm quả thực cực kỳ thấm vị, khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn một miếng liềnchút không dừng lại được.

“Cảm thấy đồ ăn đây còn ngon hơn trong nhà ăn.”

Triệu Nguyệt tưởng rằng cơm phủ dolàm trong nhà ăn đã mỹ vị nhân gian, không ngờ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại còn thể ngon hơn, ngon tới mức ấy hơi muốn khóc.

Không chỉ ấy, Phùng Ngọc Ngọc cũng cảm thấy như vậy, đang gắp que sườn gặm cực kỳ ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lành.

Sườn một chút mùi gây nào, ngoài xém trong mềm, lúc cắn vào thể cảm nhận được nước thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ứa ra, nhưng ăn vào lại thơm không ngấy, khiến ấy ăn xong một que không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gắp thêm một que.

Thực ra cũng rất bình thường, mặc kệ lúc nấu cơmnhà ăn hay đoàn phim khi trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Sở Trì đều phải suy nghĩ vấn đề tỉ giá, quả thực tay nghề của tốt, nhưng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghề giống nhau với nguyên liệu khác nhau, chắc chắn mỹ thực làm từ nguyên liệu tốt càng ngon hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong nhà bếp, trên kệ bếp đang hầm thịt viên.

Hiện giờ đã có mấy món kho, cho nên cô dùng cách hầm với thịt viên.

Thịt ba chỉ cắt nhỏ, sau khi cắt thành hạt lựu to cỡ đầu đũa, bắt đầu dùng nước hành gừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trộn lên, muốn nấu thịt viên ngon, khẩu cảm tươi mềm, bước này rất quan trọng.

Bỏ nước hành gừng vào thịt, Lâm Sở Trì lại bỏ gừng băm, năng lùn đã cắt sẵn vào, trộn đều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó bắt đầu làm thịt viên.

Thịt viên nặn ra vừa to vừa tròn, cho bỏ vào trong nồi, hình dạng cũng không thay đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thịt viên hầm được đựng vào trong niêu đất mang lên, vừa mở nắp ra, mùi thơm lập tức bay ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Thịt viên hầm này thật đẹp.”

“Đẹp thật, còn đẹp hơn thịt viên hầm tôi từng ăn ở nhà hàng Hoài Dương trước kia.”

Thịt viên hình dạng hoàn mỹ nằm trong niêu đất, bề mặt điểm xuyết mấy cọng rau xanh biếc, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong khiến người ta thèm thuồng.

Sau khi mọi người khen vài câu, lần lượt động đũa.

Thịt viên không chỉ đẹp mắt, ăn vào khẩu cảm cực kỳ tuyệt, tư vị tươi mềm đó khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi vị bất tận.

“Ngon quá.”

nhân Triệu Nguyên thiên về món ăn khẩu vị nặng hơn, vốnđồ ăn lên bàn, còn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếc nuối sao lại thịt viên hầm không phải thịt viên kho. Nhưng khi cắn vào một miếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị béo không ngấy, khẩu cảm mềm mại khiến cô ấy lập tức yêu thích.

Hóa ra thịt viên hầm cũng thể ngon như vậy.

Phát hiện mùi vị thịt viên hầm không hề kém so với kho, mắt Triệu Nguyệt sáng lên, càng ăn càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy mùi vị thực sự tươi ngon.

“Thất Thất, thịt viên này làm thế nào sao thể ngon như vậy?” Phùng Ngọc Ngọc cũng rất thích mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị của thịt viên.

Thịt viên nặng hơn một lạng kích thước không nhỏ lắm, vừa nãy ấy đã ăn không ít món khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã no sáu bảy phần, lúc dùng thìa múc thịt viên vào trong bát còn có chút lo lắng, lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên to như vậy mình ăn không hết.

Nhưng sau khi thật sự bắt đầu ăn, ấy lại phát hiện nào chuyện ăn không hết, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy còn muốn ăn thêm một viên nữa.

Kiểu món ăn gần như chia theo đầu người này, muốn ăn thêm một cái hiển nhiên không thực tế lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy chỉ có thể hồi vị dư vị trong miệng, múc ít nước của thịt viên.

Thịt viên hầm được hầm lửa nhỏ hơn một tiếng, không chỉ thịt viên ngon, nước cũng rất tươi thơm, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả rau xanh bên trong cũng cực kỳ ngon.

Thịt viên hầm

Cho tới khi húp hết nước, Phùng Ngọc Ngọc mới vươn đũa tới món tiếp theo.

“Thịt anh đào này thật đẹp.”

Người ngồi bên cạnh ấy là Triệu Nguyệt, con gái luôn dễ yêu thích những thứ xinh đẹp, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy nói vậy, Triệu Nguyệt gật đầu tán đồng.

Tuy có cái tên thịt anh đào, nhưng bây giờ khi mọi người nấu món này lại vốn không dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đào, họ đều dùng hồng khúc để lên màu. Cho nên bây giờ món ăn này thể được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọithịt anh đào, chỉbởisau khi nấu xong, hình dạng của giống anh đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

Nhưng hôm nay Lâm Sở Trì nấu thịt anh đào lại dùng cách cổ điển, cô không dùng hồng khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng anh đào để nấu.

Thực ra món ăn dùng trái cây nấu không ít, dụ thịt xào dứa, thịt xào xoài xanh, vải bọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thịt, cho nên dùng anh đào để nấu với thịt kỳ thực không phải hiếm lạ gì.

Thịt anh đào không chỉ giao diện bắt mắt, còn ngửi thấy hương trái cây nhàn nhạt, ăn vào miệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước ngọt sau mặn, mềm béo, quả thực mỹ vị nhân gian.

“Thế mà lại thật sự dùng anh đào nấu.” Trương Dự ăn một miếng, ngữ khí hơi kinh ngạc.

Phùng Ngọc Ngọc mang theo vài phần khó hiểu nhìn anh ta: “Thịt anh đào không dùng anh đào nấu thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng cái gì?”

Thịt anh đào không chỉ ngon, trông còn bắt mắt, thịt anh đào màu đỏ kết hợp với đậu mầm xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 non, nhìn thoáng qua, giống như anh đào tươi ngon hái từ trên cây trực tiếp bỏ vào trong dĩa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

ấy nói xong, không nhịn được lại ăn một miếng,vị vào miệng tan đó, cảm thấy nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải có thể nếm ra vị thịt, đều suýt chút cho rằng thật sự anh đào.

“Bây giờ thịt anh đào bán bên ngoài thật sự không dùng anh đào nấu, hôm nay chúng ta phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn mới thể ăn được kiểu thịt anh đào trong truyền thuyết này.” Hiển nhiên trước đây Trương Dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng ăn món này, cho nên mới hiểu như vậy.

Anh ta dứt lời, đạo diễn Vương tán đồng gật đầu: “Đúng vậy, trước đây tôi cũng từng ăn thịt anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đào, đều chỉ được cái vẻ chứ không vị.”

Đồ ăn ngon trên bàn thực sự quá nhiều, những người khác vốn đang ăn món khác, nghe vậy lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa đũa về phía thịt anh đào.

“Ngon thật, mềm béo, vào miệng tan, rấtphong vị.”

“Đẹp lại ngon, không ngờ anh đào thế mà cũng thể dùng để nấu ăn.”

Mùi vị của thịt anh đào quả thực rất ngon, ngon tới mức cho người bình thường không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn món ngọt cũng không ghét nổi vị này, ngược lại ăn xong một miếng lại không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếm miếng nữa.

Những món này đã đủ ngon, ngon tới mức những người đây đều cảm thấy không uổng chuyến này, quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sau này hội phải thường tới ăn cơm.

đợi tới khi phổi trắm đen lên bàn, bầu không khí vốn trầm tĩnh lập tức bị tiếng kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỉ của Triệu Nguyệt kéo vực dậy: “Phổitrắm đen.”

Phổi trắm đen vốn món ăn rất nhiều người ngay cả nghe cũng chưa từng nghe tới, nhưng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi bài hát “phổi trắm đen” của Cố Hoài Dục phát hành, hễ ai từng nghe qua bài hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều thèm thuồng món phổi trắm đen này.

“Trước đây rất nhiều người hỏi tôi khi phỏng vấn phổi trắm đen mùi vị gì, tôi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngại nói tôi chưa từng ăn món này.” Vạn Đình cười nói xong, vội vàng dùng thìa múc lên, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy từ sau hôm nay, nếu người hỏi nữa, cuối cùng mình cũng thể trả lời rồi.

Phổi cá trắm đen ngửi rất thơm, giao diện càng vô cùng bắt mắt, dùng thìa phải cẩn thận mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể không làm nát nó.

Vừa đưa phổi trắm đen vào miệng, Vạn Đình cảm thấy không cần dùng lực cũng tan trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lưỡi, lập tức nếm được vị tươi ngập khoang miệng.

Thanh ngư ngốc phế (Phổi trắm đen)

“Thật sự ăn được món phổi cá trắm đen này, tôi mới biết cáigọi mềm.”

Không chỉ anh ta cảm thấy ngon, những người khác ăn xong cũng gật đầu lia lịa: “Tươi non béo ngậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác gan này còn ngon hơn gan ngỗng.”

“Mùi vị gan ngỗng quả thực không bằng nó.”

“Đúng thế, ăn được món phổi trắm đen này, cảm thấy sau này tôi không muốn ăn gan ngỗng nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phùng Ngọc Ngọc không thích ăn nội tạng, nghe thấy mọi người đều khen phổi trắm đen ngon, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do dự một lúc, nhìn thấy nếu không ăn nữa sẽ hết mất mới vươn thìa ra thử múc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút.

Màu sắc của món này rất đẹp, thực ra nếu không nói, vốn sẽ không nghĩdùng ganđể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm.

ấy nhẹ nhàng nhấp một chút vào miệng, ăn vào không chút mùi lạ mùi tanh nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào miệng vừa mềm vừa tươi, sau khi nuốt xuống, vị khiến người ta hồi vị bất tận.

Nhìn thấy Trương Dự bên cạnh đã bắt đầu dùng phổitrắm đen trộn cơm ăn, Phùng Ngọc Ngọc vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng múc một thìa to vào bát.

Triệu Nguyệt nhìn thấy động tác của ấy, nuốt cơm trong miệng xuống, nói: “Phổi trắm đen trộn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn rất ngon.”

Phùng Ngọc Ngọc gật đầu, cũng múc chút cơm vào bát ăn kèm.

Tiếp theo, trên bàn lại yên tĩnh lại, mọi người đều đang bưng bát chuyên tâm ăn, cho đã ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới no chín phần cũng không nỡ đặt đũa xuống.

Nhân lúc họ chuyên tâm ăn cơm, Cố Hoài Dục đứng dậy tới nhà bếp, bưng bát đút cho Lâm Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trì mấy con tôm anh đã bóc xong.

Lâm Sở Trì cùng tự nhiên miệng ăn, nuốt xuống mới nói: “Anh ăn xong chưa?”

“Ăn xong rồi, họ cũng ăn hòm hòm rồi.” Ý tứ trong lời nói của Cố Hoài Dục hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói cho biết đồ ăn đã đủ rồi, không cần nấu nữa.

“Một món canh cuối cùng, mấy phút nữa xong rồi.”

Lâm Sở Trì nói xong, xoay người lại, lúc anh còn muốn đút cho ăn, nhận lấy bát đũa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ trong tay anh tự ăn.

Thực ra không đói mấy,sao thì nhà bếp ai đói chứ đầu bếp cũng không đói, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếm món ăn đã nếm tới no một nửa.

Canh ra sân cuối cùng là Phật nhảy tường, một hai ngày trước Lâm Sở Trì đã bắt đầu chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguyên liệu, hôm nay đã bắt đầu hầm từ khi trời còn chưa sáng, hầm tới bây giờ mới đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ lửa.

Đợi khi Cố Hoài Dục cùng bưng canh ra, mở nắp ra, mùi thơm nồng nàn đó khiến khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khứa vốn cảm thấy mình đã ăn no lập tức cảm thấy dìu tôi dậy, tôi còn có thể ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm hai bát.

“Sớm biết Phật nhảy tường, tôi nên để dành bụng một chút.”

Phổi cá trắm đen quá ngon, Phùng Ngọc Ngọc không nhịn được trộn thêm chút cơm ăn nên đã ăn no, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngửi mùi thơm của Phật nhảy tường liền không nhịn được cảm thán.

Lâm Sở Trì nghe vậy, ngạc nhiên nhìn ấy: “Không phải tôi từng nói với Phật nhảy tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

“Vừa nãy ăn vui quá, tôi quên mất rồi.” Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy thật sự không thể trách mình mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên, chủ yếubàn thức ăn này thực sự quá ngon, ai ăn có thể tỉnh táo.

Lâm Sở Trì bật cười nói: “Vậy nếm thử một chút đi.”

nói xong lại nhìn những người khác, khách sáo hỏi đồ ăn hôm nay như thế nào, chỗ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần cải tiến không.

“Ngon, đều cực kỳ ngon.”

“Đây bàn tiệc hoàn mỹ nhất, ngon nhất tôi từng ăn, mỗi một món ăn đều mỹ vị nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian.”

“Không chỗ nào cần cải tiến.”

“Một bàn ăn này, mỗi món đều đủ hương sắc, tôi nghĩ cho người soi mói cách mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không soi mói được vấn đề nào.”

“Nếu nhất định phải nói, đại khái quá ngon, bây giờ lại mang tới một phần Phật nhảy tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thơm chết người như vậy, cảm thấy sợ là hôm nay tôi phải ăn c ăng trướng bụng.”

“Ha ha ha ha, đúng vậy.”

Nghe thấy câu hỏi của Lâm Sở Trì, mọi người đều chân thành khen, hiển nhiên ăn rất thỏa mãn.

Sau đó họ cùng nâng ly kính một ly rượu, cảm ơnnấu ra một bàn mỹ vị nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian như vậy chiêu đãi họ.

Vạn Đình trực tiếp hẹn trước với cô, nói tuần sau sẽ mời bạn tới ăn cơm.

Anh ta nói xong, đạo diễn Vương bọn họ cũng lần lượt lên tiếng, bày tỏ muốn đặt trước, đề phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau này muốn ăn lại không ăn được.

Mùi thơm của Phật nhảy tường thực sự quá người, sau khi khách sáo hàn huyên một lúc với họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm Sở Trì đích thân ra tay bắt đầu đổ Phật nhảy tường từ trong vò ra.

Phật nhảy tường nấu đủ độ lửa thơm nức mũi, tuy nguyên liệu nhiều, nhưng mùi vị lại không tạp nham, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chỉ giữ được đặc điểm của từng nguyên liệu, húp nước mùi vị càng ràng hơn.

Phật nhảy tường mặn không ngấy tươi tới mức Phùng Ngọc Ngọc ngỡ ngàng, lúc này cô ấy không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tâm bụng no hay không, ăn liên tiếp từng miếng từng miếng, vốn không dừng lại được.

“Ngon, Phật nhảy tường trước đây tôi cũng ăn nhiều lần rồi, nhưng Phật nhảy tường mùi vị hòa quyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọn vẹn, trong vị vị như thế này, đây vẫn lần đầu tôi ăn được.”

Sau khi nuốt Phật nhảy tường xuống, răng môi lưu hương, kiểuvị hồi vị vô tận kia thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ diệu khó nói.

Cho dù đã ăn tới cùng no, mọi người vẫn không nỡ buông bát xuống, cho tới khi thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ăn nổi nữa, mới lưu luyến dừng lại.

Cũng không trách họ như vậy, chủ yếu đồ ăn hôm nay quá thịnh soạn, trước khi Phật nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tường được mang lên, mấy món khác trên bàn đã được ăn gần hết, sao thể không no.

“Đợi lát nữa trướng bụng sẽ khó chịu.” Lâm Sở Trì thấy Phùng Ngọc Ngọc vừa la trướng quá vừa không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhịn được ăn thêm hai miếng, thực sự lo lắng ấy sẽ bị trướng đau: “Nếu không để ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng gói mang về ăn.”

Phật nhảy tường làm khá tốn công, nếu đã nấu, chắc chắnsẽ nấu nhiều một chút, cho nên phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng của Phật nhảy tường này thật sự không ít, bây giờ còn hơn nửa vò.

Lâm Sở Trì nói vậy, Trương Dự cũng mặc kệphải nói với mình hay không, trực tiếp nói: “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý, chắc chắn không để ý.”

anh ta dẫn đầu, cuối cùng khi mọi người đi về, mỗi người đều đóng gói một bát Phật nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tường, hiển nhiên đều chưa ăn đủ.

“Cả ăn cả mang đi thế này, thật sự ngại quá.” Đạo diễn Vương ngoài miệng nói như vậy nhưng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay ông ấy không chỉ Phật nhảy tường, còn đậu phộng rangtrong nhà bếp, nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng vẻ ngại.

Lâm Sở Trì cũng rất thân với ông ấy, nghe vậy cười nói: “Khách sáo cái gì, thời gian tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu cố việc làm ăn được rồi.”

“Đều đặt trước với rồi, thời gian tôi chắc chắn sẽ tới thưởng thức.”

Đám người đạo diễn Vương từ nhà hàng đi ra, hôm đó đều chia sẻ bữa ăn ăn tới cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỏa mãn lên mạng hội.

Đặc biệt là Vạn Đình, đăng liền mấy dòng trạng thái, đầu tiên chính là chia sẻ phổi cá trắm đen, sau đó đăng một lúc cả đống ảnh, mỗi bức ảnh đều cực kỳ mê người.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực], Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] full, Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực] online, read Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực], Tô Hương Lan Sắc Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực]

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 111 — Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn [Mỹ Thực]

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc