GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lần này, Thành An được người ta khiêng về. Nghe nói cứu một đứa trẻ, hắn bị ngựa đá trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bụng, tổn thương nội tạng. Đứa trẻ có chút gia thế, tuy người nhà không gặp mặt Thành An, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 họ đã căn dặn Triệu lão gia nhất định phải dốc sức cứu chữa cho hắn.

Khi Thành An được đưa về, đại phu đi cùng. Hắnman, thương tích rất nặng, lúc thì gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 “phụ mẫu,” lúc lại gọi tên ta.

Triệu lão gia không về cùng còn bận việc phủ thành, ông không thể bỏ công việc của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 để trở vềmột người làm công. Việc ông sai người đưa Thành An về và còn cử đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 phu đi cùng đã rất tử tế rồi.

“Phải chuẩn bị trước thôi…”

Đại phu không muốn nói thẳng, nhưng ta hiểu. Thời này, chỉ cần một chút bệnh vặt cũngthể lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mạng người, huống chi Thành An lại bị thương đến nội tạng.

Ta không thể liều lĩnh đưa hắn về quê, với tình trạng hiện giờ nếu không được chữa trị kịp thời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 e không qua khỏi. Nhưng ta cũng lo hắn thực sự không qua được, không thể nhìn thấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thân lần cuối.

Chỉ còn cách đi cầu xin Triệu thái thái.

Triệu thái thái nhìn ta, im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Ta sẽ sai người đi đón phụ mẫu hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Nếu Thành An không qua khỏi, phụ mẫu hắn cũng chưa thừa nhận ngươicon dâu, khi ấy tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cả bồi thường cũng không liên quan đến ngươi.”

“Thưa thái thái, ta còn đôi tay, đôi chân, không lo đói. Nếu Thành An thực sự không qua khỏi, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 mong hắn được gặp phụ mẫu hắn lần cuối, để ra đi không vướng bận.”

“Thế thì tùy ngươi.”

Phụ mẫu của Thành An đến rất nhanh, còn dẫn theo cả đại ca tam đệ của hắn. Trông họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thật thà chất phác, nhưng ánh mắt đầy toan tính. Mẫu thân hắn càng tỏ ra chua ngoa độc miệng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Ta định hành lễ thì bị ấy đẩy mạnh ra.

“Đồ dụng! Nhà họ Thành ta không nhận ngươi. Nếu biết điều thì mau đưa bạc ra đây, không thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đừng trách ta làm căng!”

Bà ta lao đến bên giường Thành An, gào khóc: “Con ơi, nếu con không qua khỏi, mẫu thân biết sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 sao đây…”

Ta thật không ngờ họ đến đây không phải để lo cho Thành An, mà chỉ để đòi tiền.

“Con trai ta bị thương vì cứu người, nhà người đó chẳng phải rất giàusao? Bảo họ bồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 thường, không phải mười hay năm, một trăm lượng!bạc rồi, chúng ta sẽ lập tức đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 Thành An về, sống c.h.ế.t cũng chẳng liên quanđến Triệu gia nữa. Ta cũng cam đoan sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 đến đây làm loạn.”

Quản gia giữ vẻ mặt trầm tĩnh, khuyên nhủ: “Thành An vẫn còn khả năng cứu chữa, các người có muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 suy nghĩ kỹ lại không?”

“Suy nghĩ cái gì? Con trai ta, chẳng lẽ ta lại hại nó? Huống hồ do ta sinh ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 giờ không cứu được, kiếm chút tiền dưỡng già cũng coi như báo đáp ơn sinh thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 rồi.”

... Đây mà lời người ư? Trong mắt họ, Thành An rốt cuộc gì? Đưa hắn về quê thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 chữa trị kiểu gì? Chỉ sợ vừa về đến nơi họ sẽ nhanh chóng tìm cách hại c.h.ế.t hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189

Quản gia lặng đi một lát rồi nói: “Việc này, ta phải đi xin ý kiến thái thái.”

Quản gia bước ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Thành An, gia đình hắn ta. Mẫu thân của Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 An trừng mắt nhìn ta, thấy ta ăn mặc chỉnh tề, lại để ý đến chiếc vòng bạc trên tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 liền xông lên, miệng lẩm bẩm muốn xác ta.

Ta lập tức vung tay, tát thẳng vào mặt ta.

“Ngươi dám đánh ta?”

Cả nhà họ Thành giận dữ nhìn ta trừng trừng.

“Đánh thì sao? Tính mạng ta do hắn cứu, trả ơn thì cũng phải trả cho xứng. Nếu Thành An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 không qua khỏi, ta cũng chẳng ngại tiễn vài người nhà họ Thành theo hắn.” Vừa nói, ta vừa rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 từ tay áo ra một cây kéo lớn, sáng bóng sắc bén đến dọa người.

“Các người thứ gì? Việc nhận hay không nhận ta làm con dâu, ta không quan tâm, chỉ cần Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 An công nhận đủ. Ta muốn hắn ở lại Triệu gia chữa trị đến cùng. Nếu chẳng may không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 cứu được, thì đó số phận của hắn. Nhưng các người muốn mang hắn về quê chỉ để kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 bạc thì phải hỏi xem ta đồng ý không đã.”

“Ta đã gặp không ít kẻ chết, cũng không ngại tiễn thêm vài kẻ lên đường.”

Phụ thân các huynh đệ của Thành An tròn mắt không nói nên lời, rõ ràng bị dọa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 hoảng sợ. Còn mẫu thân hắn thì sững lại một chút rồi bắt đầu gào khóc thảm thiết: “Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 nghiệt chướng! Thằng con dại dột cứu về một đứa phá hoại gia đình.”

“Ta khổ quá, sao lại vớ phải đứa con trai ngốc nghếch thế này!”

Ta thực sự không chịu nổi kiểu khóc lóc oán than ấy. Đá mạnh vào chiếc ghế khiến đổ nhào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 ta quát lớn: “Im miệng! Nếu còn khóc thêm tiếng nào, ta sẽ tiễn đi ngay lập tức.”

“Nếu Thành An không qua khỏi, ta sẽ không nhận một xu tiền bồi thường. Nhưng nếu các người chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.189 tiền muốn mang hắn về quê để hãm hại, ta tuyệt đối không chấp nhận.”

“Đó con trai ta, ta nhất định phải đưavề.”

Xem ra, không còn gì để nói nữa rồi.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Vân Phù Nhược Mộng Lai full, Vân Phù Nhược Mộng Lai online, read Vân Phù Nhược Mộng Lai, Đang cập nhật Vân Phù Nhược Mộng Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Vân Phù Nhược Mộng Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc