GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thực ra ngay cả khi vợ không chỉ đích danh, Sở Ngọc cũng có thể nhận ra hai túi nào thuộc về vợ chồng anh.

Giấy đỏ gói kẹo hỷ không giống nhau.

Hai túi của họ là loại mua sớm nhất Châu, trên giấy in hoa văn. Nói cách khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai gói kẹo này đã được Phương Bạch mang từ Châu đến Tân Cô, rồi từ Tân mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới tận Kim A Lâm này. Hơn nữa nhìn những túi giấy không hề sứt mẻ, thể thấy vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh đã luôn cất giữ cực kỳ cẩn thận...

Nghĩ đến đây, Sở Ngọc vươn tay ôm chặt vợ vào lòng, giọng nói rất khẽ nhưng đầy trị trọng: "Vợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm ơn em!"

Cố Phương Bạch bị siết hơi khó chịu nhưng cũng chưa đến mức không chịu nổi, không giãy giụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dịu dàng hỏi: "Có vui không?"

"Có chút vui, lại chút không vui." Sở Ngọc vùi mặt vào hõm cổ vợ hít thật sâu mùi hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quen thuộc, cố gắng đè nén cảm xúc đang trào dâng mới lên tiếng đầy tiếc nuối.

Cố Phương Bạch đưa tay vuốt tóc chồng, vẫn cứng như mọi khi. Chẳng phải người ta bảo người tóc cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì tính tình không tốt sao? Anh nhà ràng một quý ông hiền lành mà: "Vì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại không vui?"

"Vui sự chu đáo của em." Còn về chuyện không vui, Sở Ngọc thở dài một tiếng mới lầm bầm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Sao anh không nghĩ ra chuyện này sớm hơn nhỉ? Nếu không chắc chắn anh sẽ giữ lại thêm mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy gói nữa để sau này dành cho con cái, cháu chắt chúng ta..."

Tóm lại vẫn không bỏ được cái tính thích khoe khoang đúng không? Cố Phương Bạch cạn lời, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là hỏi thừa.

"Vợ ơi..."

"Ừm?"

"Thật sự cảm ơn em, anh rất hạnh phúc!"

"Được rồi, muốn khoe thì đi mà khoe đi!"

Đừng rơi "hạt lệ vàng" nữa, anhkhóc cũng muốn khóc theo đấy.

“Tuân lệnh!!!”

Trong thời đại dự báo thời tiết cực kỳ không chuẩn xác thế này.

Nhiều người kinh nghiệm quan sát phong phú, Lỗ Kiến Cường một trong số đó. Ông nói gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ tuyết,quả nhiên thứ Bảy hôm đó tuyết đã rơi suốt hơn nửa ngày.

Châu tuy thuộc miền Nam nhưng hàng năm vào mùa đông vẫn thể thấy hoa tuyết, chỉ hiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi thấy tuyết lớn thế này.

Cố Phương Bạch kết thúc một ngày làm việc, xách túi nhỏ đến nhà Hương Tuyết thì thấy ấy đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi xổm bên hiên đắp quả cầu tuyết. Còn sinh vật nhỏ đang vẫy đuôi điên cuồng bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy chú chó nhỏ Lý Dũng Huy bế về vài ngày trước.

Phải rồi, thời buổi này người còn ăn không đủ no, tự nhiên rất ít nhà nuôi thú cưng. Không tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy chú mèo con thứ hai lại lo vợ nhà buồn chán, Lý Dũng Huy bèn bế về một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú chó.

Còn về mèo bắt chuột, đợi khi nào gặp thì bế về một con cũng không muộn. không gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng chẳng sao, vì có những con chó cũng biết bắt chuột, tục ngữ gọi là... "chó bắt chuột" (lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện bao đồng).

"Gâu gâu..." Tiếng sủa sữa non nớt khiến Sở Hương Tuyết bừng tỉnh khỏi sự tập trung cao độ.ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu, nhìn người tới liền nở nụ cười thật tươi: "Chị dâu đi làm về rồi ạ! lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không? Em đốt sưởi rồi, mau vào nhà cho ấm."

Cố Phương Bạch cúi người bế chú chó nhỏ đang nhảy nhót bám lấy chân mình lên rồi mới bước lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiên nhà. không vội vào ngayđặt chú chó xuống, cầm lấy thanh tre dài dựng bên tường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa cạo bùn bám trên giày vừa cằn nhằn: "Chẳng phải trước đó đã mua cho em đôi găng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 da rồi sao? Sao không đeo vào rồi hãy nghịch tuyết?"

"Em quên mất." Sở Hương Tuyết "hì hì" cười đứng dậy: "Em cứ tưởng chị sẽ bảo em tham lạnh, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho em chơi nữa cơ."

"Em đâu phải trẻ con, lạnh hay không chính em còn không biết đường vào nhà sao?" Cạo sạch một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân, Cố Phương Bạch vịn tường đổi sang chân kia.

Lúc này Sở Hương Tuyết đã vào nhà lấy ra một đôi giày mới: "Chị dâu, đừng cạo nữa, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em dùng bàn chải đánh, chị thay đôi này trước đi."

"Ở đâu ra thế?" Cố Phương Bạch đón lấy, phát hiện đôi giày bông này không chỉ dày dặn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kim mũi chỉ cũng rất khéo. Những thứ khác không hiểu lắm nhưng nhìn ràng đẹp hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những đôi giày thông thường.

Biết chị dâu không muốn đi giày bẩn vào nhà, Sở Hương Tuyết lại mang một chiếc ghế nhỏ ra mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì thầm: "Cách nhà em hai căn nội Tôn làm đấy ạ, tay nghề nổi tiếng khắp vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này. Em nhờ ấy làm giúp mấy đôi, ngoài phần của bố mẹ ra thì đây đôi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiên đấy."

Cố Phương Bạch đứng dậy đi lại vài vòng, xác định không rộng không chật, vừa khít chân mới véo má © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hương Tuyết: "Cảm ơn em, chị thích lắm."

"Chị thích tốt rồi... Chị dâu, chị thấy em đi báihọc nghềđược không?"

"Ở nhà buồn chán rồi à?" Đặt đôi giày bẩn sang bên hiên, Cố Phương Bạch mới xách chiếc ghế nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào nhà.

Sở Hương Tuyết theo vào, vừa đóng cửa vừa đáp: "Cũng không hẳn buồn chán em thấy hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thú."

Trước đây nội cũngtay nghề may rất khá, lại đặc biệt yêu thích sườn xám. Cố Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bạch không phản đối Hương Tuyết phát triển sở thích, nhưng...

"Làm giày vất vả lắm, nhất khâu đế giày, cực kỳ tốn sức."

Sở Hương Tuyết đón lấy chiếc áo khoác dày Cố Phương Bạch vừa cởi ra giúp treo lên giá áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau cửa: "Không phải học làm giày đâu ạ, làm quần áo. Nghe nói mẹ của nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tôn ngày xưa chuyên may đồ cho các nhà quyền quý đấy."

Chuyện này thì hơi bất ngờ, Cố Phương Bạch tò mò: "Sao em biết thế?"

"Mẹ chồng em kể đấy." Sở Hương Tuyết lấy ra một cái ca sạch múc vài thìa mạch nha tinh vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi mới dùng nước sôi sùng sục để pha. ấy lại lấy thêm một cái ca khác, đổ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổ lại cho nguội bớt. Khi nước đã đạt đến nhiệt độ vừa miệng, cô ấy vội đưa cho chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dâu, ra hiệu cho uống cho ấm người.

Cố Phương Bạch đón lấy: "Em ngoài lạnh nãy giờ, cũng pha một ly đi."

"Dạ..."

"Thím đến lúc nào thế?" Cố Phương Bạch uống một hơi hết nửa ly, cảm thấy từ trong ra ngoài đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoan khoái mới nối tiếp chủ đề lúc nãy. Cô biết mẹ chồng của Hương Tuyết rất ít khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua đây vì sợ làm phiền đôi vợ chồng mới cưới.

Sở Hương Tuyết lại vào phòng xách ra một cái bưu kiện lớn: "Chẳng phải tuần nào tụi em cũng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà chồng ăn cơm sao? Mấy hôm trước về em tiện thể nói chuyện định đi thăm bố mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em, chiều nay mẹ chồng đã gửi ít đồ qua, bảo chuẩn bị cho bố mẹ em."

Bố mẹ vốn là những bậc tiền bối rất tốt, chuẩn bị những thứ này Cố Phương Bạch cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy lạ: "Chú thím người tốt."

Sở Hương Tuyết gật đầu mạnh: "Sau này em sẽ hiếu thảo với họ thật tốt."

Cố Phương Bạch đưa tay xoa đầu cô ấy mới quay lại chủ đề trước: "Bà nội Tôn đó họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàng của mẹ chồng em à?"

"Sao chị dâu biết?"

"Họ đều họ Tôn mà, chị đoán vậy thôi."

"Ồ~ đúng ạ, nội Tôn ruột của mẹ chồng em. Anh Dũng Huy bảo nếu em muốn học, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cần nói một tiếng là được."

"Muốn học thì cứ đi học đi, biết đâu sau này thời thế thay đổi, Hương Tuyết nhà mình còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể sáng lập thương hiệu thời trang riêng của mình ấy chứ."

Sở Hương Tuyết hơi ngơ ngác: "Thương hiệu ạ?"

"Đúng vậy, giống như 'Đồng hồ Thượng Hải' hay 'Xe đạp Phượng Hoàng' ấy. Nếu sau này môi trường thay đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại sao Hương Tuyết nhà mình không thể thương hiệu thời trang của riêng mình? Đến lúc đó biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu trên khắp cả nước đều cửa hàng quần áo của em."

Cố Phương Bạch nói lời này cực kỳ khẳng định.

Khiến cho Sở Hương Tuyết - người vốn tin tưởng quáng vào chị dâu nghe sướng rơn, ôm mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy mộng.

Còn hai người đàn ông cùng bước vào thì im lặng...

Vợ/Chị dâu nói hay quá, nhưng... liệu thực sự một ngày như thế không?

Cân nhắcđây mới trận tuyết đầu mùa, vẫn sẽ nhiều dân làng hoạt động bên ngoài. Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tránh rủi ro bị lộ, bốn người bàn bạc, ngoài nửa tấn than đá ra, những thứ khác cũng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tinh giản bớt.

vậy khi xuất phát vào lúc 7 giờ tối, trên xe vẫn chất đầy ắp.

Cố Phương Bạch dặn lần nữa: "Trên đường nhất định phải cẩn thận, đoạn đường nào không chắc chắn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống thăm rồi hãy lái tiếp."

Ngoại trừ đoạn đường nhựa trong thành phố, còn lại cơ bản đều đường đất. Ngày thường chỉ xóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nảy, nhưng đường đất sau khituyết không chỉ xóc mà còn trơn trượt. Đó chưa kể đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những hố sâu bẫy rập bị tuyết phủ kín...

Sở Ngọc vỗ vai vợ, mỗi lần mở miệng đều phả ra làn hơi trắng: "Đừng lo, anh và lão Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kinh nghiệm đi đường tuyết. Với lại hôm nay trời sáng lắm, tuyết cũng chưa phủ dày bao nhiêu." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trăng sao thời này đúng rất sáng, cộng thêm sắc trắng của tuyết khắp trời, ban đêm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ảnh hưởng đến tầm nhìn. Cố Phương Bạch nén bớt nỗi lo lắng: "Dù vậy cũng phải cẩn thận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đúng rồi, em để hai bộ quần áo và giày sạch ghế phụ, lỡ trên người bị tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấm ướt thì nhất định phải thay ra đấy."

"Yên tâm đi." Sở Ngọc liếc nhìn em gái đang túm lấy lão dặn dò mới nhìn sang vợ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Tối nay hai người nhớ chốt cửa kỹ, đừng mở cửa cho người lạ, người không thân thiết cũng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở... Tụi anh phải đi rồi."

Cố Phương Bạch còn rất nhiều lo lắng nhưng không tiện làm lỡ việc thêm: "Đừng lái nhanh quá nhé... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đúng rồi, em còn quấn một bình giữ nhiệt trong cái chăn nhỏ, bên trong nước đường, lạnh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 uống vài ngụm. Lúc về nhớ đổ đầy một bình nước nóng bên chỗ bố mẹ nữa..."

"Biết rồi, mau vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm."

Thực sự rất lạnh, đặc biệt là lúc này, chắc phải âm tám chín độ rồi.

Chờ đến khi không còn thấy đuôi xe nữa, Cố Phương Bạch mới dậm dậm đôi chân đã bắt đầu cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy cái lạnh ngấm vào: "Hương Tuyết, mình vào thôi."

"Dạ... Chị dâu, em vẫn thấy hơi lo."

Cố Phương Bạch cũng lo nhưng miệng vẫn trấn an: "Anh em lão Lý đều người vững vàng, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải đã hứa sẽ lái chậm sao?"

"Cũng đúng ạ..."

Họ đều những người nói lời giữ lời.

Sở Ngọc Dũng Huy đúngrất vững vàng. Đoạn đường khoảng một trăm cây số, hai chàng thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niên khỏe mạnhmất tận 4 tiếng đồng hồ mới đi hết.

So với xe điện đời sau còn có phần thua kém, nhưng họ đều gia đình rồi, an toàn mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên hết.

Dũng Huy thông thạo tuyến đường đi thăm khoảng mười phút, khi giẫm lên lớp tuyết đọng kêu "lạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xạo" quay về cuối cùng cũng mang đến tin vui: "Lái thêm mấy phút nữa đến đại đội Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108rồi."

Trong đội sản xuất toànđường mòn nhỏ hẹp, ô tô không thể vào được. Thế nên vài phút sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai người chỉ thể xuống xe đi bộ.

An ninh thời này rất kém, ban đêm thỉnh thoảng cũng có quân trộm cắp đi lại, chuyện trộm bánh xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng phải điều lạ lẫm. May mà hai người chuẩn bị kỹ lưỡng, không chỉ buộc chiếc xe cút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kít thể thồ nặng trên nóc xe còn mang theo một tấm bạt lớn.

Thế sau khi chuyển hết đồ trong xe lên xe cút kít, hai người dùng tấm bạt đống rơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rạ gần đó ngụy trang chiếc xe thành một đống rơm.

Sở Ngọc không yên tâm đi quanh một vòng, xác định nếu không nhìn kỹ tuyệt đối không nhận ra sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác biệt với đống rơm thật bên cạnh mới thở phào một cái: "Đi thôi!"

"Lão Sở, cậu phía trước giữ cho chắc nhé." Dũng Huy nắm lấy hai tay cầm của xe cút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kít, gồng sức nâng lên vững vàng.

Sở Ngọc bước tới: "Nửa đoạn đầu để tôi đẩy, cậu đẩy nửa đoạn sau."

Dũng Huy ngơ ngác: "Có khác nhau đâu?"

Sở Ngọc ra vẻ hận sắt không thành thép: "Khác nhiều chứ. Người đẩy nửa đoạn sau người bố mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi sẽ nhìn thấy, hội thể hiện tốt thế còn gì? đổi không?"

Anh em thỉnh thoảng vẫn rất đáng tin, Lý Dũng Huy lập tức hạ xe xuống: "... Em nghe lời anh cả!"

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc