GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vì có tự nhận thức, Sở Hương Tuyết chưa bao giờ nảy sinh tâm tư mập mờ với đồng chí Lý Dũng Huy.

Nói chính xác hơn, phần lớn sự chú ý của đều đổ dồn vào gánh nặng công việc của bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ việc đồng áng của thanh niên tri thức, hoàn toàn không còn tâm trí đâu để nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện yêu đương gió trăng.

Nhưng kể từ khi chị dâu nhắc đến chuyện hôn nhân vào tối qua khen ngợi đồng chí Dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Huy rất tốt, Sở Hương Tuyết không tránh khỏi việc nảy sinh thêm sự quan tâm dành cho người này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

vậy khi chị dâu nói muốn mời bố mẹ đồng chí ăn cơm,lập tức phản ứng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay: đây một kiểu "xem mắt" biến tướng.

Nhưng mà... làm kiểu đi xem mắt bố mẹ đằng trai trướcchứ?

Nhỡ đâu chị dâu hiểu sai ý, đồng chíDũng Huy vốn không hề tâmđó với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ cứ sầm sập đến gặp bậc trưởng bối nhà người ta, chẳng phải quá ngượng ngùng sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hơn nữa cô không muốn mình ảnh hưởng đến tình cảm chiến hữu giữa anh trai bạn thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mang theo đủ thứ lo âu trăn trở, Sở Hương Tuyết nằm trên giường lò lăn qua lộn lại, giấc ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trưa này thế nào cũng không ngủ được. Cho đến khi nghe thấy tiếng anh cả mở cửa rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới dậy bước ra ngoài.

Cố Phương Bạch đang uống nước phòng khách, thấy Hương Tuyết liền cười hỏi: "Sao không ngủ thêm một chút?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Em không ngủ được." Sở Hương Tuyết tự thấy mình không thông minh bằng chị dâu nên sau khi ngồi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cạnh liền đem hết những lo lắng trong lòng thổ lộ ra.

Cố Phương Bạch rót cho Hương Tuyết ly nước ấm, đưa tận tay ấy rồi mới thong thả giải thích: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Dù xem mắt bình thường thì cũng phải nghe ngóng tình hình trưởng bối hai bên mà. Đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con gái, sau khi kết hôn còn phải chung sống với bố mẹ chồng nữa. Thế nên đôi khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông tốt đến mấy mà nhân phẩm bố mẹ chồng không ra gì thì đó cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là lựa chọn tốt."

Lời này tuy có chút cực đoan theo kiểu “vơ đũa cả nắm” vì tre già vẫn thể mọc măng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 non. Nhưng đó sao cũng là cá biệt, chẳng khác nào đãi cát tìm vàng, việc phải đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cược vào cái khả năng mong manh ấy?

Thấy Hương Tuyết rơi vào trầm tư, Cố Phương Bạch tiếp tục bồi thêm: "Ngay cả khi không ý định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho em lão xem mắt, chị anh em cũng sẽ mời bố mẹ nhà họ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơm... Lão đối với anh em không khác anh em ruột, theo lễ nghĩa mà nói, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã dự định định lâu dài Kim A Lâm thì kiểu cũng phải đến thăm hỏi bậc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiền bối."

Dứt lời, sợ Hương Tuyết không tin, Cố Phương Bạch đứng dậy lấy từ ngăn tủ quần áo ra mấy xấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vải vóc thượng hạng: "Em xem, quà cáp chị đã chuẩn bị sẵn từ hồi Tân Cô rồi."

Thực ra muốn chuẩn bị quần áo may sẵn hơn, nhưng khổ nỗi không biết kích cỡ của hai bác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 May thời này tặng vài xấp vải cũng được coi trọng lễ, đến lúc đó mua thêm ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bánh kẹo nữa ổn.

Cố Phương Bạch nhân hội giải thích thêm với Hương Tuyết: "... Cứ coi như họ hàng thân thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối đãi. Một món quà không quá nhẹ nhưng cũng không quá nặng như vậy thì người ta mới dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 'có qua lại'."

Thực ra những điều này Sở Hương Tuyết vẫn hiểu, sao nhà từng rất giàu có, bố mẹ tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nuông chiều con gái nhưng chuyện đối nhân xử thế đều được dạy bảo kỹ lưỡng.

Đồng thời điều đó cũng tôi luyện cho một tính cách kiên cường, lạc quan, nếu không đã chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể trụ vững khi sống gian khổ một mình Châu.

Nhưng chính hiểu, Sở Hương Tuyết mới càng thêm cảm kích Phương Bạch - người luôn suy tính đủ đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho mình.

sụt sịt mũi, ôm chầm lấy chị dâu nũng nịu: "Chị dâu, em không biết phải nói nữa, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị lại tốt thế này chứ? Chị đang chiều em như trẻ con vậy."

Sống mũi Cố Phương Bạch cay cay, một luồng khí nóng tức thì xộc thẳng lên hốc mắt.cố sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chớp mắt để xua đi lệ nóng rồi khẽ đáp: "Bởiem đối với chị cũng rất tốt mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị luôn ghi nhớ điều đó."

Chính nội người đầu tiên kéo từ địa ngục trở về nhân gian, dốc lòng dạy dỗ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười năm, cuối cùng còn để lại một khối tài sản khổng lồ tiêu mấy đời không hết. So với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những điều đó, những đang làm bây giờ thực sự chẳng đáng bao.

Giống như đã nói từ đầu, kiếp này lớn tuổi hơn, vậy sẽ trở thành bộ giáp của Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuyết, nỗ lực cứu vãn những điều hối tiếc của cô ấy bảo vệ cô ấy một đời bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an.

Sở Hương Tuyết lại ngẩn người: "Em đối tốt với chị từ bao giờ cơ?"

"Tốt từ lúc mới quen rồi." Cố Phương Bạch lấy lệ một câu rồi không nói thêm nữa cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giải thíchđược.

Cô đánh sang chuyện khác: "Em thấy mảnh đất trong sân kia không? Chị Hiến Liên nói bây giờ gieo ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cải bắp, củ cải thì trước cuối tháng 11 vẫn kịp thu hoạch một vụ đấy..."

Sở Hương Tuyết lập tức bị thu hút sự chú ý, lao ngay ra giữa sân: "Để em cuốc đất cho, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108điểm thanh niên tri thức em đã học được cách trồng rau rồi."

Cố Phương Bạch cười đi theo: "Chúng ta cùng làm... Trong lán có một cái xẻng sắt, em cứ dùng đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị sang chị Hiến Liên mượn thêm cái nữa."

“Vâng ạ!”

6 giờ chiều.

Sở Ngọc vừa bước vào sân đã thấy đất chỗ định trồng rau đã được lật lên. Tuy diện tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhỏ, chỉ dài 5 mét rộng 2 mét nhưng anh vẫn cau mày với vợ: "Chẳng phải em nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm nay không trồng rau nữa sao?"

Tối nay tiệc, Cố Phương Bạch đã thay đồ xong, nghe vậy giải thích: "Vốnkhông định trồng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị Hiến Liên bảo vẫn kịp thu hoạch một vụ nên em làm."

"Sau này việc nặng nhọc nhớ phải gọi anh." Sở Ngọc không phải không cho trồng rau, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xót vợ - một gái mảnh mai phải đi đào đất.

Nghĩ đếnđó, anh nắm lấy tay vợ kiểm tra, xác định lòng bàn tay không bị phồng rộp mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn sang em gái.

Sở Hương Tuyết tự giác xòe lòng bàn tay mình ra: "Em cũng không bị phồng."

"Ai hỏi em đâu?" Sở Ngọc trợn mắt.

Sở Hương Tuyết hít một hơi thật sâu, vất vả lắm mới nén được cơn giận, nghiến răng hỏi: "Thế nãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh nhìn em làm gì?"

Sở Ngọc hừ lạnh: "Anh định hỏi là em thực sự không đi nhà ăn ăn cơm à?"

"Không đi, không đi đâu, tối em ăn sủi cảo." Sở Hương Tuyết vội vàng xua tay, gương mặt đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kháng cự.

Sở Ngọc vốn cũng chỉ hỏi cho có, thấy em gái từ chối liền quay sang vợ: "Vậy chúng ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ chứ?"

Nói xong mới phát hiện vợ mình đang mặc một bộ đồ Lenin màu xanh quân đội, anh lập tức khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngợi: "Mặc thế này đẹp lắm." Bộ đồ làm anh nhớ lại dáng vẻ vợ mặc quân phục trong đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cưới.

"Đi thôi." Cố Phương Bạch đứng dậy, kéo chỉnh gấu áo rồi mới bước về phía chồng. Còn về lời khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của anh, chỉ thấy người này đúng "trong mắt người tình hóa Tây Thi", chứ cái loại áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không đường eo này thực sự chẳng chút thẩm mỹ nào cả.

Sở Ngọc lập tức bước nhịp nhàng theo vợ, nhưng vừa đi được vài bước, tay anh đã bị nhét vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thứ, đưa lên nhìn mới thấy đó một miếng bánh bông lan.

Cố Phương Bạch nhắc nhở: "Tối nay chắc chắn sẽ nhiều người mời rượu, anh ăn lót dạ đi đã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không là dạ dày chịu không nổi đâu."

Sở Ngọc trong lòng ngọt lịm...

Vợ quả nhiên thương anh nhất!

Xét thấy thường xuyên người nhà quân nhân đến nhà ăn lấy cơm nên nhà ăn chỉ cách khu gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình khoảng năm phút đi bộ. Giờ cơm định 6 giờ rưỡi, khi hai vợ chồng bước vào nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn nhỏ thì chưa đến 6 giờ 10 phút.

Lúc này trong nhà ăn, ngoài Trung đoàn trưởng là người mời khách, chỉ vài vị đại đội trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phó tiểu đoàn trưởng.

Thấy họ đến, mọi người đều đứng dậy chủ động chào hỏi. Còn Lỗ Kiến Cường đang ngồi chễm chệ, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình chiếm gần hết một mặt bàn cũng nở một nụ cười "hung tợn" đầy hài lòng: "Đến sớm đấy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Với cách là nhân vật chính của bữa tiệc, Sở Ngọc hoàn toàn thể đến sát giờ, nhưng thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự không cần thiết.

Anh chỉ muốn dùng tố chất chuyên nghiệp để trấn áp những kẻ không phục, chứ cái kiểu thanh cao vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩa thì chẳng để làm gì: "Có người mời cơm, chẳng lẽ không chạy cho nhanh."

Nụ cười trên mặt Lỗ Kiến Cường càng tươi hơn, cũng... dọa người hơn, nhưng khi nhìn sang vợ của cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới, ông vẫn cố gắng hạ thấp giọng nói oang oang của mình: "Tiểu Cố này, cuộc sống khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia đình ổn định cả chứ? Có khó khăn nhất định phải phản ánh với tổ chức nhé."

Cố Phương Bạch liếc nhìn Liễu Thanh đang ngồi bàn bên cạnh rồi cười gật đầu: "Rất thuận lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ, chị Thanh chị Hiến Liên giúp đỡ tôi nhiều lắm."

"Thế thì tốt." lãnh đạo trực tiếp, Lỗ Kiến Cường không thể không quan tâm đến người nhà cấp dưới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng ông thực sự không hợp với việc này.

Sau khi trò chuyện vài câu, ông lại kéo chủ đề về phía Sở Ngọc: "Tôi nghe nói em gái cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng tới rồi, sao không dắt qua đây ăn cùng?"

Lời này vừa thốt ra, mấy vị đại đội trưởng phó tiểu đoàn trưởng đồng loạt vểnh tai lên.

Rất nhiều người suy đoán em gái Phó đoàn Sở đến bộ đội muốn tìm một đức lang quân như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý. Họ còn nghe nói gái đó một đại mỹ nhân hiếm có.

Nếu thể rước được mỹ nhân về dinh thì coi như vừa vợ đẹp vừa sự nghiệp thăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiến, không nảy sinh tâm mới kẻ ngốc.

Còn chuyện vồ vập thế này làm mất lòng phe Tiểu đoàn trưởng Hoàng hay không thì họ thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng lo.

Ai cũng thấy vị "binh chủng nhảy dù" này là người bản lĩnh thực sự. Thêm vào đó "quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao một cấp đè chết người", mới vài ngày Tiểu đoàn trưởng Hoàng đã bị áp chế đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mức hơi mất mặt rồi.

Huống chi người nắm quyền cao nhất Trung đoàn trưởng Lỗ đã công khai đứng cùng chiến tuyến với Phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đoàn trưởng Sở...

Sở Ngọc sắp xếp cho vợ ngồi vào bàn phụ nữ rồi mới ngồi xuống cạnh Trung đoàn trưởng, cười đáp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Em ấy nhát gan lắm."

Ai cũng chẳng phải kẻ khờ, nếu thực sự muốn tìm đối tượng cho em gái trong bộ đội thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hội tốt như hôm nay chắc chắn phải dẫn tới để ra mắt.

Giờ Phó đoàn Sở chỉ dùng mấy chữ "em ấy nhát gan" để gạt đi câu hỏi của Trung đoàn trưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều đó càng đại diện cho sự thật người ta không đến đây để tìm đối tượng.

Trong phút chốc, mấy vị quan đã cất công tắm rửa mới tới đây mặt không lộ ra nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng đều thấy thất vọng.

Sở Ngọc coi như không nhận ra tâm tư của họ, cười nói về những chủ đề khác. Trong lúc đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày càng nhiềuquan kéo đến, tự nhiên bao gồm cả Tiểu đoàn trưởng Hoàng nhóm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chính ủy.

Lỗ Kiến Cường tính tình nóng nảy, mạnh mẽ, thấy người đã đông đủ liền giơ ly lên: "Im lặng nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm nay không khác, chỉ một việc thôi: đón gió cho đồng chí Sở Ngọc, Phó trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đoàn trưởng quân sự của chúng ta."

Sở Ngọc kịp thời đứng dậy chào một quân lễ tiêu chuẩn hướng về xung quanh. Anh rõ ràng cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sửa soạn kỹ càng, lúc này trong bộ quân phục kiểu 65 mới tinh, quân hàm đỏ rực dưới ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đèn vàng trông cực kỳ nổi bật.

Bên cạnh, Cố Phương Bạch đang chăm chú nhìn cảm thấy Phó đoàn Sở nhà mình lúc này trông "soái" đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngây ngất, tình chạm mắt nhau, liền cong mắt mỉm cười với anh.

Khóe miệng Sở Ngọc cũng khẽ nhếch lên.

Trung đoàn trưởng đã lên tiếng, Chính ủy Hướng Quần cùng cấp tự nhiên cũng phải tỏ thái độ đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút.

Thế ông cũng đứng dậy nâng ly rượu, giọng ôn hòa nói: "Phó đoàn Sở nhân tài tiêu biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ Tân Cô tới, người đã qua đào tạo trường quân đội nhiều lần lập công. Phía chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đang cần những đồng chí hiểu quân sự, nhuệ khí như vậy tới để siết chặt sức chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đấu của chúng ta! Lên dây cót nào! Nào! Mọi người cùng nâng ly hoan nghênh Phó đoàn Sở!"

Mọi người đồng loạt đứng dậy, ca tráng men ly thủy tinh chạm nhau kêu leng keng, sau đó tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể ngửa đầu uống cạn!

Sở Ngọc sau khi uống xong lại thản nhiên khiêm tốn một câu: "Cảm ơn Trung đoàn trưởng, cảm ơn Chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ủy, cũng cảm ơn sự công nhận của các chiến hữu. Thực ra tôi còn nhiều điều phải học hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng xin mọi người cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ nhanh chóng làm quen hoàn thành công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt nhất!"

"Tốt! Cần chính cái khí thế sảng khoái này!" Lỗ Kiến Cường như không nghe ra lời tâng bốc nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy ẩn ý của Chính ủy, ông cười ha hả vỗ vai cấp dưới rồi lại khoát tay: "Ngồi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn đi, lão tử hôm nay ‘xuất huyết’ rồi, mấy đứa cứ ăn cho thoải mái!"

Toàn là những thanh niên trai tráng đang tuổi ăn tuổi lớn, trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc này, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mà chẳng thèm miếng thịt?

Thế nên Trung đoàn trưởng vừa dứt lời, tất cả mọi người đã múa đũa ra tàn ảnh. Còn cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lễ nghi bàn ăn ư? Hừ... toàn là chiến hữu cùng chiến hào, aichấp nhặt cái đó? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngay cả bàn của chị em phụ nữ cũng tranh giành không kém cạnh.

Cố Phương Bạch và LiễuThanh mới gắp được một đũa thì bát thịt kho tàu lớn đã hết sạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Không chỉ thịt, ngay cả chút nước sốt còn lại trong bát cũng bị một người nhà quân nhân tranh mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để trộn cơm.

Thấy vậy, Hiến Liên đứng dậy "xoèn xoẹt" mấy cái gắp cho hai người mấy miếng đồ ăn ngon rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi chê bai: "Hai người đang thêu hoa đấy à? Cứ chậm chạp thế thì ăn được cái gì?"

Cố Phương Bạch: "......"

Liễu Thanh: "......"

Sau một hồi đũa bay tứ tung, cánh đàn ông lại bắt đầu uống rượu.

Sở Ngọc nhân vật chính của bữa tiệc này, không tránh khỏi bị mời rượu.

mọi người đều giữ kẽ thân phận quân nhân nhưng hết ly này đến ly khác, Phó đoàn Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vốn tửu lượng bình thường bắt đầu lộ vẻ hơi say.

Đúng lúc này, Tiểu đoàn trưởng Hoàng - người từ lúc khai tiệc đã lẳng lặng nốc hết ly này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ly khác lảo đảo bước tới: "Sở... Phó trung đoàn trưởng Sở, tôi kính anh một ly! Anh người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ thành phố lớn tới, kiến... kiến thức rộng! Sau này phải chỉ bảo cho đám ‘bao đất’ chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật tốt đấy nhé!"

Những cái gai trong lời nói lộmồn một. Mọi người đang nói cười trên bàn ăn bỗng chốc im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lặng hẳn, không ai ngờ Tiểu đoàn trưởng Hoàng lại thiếu kiềm chế đến thế.

Lỗ Kiến Cường là người đầu tiên sầm mặt.

Theo ông, bữa tiệc này do ông khởi xướng, hành động này của Tiểu đoàn trưởng Hoàng không chỉ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nể mặt Tiểu Sở mà còn chà đạp lên thể diện của lão Lỗ ông đây. Nhưng ông không nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giận nhìn sang người cộng sự.

Chính ủy thầm thở dài,hết lần này đến lần khác thất vọng về lão Hoàng nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bỏ mặc, chỉ đành đứng dậy làm người hòa giải: "Lão Hoàng này, uống nhiều rồi thì bớt nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảm đi. Phó đoàn Sở tới để đưa mọi người cùng tiến bộ, chỉ bảo cái chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bảo? Mất hết tình cảm anh em."

Sở Ngọc cũng đứng dậy, gương mặt không vẻ giận dữ, càng không vẻ đắc ý: "Tiểu đoàn trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hoàng nói quá rồi. Tôi mới chân ướt chân ráo tới, nhiều việc còn phải thỉnh giáo các bậc tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bối biên phòng. Ly rượu này tôi kính anh! Kính đoạn phòng tuyến... gian khổ nhất Tiểu đoàn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang canh giữ!"

Thấy Phó đoàn Sở uống cạn ly rượu, Tiểu đoàn trưởng Hoàng trong lòng ngược lại càng khó chịu, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đấm nện vào bông gòn vậy.

Nhìn xem... người ta bao dung nhường nào, càng làm nổi bật cái vẻ nhỏ mọn hẹp hòi của họ Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông. Ông chỉ không phục, dựa vào cái ông nỗ lực bao nhiêu năm, đến bước cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng lại bị một tên "lính dù" hái mất quả ngọt.

Lỗ Kiến Cường vỗ bàn cười ha hả: "Phó đoàn Sở nói đúng, chúng ta học hỏi lẫn nhau! Nào! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mọi người uống thêm ly nữa!"

Trung đoàn trưởng đích thân ra mặt, ai cũng phải nể, không khí thế lại náo nhiệt trở lại! Lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiến Cường thực sự thích Tiểu Sở, bất kể đầu óc hay chân tay, chỉ thấy mình vừa tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được một bảo bối, đương nhiên càng muốn giữ thể diện cho anh.

Thế nên khi mọi người đã ngồi xuống, ông lại nâng ly định uống riêng với Tiểu Sở hai ly.

Nào ngờ ly vừa nâng lên, sau lưng đã truyền đến cảm giác nhói đau quen thuộc - đây vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà ông đang "nhắc nhở" đấy...

Lỗ Kiến Cường chút không nỡ bỏ món rượu ngon đã đưa đến tận miệng, nhưng nghĩ đến uy lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của "sư tử đông" nhà, ông đành lúng búng đặt ly rượu xuống khi mới nâng được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa, chỉ là khi chạm phải ánh mắt trêu chọc của cấp dưới, ông không nhịn được mà gồng cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gỡ gạc thể diện: "Cái mà... đây không phải nhát nhé, cái này của tôi gọi là rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lui chiến thuật!"

Sở Ngọc... hì hì, ông xem tôi có tin không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc