GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày hôm sau.

Cố Phương Bạch bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Mặc đã biết chênh lệch nhiệt độ giữa ngày© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đêm ở Kim A Lâm khá lớn nhưng vẫn không chống lại được cái rét buốt thấu xương trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc bình minh.

rúc sâu vào trong tấm chăn mỏng, nhìn Phó đoàn Sở đang tìm quần áo dày: "... Chắc phải gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 độ rồi nhỉ?"

Quần áo chăn bông dày dặn vẫn đang trên đường được gửi bưu điện tới, Sở Ngọc chỉ tìm ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được hai chiếc áo khoác ngắn, trải ra đắp thêm lên trên chăn rồi lập tức chui vào giường ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chặt lấy vợ: "Là do em chưa quen với cái lạnh đột ngột thôi, chắc chưa đến độ đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cùng lắm 8-9 độ... Mới 5 giờ, ngủ thêm chút nữa không?"

"8-9 độ cũng quá kinh khủng rồi, bây giờ đang giữa mà."

Nghĩ đến Hương Tuyết cha mẹ chồng, Cố Phương Bạch không ngủ nổi nữa: "Không ngủ nữa đâu, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên thành phố xem mua được thêm ít bông không, làm mấy tấm chăn áo khoác không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lộ liễu rồi gửi qua cho bố mẹ."

Sở Ngọc cũng đang lo lắng cho cha mẹ, nghe thấy lời vợ nói, trái tim anh mềm nhũn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 động khôn nguôi.

Thật sự, anh không biết đã bao nhiêu lần cảm thán mình tốt số, nếu không saothể cưới được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một gái tốt như Phương Bạch?

Lúc này Cố Phương Bạch không thấy chồng trả lời cũng chẳng để ý, tự ngồi dậy, nhanh chóng mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiếc áo khoác ngắn vào: "Phiếu của chúng ta không đủ, vài thứ chỉ thể tìm người dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 địa phương để mua, tính ra hôm nay nhiều việc phải làm rồi đây."

Tuy nhiên địa điểm hẻo lánh cũng cái hay của nó. Đồng chí Hồ Quang Vinh hôm qua nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thân nhân quân đội đây thường xuyên tìm dân làng gần đó để mua đồ, chỉ cần không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lộ liễu thì thường sẽ không ai quản.

"Đừng lo, lát nữa lúc qua trung đoàn mượn xe, anh sẽ tiện thể ứng trước phiếu của một tháng, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thực sự không đủ thì thể tìm lãođể đổi." Trong lúc nói chuyện, Sở Ngọc cũng ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dậy, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Cân nhắc đến việc buổi trưa nhiệt độ sẽ tăng lên 20-30 độ, cả hai đều mặc đồ mùa hè bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong để thể cởi lớp áo ngoài ra. Sau khi vệ sinh nhân xong, Sở Ngọc ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mượn xe, khi quay lại còn dẫn theo một chàng trai trẻ.

Cố Phương Bạch mỉm cười chào hỏi: "Tiểu Hồ đến sớm vậy, cậu cũng đi thành phố với chúng tôi à?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Hồ Quang Vinh lộ ra nụ cười hơi bẽn lẽn: "Chào chị dâu, tôi đi để chỉ đường cho Phó đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ạ."

Thời này không giống như hậu thế biển chỉ đường khắp nơi, thực sự cần một người thông thạo đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xá. Cố Phương Bạch ngồi vào ghế phụ cười đáp: "Vậy thì vất vả cho Tiểu Hồ rồi."

“Dạ không vất vả đâu, đó việc tôi nên làm ạ.”

Hơn 6 giờ sáng. Sươngvẫn chưa tan hết, không khí mang theo cái se lạnh.

Xe Jeep rời khỏi trung đoàn, chạy nhanh trên con đường rải sỏi rồi hướng thẳng về phía trung tâm thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phố.

người dẫn đường quen thuộc, trước 7 giờ rưỡi, ba người với cái bụng rỗng đã đến tiệm cơm quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 doanh. So với cảnh đìu hiu tối hôm kia, lúc này trên đường phố và trước cửa tiệm cơm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chật kín người.

Cố Phương Bạch tựa vào cửa xe nghe đủ loại giọng nói từ khắp mọi miền đất nước, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Họ những thanh niên tri thức à?"

Hồ Quang Vinh gật đầu: "Đợt này chắc những thanh niên tri thức mới đến, đều sẽ được phân về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các binh đoàn..."

Quả nhiên, lời vừa dứt thì ở đằng kia một người đàn ông trung niên mặc quân phục khàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giọnghoán tập trung đội ngũ: "Nhanh lên! Đại đội 3 tập trung bên này... Nhìn cái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn? Đeo hành lý cho cẩn thận... Nói cậu đấy, cái mặt đưa đám đó cho ai xem? Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến đây thì phải giác ngộ bám trụ biên cương, chiến đấu với trời đất!"

Thấy vợ thò hẳn đầu ra ngoài xem, Sở Ngọc buồn cười kéo lại: "Đừng để xe phía sau tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trúng."

"Làm xe nào khác...?" Lời phản đối còn chưa dứt, Cố Phương Bạch đã thấy một chiếc xe "lặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lè" (xe ngựa/bò kéo đặc trưng vùng biên) dừng ngay cạnh xe Jeep.

Trên càng xe cònmột ông cụ mặc áo da cũ, dáng vẻ thợ săn. thể nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối phương người dân tộc thiểu số, nhưng cụ thể dân tộc nào thì không biết...

"Phương Bạch, tiệm cơm đông quá, anh với Tiểu Hồ đi mua bữa sáng, em cứ trên xe đợi nhé." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Trong lúc nói, Sở Ngọc đã cầm mấy cái hộp cơm nhôm mở cửa xuống xe.

Cố Phương Bạch không ý kiến, chỉ dặn: "Em muốn uống cháo, nếu không thì mỳ cũng được." Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 loại muốn thứ đó có nước cho ấm bụng.

Sở Ngọc gật đầu đồng ý, lúc đi không quên dặn thêm một câu: "Đừng có thò đầu ra ngoài nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đấy."

"... Biết rồi mà."

Người đến ăn sáng rất đông nhưng nhân viên tiệm cơm quốc doanhràng đã quen với việc này, chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay rất nhanh nhẹn.

Chỉ vài phút sau, Sở Ngọc đã bưng cháo ngô và quẩy quay lại. Những hạt ngô vàng óng, to tròn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cố Phương Bạch lần đầu được ăn, cô nhấp một ngụm nhỏ, thấy vị khá ngon bèn vừa ăn quẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vừa húp cháo.

Thấy vợ ăn ngon lành, tâm trạng Sở Ngọc cũng rạng rỡ hơn đôi chút, anh cầm thìa múc một miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mỳ khối đưa qua: "Thử cái này xem em có thích không?"

Cố Phương Bạch lúc này mới phát hiện Phó đoàn Sở nhà ăn khác cô: "Đây là... mỳ khối ạ?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Ừm, mỳ khối nấu dưa mặn, nếm thử xem?" Sở Ngọc đã đưa thìa đến tận môi vợ.

Cố Phương Bạch thổi thổi rồi miệng ăn. Sở Ngọc cười hỏi: "Thế nào? Ngon không?"

Cố Phương Bạch vừa gật đầu vừa lắc đầu: "Ngon ạ, nhưng em thích cháo ngô này hơn, vị ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thanh." Nói rồi cũng múc một thìa đưa đến môi chồng, ra hiệu cho anh nếm thử.

Sở Ngọc ăn một miếng hết sạch, còn tặc lưỡi vài cái mới nghiêm túc nhận xét: "Đúng vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngọt rất thanh."

Cố Phương Bạch nheo mắt cười: "Ngon đúng không? Ăn thêm miếng nữa nhé?"

"Thôi, em ăn không hết thì đưa anh."

"Vâng." Về việc chồng ăn đồ thừa của mình, Cố Phương Bạch từ lúc đầu còn ngại ngùng, đến giờ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trở thành thói quen.

ghế sau xe, chứng kiến toàn bộ màn tương tác của hai vợ chồng, Hồ Quang Vinh đỏ mặt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức không dám ngẩng đầu...

Cậu không nên trong xe, cậu nên dưới gầm xe thì đúng hơn.

Ăn xong bữa sáng nóng hổi thơm ngon, cả nhóm lại lái xe thẳng đến hợp tác xã. Hợp tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một dãy nhà gạch đỏ dài, trên tường sơn trắng dòng khẩu hiệu: "Phát triển kinh tế, đảm bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cung ứng".

"... Đông người quá, hay đợi một lát rồi hãy vào?" Cố Phương Bạch nhìn đám đông chen chúc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức tràn cả ra ngoài, cả người đờ ra, thế này thì vào kiểu gì?

Sở Ngọc lại ý kiến khác: "Đợi một lát đồ ngon bị cướp sạch đấy."

Nói đoạn, anh nhanh chóng cởi chiếc áo quân phục trên người ra rồi chìa tay về phía vợ: "Đưa danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sách cho anh, anh Tiểu Hồ vào mua."

Thấy vậy, Hồ Quang Vinh cũng nhanh nhẹn cởi áo quân phục, trong lòng thấy ngại cùng, hèn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sớm Phó đoàn dặn cậu mặc một lớp thường phục bên trong, hóa ra đã chuẩn bị trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch biết Phó đoàn Sở nhàkhôngthói tật xấu như nhiều người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khác, anh kiểu đàn ông “giỏi việc nước, đảm việc nhà” nên rất dứt khoát đưa tiền, phiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sổ tay: "Đồ cần mua nhiều lắm, em đứng ở cửa tiếp ứng cho, lát nữa hai người mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được cái thì cứ đưa ra ngoài trước!"

"Không vấn đề gì!"

Thế hai người đàn ông cao lớn thể lực dồi dào xông vào đám đông, chịu một tràng lườm nguýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắng mỏ, cuối cùng cũng thành công cướp được không ít đồ.

Đương nhiên so với cái mặt dày của Sở Ngọc, đồng chí Hồ Quang Vinh còn trẻ, chưa từng tranh giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đồ đạc với nhiều cô gái các bà nội trợ như thế này, suốt cả quá trình mặt cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cứ đỏ bừng bừng.

Đồng thời trận "đại chiến" mua sắm thảm khốc này, hình tượng lung linh của cậu dành cho Phó đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở vỡ tan tành...

Đáng sợ thì vẫn đáng sợ, nhưng lại không giống kiểu đáng sợ mang lại cảm giác xa cách như ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hôm qua nữa.

phía bên kia, Sở Ngọc hoàn toàn không nhận thấy sự thay đổi tâm của cần vụ, anh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngồi xổm cạnh xe cùng vợ sắp xếp đồ đạc.

Hai cái nồi gang lớn, một cái ấm đun nước bằng nhôm, hai cái chậu men, hai cái phích nước, bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bao diêm, một cuộn dây sắt dày, nửa túi đinh sắt, một cái chổi, một cái hót rác bằng sắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một cái rìu... còn 8 cái lớn nhỏ chồng lên nhau, chiếu trải giường đủ loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lương dầu, gia vị.

Sắm sửa cho nhà mới, số đồ này thực sự không tínhnhiều, nhưng số phiếu hai vợ chồng tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 góp được đã chẳng còn lại bao nhiêu, muốn mua thêm thứ khác cũng lực bất tòng tâm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể đợi sau này có phiếu rồi mới bổ sung dần.

Tiếc nhất không mua được chút bông nào, theo ý của nhân viên bán hàng thì bông chỉ bán sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mùa thu, giờ chỉ thể tìm mua của dân làng thôi...

Hồ Quang Vinh nãy giờ vẫn ngồi xổm bên cạnh giúp kiểm tra xem còn thiếu không liền gợi ý: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Phó đoàn, nhà mình đèn dầu chưa ạ?"

Sở Ngọc nghĩ một lát: "Có nến." Họ mang theo không ít đồ dùng sinh hoạt từ Tân Cô, ví dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như xà phòng, kem đánh răng, vải vóc, đều lượng đủ dùng trong hai ba năm, nến cũng chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị vài cây.

Hồ Quang Vinh: "Nếu đủ phiếu công nghiệp, tốt nhất ngài nên mua một chiếc đèn dầu ạ, điện áp© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khu gia đình không ổn định lắm, bản giống như chưa thông điện vậy."

Thế này gọi không ổn định ư? cực kỳ không ổn định ấy chứ?

Cố Phương Bạch tuy hơi thất vọng vì không được dùng điện nhưng tay chân không hề chậm trễ, đưa những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tấm phiếu công nghiệp cuối cùng cho chồng: "Xem đủ mua hai chiếc không."

Biết ngay mà, một chiếc mua cho con Hương Tuyết kia chứ gì, Sở Ngọc ra vẻ anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết câu trả lời rồi…

Đồ cần mua quá nhiều. Cả nhóm ba người bôn ba bên ngoài hơn nửa ngày, khi quay lại trung đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã buổi chiều.

Cân nhắc việc Đoàn trưởng Lỗ đã hứa hôm naythể dọn vào nhà mới nên sau khi qua nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khách lấy hành lý, Sở Ngọc lái xe thẳng đến khu gia đình.

3 giờ chiều, mặt trời đã ngả về tây, tuy ánh nắng vẫn sáng nhưng không còn cái nóng nực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của buổi trưa. Cũng vậy, đa số thân nhân quân đội đều chọn giờ này để bận rộn ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sân.

Tự nhiên họ cũng nhìn thấy cảnh xe Jeep đi vào khu gia đình. Nhìn hướng xe đi, ai chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết Phó đoàn mới đã tới. Ngay lập tức, hễ ai khôngviệcgấp gáp là đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rủ nhau ra cửa xem náo nhiệt...

phía bên kia, Sở Ngọc đã đẩy cổng viện ra rồi chạm mặt vài chiếntrẻ đang dọn rác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra ngoài, anh mỉm cười cảm ơn: "Vất vả cho các đồng chí quá."

Các chiến trẻ lúc này mới phản ứng lại, người đàn ông cực kỳ trẻ tuổiđẹp trai trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặt chắc chắn Phó đoàn mới đến, ai nấy đều lộ ra nụ cười chất phác: "Không vất vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâu ạ, không vất vả đâu!"

Cố Phương Bạch lúc này cũng cầm một chiếc túi vải nhỏ nhảy xuống xe, nhìn mấy người mặt mũi lấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lem bụi đất, cảm thấy hơi áy náy. Lại sợ các chiến trẻ không tự nhiên, cô chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mỉm cười với mọi người rồi quay lại xe lấy thêm hai hộp đồ hộp bỏ vào túi rồi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đưa cho chồng.

Sở Ngọc giơ tay đón lấy rồi hỏi các chiến sĩ: "Đã dọn dẹp xong rồi à?"

Chiến đứng đầu gật đầu liên tục: "Báo cáo Phó trung đoàn trưởng, đã xong rồi ạ, chỉ cần đổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đống rác này đi được."

"Cảm ơn các cậu nhiều." Sở Ngọc một lần nữa nghiêm túc cảm ơn rồi nhét chiếc túi vào tay họ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Đây chút lòng thành của tôi, cho anh em ăn cho ngọt miệng."

Các chiến trẻ đều ngại không muốn lấy, trong suy nghĩ đơn giản chất phác của họ, giúp thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trưởng dọn dẹp căn nhà thực sự không là gì, saothể nhận đồ?

Cuối cùng do thái độ cứng rắn của Sở Ngọc, mấy người mới ngại ngùng ôm đồ nhanh chóng rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Toàn những chàng trai mười tám mười chín tuổi, đang độ tuổi ham chơi, thế nên chưa đi được hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khúc quanh, một người trong số đó đã sốt sắng hỏi: "Tiểu đội trưởng, mau xem Phó đoàn cho cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi."

Một chiếnkhác cũng ghé sát lại: "Đúng đấy, đúng đấy, nhìn hình dáng hình như đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hộp đấy."

"Làm sao đồ hộp quý giá thế được..." Lời phản đối còn chưa dứt, Tiểu đội trưởng đã lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra một hộp đào vàng.

Rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mấy người, anh ta lại lôi ra một hộp tuyết. Ngoài ra còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hai bao thuốc lá, nửa cân kẹo cứng trái cây.

"Suỵt..." người hít một hơi khí lạnh, nhí hỏi: "Tiểu đội trưởng, đồnhiều quá không?"

Trước đây họ không phải chưa từng làm việc cho nhà các thủ trưởng khác, cùng lắm chỉ được vài viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kẹo. Đó gặp được chị dâu hào phóng, còn đa số chỉ được uống một bát nước trắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Làm ai hào phóng như Phó đoàn Sở chứ? Gia cảnh thế nào sang thế này?

Tiểu đội trưởng cũng khá ngạc nhiên nhưng không phản ứng mạnh như những người khác, anh ta nhét hết đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào túi rồi mới nói: "Chúng ta tổng cộng 6 người, về rồi chia dần. Còn chuyện này..."

Lập tứcngười lên tiếng đảm bảo: "Tiểu đội trưởng yên tâm! Chúng tôi chắc chắn sẽ không nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngoài đâu."

"Ngốc!" Một chiến sĩ khác vào đầu bạn mình một cái: "Chúng ta nhận được lợi lộc, chắc chắn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giúp Phó đoàn Sở tuyên truyền chứ, hội mua chuộc lòng người tốt thế này mà?"

cậu là Phó đoàn Sở cho đồ chúng tađể mua chuộc mấy thằng lính mới như chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 à? Người ta ham chứ?"

"Tôi nói để mua chuộc chúng ta hồi nào?"

"Thì cái ý lúc nãy..."

"Đủ rồi!" Tiểu đội trưởng ngắt lời hai người sắp lao vào cãi nhau, thấy họ đã ngoan ngoãn mới nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Bất kể Phó đoàn Sở thật lòng muốn cảm ơn chúng ta hay muốn mượn chuyện này để lấy tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tốt thì phải chúng ta đều nhận được lợi ích thực tế không?"

Những người còn lại đồng loạt gật đầu. Tiểu đội trưởng nói tiếp: "Vậy thì cứ tiết lộ vài câu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngoài, coi như là... ăn của người thì phải nói giúp người ta."

dụ như chỉ tiết lộ nửa cân kẹo thôi, những thứ khác thì không nói.

Những người còn lại một lần nữa gật đầu tán thành. Sau đó hớn hở chạy về phía đại đội, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này đột nhiên một chiến hỏi ngây ngô: "Tiểu đội trưởng, thế nào mới gọi tiết lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vừa phải ạ?"

"......" Khóe miệng Tiểu đội trưởng giật giật, cuối cùng không nhịn được gầm lên: "Cậulợn à?!"

“Ha ha ha ha...”

một phía khác. Khi các chiếntrẻ đang đùa giỡn với nhau thì Cố Phương Bạch đang bị các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thân nhân quân đội nhiệt tình bao vây.

May mà đã chuẩn bị tâm kỹ càng, lúc chia kẹo cho mọi người vẫn thể mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trò chuyện.

không keo kiệt, những người khác cũng không bủn xỉn, ai nấy đều chạy về nhà lấy đồ qua tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại.

Đâybản trạng thái chào đón người mới thường thấy. Đồ cũng không đắt tiền, đa số là các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 loại nấm khô để được lâu rau tươi.

Đương nhiên, biết họ vừa mới dọn đến chắc chắn có nhiều việc phải làm, đa số mọi người để đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại, chào hỏi cho biết mặt rồi cáo từ.

Cuối cùng chỉ còn hai người chị dâu lại.

Một người Liễu Thanh, vợ của Đoàn trưởng Lỗ, một người Hiến Liên, vợ của Phó đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trưởng hậu cần.

Điều làm Cố Phương Bạch ngạc nhiên Đoàn trưởng Lỗ có diện mạo hung dữ như vậy mà vợ trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại khá nhã nhặn, nhìn qua biết người được giáo dục tốt.

Ngược lại hoàn toàn chị dâuHiến Liên, vóc dáng rất rắn rỏi, dáng người cũng cao, lúc nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện cái giọng đó làm người ta ù cả tai.

Cố Phương Bạch không biết phải hai người họ nhận được lời dặn của chồng mình hay không nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dù sao thái độ đều rất tốt.

Đặc biệt là chị dâu Hiến Liên, lẽ hàng xóm sát vách, cũng thể do tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình vốn sảng khoái, trong lời nói toànsự thân thiết: "... Hai đứa đến hơi muộn đấy, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhanh chóng mua sắm thôi, dụ như than đá này, bắp cải, khoai tây các thứ, không dự trữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho mùa đông không kịp đâu."

Nói xong, nhớ ra hai vợ chồng này đềungười miền Nam, chị lại không nhịn được lo lắng: "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết muối dưa không?"

Cố Phương Bạch thành thật lắc đầu: "Trước đây emquen một người chị miền Bắc, chị ấy nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho em các bước rồi, nhưng em chưa làm bao giờ, sau này chắc chắn phải thỉnh giáo chị rồi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Ôi dào, thỉnh giáo cái chứ, chuyện nhỏ như con thỏ, con này người đã xinh xẻo nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 năng cũng ngọt ngào thế nhỉ? Nghe sướng hết cả tai... Lúc nào cần em cứ một tiếng, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 muối hộ cho xong chuyện, chẳng cần em phải động tay."

Dư Hiến Liên không biết chữ, không biết dùng từ gì để tả, tóm lại chị thấyvợ lính miền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Nam này chỗ nào cũng mướt mắt, nhìn thấy quý.

Nhất cái mặt nhỏ nhắn, chưa bằng một bàn tay của chị. Còn cái eo nhỏ kia... chậc chậc, liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 có gánh nổi nửa thùng nước không? Xem ra sau này phải chiếu cố nhiều nhiều một chút mới được... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch hoàn toàn không biết những suy nghĩ trong lòng chị dâuHiến Liên,làm sao dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để người ta muối hộ: "Hay để em tự làm, chị Hiến Liên cứ đứng bên cạnh chỉ bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho em, thế em mới học được tay nghề chứ ạ?"

Hiến Liên ngẫm lại thấy cũng đúng bèn dứt khoát đồng ý: "Thành giao!"

Lúc này, Liễu Thanh nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh uống trà không nói mấy mới từ tốn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiếng: "Chị quen một người dân địa phương, nhà họ trồng khá nhiều nông sản, ngày mai chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể đưa em qua đó xem thử."

"Đúng! Ông cụ đó chị cũng quen, đồ nhà ông ấy tốt lắm, nếu em ưng cái gì, ông ấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể dùng xe thồ chở đến tận khu gia đình luôn..." Hiến Liên phấn khích giơ tay vỗ vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào gái bên cạnh.

Cố Phương Bạch không kịp phòng bị, bị vỗ cho lảo đảo, suýt nữa thì ngã.

Suỵt... mạnh... mạnh tay thật đấy!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc