GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bên ngoài bắt đầu tiếng s.ú.n.g lẻ tẻ, chắc cảnh sát đang nổ s.ú.n.g nhưng tôi biết với hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực như vậy thì không thể kiểm soát được tình hình.

Toàn thế giới đã bị loại virus gây bệnh tập thể, không ai biết loại virus này xuất hiện như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, cũng không biết tại sao lại lây lan khắp toàn cầu, thậm chí đến khi tôi c h ế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 t thì vẫn chưa lời giải đáp.

người nói rằng đây là sự trừng phạt của thần linh, đây lần thanh trừng loài người của thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới.

Đóa Đóa bị tiếng động bên ngoài đánh thức, sợ hãi khóc òa lên, tôi ôm con vào lòng nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng dỗ dành: "Đừng sợ đừng sợ, mẹ đây."

gái co ro trong lòng tôi, dần dần nín khóc.

"Chắc chắn không được để con nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài." Mẹ chồng kéo rèm cửa thật chặt.

"Sớm muộn con bé cũng phải chấp nhận tất cả những điều này." Những bông hoa trong nhà kính không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chống chọi được với giá rét của tự nhiên, tôi cũng không thể mãi che mắt Đóa Đóa trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế giới tàn khốc này.

Đợi Đóa Đóa bình tĩnh lại, tôi kiểm tra cửa sổ cẩn thận rồi bắt đầu sắp xếp vật tư, Tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguyên giúp tôi, mẹ chồng thì ở trong phòng ngủ dỗ dành Đóa Đóa.

Khoảng nửa tiếng sau, tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến từ bên ngoài cửa, tôi lập tức cầm xẻng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh cửa, Tống Nguyên cũng cầm búa theo sau tôi.

"Vợ ơi, mở cửa, mở cửa mau." Là giọng của chồng chị hàng xóm.

Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy quần áo trên người người đàn ông đã bị rách, trên cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều vết thương, vết còn sâu đến mức nhìn thấy xương trắng.

Anh ta đã bị nhiễm bệnh, rất nhanh sẽ biến thành zombie.

"Không được mở cửa." Tôi lập tức lên tiếng ngăn cản nhưng đã không kịp.

Cạch một tiếng, cửa bị mở ra, người đàn ông xông vào, chưa kịp vào trong thì đã nghe thấy tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét thảm thiết của chị hàng xóm, rồi... tiếng giống như tiếngthú nuốt chửng.

Tôi đã quen với cảnh tượng như vậy nhưng Tống Nguyên thì đây lần đầu tiên trải qua, cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tái mặt, không chạy trốn vẫn luôn đứng bên cạnh tôi.

Hồi nhỏ cậu ta luôncái đuôi nhỏ đi theo sau tôi, giờ đây cậu ta đã trở thành chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dựa của tôi.

Tôi không chút do dự mở cửa đi ra ngoài, nhân lúc chị hàng xóm chưa biến thành zombie, tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết họ, nếu không sẽ để lại hậu họa khôn lường.

"Chị." Tống Nguyên sợ hãi kéo tôi lại.

"Không sao, chị biết chừng mực." Trước kia tôi một gái được bố mẹ cưng chiều, chồng yêu thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần lo nghĩ, không cần động tay.

Nhưng sau hai năm vật lộn tận thế, tôi vốn chỉ biết khóc khi gặp chuyện đã can đảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức mạnh để g i ế t zombie.

Tôi đi ra ngoài, nhìn thấy hai vợ chồng hàng ngày vẫn vui vẻ giờ đây toàn thân đầy máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tan nát.

Người đàn ông dùng đôi mắt đục ngầu nhìn về phía tôi, hơi thở thoi thóp khiến cho zombie ngừng tấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công, chỉ khi đầu bị vỡ vụn mới thể chấm dứt hành động của chúng.

Ngay khi anh ta định lao vào tôi, tôi đã nhanh chóng đập vỡ đầu anh ta, sau đó giải quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn chị hàng xóm đã biến thành zombie, rồi đóng cửa lại.

Tống Nguyên đứng cửa nhìn tôi kinh ngạc, tôi đi ngang qua cậu ta, đóng cửa chống cháy cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thang, ngăn không cho zombie từ các tầng khác tràn vào.

Chúng tôi trở về nhà đóng cửa lại rồi dùng vật nặng chặn cửa, từ giờ trở đi, trước khi thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn nước uống cạn kiệt, chúng tôi sẽ không dễ dàng bước ra khỏi cửa.

Tống Nguyên ngồi trên ghế sofa không nói nên lời, ràng bị sự tàn nhẫn khi g i ế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 t zombie của tôi dọa sợ, sao thì trong lòng cậu ta, tôi vẫn luôn người chị yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuối và nhút nhát.

"Đừng sợ chị, chị sẽ không bao giờ làm hại em." Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta nói.

Tống Nguyên ôm lấy tôi lắc đầu: "Chị ơi, em không sợ chị, chỉem không thể tưởng tượng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị đã trải qua những gì."

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cậu ta: "Chỉ một cơn ác mộng thôi."

Đêm đến, thành phố sáng rực ánh lửa, một số khu vực đã bắt đầu mất điện.

Tiếng còi cảnh sát ngừng hú, tiếng s.ú.n.g cũng không còn vang lên, khắp các đường phố ngõ hẻm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 zombie lang thang định.

Khu chung của bọn tôi vẫn còn điện, tôi vén rèm cửa nhìn ra ngoài, đếm được không quá một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa số đèn trong khu chung còn sáng, thỉnh thoảng lại tiếng khóc lòng truyền đến.

Hôm nay ngày làm việc, người ta đi làm, người ta đi học nhưng nhiều người sẽ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ thể về nhà được nữa.

Trên bản tin, chính phủ liên tục khuyến khích mọi người hãy kiên trì, chờ đợi cứu hộ.

Tôi lướt hết tin nhắn trên điện thoại, đã xảy ra chuyện như thế này rồi vẫn không liên lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Lục Trinh.

Đêm đó, tôi đã đổ đầy nước vào tất cả các vật dụng chứa nước trong nhà, điện thoại sạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự phòng cũng được sạc đầy, Tống Nguyên canh gác, tôi Đóa Đóa cùng mẹ chồng đi nghỉ trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng không ai trong số chúng tôi thể ngủ được, cứ thế chờ đợi trong bóng tối cho đến ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm sau.

 

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống, Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống Linh dị, truyện Linh dị hay, Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống full, Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống online, read Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống, Bố Ngẫu Tiểu Thư Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Trùng Sinh Thời Tận Thế: Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc