GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 44

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tính toán kỹ ra thì chuồng bò cách điểm thanh niên tri thức cũng không tính là xa.

Khoảng cách đường thẳng chỉvài trăm mét, nếu không phải giữa bị ngăn cách bởi một đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cao tầm hai mươi mét thì người nào thị lực tốt một chút là đã thể thấp thoáng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấy nhau.

Tất nhiên, lúc này Cố Phương Bạch không nghi ngờ đang cảm thấy may mắn, may rào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chắn tự nhiên này tồn tại.

không chỉ thuận tiện cho hành động của họ còn giảm bớt tần suất lộ diện trước mặt mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người của mấy người chuồng bò.

Chỉ là... nhìn cái chuồng thấp bé lợp cỏ tranh trước mắt bị phong ba bão táp bào mòn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức lồi lõm rỗ chằng rỗ chịt, mảng tường bong tróc từng mảng lớn như bị ghẻ lở, lòng Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Phương Bạch thắt lại.

Đột nhiên thấy cái điểm thanh niên tri thức mình vừa chê bai lúc nãy so ra đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "biệt thự xa hoa" rồi.

Cũng lần đầu tiên được nhìn tận mắt diện mạo chuồng cự ly gần, cảm xúc của Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hương Tuyết không ổn định được như bạn thân.

Chỉ cần nghĩ đến bố mẹ đã sống một nơi như thế này hơn một năm trời, sau này có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khi còn phải sống thêm vô số năm nữa, trái tim cô ấy như đập đến đau nhói trong lồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngực. Kế đó một luồng chua xót như sóng nhiệt mãnh liệt xông lên cổ họng, cánh mũi, rồi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hốc mắt...

Sở Hương Tuyết vội vàng cúi đầu, không muốn để chị dâu lo lắng nhưng nước mắt lại như chuỗi ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đứt dây từng hạt lớn rớt xuống.

cô ấy đã cắn chặt môi, không phát ra một tiếng động nào, ngay cả bước chân cũng không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thay đổi nhưng hai người bên cạnh đều đã nhận ra.

Vào lúc này, mọi lời an ủi đều dụng. Cố Phương Bạch mím môi, vươn tay nắm lấy bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay đang siết chặt thành nắm đấm của Hương Tuyết, dắt cô ấy tiếp tục đi về phía trước.

Dũng Huy cũng lần đầu tiên thấy gái vốn như ánh mặt trời này rơi nước mắt, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn kiểu rơi lệ kìm nén đến cực điểm, không dám phát ra tiếng động như thế này.

Vốn đã không giỏi ăn nói, lúc này anh càng không biết nên làm thế nào cho phải... hay nói cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khác, thể làmđược đây.

Ngón tay buông thõng bên hông cứ cuộn lại rồi lại duỗi ra, chần chừ mấy phen, cuối cùng cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể lầm bầm nhắc nhở: "Đến rồi...".

Cố Phương Bạch tranh thủ giúp cô ấy lau nước mắt: "Nhanh lên, hít thở sâu vào, không lát nữa bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mẹ lại tưởng chị dâu chị đây bắt nạt em chồng đấy."

"Chị mới không bắt nạt em..." Sở Hương Tuyết bị chọc cho vừa muốn khóc vừa muốn cười, vẫn không quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chớp mắt liên tục hít thở sâu.

Một lúc sau ấy mới cố gắng nở một nụ cười thật tươi: "Thế nào? Nhìn không ravừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khóc chứ?"

Thực ra nhìn kỹ thì vẫn thấy được, nhưng Cố Phương Bạch chỉ giơ ngón tay cái về phía ấy: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Lợi hại! Hoàn toàn không nhìn ra luôn! Lát nữa nhớ nói giúp chị vài câu tốt đẹp nhé, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu gặp bố mẹ chồng chị hơi run."

Phương Bạch tốt như vậy,ân nhân của cả nhà họ, đâu cầnấy phải nói lời tốt đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gì?

ràng đang đánh lạc hướng sự chú ý của ấy mà, lại muốn khóc rồi...

Sở Hương Tuyết mím môi, nắm chặt lấy tay đối phương.

Sau chuồng bò. Một đống rơm khổng lồ trông như một ngọn núi vàng im lìm.

Cố Phương Bạch dắt Hương Tuyết vừa đi tới đã thấy hai bóng dáng đang dìu dắt nhau. Đối phương thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 họ càng vội vã nghênh đón.

Biết hai bên nhiều điều muốn nói, Dũng Huy đặt bọc hànhxuống, trầm giọng nhắc nhở: "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dâu, tôi ra bên cạnh cảnh giới, mọi người chú ý một chút, chỉ mười phút thôi."

Cố Phương Bạch gật đầu: "Vâng, cảm ơn anh, lão Lý."

Đầu óc Sở Hương Tuyết lúc này toàn việc cuối cùng cũng được nói chuyện với bố mẹ, theo bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 năng cũng phụ họa một câu: "Cảm ơn anh, lão Lý!"

"... Ừm." Động tác cất bước rời đi củaDũng Huy khựng lại một chút rồi nhanh chóng rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như không chuyện gì.

"Hương Tuyết... đây là Phương Bạch phải không?"

Lần trước nữa khi Tiểu đến cho họ xem ảnh của con dâu, Tưởng Ngọc Trân còn biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất nhiều thông tin về con dâu qua lời kể của cậu ấy. thực sự không ngờ gia đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sa sút đến mức này mà vẫn một gái ưu như vậy bằng lòng gả vào, sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảm kích vui mừng trong lòng thực sự không biết diễn tả sao cho hết.

Bây giờ gặp được người thật, chỉ thấy tấm ảnh đen trắng nhỏ hai phân kia ngay cả một nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẻ đẹp khí sắc của gái trước mắt cũng không lột tả được.

Học thức, dung mạo, phong thái, khí chất, cử chỉ... mọi thứ đều như được một đại gia tộc nuôi dưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra. Tưởng Ngọc Trân gần như không dám tin vào vận may của con trai mình...

"Bố, mẹ, chào hai người! Con Cố Phương Bạch." Vốn được nội coi như tiểu thư khuê các, nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dưỡng kiểu "lá ngọc cành vàng" suốt mười mấy năm, Cố Phương Bạch chủ động tự giới thiệu.

Trên khuôn mặt dày dạn sương gió của Sở Ân Lâm hiếm khi lộ ra một nụ cười: "Chào con."

"Phương Bạch à, thật sự vất vả cho con quá..." Thoát khỏi cơn kinh ngạc, Tưởng Ngọc Trân vừa khóc vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cười, theo bản năng muốn nắm lấy tay hai đứa trẻ.

Chỉmới đưa tay ra được một nửa, nghĩ đến lòng bàn tay đầy vết chai sạn vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của mình, lại hơi ngượng nghịu định rụt về.

Cố Phương Bạch tiến lên một bước, chủ động nắm lấy tay mẹ chồng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ý trấn an rõ rệt: "Không vất vả chút nào đâu ạ. Không biết Sở Ngọc nói với hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người chưa, thành phần gia đình con tuy tốt nhưng sói đói rình rập cũng nhiều... Cho nên mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghìn vạn lần đừng cảm thấy áy náy."

Thế sao giống nhau được? Con dâu có điều kiện tốt như vậy, thể rất nhiều lựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chọn, còn con trai thì...

Sở Ân Lâm kịp thời vỗ vỗ lên bờ vai gầy yếu của vợ, ôn tồn trấn an: "Được rồi, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện gì thì vào trong đống rơm rồi nói."

Trong lúc nói chuyện, ông đã xách bọc hành lớn Tiểu Lý để trên mặt đất lên.

"Đúng đúng đúng! Trong đống rơm an toàn... Hương Tuyết đừng khóc nữa nhé." Tưởng Ngọc Trân vội vàng lau nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt rồi lại bất lực lau cho con gái đang khóc nức nở, sau đó đưa tay định nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lấy chiếc batrên người con dâu.

sao cũng chỉvài bước chân, để mẹ chồng thấy thoải mái hơn, Cố Phương Bạch giao thẳng ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua rồi đưa tay xoa xoa đầu Hương Tuyết: "Chẳng phải đã bảo không khóc rồi sao?"

"Em... em không nhịn được." Sau khi nức nở đáp lại, nước mắt Sở Hương Tuyết rơi càng dữ dội hơn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Chị dâu không biết đâu, bố mẹ em già đi nhiều lắm rồi, họ đều tóc bạc cả rồi... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hu hu..."

Sở Ân Lâm/Tưởng Ngọc Trân: ...

Cái con bé thối này, nói thật quá làm không biết.

"......"

Cố Phương Bạch cạn lời một thoáng rồi nhanh chóng thầm thở dài.

Nếu không nhớ nhầm, bố mẹ chồng vẫn chưa đầy năm mươi tuổi, vậy tóc đã bạc trắng một nửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ những đường nét gầyđến mức xương nhô cao vẫn thể thấy được diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mạo tốt đẹp trước kia nhưng... mới bị xuống nông thôn hơn một năm thôi mà.

Đặc biệt Hương Tuyết Sở Ngọc, gần như bản sao hoàn hảo về ngoại hình của bố mẹ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Đối mặt với họ, Cố Phương Bạch cảm giác như đang đối diện với người nội quá cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả hình ảnh khi chồng mình về già... điều đó khiến nảy sinh sự thân cận từ bản năng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Góc tây bắc khuất bóng của đống rơm nằm sát tường sau của chuồng bò, tạo thành một góc chết tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiên.

Sở Ân Lâm đặt batrên tay xuống, ngồi xổm người, quen tay gạt đống rơm rạ mục nát vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rải rác trên mặt đất ra.

Cố Phương Bạch lúc này mới phát hiệnđây lại một cái hang đen ngòm vừa đủ cho một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người cúi khom lưng đi qua.

Sở Hương Tuyết cũng không màng khóc lóc nữa, thò đầu nhìn vào trong: "Nhỏ thế này ạ? Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta đều vào được chứ?"

"Vào được." Lời vừa dứt, Sở Ân Lâm đã ngồi xổm xuống, kéo bọc hành chui vào trước. Thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gặp gỡ ngắn ngủi, ba người còn lại cũng lần lượt ngồi xổm người theo...

Chui vào cửa hang, tầm mắt bỗng chốc mở mang nhưng cũng đột nhiên tối sầm.

Cố Phương Bạch thầm kinh ngạc, ai ngờ được trong đống rơm không gì nổi bật này lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khoét ra một không gian đủ cho ba bốn người ngồi xuống.

Đỉnh hang ràng cũng được bố trí chuyên môn. Lúc này ánh sáng bên ngoài đang lọt qua những khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hở thưa thớt của cọng rơm, tăng thêm chút ánh sáng cho môi trường vốn nên tối thui...

Sở Hương Tuyết nhìn quanh một vòng, khoanh chân ngồi phịch xuống: "Bố,đây lại còn một chiếc bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đá nhỏ nữa, bố với mẹ thường xuyên vào đây ạ?"

Sở Ân Lâm đang ngượng nghịu giải thích với con dâu rằng họ đến đột ngột quá, ông và vợ hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toàn không thời gian chuẩn bị trà nước tiếp đãi.

trong chuồngchỉ còn lại một chút bột mạch nha lần trước Tiểu gửi cho...

sao còn hơn ngồi không, đây lần đầu gặp con dâu mà, quà gặp mặt đã không có, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến chén trà nóng cũng chẳng xong...

Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, Sở Ân Lâm nghe thấy câu hỏi của con gái thì thở phào nhẹ nhõm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Không thường xuyên vào đâu, thỉnh thoảng... mới vào đây trốn một lát."

Nói xong thấy con gái lại sắp rơi "hạt lệ vàng", ông vội vàng hỏi han tình hình hiện tại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 họ.

Khi biết con dâu muốn đón con gái lên bộ độitạm một thời gian, sau đó sẽ cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tìm chomột công việc để Hương Tuyết được lại thành phố, sự cảm kích của hai vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chồng đối với con dâu lại càng sâu nặng hơn.

Đây điều đã giao hẹn từ trước khi đi làm thanh niên tri thức, Sở Hương Tuyết cũng không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bất ngờ, chỉ là: "... Hay con vẫnlại đại đội Hồng đi, để tiện chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bố mẹ."

Nói xong không đợi mấy người phản bác, ấy thêm một câu: "Con không sợ khổ đâu!"

"Không được!" Tưởng Ngọc Trân phản đối đầu tiên, đầy vẻ trách mócnhẹ vào trán con gái: "Chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cái gì? Con xem con đến đây bao lâu rồi, chúng ta có dám gặp mặt nhau không? Đừng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mấy chuyện không thực tế đó, anh chị con tốn bao tâm mới đưa con rời khỏi Tô Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không phải để con xuống nông thôn chịu khổ đâu."

Sở Ân Lâm cũng khuyên con gái vài câu, cuối cùng mới nhìn con dâu, bình tĩnh đề nghị: "Thành phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gia đình của Hương Tuyết suy cho cùng vẫnmột mối nguy, vạn nhất không tìm được việc làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì... thì tìm cho nó một nhà nào không chê bai gả đi thôi."

Nói đến cuối, sống mũi ông cũng chua xót.

Đứa con gái từ nhỏ đã được ông nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, hiểu chuyện, thông minh, xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đẹp, hiếu thảo...

Trong mắt người cha già, Hương Tuyết có vàn ưu điểm, giờ đây để bảo toàn bản thân lại chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể gả đi một cách vội vàng...

chỉ hạ sách, biết nhà họ Sở nay đã rơi xuống vũng bùn, Sở Ân Lâm rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẫn không đành lòng để con gái quá thiệt thòi: "Nghèo một chút cũng không sao, nhưng nhân phẩm nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 định phải tốt."

Tưởng Ngọc Trân lau khóe mắt, nhìn con dâu bằng ánh mắt đầy mong mỏi áy náy: "Nếu không gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được người phù hợp, Phương Bạch cứ gửivề lại làm thanh niên tri thức."

thương con gái nhưng Hương Tuyết không phải trách nhiệm của con trai con dâu, hơn nữa họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối xử với quá tốt rồi.

Cố Phương Bạch tự nhiên nhận lời hết thảy, từ đầu đến cuối đều cực kỳ kiên nhẫn, chân thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hứa sẽ dùng hết sức mình để dàn xếp cho em chồng.

Chờ hai vị tiền bối tâm trạng ổn định hơn một chút, vội vàng nói về những thứ mang đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lần này, nên chia ra giấu thế nào cho ổn thỏa nhất...

Mười phút trôi qua trong nháy mắt, họ còn rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói nhưng cũng chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đúng giờ chui ra khỏi đống rơm.

Sắp phải biệt ly, lần sau gặp lại không biết khi nào. suôn sẻ thì cũng phải một tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sau rồi...

Nhìn vẻ mặt hoang mang của Hương Tuyết sự lo lắng không giấu nổi của bố mẹ chồng. Cố Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bạch nhíu mày, con người không thể cứ sống trong trạng thái lo âu mãi được, lâu dần cơ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ suy sụp.

Huống chi môi trường chuồng bò khắc nghiệt, công việc lại nặng nề.

Thế là, không dám khẳng định trăm phần trăm, Cố Phương Bạch sau vài giây trầm ngâm vẫn lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút thông tin để trấn an hai người: "Bố mẹ, con và Sở Ngọc sẽ thu xếp ổn thỏa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hương Tuyết. Sau này tìm đối tượng cho em ấy cũng sẽ dựa theo tiêu chuẩn như Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Ngọc và đồng chí Dũng Huy đây tìm."

Vợ chồng nhà họ Sở đã quen với sóng to gió lớn, thâm trầm chín chắn, lập tức nghe ra ẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ý trong lời con dâu.

Tưởng Ngọc Trân càng kích động hỏi dồn: "Phương Bạch, con nói thật chứ?"

Tiểu Lý là một đứa trẻ tốt, nếu thực sự thành đôi, xét về mối quan hệ bạn thân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 con trai hay chính phẩm chất của cậu ấy, chắc chắn sẽ đối xử tốt với Hương Tuyết.

Cố Phương Bạch cong mắt, đưa ra sự khẳng định: "Vâng! Mẹ cứ yên tâm ạ."

"Tốt, tốt, tốt... Thế thì thật sự tốt quá." Tưởng Ngọc Trân nhìn thoáng qua Tiểu đang cảnh giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cách đó không xa, thấy cậu ấy dường như đang nhìn con gái mình, lòng lại càng thêm yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm vài phần.

Còn Sở Hương Tuyết hoàn toàn không nhận ra ẩn ý của chị dâu, chỉ khi nghe thấy tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Dũng Huy, theo bản năng nhìn về phía anh.rồi bất ngờ phát hiện người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó đang đứngmột khoảng cách không hề vượt quá giới hạn định thần nhìn mình chăm chú.

Trong ánh mắt giao nhau ấy, Sở Hương Tuyết đột nhiên cảm thấy, Lý Dũng Huy lúc này giống như một cái cây đại thụ lặng lẽ bén rễ tại nơi đây, vụng về mà thủ hộ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 44 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc