GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lận Đình không để ý đến sự từ chối của hai người, mạnh mẽ nhét vào tay họ: “Cho hai đứa dùng vào lúc khẩn cấp.”

Hoắc Phù Dung: “Là sao ạ?”

Lận Đình: “Bây giờ chị không việc làm, nên cũng chẳng thể giúp nhiều cho hai đứa, nhưng lỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như, nếu trong nhà ép hai đứa lấy một người hai đứa không hài lòng, thì còn tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi điện thoại cho bác dâu cả, hoặc mua tem viết thư. Chú hai chú ba vẫn nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lọt lời khuyên của ấy, nếu lời mẹ chị không tác dụng, hai đứa còn anh họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả nữa mà.”

Nghe vậy, hốc mắt Đại Ny đỏ lên, chỉ cảm thấy mười đồng trong lòng bàn tay nóng bỏng cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hoắc Phù Dung cũng cảm thấy lòng dạ chua sót, ê ẩm không thôi...

Thấy vậy, Lận Đình do dự một lát, cuối cùng vẫn nói hết suy nghĩ bản thân đã cân nhắc nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày cho hai người họ nghe: “Hai đứa... có muốn tiếp tục đi học không?”

Theo biết, hai gái này đều đã học đến cấp hai, học phí phần lớn đều do mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoắc Tiếu cung cấp.

Lận Đình đã làm giáo viên vài năm nên bị chút bệnh nghề nghiệp, cô rất hi vọng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái mới mười bảy, mười tám tuổi thể quay về trường học tập.

Hai cô gái chút mờ mịt, dù sao họ cũng đã tốt nghiệp cấp hai hơn một năm rồi.

Hoắc Phù Dung: “Học cấp ba làm ạ? Cũng đâu thể thi đại học, tìm công việc cũng không so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được với những người chỗ dựa kia.”

Tuy Đại Ny không nói gì, nhưng từ biểu cảm trên mặt thể thấy, ấy cũng ý này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lận Đình nhướng mày: “Sao các em lại không chỗ dựa? Anh họ em chính chỗ dựa của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đấy thôi. Chỉ cần các em bằng cấp ba, tự dùng năng lực của bản thân thi đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào nhà xưởng, sẽ chẳng ai dám đụng đến các em cả.”

Thấy gương mặt của haigái nhỏ mang theo ý vui mừng, Lận Đình lại nói: “Lại nói, năm nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão thư cũng có suất đề cử vào Đại học Công - Nông - Binh, hai đứa còn nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố gắng thêm vài năm nữa, kiểu cũng được đề cử đi học thôi, hoặc đợi đến đợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiêu binh, hai đứa cũng có thể đănglàm quân nhân.”

ràng Hoắc Phù Dung rất động lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Điều kiện tuyển nữ quân nhân khắt khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm ạ.”

Lận Đình kịp thời đút cho họ một thìa súp gà: “Chị đưa ra những đề nghị đó,muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho các em biết, cơ hội chỉ dành cho người chuẩn bị, chỉ cần bản thân các em đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất sắc, các em sẽ nhiều sự lựa chọn hơn, cho công việc hay hôn nhân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.”

Mấy lời này chẳng phải đạo lớn gì, nhưng chưa ai nói cho Hoắc Phù Dung Hoắc Ny © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ny nghe cả.

Vân Mộng Hạ

Trong thế giới của hai ấy, con gái cứ đến mười bảy mười tám tuổi sẽ phải đi xem mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi gả chồng.

Nhà chồng sẽ được lựa chọn dựa theo điều kiện của gia đình bản thân người con gái kia.

Nhưng cho điều kiện nhà chồngtốt đến đâu, thì cuộc sống sau khi lập gia đình cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giống với cuộc sống khi còn ở nhà mẹ đẻ.

Sinh con, làm ruộng, giặt quần áo, nấu cơm...

Buồn tẻ, chán ngắt, tranh cãi ầm ĩ, một vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lại đến tận khi già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi c.h.ế.t đi.

bây giờngười nói cho hai ấy biết, cuộc đời còn nhiều sự lựa chọn khác.

Quan niệm trái ngược hoàn toàn với nhận thức cố hữu của Hoắc Phù Dung Hoắc Ny Ny, khiến hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy chấn động không thôi.

Nhưng sau khi im lặng một lúc lâu... Hai gái vẫn không thể kiềm chế nổi sự kích động dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáy lòng.

Sáng sớm hôm sau.

Trời còn tờ mờ sáng, hai người Lận Thắng Lợi Đào Hồng đã chạy đến.

Họ không đi người không,còn xách theo nửa túi to thỏ hun khói muối.

Thấy hốc mắt họ đỏ hoe, trong lòng Lận Đìnhhơi khó chịu.

sợ bản thân khóc sẽ khiến hai ông khóc theo, vì thế vẫn luôn cố chịu đựng.

Mãi đến khi ngồi trên xe của bộ trưởng Hồ, bánh xe lăn xa dần, khi không còn nhìn thấy bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng của cha mẹ nữa, mới không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.

Miêu Miêu vẫn luôn im lặng ngồi trên đùi cô, không hiểu thế nào nỗi buồn ly biệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấykhóc thì vươn tay lau nước mắt cho cô, ngoài miệng lại dỗ dành: “Mẹ đừng khóc! Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc nhé!”

Hồ bế Quả Quả ngồi bên cạnh, cũng đang khóc, nhưng lại không quên vỗ đầu con dâu tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ an ủi: “Sang năm mẹ sẽ bảo nhóc Tiếu cùng con về thăm ông thông gia.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Vừa rồi Lận Đình chỉ liên tưởng cảnh tượng hai vợ chồng Lận Thắng Lợi tiễn mình, với cảnh tượng cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ tiễn xa nhà kiếp trước nên mới không nhịn được khóc, bây giờ nghe mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vậy, nở nụ cười: “Anh ấy làm gì có thời gian ạ.”

Thấy con dâu cười, nỗi buồn của Hồcũng phần nào nguôi ngoai,tỏ vẻ cứ để mẹ lo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Không sao,không rảnh thì mẹ về cùng con.”

Lận Đình: “Con nhớ kỹ rồi đấy nhé.”

“Ừ, nhớ đi, mẹ nói chuyện luôn giữ lời.”

“...”

Thời gian quá gấp gáp, hôm qua vừa thông báo hôm nay đã khởi hành luôn, nên hai anh trai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lận Đình vẫn chưa biết chuyện hôm nay sẽ rời đi.

Cho nên sau khi đến thị trấn, đầu tiênđến xưởng gia cụ tạm biệt anh cả Lận Minh, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó lại vội vàng đến trường cấp ba tạm biệt với em út Lận Hoành, cuối cùng mới đến hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác mua bán tìm anh hai.

Biết trong mấy ngày này em gái sẽ xuất phát đến quân đội, nên Lận không đi công tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi quá xa.

Thời gian gấp gáp, sau khi gặp anh hai, Lận Đình chỉ nói ngắn gọn: “Anh hai, nếu anh thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian thì ghé về nhà chút nhé, ban nãy cha mẹ đều khóc, nhất cha chúng ta đó, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em kết hôn ông ấy đã trốn đi khóc một trận, em chút không yên lòng, anh nhớ dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dành ông ấy giúp em.”

Lận đồng ý hết thảy, anh ấy vốn cũng có ý định này. Chẳng qua, phát hiện hốc mắt em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái có hơi hồng, anh ấy giơ tay lên chọc trán cô, cười nói: “Em cũng khóc nhè đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lận Đình đập tay anh ấy, bất mãn nói: “Em khóc thì sao nào? Nhưng anh khóc thì sẽ xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hổ lắm.”

Lận buồn cười: “Sao anh trai có thể khóc nhè cho được, nghĩ linh tinhđó.” Trong lòng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm nghĩ, sau này nếu nhiệm vụ đến thành phố Thượng Hải hoặc thành phố Thiên Kinh mua đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn, anh ấy sẽ tranh thủ nhận hết, ít nhất cũng có thể tận mắt nhìn xem cuộc sống của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con nhóc c.h.ế.t tiệt này có tốt hay không.

Lận Đình không biết ý định trong lòng anh hai,bĩu môi hỏi: “Chuyện bên phía chị cả thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi?”

Nghe vậy, đôi mắt Lận tối sầm lại, nhưng ngoài mặt vẫn cười như trước: “Đình Đình trưởng thành rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết quan tâm chị cả... Được, được, được, không trêu em nữa, em học thói giơ chân đá người từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai thế hả?... Anh vẫn chưa hỏi thăm ràng, nhưng em cứ yên tâm, anh sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị cả chịu thiệt.”

Cũng đúng, anh hai tinh ranh như khỉ vậy. Lận Đình yên tâm thay đổi đề tài, nói thêm vài chuyện khác nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc