GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngoài vòng, vừa nhìn thấy cô, ánh mắt của hai nhóc con bị bọc kín mít như bánh bao đã lập tức sáng rực lên, rồi lập tức chạy về phía cô, dáng chạy lạch bạch như chim cánh cụt vậy.

Không ngờ khi nhìn thấy mình, đám trẻ sẽ hưng phấn như thế, đầu tiên Lận Đình sửng sốt vài giây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi vội vàng ngồi xổm xuống, đôi mắt đào hoa cong lên, mở rộng vòng tay đón lấy cặp song © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sinh đang nhào đến.

vừa định hỏi phải hai đứa nhớ mình không, thì chợt nghe Quả Quả cất giọng sữa ngây thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lên hỏi: “Mẹ ơi, mẹ nấu thế? Thơm quá!”

Lận Đình: “...” Không ngờ sự nhiệt tình này không phải dành cho cô.

Vì thế, bèn nảy lên ý xấu, vừa giúp cậu cởi áo khoác dày, vừa bắt chước giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của cậu bé, trêu chọc: “Là bánh bột mì đó. Thế nhưng mẹ chỉ làm cho cha thôi, không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phần Quả Quả đâu, phải làm sao bây giờ?”

Quả Quả trợn tròn mắt, thế nhưng cậu không vội khóc, lập tức lấy lại tinh thần, giơ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngón tay lên rồi cất giọng thương lượng: “Thế... Quả Quả chỉ xin nếm thử một cái thôi, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không ạ?”

Không ngờ cậu lại lễ phép thế này, cho nên mới nói, trêu chọc trẻ contrò vui nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lận Đình cười, lắc đầu: “Không được đâu.”

Lại bị từ chối, Quả Quả rất vọng. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, đôi mắt to tròn đã đảo quanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cậuhưng phấn nói: “Chị có, Quả Quả chị có thể chia nhau.”

Miêu Miêu đã nhìn ra mẹ đang trêu chọc em trai, nên khôngrăng, chỉ dựa vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mẹ nhìn thằng em ngốc nhà mình.

Lúc này Lận Đình đã vắt áo khoác lên lưng ghế,đang giúp cậu tháo găng tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nghe vậy thì lại nói: “Chị cũng không có.”

“Thế...”

Thấy thằng nhóc sốt ruột nhìn về phía nội, Lận Đình cố nhịn được đến đau cả bụng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vẫn nhẫn tâm phá vỡ sự mong chờ của cậu bé: “Mẹ nói rồi mẹ, chỉ phần của cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thôi, mẹ sẽ cho cha hết. Mẹ, nội, Quả QuảMiêu Miêu đều khôngphần.”

Lời này thật sự rất tàn nhẫn, con tỏ vẻ không thể chịu nổi nữa rồi.

Cậu nhìn chằm chằm vào nồi hấp đang bốc khỏi nghi ngút, lại nhìn người cha cao to như ngựa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Cậu tự biết bản thân đánh không lại cha, nên nước mắt buồn lập tức lăn khỏi hốc mắt: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 “Hu hu... hu hu hu... mẹ lừa con, hôm trước mẹ vừa nói yêu Quả Quả nhất. Hu hu hu... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ràng mẹ yêu cha nhất thì có... hu hu.”

Thế nào gọi tảng đá đập chân mình?

thế này đấy.

Khi cậu bé vừa bắt đầu gào khóc, Lận Đình vốn định dỗ dành cậu bé, nói với cậu rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xửng trên cùng là của chúng ta.

Ai ngờ lại bị lời nói của cậu làm cho kinh ngạc, ngơ ngác trong giây lát.

Sau đó, tự đẩy mình vào hoàn cảnh xấu hổ thế này đây.

hoàn toàn không dám nhìn người đàn ông đang cười nhẹ bên cạnh, càng không dám nhìn mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đang bật cười thành tiếng.

vội vàng bế thằng đến bên cạnh nồi hấp, che miệng của cậu lại rồi giải thích: “Ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nãy mẹ chỉ trêu chọc con chút thôi, con xem, xửng trên cùng nàycủa chúng ta, Quả Quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cứ ăn tùy ý.”

Vân Mộng Hạ

Vừa nghe lời này, cậuthật sự ngừng khóc.

Nhưng cũng chỉ dừng được một lát thôi.

BởiQuả Quả đã biết đếm nên cậu bé nghiêm túc đến số lượng xửng.

tất thảy ba xửng, nhưng mẹ nói chỉxửng trên cùng của họ thôi.

Cho nên: “... Hu hu hu, quả nhiên mẹ vẫn yêu cha nhất...”

Lận Đình: “...” Giải thích thế nào cũng không thể giải thích rõ.

Hoắc Tiếu khởi hành lúc một giờ chiều.

Do không đủ thời gian để nấu một bữa thịnh soạn, nên chỉ kịp nấu một nồi sủi cảo.

Vừa hay người phương Bắc cũng rất thích ăn sủi cảo,tiếp đón hay đưa tiễn thì họ đều thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 làm món này.

Cho nên, khi Hoắc Tiếu đi thu dọn hành lý, Lận Đình mẹ chồng đã phân công hợp tác.

Về phần thằng nhóc Quả Quả ban nãy còn nước mắt lưng tròng kia, lúc này đã vui vẻ hớn hở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chơi ngựa gỗ nhỏ, liên tục thúc ngựa “giá”, “giá”, thật sự rấttư, không tim không phổi.

Trái lại Miêu Miên chín chắn hơn, chỉ cần có một tờ giấy một chiếc bút chì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể ngồi vẽ tranh thật lâu.

Lận Đình thầm nghĩ, chắc hẳn bên Thiên Kinh sẽbút sáp màu nhiều màu sắc nhỉ? Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thích, thì đúng thể bồi dưỡng kỹ năng hội họa cho bé...

“... Thời gian trôi nhanh quá, chỉ mới chớp mắt thôi mà.”

Lận Đình cảm thấy vỏ sủi cảo cây chày cán bộ đều không chịu sự kiểm soát của cô, vỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sủi cảocán ra luôn sần sùi, không được bằng phẳng, cho nên lựa chọn gói sủi cảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Đang gói thì nghe mẹ chồng cảm thán, bèn ngẩng đầu lên nhìn bà, tưởng không nỡ để Hoắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tiếu đi, bèn nói: “Mẹ đã đồng ý theo quân rồi còn gì, sau này ngày nào anh ấy cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lắc dưới mắt mẹ, kiểu mẹ cũng thấy phiền cho xem.”

Hồ cười toe toét sự hiếu thuận của con dâu: “Không phải mẹ không nỡ để đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mẹ chỉ cảm thấy năm tháng chẳng buông tha bất cứ ai cả, chỉ mới chớp mắt em trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 út của mẹ đã cháu trai rồi, không biết mẹ... Khụ khụ...”

“Mẹ bị sặc ạ? Có sao không?”

Suýt chút nữa thì lộ. Hồ nghiêng đầu ra sau ho khan, lại xua tay ý bảo con dâu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cần rót trà cho mình: “Không sao đâu... Khụ khụ... Chẳng qua mẹ thèm sủi cảo quá thôi.”

Nghe vậy, Lận Đình trêu: “Thế chút nữa mẹ ăn nhiều một chút.”

“Đúng phải ăn nhiều thêm mấy cái. Nhưng nhắc đến sủi cảo, thì sủi cảo nhân thịt lợn rau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hẹ vẫn là ngon nhất.”

“Con cũng thích sủi cảo nhân thịt lợn rau hẹ, lúc chúng ta đến Thiên Kinh cũng lúc thích hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 để trồng rau hẹ vụ xuân, chúng ta thể trồng nhiều một chút... Con không biết trồng mấy thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này, may mẹ đi theo.”

Từ đến lớn Hồ chưa từng ra khỏi thị trấn, vốn đang cảm thấy lo lắng khi phải thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đổi môi trường sống mới, nghe thấy mấy lời này thì cười như hoa nở: “Để mẹ trồng, con muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ăn mẹ đều trồng cho con.”

Lận Đình cong môi: “Không được đâu ạ.”

“Sao lại không được?”

“Mẹ đã mẹ chồng tốt nhất trên đời rồi, sao con thể chịu thua kém chứ? Đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó con sẽ trồng cùng mẹ, đến khi đó sẽ được dính chút tiếng tốt.”

“Ha ha ha, cái miệng này của con, chỉ biết dỗ mẹ thôi.”

“Con không dỗ đâu, sáng nay mẹ con còn nói trên đời này hiếm ai làm mẹ chồng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lẽ tốt tính như mẹ cả,ấy còn dặn con phải hiếu thuận với mẹ.”

“Ôi chao...”

Trong chái đông căn nhà, Hoắc Tiếu vừa thu dọn hành vừa nghe mẹ vợ đùa giỡn nhau.

Nghe thấy tiếng cười của hai người, đáy mắt anh cũng dần hiện lên ý cười.

Thế nhưng, chẳng mấy chốc, ý cười đã biến thành băng giá.

Hoắc Tiếu sải bước đi đến cửa sổ, vươn tay nhấc then cài lên, rồi đẩy mạnh cửa sổ ra, nhìn xuống người phụ nữ xa lạ đang ngồi xổm dưới đất.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn full, Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn online, read Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn, Cẩm Tố Lưu Niên Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc