GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5: Khổ nói không hết lời

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hôm qua là sinh nhật bảy mươi tuổi của Câu Tử, hôm nay lúc lão tỉnh dậy, cơn say hồi hôm qua còn chưa tan đi hẳn, lão thấy đầu mình nhức như đang bị vỡ ra từng mảnh, ȶìиɦ ɖu͙ƈ thì đang sôi động lên.

Hiện tượng đầu tiên chứng tỏ lão đã già rồi.

Hôm qua lão uống chỉ có mỗi bốn chục cân rượu, hôm nay đầu nhức muốn lấy đao chặt quách đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đi.

Mười năm trước, lão đã từng uống đoạt kỷ lục tám mươi cân rượu trong một đêm, ngủ hai tiếng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ xong, tinh thần lại hồi phục, lão chỉ dùng một bàn tay, đã bẻ gãy cổ hai mươi ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên trong Thái Hành tam thập lục hữu.

Nghĩ đến chuyện đó, lão cảm thấy quá hận, hận trời hận đất hận mình, tại sao một người như mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây lại phải già đi.

Nhưng lúc lão phát giác ra hiện tượng thứ hai, lão bất giác lấy làm an ủi lắm, thân thể lão, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi bộ phận đều cứng như lưỡi câu trang bị trên cổ tay lão.

Một lão già bảy chục tuổi, có mấy ai được cường tráng như lão.

Chỉ tiếc là nơi đây đàn bà quá ít, được lão chấm trúng lại càng ít hơn.

Thật ra, đàn được lão nhìn lọt vào mắt, chỉ ba người, ba người đàn đáng ghét đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cứ trêu chọc lão không thôi.

Nhất con hồ ly nhỏ vừa tinh ma vừa quỷ quái kia, đã đáp ứng với lão ba lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, sẽ lại phòng lão, báo hại lão đợi cả hai đêm vẫn chẳng thấy gì.

Nghĩ đến điểm đó, trong lòng lão càng thấy hận, hận không thể bắt con hồ ly nhỏ đó lại đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đè xuống giường.

Cứ nghĩ như vậy lại càng làm lão thấy khó chịu trong người, hôm nay nếu không được phát tiết ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết chừng lão sẽ điên quá ch.ết mất.

Trong lòng lão đang có những ảo tưởng về con hồ ly nhỏ mặt mày cười cợt ngọt ngào đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chị mặt mày lạnh lùng như băng giá, còn mụ Hoa quả phụ nồng nhiệt cháy bỏng kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Lão đang tính thò tay ra, bên ngoài bỗng tiếng người cửa, rất lớn.

Chỉ ba người dám cửa nhà của lão như vậy, người đến không phải Quản Gia Bà, thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Biểu Ca.

Tuy hai người này đều tử đảng của lão, lão còn nhịn không nổi muốn nổi xung lên.

ȶìиɦ ɖu͙ƈ bị ngắt ngang giữa chừng, thường thường hay biến thành phẫn nộ.

Lão kéo cái chăn mỏng phủ lên người mình, rồi gầm lên một tiếng nhỏ :

- Vào đi!

Biểu Ca chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa, gương mặt trắng bóng nhẵn thín, xem ra giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một trái trứng gà mới được bóc vỏ.

Nhìn gương mặt đó, không aithể đoán được, tuổi tác của ybao nhiêu.

Đối với điểm đó, y cũng cảm thấy rất mãn ý, lúc ngay cả y cũng quên mất mình bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiêu tuổi.

Nghe tiếng gầm phẫn nộ của Câu Tử, y lập tức biết ngay lão già hiếu sắc này hôm nay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động cỡn lên.

Y vừa cười vừa đẩy cửa bước vào, nhìn cái chỗ bị nhô lên dưới tấm chăn mỏng, mỉm cười nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 :

- Xem ra, hôm nay ông cảm thấy ngon lành lắm, có muốn tôi đem hai cô họ Diệp về đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùm cho ông hay không?

Câu Tử lại gầm lên :

- Đóng cái con mắt gian tặc cái mồm thối của ngươi lại, lão tử muốn đàn bà, tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi kiếm.

Biểu Ca hỏi :

- Ông kiếm được ai?

Câu Tử lại càng phẫn nộ, lão nhảy bật xuống giường, xông lại trước mặt y, dùng lưỡi câu trên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải vào bụng Biểu Ca, nghiến răng nói :

- Ngươi dám nói tiếng nữa, lão tử móc ruột của ngươi ra bây giờ.

Biểu Ca không những không sợ, ngược lại y còn cười rất khoái trá :

- Tôi chẳng chọc giận gì ông, chỉ bất quá muốn trị bệnh cho ông thôi, ông xem, phải bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ đã mềm lại chưa?

Câu Tử nhìn y trừng trừng hằn học, lão bỗng nhiên cười lớn, vừa cười lớn vừa buông tay ra : © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Ngươi chẳng cần làm bộ làm tịch, nếu không phải nơi đây đàn ông dễ kiếm hơn đàn bà, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh của ngươi cũng bảo đảm còn kinh hồn hơn của ta.

Biểu Ca đi thung dung vào, ngồi xuống chiếc ghế để bên cạnh cửa sổ, y nhẫn nha nói :

- Chỉ tiếc nơi đây, chân chính đàn ông càng lúc càng ít, tôi thấy lọt vào mắt không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ một người.

Câu Tử hỏi :

-phải Tướng Quân không?

Biểu Ca cười nhạt lắc đầu :

- Lão ta già quá.

Câu Tử hỏi :

- Tiểu Thanh?

Biểu Ca nói :

- Y chỉ bất quácái gối thêu hoa.

Câu Tử hỏi :

- Không lẽ Quản Gia Bà?

Biểu Ca phì cười :

- Lão ta già rồi, lão không lại tìm tôi, tôi đã cám ơn Trời Phật.

Câu Tử hỏi :

- Ngươi nói đi, rốt cuộc ai vậy?

Biểu Ca nói :

- Lục Tiểu Phụng.

Câu Tử la toáng lên :

- Lục Tiểu Phụng? Cái bốn hàng lông mày Lục Tiểu Phụng?

Biểu Ca cười tít mắt lại :

- Trừ y ra, còn ai làm cho tôi động lòng lên được?

Câu Tử hỏi :

- Sao hắn lại tới đây?

Biểu Ca nói :

- Nghe nói hắn đụng vào mụ vợ của Tây Môn Xuy Tuyết.

Câu Tử hỏi :

- Ngươi đã gặp hắn chưa?

Biểu Ca nói :

- Nhìn lén qua hai lần.

Câu Tử hỏi :

- Hắnhạng người như thế nào?

Biểu Ca tít mắt lại nói :

- nhiên một người đàn ông chân chính, đàn ông trong đám đàn ông.

Câu Tử vừa ngồi xuống, đã đứng dậy, đi chân không lại trước cửa sổ.

Ngoài song, sương man.

Lão bỗng quay đầu lại, nhìn dính vào Biểu Ca nói :

- Ta muốn giết hắn!

Biểu Ca cũng bật người dậy :

- Ông nói gì?

Câu Tử nói :

- Ta nói ta muốn giết hắn.

Biểu Ca hỏi :

- Ông khôngđược đàn đòi giết người hay sao?

Câu Tử nắm chặt lấy hai nắm tay, chầm chậm nói :

- Năm nay hắn chỉ bất quá trên dưới ba mươi tuổi, ta đã bảy mươi rồi, nhưng ta nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định còn giết được hắn, ta nắm chắc trong tay!

Nhìn vẻ mặt của lão, bất kỳ ai cũng thấy được, lão giết người không những để phát tiết, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để chứng minh, lão còn trẻ tuổi.

rất nhiều lão già ham muốn các con gái trẻ tuổi, không phải cũng cùng một do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay sao?

Bọn họ chỉ quên đi mất một điểm, thanh xuân tuy chỗ đẹp đẽ của nó, tuổi già cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái lạc thú của tuổi già.

vị trí giả người Tây phương đã từng nói một câu, các lão già nên lắng tai nghe : © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Tuổi trẻ qua đi, không phải quá trình đi tới lúc suy thoái, từ một bình nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đi qua một bình nguyên khác, tuy điều đó làm cho người ta bi thương, nhưng lúc chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng dậy, phát hiện ra xương cốt không bị gãy gì, trước mắt lạimột trời mới mẻ phồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa xinh tươi đang chờ đợi chúng ta lại thám hiểm, không phải đó cũng một chuyện đẹp đẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm hay sao?

nhiên Câu Tử chưa bao giờ nghe qua, Biểu Ca cũng thế.

Y nhìn vẻ mặt Câu Tử, rồi rốt cuộc thở ra nói :

- Được, tôi giúp ông giết y, nhưng ông cũng phải giúp tôi làm thịt y trước, Câu Tử nói : © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Được!

Bỗng nghe ngoài cửa người đang cười nhạt nói :

- Tốt thì tốt đó, chỉ tiếc là các ngươi đã chậm đi một bước.

Tùy theo tiếng cười nhạt đó, một lão già vừa ốm vừa cao, lưng khòm, mũi quặp như mũi ưng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào.

Biểu Ca thở ra nói :

- Ta biết Quản Gianhà ngươi nhất địnhsẽ xen vào chuyện của chúng ta.

Quản Gianói :

- Ta chỉ bất quá lại báo cho các ngươi nghe một cái tin.

Câu Tử giành hỏi :

- Tin gì?

Quản Gianói :

- Con chó mực ấy đã tìm ra Lục Tiểu Phụng trước,hắn có sẩy tay, cũng còn Tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân.

Câu Tử thay đổi nét mặt hỏi :

- Tướng Quân tính làm gì?

Quản Gia nói :

- Y đã bày sẵn trước mặt Hồng Môn yến, chờ Lục Tiểu Phụng lại.

* * * * *

Đêm vẫnđêm, sương mù vẫn sương mù, hang núi cũng vẫn còn hang núi.

Nhưng trong lòng của Lục Tiểu Phụng không còn cảm thấy vậy.

Đi sánh vai chậm bước bên cạnh một thiếu nữ vừa đẹp vừa thông minh, nhiên còn khoan khoái hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi theo một con chó nhiều.

Diệp Linh dùng đuôi mắt liếc Lục Tiểu Phụng :

- Xem dáng điệu của anh vẻ thoải mái lắm?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ít nhất tôi cũng khoan khoái hơn lúc nãy.

Diệp Linh hỏi :

- Bởi anh biết tôi không cắn anh?

Lục Tiểu Phụng nói :

- cũng dễ coi hơn con chó lúc nãy, dẹp hơn tất cả những con chó nào khác.

Diệp Linh bật cười, cười càng ngọt ngào :

- Không lẽ tôi chỉ hơn chúng nó có bao nhiêu ấy thôi sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

-nhiên cái khác.

Diệp Linh hỏi :

- Còn nữa?

Lục Tiểu Phụng nói :

- còn biết nói chuyện, tôi thích nghe nói chuyện.

Diệp Linh chớp mắt nói :

- Anh thích nghe tôi nói gì?phải thích nghe tôi nói mật của nơi đây không?

Lục Tiểu Phụng bật cười.

Nụ cười của chàng không chừng rất hiểu ý nghĩa, nhưng nhất định không chút phủ nhận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Linh hỏi :

- Anh muốn bắt đầu từ chỗ nào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Từ Câu Tử được không?

Diệp Linh tròn xoe đôi mắt lên, nhìn chàng ra vẻ kinh ngạc hỏi :

- Anh cũng biết Câu Tử sao? Anh làm sao biết ông ta?

Lục Tiểu Phụng nhẫn nha nói :

- Không những tôi biết Câu Tử, tôi còn biết Tướng Quân, Biểu Ca Quản Gia Bà.

Diệp Linh bước tới ngắt một cái cây, rồi lại trở về, bỗng thở ra nói :

- Anh biết nhiều chuyện quá rồi, chỉ bất quá, nếu anh còn muốn hỏi, tôi sẽ nói cho anh nghe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lục Tiểu Phụng nói :

- Vậy thì vẫn cứ bắt đầu từ Câu Tửnói đi.

Diệp Linh nói :

- Hắn ta là một tên giết người, cũng một con chó sói háo sắc, hiện tại hắn ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ được một chuyện, đó là xé tan quần áo tôi ra, đè tôi xuống giường.

Lục Tiểu Phụng thở ra nói :

- Thật ra, cũng không cần phải nói thẳng băng ra vậy.

Diệp Linh tròn xoe cặp mắt thuần chân ngây thơ của ra nói :

- Tôi một người thẳng thắn, tấu xảo lại một người hiểu đàn ông rất ràng.

Lục Tiểu Phụng lại thở ra, chàng cười khổ nói :

- Thật tấu xảo quá, chỉ tiếc tôi không muốn nghe bao nhiêu người đàn ông muốn thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y phục của ra.

Diệp Linh chớp mắt hỏi :

- Nếu có người muốn cởi quần anh ra, anh muốn nghe không?

Lục Tiểu Phụng cười nói :

- Chuyện đó cũng bình thường thôi, cũng không phải lần đầu tiên tôi gặp phải.

Diệp Linh hỏi :

- Nếu người muốn cởi quần anh ra đàn ông thì sao?

Lục Tiểu Phụng la hoảng lên :

- Đàn ông?

Diệp Linh nhoẻn miệng cười nói :

- Tôi nói sai rồi, không phải một người,hai người.

Lục Tiểu Phụng hết còn la nổi, một hồi thật lâu, chàng mới mở miệng hỏi:

- phải Biểu Ca Quản Gia không?

Diệp Linh tròn xoe cặp mắt :

- Sao anh biết?

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Cái tên của hai người này, nghe có vẻ khí làm sao đó.

Diệp Linh nói :

- Nhưng người đáng sợ nhất không phải là bọn họ.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Sao?

Diệp Linh hỏi :

- Anh bao giờ gặp một người chỉ dùng tay không sống con mộng ra làm đôi không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lục Tiểu Phụng lập tức lắc đầu nói :

- Không.

Diệp Linh hỏi :

- Anh bao giờ gặp... một người chỉ dùng một ngón tay nát đầu người ta không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không.

Diệp Linh nói :

- Hiện tại anh sẽ thấy ngay bây giờ đây.

Lục Tiểu Phụng nuốc ực nước miếng hỏi :

- nói đây, phải Tướng Quân không?

Diệp Linh nói :

- Không sai nào.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Hiện tại y đang chờ tôi?

Diệp Linh nói :

- Không những đang chờ anh, còn chờ muốn nóng cả ruột,vậy tốt nhất anh nên tìm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái nồi sắt thật lớn trước.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Cần cái nồi sắt để làm gì?

Diệp Linh nói :

- Che cái đầu của anh lại.

* * * * *

Tướng Quân đang đứng trên một cái đài cao.

Y cao chừng tám thước tám tấc, nặng một trăm bảy mươi ba cân, vai rộng, ngực nở, hai bắp đùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như hai gốc cây, bàn tay y mở ra như một cái quạt bồ phiến, mu bàn tay dày© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới một tấc, bất kể đao kiếm bén nhọn đến đâu, đụng vào tay của y, lập tức sẽ gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang.

Trước mặt y còn một cái nồi sắt thật lớn.

Nồi sắt đang đặt trên lửa, lò lửa đang đặt trên đài cao, đài cao được đặt ngay giữa đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sảnh.

Đại sảnh cao bốn trượng, đài cao tới bảy thước, cái nồi sắt cũng cao tới ba tấc.

Lửa đang cháy bừng bừng, trong nồi đang bốc khói, mùi thịt thơm lừng bay ra, thể hấp dẫn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 và chó cả từ mười dặm xa lại.

Lúc Lục Tiểu Phụng bước vào, Tướng Quân đang dùng một cái thìa gỗ lớn nếm thịt trong nồi.

Thấy Lục Tiểu Phụng, y lập tức để thìa xuống, trừng mắt lên, la một tiếng lớn :

- Lục Tiểu Phụng?

Thanh âm như tiếng sét vọng giữa tầng không, Lục Tiểu Phụng không chớp mắt một nào, chàng cũng la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên một tiếng :

- Tướng Quân?

Tướng Quân hỏi :

- Ngươi lại đây hay không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta lại.

Chàng lại thật, bước chân còn lớn hơn cả bình thường gấp mấy lần.

Tướng Quân trừng mắt nhìn chàng nói :

- Trong nồi thịt.

Lục Tiểu Phụng nói :

- thịt.

Tướng Quân hỏi :

- Ngươi ăn thịt?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ăn.

Tướng Quân hỏi :

- Ăn nhiều không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nhiều.

Tướng Quân nói :

- Tốt, ngươi ăn đi!

Y đưa thìa gỗ lại cho Lục Tiểu Phụng, Lục Tiểu Phụng tiếp lấy, múc một thìa đầy.

Một thìa thịtmột thịt, đầy những miếng thịt nóng hổi.

Lục Tiểu Phụng không sợ bị phỏng miệng, chàng ăn rất nhanh, một thìa thịt ăn xong, chàng mới thở phào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một hơi nói :

- Thịt ngon.

Tướng Quân nói :

- Thịt vốn ngon.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông cũng ăn thịt?

Tướng Quân nói :

- Ăn.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Cũng ăn nhiều?

Tướng Quân giựt cái thìa trong tay chàng, múc đầy một thìa ăn sạch, xong rồi y ngẩng mặt lên huýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáo một tiếng dài :

- Thịt ngon.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Thịt vốn ngon.

Tướng Quân hỏi :

- Ngươi biết đó thịt không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không biết.

Tướng Quân hỏi :

- Ngươi không sợ đó thịt người sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Sợ.

Tướng Quân hỏi :

- Sợ vẫn cứ ăn?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ăn thịt người còn hơn bị người ăn thịt.

Tướng Quân trừng mắt nhìn chàng một hồi thật lâu rồi nói :

- Tốt, ngươi ăn đi.

Một thìa thịt một tô, mộtthịt một cân, Lục Tiểu Phụng lại ăn thêm một thìa.

Tướng Quân cũng ăn một thìa, chàng lại ăn tiếp một thìa.

Trong chốc lát, đã ít nhất năm cân thịt nóng hổi lọt vào trong bụng của chàng.

Ăn đến thìa thứ sáu, Tướng Quân mới hỏi :

- Ngươi còn ăn được không?

Lục Tiểu Phụng không mở miệng ra, chàng bỗng nhảy lộn người lại một vòng, nhảy một hơi ba trăm sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi cái, rồi mới đứng dậy trả lời :

- Ta còn ăn được.

Tướng Quân nói :

- Tốt, ăn tiếp đi.

Ăn tiếp thì ăn tiếp, ăn một thìa, lộn năm vòng, lộn hai ngàn vòng Lục Tiểu Phụng còn không thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi sắc mặt.

Nhưng Tướng Quân nhịn không nổi đã thay đổi sắc mặt, y nói :

- Lộn hay lắm.

Ba tiếng vừa thốt ra khỏi miệng, bộc lên một tiếng, cái nịt bằng da nơi bụng của y đã đứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra làm đôi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông còn ăn được không?

Tướng Quân không trả lời, y nhảy xuống đài, chụp lấy cái chânlửa.

lửa làm bằng đồng, thêm vào cái nồi trên lò, ít nhất cũng nặng đến năm bảy trăm cân!

Y dùng một bàn tay đã cử lên ngay, rồi đặt xuống, rồi lại cử lên, làm một hơi ba trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáu chục lần, rồi mới đặt lửa xuống, giựt lấy thìa gỗ, gằn giọng nói :

- Ngươi xem đây.

Lần này y ăn luôn hai thìa.

Lục Tiểu Phụng nhìn cái thìa trong tay y, nhìn muốn lồi cặp mắt ra, chàng bỗng chụp lấy lò lửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cử lên đặt xuống, làm một hơi ba trăm sáu chục lần, giựt lấy thìa gỗ, ăn luôn hai thìa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cặp mắt của Tướng Quân cũng nhìn muốn lồi ra.

Lục Tiểu Phụng thở phì phò hỏi :

- Ăn nữa?

Tướng Quân nghiến chặt răng nói :

- Ăn nữa.

Y tiếp lấy thìa gỗ, múc lên một thìa, bỗng nghe bộc lên một tiếng.

Lần này không phải tiếng nịt da bị đứt, mà là thìa gỗ đã đụng vào đáy nồi.

Một thìa thịt một cân, một nồi thịt ít nhiều cũng được ba chục năm chục thìa, hoàn toàn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị bọn họ ăn sạch sành sanh.

Lục Tiểu Phụng thở phào một hơi thật dài, sờ sờ vào cái bụng phình ra của mình, nói :

- Thịt ngon.

Tướng Quân nói :

- Thịt vốn là ngon.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chỉ bất quá, không thịt, chắc hay hơn thịt.

Tướng Quân trừng mắt nhìn chàng, bỗng cười lớn nói :

- Hay hơn nhiều.

Hai người đồng thời cùng cười lớn lên, bỗng đồng thời bổ ngửa ra, nằm sóng sượt ra đài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn cười sặc sụa.

Dưới đài nhiên còn người, bao nhiêu người đó đều đang mở trừng cặp mắt nãy giờ, mồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hốc ra, nhìn nhau trân trối, không nói được một lời.

Tướng Quân bỗng hỏi :

- Cái bụng của ngươi chưa bị vỡ tung ra hay sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Còn tốt.

Tướng Quân nói :

- Thật nhìn không ra, cái bụng nhỏ xíu đó của ngươi, lại chứa được bao nhiêu đó thứ.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta còn ăn hơn ông được một thìa.

Tướng Quân nói :

- Một thìa của ta nhiều hơn thìa của ngươi.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chắc gì.

Tướng Quân nhảy bật người dậy, trừng mắt nhìn chàng.

Lục Tiểu Phụng vẫn còn nằm thoải mái ra đó.

Tướng Quân nói :

- Đứng dậy, nấu thêm một nồi thịt nữa tỷ thí lại.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không tỷ thí nữa.

Tướng Quân hỏi :

- Ngươi đã chịu thua?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi đã thắng rồi, còn tỷ thí nữa? Đã thắng rồi, còn chịu thua nổi gì?

Tướng Quân trừng mắt nhìn chàng, gân xanh nổi lên từng sợi, từng sợi, trên trán, mỗi sợi xem ra còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn hơn cả ngón tay của người thường.

Lục Tiểu Phụng hững hờ nói :

- Thì ra, không những bụng ông phình ra, cái đầu cũng bị phình ra.

Tướng Quân bỗng nắm chặt hai nắm tay lại, toàn thân xương cốt kêu lên răng rắc như pháo nổ, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình vốn đang cao tám thước tám tấc của y, bỗng lại tăng thêm nửa thước nữa.

Xem ra, người này không những trời sinh ra thần lực, một thân ngạnh công, cũng đã luyện đến mức đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong.

Lục Tiểu Phụng bật cười hỏi :

- Ông muốn đánh nhau sao?

Tướng Quân câm miệng.

Hiện tại y đang tập trung lực lượng toàn thân, mở miệng ra, sức lực sẽ bị phân tán.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ăn thịt thì ta chẳng còn hứng thú gì, nhưng đánh nhau, ta còn thể phụng bồi đôi chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tướng Quân bỗng gầm lên một tiếng, thổ khí dương thanh, đấm ra một quyền.

Y súc thế nãy giờ, giống như một cây cung đang giương sẵn, oai lực của đấm đó, thật không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cách tưởng tượng nổi.

Chỉ nghe loảng xoảng, tinh tang một hồi, nồi niêu hỏa đổ bể nghiêng ngửa, ngay cả bàn ghế phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài đó một trượng cũng bị chấn động đảo điên, mâm chén trên bàn, thứ rớt xuống đất,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ bị vỡ tan nát trên bàn.

Người của Lục Tiểu Phụng bị quyền phong đánh bay ra ngoài, bay một hơi qua ba bốn cái bàn dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bay qua mười mấy cái đầu người, bay qua đại sảnh dài hơn mười trượng, như một con diều giấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đứt dây.

Trong đại sảnh lập tức tiếng hoannổi lên như sấm động.

Tướng Quân đứng một mình trên đài cao, xem ra thật oai phong lẫm liệt, anh hùng vô địch.

Nào ngờ chính ngay lúc đó, bỗng nghe lên một tiếng, Lục Tiểu Phụng bỗng lại trở về vị trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt y, nụ cười còn giữ trên môi, chàng nói :

- đấm của ngươi thật làm ta mát mẻ quá, đấm giùm thêm một nữa được không?

Tướng Quân gầm lên giận dữ, đấm ra liên tiếp ba quyền.

Quyền pháp của y không hoa dạng, nhưng mỗiđấm ra, đều xác thực và hữu hiệu.

Oai lực của ba đấm đó, tuy không mãnh liệt bằng đầu tiên, nhưng lại nhanh hơn nhiều.

Lục Tiểu Phụng lại bị đánh cho bay lên, chỉ bất quá, lần này chàng không bị bay ra ngoài, bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên người chàng lộn một vòng, lộn ra sau lưng Tướng Quân.

Người của Tướng Quân tuy khôi vĩ, phản ứng của y rất linh hoạt, động tác lại càng nhanh hơn, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rùn người xuống, Bá Vương Ngự Giáp, Tướng Quân Thoát Bào, Hồi Cung Xạ Nguyệt, đánh ra liên tiếp ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiêu nữa.

Đây vốn chiêu thứcbản phổ thông nhất trong quyền pháp, nhưng do y đánh ra, nhất định người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường không thể nào chống đỡ cho nổi.

MayLục Tiểu Phụng không phải người thường, trên đời này, không thể tìm ra được một Lục Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phụng thứ hai.

Thân hình chàng lách qua, bỗng lướt qua dưới nách Tướng Quân, chàng bỗng thò tay ra, gát vào cùi chỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tướng Quân, đưa đầu đụng vào dưới xương sườn của y.

Thân hình nặng một trăm bảy mươi ba cân của Tướng Quân, bị chàng đụng cho vừa thụp xuống vừa lùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, hồ muốn rớt xuống đài.

Nhưng Lục Tiểu Phụng càng bị kinh ngạc hơn.

Chàng bỗng phát hiện ra, người này một tấm thân hoành luyện công phu, chàng đụng đầu vào, như đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào tường đá, đụng muốn hoa cả mắt choáng váng cả mặt mày.

Chính mặt mày choáng váng trong lòng kinh hãi, chàng càng cười lớn hơn, cười lớn nói :

- Ngươi lại thua nữa.

Tướng Quân nói :

- Đánh rắm.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta đánh một quyền đã làm cho người muốn bổ ngửa ra, ngươi còn chưa chịu thua.

Tướng Quân nói :

- Ngươi dùng thứ quyền gì?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Dùng đầu quyền.

Tướng Quân hỏi :

- Đây cũng một thứ quyền sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Đâycông phu đánh nhau, chỉ cần đánh đối phương ngã ra, tùy tiện muốn dùngcũng thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

Tướng Quân cười nhạt nói :

- Ta cũng muốn xem ngươi còn dùng được hay không.

Y rùn người xuống, lại xuất thủ lần nữa, quyền thức càng dày đặc, càng nhanh, chỉ muốn đứng vào cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể không thể nào bại.

Lần này y khai triển quyền pháp ra, người ta mới thấy được công phu chân chính của y.

Lục Tiểu Phụng không cách nào công vào được, quyền pháp này đã khai triển ra, thiên hạ không còn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công vào được. Lục Tiểu Phụng hình như cũng biết được điều đó, chàng bèn thôi không đánh nữa, thoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lui ra góc đài xa xa, rồi bỗng khom lưng lại, ôm lấy bụng la :

- Không xong rồi, ta đau bụng quá, đau muốn ch.ết luôn.

Thật ra, chàng cũng biết quá,chàng đau bụng ch.ết đi, cũng chẳng ai thèm để ý tới.

Tướng Quân vụt tới như mũi tên, đấm ra một quyền sấm sét.

Nào ngờ Lục Tiểu Phụng chờ lúc y vừa tung người lên, chàng đã trượt qua phía dưới chân y, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con cá, rồi bỗng dùng hai tay đè xuống đất, một chiêu Ngư Đả Đỉnh, mông đít của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đụng vào mông đít của y.

Tướng Quân đang lấy hết sức đánh tới, làm sao còn thu thế lại kịp, lần này y đụng cho một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái rớt xuống đài, hồ muốn té lăn ra.

Lục Tiểu Phụng vỗ tay cười lớn :

Ngươi lại thua nữa rồi.

Tướng Quân mặt mày xanh lè, cặp môi run rẩy cả lên.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Lần này tại sao ngươi không hỏi ta dùng thứ quyền gì?

Tướng Quân không hỏi, không mở miệng.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Cái này cổ quyền.

Chàng mỉm cười nói tiếp :

- Lần sau, nếu ngươi gặp người nào đánh nhau còn sử dụng được cả tới mông đít, tốt hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi nên tránh xa ra, bởi vì ngươi không phải địch thủ của y.

Tướng Quân bỗng gầm lên một tiếng lớn, một quyền đánh ra, lần này y không đấm vào người, y đấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào đài.

Đài làm bằng đá xanh, bị y đấm cho một cái vỡ đi một góc, đá vụn bay tứ tung ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi nơi.

Thân hình của y cũng theo đó tung lên, người đangtrên không trung, đã đấm ra quyền thứ hai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chiêu thức trên cao đánh xuống, tuy uy mãnh, nhưng rất dễ bị lộ nhược điểm của mình, vốn chỉ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được trong nhữnh trường hợp lấy mạnh hϊế͙p͙ yếu thôi. Lục Tiểu Phụng không thể xem yếu hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y, y sử ra chiêu này thật tình quá mạo hiểm, bởi y tính đúng Lục Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phụng không đứng vững vàng lúc đó.

Bất kỳ ai cũng đều không thể nào đứng vững cho được giữa lúc cái đài đang bị văng bể tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tung như vậy.

Đứng không vững thì không cách nào phản kích lại được, không thể phản kích được thì chỉ còn cách thoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùi tránh né, bất kể là tránh né ra sao, đều sẽ không khỏi bị quyền phong của y quét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trúng.

Chiêu đó của y tuy rất nguy hiểm, nhưng chínhsát thủ “đặt mình vào chỗ ch.ết để sống”.

Thương thế của Lục Tiểu Phụng còn chưa lành hẳn, người chàng suy nhược, lấy cái oai lực của quyền phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh mẽ như vậy, chắc chắn chàng sẽ chịu không nổi.

Chàng không chịu đỡ.

chàng còn phản kích được, trong tình thế không thể nào phản kích được, chàng đã xuất thủ phản kích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tướng Quân thân trải trăm trận, quyết thắng cũng chỉ trong tích tắc một hơi thở, y vốn đã tính không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai trật đi đâu.

Chỉ tiếclần này, y tính trật đi mất một chiêu.

Lục Tiểu Phụng làm chuyện trước giờ đều là những chuyện không ai có thể ngờ chàng làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lần này chàng không dùng đầu quyền, cũng không dùng cổ quyền, dùng bàn tay của chàng, ngón tay của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chàng!

Lục Tiểu Phụng độc nhất nhị, Linh Tê chỉ độc nhất nhị.

Thân hình của chàng bỗng bay lên, chàng thò hai ngón tay ra nhe nhẹ búng một cái, ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trỏ búng vào đầu quyền của Tướng Quân, ngón giữa búng vào giữa ngực Tướng Quân.

đấm như sắt thép bể tan cả góc đài, lồng ngực ngay cả đao kiếm còn không chém vào được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hai ngón tay của chàng búng vào, thể làm được chuyện gì?

Không aithể tưởng tượng được hai cái búng đó oai lực đến đâu.

Tướng Quân rống lên một tiếng, người y đã bay ra ngoài, rớt nặng nề xuống đất trong đám đá vụn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong đại sảnh còn ba mươi sáu người, đều đang trừng mắt nhìn Lục Tiểu Phụng, ánh mắt lộ đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ quái.

Lục Tiểu Phụng đang cười khổ.

Chàng chỉ còn nước cười khổ, bởi chàng biết, những người này tuy không phải bạn của Tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân, hiện tại cũng đều biến thành đối đầu với mình.

Một người vừa mới chân ướt chân ráo lại một nơi xa lạ, bỗng gây thù với ba mươi sáu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc, đối với bất kỳ ai, cũng không thể một chuyện thoải mái cho lắm.

Chàng chỉ hy vọng Tướng Quân không bị thương nặng lắm.

Đợi đến lúc chàng quay đầu lại nhìn, Tướng Quân vừa nằm sóng sượt trên đám đá vụn đã biến đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu mất.

Chàng lại quay đầu cái nữa, bèn thấy một người mặc áo xám chầm chậm bước ra ngoài, Tướng Quân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong lòng của lão.

Lấy tai mắt linh mẫn như của Lục Tiểu Phụng, chẳng hề phát hiện ra được người này từ đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, chẳng phát hiện ra lão ôm Tướng Quân đi bằng cách nào, trong phút chốc lão đã bước ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới cửa lớn.

Lục Tiểu Phụng ngẩn người ra.

Người mặc áo xám đã ra khỏi cửa.

Ba mươi sáu người trong đại sảnh cũng đều đứng dậy, chầm chậm bước theo ra, không ai quay đầu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn Lục Tiểu Phụng một nửa con mắt, hình như bọn họ đã coi chàng một người đã ch.ết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.

Bất kỳ ai đã ch.ết rồi, dễ nhìn đến đâu, cũng không có người nào thèm nhìn đến.

Lục Tiểu Phụng cũng cảm thấy mình đang đứng trong mộ phần, không bóng người, không tiếng động, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn tuy còn sáng đó, nhưng phảng phất còn tối tăm hơn cả bóng đêm.

Nếu mình chẳng thấy cả, ngay cả chút hy vọng cũng không thấy đâu, thì ánh đèn đối với mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nghĩagì?

Cũng không biết trải qua bao lâu, chàng vẫn còn đứng ngốc người ra ở đó, chẳng động đậy một© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào.

Nơi đây vốn một chỗ hoàn toàn xa lạ, chàng còn đi đâu được nữa bây giờ?

Chàng đã vào con đường cùng rồi, còn đi đâu được nữa?

Chính ngay lúc đó, chàng thấy một cặp mắt, một bàn tay.

Một bàn tay nhỏ bé trắng ngần, một cặp mắt đang chứa đầy nụ cười.

Diệp Linh đang đứng ngoài cửa, vẫy tay ra dấu.

Lục Tiểu Phụng lập tức bước lại.

cho ngoài cửa một ngàn cái bẫy rập, một vạn thứ mai phục đang chờ chàng đó, chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không ngần ngừ gì bước ra ngay.

Bởi chàng bỗng phát hiện ra, cái độc vừa tuyệt vọng, vừa không được một ai giúp đỡ mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đáng sợ hơn rất nhiều.

Ngoài cửa chẳng cả, chỉ một người, một bức màn đêm.

Cặp mắt của Diệp Linh trong bóng tối nhìn ra, sáng rực như tinh vừa hiện ra trong bầu trời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

nhìn Lục Tiểu Phụng mỉm cười, cô bỗng nói :

- Cung hỷ anh.

Lục Tiểu Phụng không hiểu :

- Sao lại cung hỷ tôi?

Diệp Linh nói :

- Bởi vì anh còn chưa ch.ết, một người chỉ cần còn sống được, chuyện đáng vui đáng mừng.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Tôi đángra phải ch.ết sao?

Diệp Linh gật gật đầu.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Bây giờ thì sao?

Diệp Linh nói :

- Hiện tại, ít nhất anh còn thể trú được trong U Linh sơn trang thêm một chút nữa.

Lục Tiểu Phụng thở phào, nhịn không nổi lại hỏi :

- Lúc nãy người mặc áo xám ai?

Diệp Linh hỏi lại :

- Anh đoán không ra sao?

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Lão Đao Bả Tử đấy sao?

Diệp Linh đảo quanh tròng mắt hỏi :

- Anh thấy ông ta người thế nào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Một người thật đáng sợ.

Diệp Linh hỏi :

- Anh xem công ông ta thế nào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi nhìn không ra.

Diệp Linh hỏi :

- Ngay cả anh cũng nhìn không ra?

Lục Tiểu Phụng thở ra :

- Chính vì tôi nhìn không ra, vậy tôi mới sợ.

Diệp Linh nói :

- Anh nghĩ Lão Đao Bả Tử phải người như thế nào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- nhiên là một kẻ rất đáng sợ.

Diệp Linh cười cười nói :

- Vậy thì ông ta phải là Lão Đao Bả Tử rồi, anh còn hỏi làm gì?

Lục Tiểu Phụng cũng đang cười, nụ cười xem ra không khoan khoái.

Một tay cao thủ như chàng, bỗng phát hiện rangườicông còn cao cường hơn mình, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại khái không dễ chịu nào.

Diệp Linh bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói :

- Ngày đầu tiên lại đây, anh đã đánh lộn gây tai họa, ông ta tính giết anh rồi, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người năn nỉ dùm anh, hiện tại anh đã ch.ết đi mất hai lần.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ai năn nỉ dùm cho tôi vậy?

Diệp Linh chỉ vào mũi mình nói :

- Tôi đây.

Lục Tiểu Phụng thở ra nói :

- Dĩ nhiên cô, tôi biết nhất định cô mà.

Diệp Linh bỗng nhoẻn miệng cười tươi nói :

- Anh đã biết vậy, anh tính đền ơn tôi đây?

Lục Tiểu Phụng mỉm cười nói :

- Tôi tính cắn một cái, cắn vào mũi cô đấy.

Diệp Linh trừng mắt nhìn chàng, bỗng nhảy tưng lên :

- Cút, cút về cái chó của anh, không tiếng chuông, không cho phép ra ngoài.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Đấy cũng lời của Lão Đao Bả Tử sao?

Diệp Linh nói :

- Hừ.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Hiện tại, tôi gặp ông ta được không?

Diệp Linh nói :

- Không được.

vênh mặt lên, nói tiếp :

- Nhưng lúc ông ta muốn gặp anh, anh không muốn gặp ông ta cũng không được.

Lục Tiểu Phụng thở ra nói :

- Thật ra, một người được nằm dưỡng thương trong nhà vài ngày, cũng không đến nỗi gì, chỉ điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cơm ăn cũng khó chịu một chút.

Diệp Linh nói :

- Anh sẽ cơm ăn, mỗi ngày ba bữa, sáu món ăn, một món canh, tùy anh lựa chọn.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Hiện tại tôi thể chọn món ăn cho ngày mai được chưa?

Diệp Linh nói :

- Được.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi muốn ăn sườn chiên, lẫu dê, thịt vịt tam tiên, đậu hủ chiên, tôm rang, bồ câu ngũ mai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một canh thịt viên hoàng qua.

Diệp Linh nhìn chàng, ánh mắt lộ đầy vẻ kỳ quái, làm như cảm thấy kỳ lạ lắm.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi người sành ăn, những thứ đó đều món ăn ngon, kỳ quái đâu?

Diệp Linh nói :

- Tôi chỉ lấy làm kỳ một chuyện.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Sao?

Diệp Linh nói :

- Tôi chỉ lấy làm lạ, sao anh không muốn ăn cái mũi của tôi?

* * * * *

Đèn đã tắt.

Lục Tiểu Phụng nằm xuống giường trong bóng tối. Đây đêm đầu tiên của chàng U Linh sơn trang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đến nơi đây chỉ bất quá nửa ngày, chàng đã thấy biết bao nhiêu chuyện kỳ quái mà đáng sợ, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao nhiêu người cũng kỳ quái đáng sợ.

Nhất cái Câu Hồn sứ giả Lão Đao Bả Tử, hai người này vũ công cao đến mức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay cả chàng cũng cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Hiện tại, tuy chàng còn sống đây, nhưng sau đó rồi sao?

Sau này còn biết bao nhiêuđêm dài đen tối độc đáng sợ, đang chờ đợi chàng đến thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức.

Chàng không muốn nghĩ thêm nữa.

Chàng bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi không sao nói được...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện U Linh Sơn Trang, U Linh Sơn Trang Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, U Linh Sơn Trang Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, U Linh Sơn Trang Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, U Linh Sơn Trang full, U Linh Sơn Trang online, read U Linh Sơn Trang, Cổ Long U Linh Sơn Trang

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — U Linh Sơn Trang

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc