GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lời này nếu người lớn nghe thấy, có lẽ vì mặt mũi của chính ủy Lưu mà nuốt giận.

Nhưng những đứa trẻ không thiếu m.á.u nóng, nhất những người từ nhỏ đã được nuôi dưỡng tinh thần đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết, yêu thương.

vậy, ngay khi lời đe dọa của Lưu Văn Diễm vừa dứt, đã thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng một nhóm thiếu niên.

Ngay lập tức, cảnh tượng náo loạn bùng nổ, bảy miệng tám lưỡi ồn ào không ngừng. Giữa lớp học lộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xộn như cháo quấy, trí óc Lận Đình ù ù vang lên, nhưng đã nhanh chóng liên kết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguyên nhân hệ quả từ cuộc tranh cãi.

Hóa ra, Phòng Thúy Hoa, cũng chính Phòng Đại Nha - con gái lớn của Đinh Phi Yến và Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thủy Căn, vừa mới lên lớp sáu. Theo quy định, bé chưa đến lượt làm giọng chính.

Nhưng giọng hát của quá tốt, vừa hát đã làm tất cả học sinh ngưỡng mộ, đồng loạt bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bé làm người dẫn đầu, hi vọng sẽ giành được vinh dự cho khối trung học sở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi lễ khen thưởng.

Thế nhưng, không ngờ, một giáo viên như Lưu Văn Diễm, không những đã làm xấu hổ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trực tiếp phủ nhận sự xuất sắc của bé một cách cay độc.

thế, các học sinh còn non nớt, tin vào công bằng bênh vực kẻ yếu, đã không ngần ngại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối đầu với giáo viên.

Sau khi hiểucâu chuyện, Lận Đình nhìn quần làm từ bao ure đã phai màu khuôn mặt khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cằn của Phòng Thúy Hoa, không nói nhưng cũng không ngạc nhiên trước hành động của Lưu Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diễm.

thời hiện đại, vẫn một số ít giáo viên đánh giá người qua vẻ bề ngoài.

Hành động của Lưu Văn Diễm không phải sai lầm nghiêm trọng, sao các chương trình biểu diễn văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghệ thường chọn những đứa trẻ trôngvẻ ngoài ưa nhìn.

Nhưng lời nói củata, đối với một 14 tuổi, thật sự quá khó nghe, hoàn toàn thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính chất một người thầy.

Nghĩ vậy, Lận Đình vừa an ủi cô bé đã khóc sưng mắt, vừa nháy mắt với Cố Phương.

Vân Mộng Hạ

Cố Phương lúc đầu ngơ ngác, sau đó mắt sáng lên, quay người lao ra ngoài.

ấy di chuyển quá nhanh, khi Lưu Văn Diễm còn chưa kịp phản ứng đã bị bỏ lại phía sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sau đó, khita vừa tức giận vừa sợ hãi, chưa kịp suy nghĩ xem phải làm gì, hiệu trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng với khuôn mặt đen sì đã bước nhanh đến.

Nghe xong câu chuyện, cảm xúc của hiệu trưởng Hoàng thể được tảbốc lửa trong lòng.

điều, ông vẫn để ý đến học sinh, kiềm chế cơn giận, an ủi các em trước, sau đó giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Lận Đình và Cố Phương tiếp quản chương trình, lúc này mới dẫn Lưu Văn Diễm vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó coi ra khỏi.

Thấy cảnh ấy, Lận Đình và Cố Phương vẫn cố nén niềm vui mừng rỡ trong lòng, nhưng những đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì không bất cứ e ngại nào, liền reo lên, giống như chúng vừa thắng một trận chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại.

Thậtkhiến người ta bật cười cũng rơi lệ.

Song, Lận Đình chỉ cho họ vui mừng trong chốc lát, sau đó vỗ tay ra hiệu cho học sinh im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng.

Chờ đến khi tất cả học sinh đều chú ý đến mình, Lận Đình lại bảo các em sắp xếp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đội hình theo ý mình.

Lần này, Phòng Thúy Hoa vẫn được đẩy vào giữa, nhưng mở miệng mấy lần không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát ra tiếng, nước mắt lưng tròng trong mắt.

Nhận ra điều này, Lận Đình biết đang bị ám ảnh, vội vàng ra hiệu dừng lại.

Sau khi tiến lên ôm bé vào góc để an ủi, chờ đến khi tâm trạng của ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định, Lận Đình mới nhẹ nhàng nói: “Cô sẽ dùng hoa cỏ trên núi để nhuộm quần áo cho em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ hoa phượng màu đỏsau núi đang nở rộ, chúng ta thể nhuộm chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần trắng của em thành màu khác, em có muốn thử không?”

Phòng Thúy Hoa hiếm khi thân thiết với ai đến thế, vừa ngượng ngùng vừa tự ti, giọng nói nhỏ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng muỗi kêu: “Nhuộm... màu thể phai.”

Lận Đình cười: “Không sao đâu, sau này chúng ta có thể nhuộm thêm vài lần để cố định màu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu có phai đi nữa thì cũng không sao, sẽ cùng em nhuộm lại.”

nhiên, những lời này chỉ để an ủi bé, bởi chậm nhất là tối nay, với tính cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng tin cậy của hiệu trưởng Hoàng, chắc chắn sẽ đến nhà để nói chuyện với phó tham mưu trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phòng về việc gây quỹ cho các em.

không tin vào lúc đó, Phòng Thủy Căn và Đinh Phi Yến thực sự không mua quần áo cho Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thúy Hoa.

Lùi một vạn bước để nói, cho vợ chồng họ thật sự không biết xấu hổ, Lận Đình biết chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, làm giáo viên, không giúp được nhiều, nhưng sau này chuẩn bị vài bộ quần áo, thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoảng mang chút đồ ăn cho vẫn là điều thể làm.

Nhớ đến Đinh Phi Yến và cậu con trai bụ bẫm như quả bóng của nhà họ, Lận Đình không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thương xót, vỗ nhẹ lên đầu cô bé để an ủi.

Phòng Thúy Hoa không hề biết giáo đang suy tính gì, chỉ cảm thấy giáo viên tiếng Anh dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lạ thường, khiến không nhịn được muốn tin tưởng, thế hít một hơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ đáp: “...Được ạ, em nghe theo cô.”

“Vậy em cùng đội hợp xướng luyện tập hát, còn sẽ dẫn những bạn không tham gia đi phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 núi hái hoa để nhuộm màu, nhé?”

“...Được ạ.”

“Làm gì phải phiền phức thế? Sao không dứt khoát tặng hai chiếc quần mới? Nhà tôi đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc sẵn.” Thấy Phòng Thúy Hoa đi về phía bạn học, Cố Phương mới hạ giọng hỏi.

ấy thật sự không hiểu tại sao bạn thân của mình lại làm theo cách phiền phức như vậy.

Nhưng Lận Đình không nghĩ vậy, cô vẫn dõi theo Phòng Thúy Hoa, vẻ mặt đã sáng lên rõ rệt, giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích nhỏ với bạn thân.

Chiếc quần giờ đã trở thành một cái gai trong lòng Phòng Thúy Hoa, nếu không tận dụng hội này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để nhổ bỏ, sau này thể sẽ trở thành bệnh tâm lý.

“...Hơn nữa, cũng dịp để dạy cho các em một bài học vật lý, khi dùng hoa nhuộm vải, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm vào đó chất kết tủa, nước sẽ chuyển thành màu khác, không phải rất thú vị sao?”

Nghe vậy, Cố Phương cười nói: “Cậu thật biết lo xa, cả bài học vật cũng không bỏ qua.”

Trong lòng ấy cảm thấy bạn mới này thật tuyệt, ít nhất một người tốt bụng.

Lận Đình cũng cười: “Làm giáo viên mà…”

chưa kịp nói dứt lời, bỗng một tiếng hát trong trẻo như tiếng sáo trời vang lên.

Cả hai lần đầu nghe thấy đều ngỡ ngàng tại chỗ, thực sự bị giọng hát tuyệt vời của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho kinh ngạc.

Lận Đình nghĩ, đây chính phần thưởng từ trời cao, cũng…lẽ điều người ta nói, giọng hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng được thiên thần hôn.

“Ồ… Với điều kiện này, dù không được đào tạo bài bản, còn hơn cả ngôi sao của tôi khi xưa ở đoàn văn công, một mầm non tốt quá.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc