GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 79

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Quả nhiên, từ bộ quân phục phai màu đến cánh tay trống không bên trái, có thể đoán ngay ông ấy từ quân nhân chuyển sang làm công tác văn phòng.

vậy, thái độ của Lận Đình đối với ông ấy vừa lễ phép lại vừa trọng thị.

Hiệu trưởng Hoàng trông nghiêm nghị cứng nhắc, nhưng khi nói chuyện lại rất dịu dàng, cũng rất thẳng thắn: “Dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến hay tôi đến cũng như nhau, điều quan trọng tài năng. Tôi nghe đồng chí Đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vấn Lan nói sinh viên đại học, còn thông thạo tiếng Anh, không biếtđúng không?”

Cuộc phỏng vấn bắt đầu, Lận Đình không tự chủ được ngồi thẳng lưng hơn một chút, giới thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên trường, sau đó giải thích việc đại học chưa hoàn thành, cuối cùng mới khiêm tốn nói: “... Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám nói thông thạo, nhưng giao tiếp bình thường thì không thành vấn đề, tiếng Nga cũng tạm được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thật trùng hợp, nguyên thân cũng học đại học như cô, khoa phạm.

Bên cạnh việc học tiếng Nga theo xu hướng chính, ấy cũng đã dành thời gian để học tiếng Anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ vì người yêu cũ cho rằng tập thơ tiếng Anh rất lãng mạn.

điều, so với Lận Đình chuyên ngành tiếng Anh, trình độ của ấy còn khoảng cách lớn.

Vân Mộng Hạ

Nhưng chuyện này khó mà kiểm chứng được, nhất khi nguyên thân đã rời trường gần hai năm.

đã nghe tin từ đồng chí Đường Vấn Lan, nhưng khi nghe được câu trả lời khẳng định từ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện, trái tim hiệu trưởng Hoàng không khỏi vui mừng thêm vài phần.

Vậy nên, ông ấy không biết tiếng Anh, vẫn yêu cầu Lận Đình tự giới thiệu bằng tiếng Anh.

Sau khi nghe xong một chuỗi lời nói lạ lùng, ông ấy lại yêu cầu dịch sang tiếng Nga một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nữa.

Lận Đình bản thân không biết tiếng Nga, nhưng trí nhớ của nguyên thân, từ khi xuyên không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, cứ rỗi lại dành thời gian để học hỏi, chuẩn bị cho công việc tương lai.

thế, khi nghe yêu cầu của hiệu trưởng Hoàng, Lận Đình cũng rất trôi chảy tự giới thiệu mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nữa.

Lần này hiệu trưởng Hoàng đã hiểu, gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị ấy cũng lộ ra nụ cười: “Tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh thì tôi không hiểu, nhưng tiếng Nga của đồng chí Lận Đình nói rất tốt. À, bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nghiệp trung học giấy báo nhập học đại học không?”

Lận Đình gật đầu: “Có, tôi đi lấy cho ông xem nhé?”

Hiệu trưởng Hoàng gật đầu: “Phiền cô rồi.”

Lận Đình đáp: “Không gì.”

Khi Lận Đình vào phòng lấy giấy tờ, Đường Vấn Lan mới nhỏ giọng hỏi hiệu trưởng Hoàng: “Hiệu trưởng, Lận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình vừa nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu một chữ nào.”

Hiệu trưởng Hoàng cười: “Cô ấy giới thiệu tên, tuổi, quê quán, thời gian nhập học, những hoạt động© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy tham gia trường.”

Đường Vấn Lan bày tỏ sự ngạc nhiênngưỡng mộ: “Ồ, học đại học còn thông thạo hai thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng nước ngoài.”

Lận Đình vừa đem một chồng giấy tờ đã được bảo quản cẩn thận ra, nghe thấy vậy,mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói đùa: “Chị cũngthể học, sau này nhờ Kiến Quân Kiến Binh dạy chị.”

Đường Vấn Lan vừa cười vừa vẫy tay: “Thôi, chị bỏ cuộc, tuổi này rồi, chỉ cần con cái tiến bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là được.”

Lời này vừa ra, Lận Đình chưa kịp phản ứng, hiệu trưởng Hoàng đã nhíu mày, tỏ vẻ không đồng tình: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tuổi đã lớn bao nhiêu đâu? Mới ba mươi mấy tuổi thôi, sau này giáo Lận dạy tiếng Anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cũng sẽ đi học.”

Đường Vấn Lan lập tức làm mặt khổ sở, nghĩ bụng nếu ấy thích học, đã không bỏ học từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung họcsở.

Niềm vui nỗi buồn của con người luôn là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau.

Trong lúc đó, khi nghe thấy mình được gọi “cô giáo Lận”, Lận Đình biết mọi chuyện đã ổn, vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ nói: “Vậy hiệu trưởng đồng ý để tôi dạy tiếng Anh?”

Hiệu trưởng Hoàng gật đầu: “Quả thực dạy tiếng Anh.”

Nói tới đây, gương mặt gầy của ông ấy lại bỗng nhiên ẩn chứa chút cảm khái: “Thật ra từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều năm trước, chúng tôi từng mời một giáo viên tiếng Anh từ bên ngoài, nhưng sau đó ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết hôn theo chồng chuyển đi nơi khác. Tài năng khó kiếm, không còn cách nào, tiết học tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh cũng chỉ đành phải ngừng lại. Đồng chí Lận Đình thể đến nối tiếp thật tốt, tôi thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt học sinh cảm ơn cô!”

Lời nói này thật nặng, Lận Đình cảm thấy không biết nên nóicho phải, cuối cùng chỉ đáp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách nghiêm túc: “Hiệu trưởng quá khen, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Hiệu trưởng Hoàng đẩy lại các giấy tờ chứng nhận: “Tốt lắm, đủ rồi, sau này... tôi sẽ lại đi điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉnh hồ chính trị của một chút, xác nhận không vấn đề gì, tôi sẽ thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho chính thức nhậm chức.”

Lận Đình càng thêm vui mừng: “Cảm ơn hiệu trưởng Hoàng, à, tôi muốn hỏi một chút, tôi dạy lớp mấy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hiệu trưởng Hoàng có chút ngại ngùng: “...Từ lớp một đến lớp ba?”

Lận Đình: “...” Thế từ lớp sáu đến lớp tám ư?

sao, câu hỏi vừa rồi củacũng hơi thừa, chỉ một mình làm giáo viên tiếng Anh, không dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết thì làm sao được?

Vậy là,kiềm chế tiếng than trong lòng, cười như thể đang phục vụ nhân dân: “Theo như ông nói.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hiệu trưởng Hoàng: “Ồ! Đồng chí Tiểu Lận ý thức tốt lắm!”

Lận Đình... Giờ đã thành đồng chí Tiểu Lận rồi ư?

Sau khi tiễn hiệu trưởng chị Vấn Lan đi.

Đứng ngoài nghe ngóng, Hồ hớn hở hỏi con dâu: “Con sắp thành giáo viên rồi à?”

Lận Đình cũng vui mừng, cuối cùng cũng công việc: “Vẫn còn phải chờ kết quả chính trị, chắc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới thứ Hai tuần sau mới bắt đầu dạy.”

Vân Mộng Hạ

Hồ hoàn toàn không lo lắng về việc kiểm tra chính trị, nếu vấn đề, con dâu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chẳng thể nào kết hôn với con trai mình, cũng không thể nhập ngũ, công việc này coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã an bài.

Nghĩ vậy, vẫy tay: “Ồ, vậy trưa nay chúng ta phải nấu một bữa ngon để chúc mừng.”

Mẹ chồngngười trọng nghi lễ, Lận Đình cũng ý đó: “Nhà mình còn lạp xưởng cha mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho không?”

Hồ Tú: “Còn.”

“Chúng ta nấu cơm với lạp xưởng và măng khô nhé?” Măng khô này là Hoắc Tiếu mang về từ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành, trước đây đã từng dùng để nấu thịt một lần, mùi vị đó, bây giờ nghĩ lại còn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước miếng chảy ra.

Hồ cũng thèm, nhưng chút do dự: “Bây giờ ngâm măng khô còn kịp không?”

Lận Đình: “Dùng nước sôi ngâm, nếu không được thì đun luôn một chút.”

“Cũng được!”

“À, mẹ ơi, chị Đường Vấn Lan công việc của con bận rộn tới lui, chúng ta nấu thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài bát cơm, mang qua cho nhà chị ấy một bữa nhé?”

Hồ luôn coi trọng việc giữ quan hệ, lập tức vỗ tay lên trán: “Nhìn cái đầu mẹ này, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Đình Đình suy nghĩ kỹ càng. Hay con qua nhà bên cạnh nói với Vấn Lan một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo trưa nay ấy không cần nấu cơm, sang nhà mình ăn luôn nhé?”

Nói xong, lại lấy thêm hai nắm măng khô từ túi ra.

Lận Đình: “Con để giấy tờ vào rồi qua.”

Buổi trưa ăn cơm, không chỉ nhà mình nhà chị dâu Vấn Lan.

Hoắc Tiếu chính ủy Hình còn dẫn theo một lữ trưởng.

Người đó chính là Tào Văn Trạch, người mà Lận Đình tò mò hôm qua.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 79 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc