GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“...Cái thằng ranh này, lão tử đúng là mắc nợ nó mà.”

Chính ủy Lưu vừa bước vào văn phòng lão Nhạc đã thấy ông ấy vừa gác điện thoại vừa lẩm bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chửi mắng. Ông kéo ghế ngồi xuống: “Điện thoại của ai thế? Tiểu Sở à?”

Động tác quẹt diêm của Trung đoàn trưởng Nhạc khựng lại: “Sao ông biết?”

“Khó đoán lắm sao?” Người có thể khiến lão Nhạc vừa ghét bỏ vừa yêu quý như thế cả trung đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này chẳng mấy ai, huống hồ còn trao đổi qua điện thoại. Ngoài Tiểu Sở ra thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai vào đây nữa.

Lão Lưu này tâm kế vốn nhiều như tổ ong, thấy ông ấy không nói rõ, Trung đoàn trưởng Nhạc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng để tâm. Ông tiếp tục quẹt diêm, đợi điếu thuốc ngậm trong miệng được thắp sáng, ông mới vẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắt đốm lửa còn sót lại: “Tôi nhớ cạnh nhà ông còn một căn phòng trống đúng không?”

Chính ủy Lưu đặt xấp tài liệu lên bàn: “Có một căn, Tiểu Sở định đưa người nhà đến tùy quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 à?”

“Ừ, thằng nhóc đó lĩnh chứng rồi.” Tuy việc nhờ lãnh đạogây sức ép với phía Tô Châu sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuốc lấy không ít lời ra tiếng vào nhưng kết quả tốt đẹp là được, Trung đoàn trưởng Nhạc cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy rất đáng.

Chính ủy Lưu bừng tỉnh nhưng nhanh chóng nhíu mày: “Chẳng phải Tiểu Sở sắp điều chuyển công tác ra phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắc sao? Vậy cũng chẳng được mấy ngày.”

“Kệ cậu ta được mấy ngày thì ở.” Trung đoàn trưởng Nhạc rít một hơi thuốc sâu: “Thằng ranh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy năm qua đã đủ khổ rồi.” Giúp được thì giúp một tay.

Lão Nhạc vẫn bao che cho cấp dưới như thế, Chính ủy Lưu bất lực lắc đầu: “Được rồi, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi bảo người sắp xếp.”

Cộng sự làm việc thì Trung đoàn trưởng Nhạc hoàn toàn yên tâm. Tuy nhiên ông vẫn gọi với ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho lính cần vụ đang đứng đợi: “Chiều nay cậu đừng đi theo tôi nữa, tìm mấy người đến dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dẹp sạch sẽ căn nhà của Sở Ngọc. Đúng rồi, qua bên Ban doanh trại chọn mấy bộ nội thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tươm tất một chút, cỏ trong sân cũng nhổ sạch đi, còn nữa...”

Chính ủy Lưu vẫn im lặng lắng nghe. Một lúc lâu sau, mãi đến khi lính cần vụ rời đi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới đỡ trán than vãn: “Ai không biết lại cứ tưởng Tiểu Sởcon đẻ của ông đấy.”

Trung đoàn trưởng Nhạc trợn mắt: “Tôi Tiểu Sở sao? Tôi vợ nó! Một nữ đồng chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ưu như thế bằng lòng gả thấp cho nó, phía nhà chồng chúng ta chẳng lẽ không nên thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện chút sao?”

Cái loạn thất bát táo thế này? Ai "phía nhà chồng" với ông? Chính ủy Lưu lười đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 co với cộng sự, đưa tay vào xấp tài liệu trên bàn: “Xem đi, sư đoàn vừa truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạt xuống đấy.”

“Cái cơ...” Trung đoàn trưởng Nhạc đón lấy, sau khi nhìn dòng chữ trên trang đầu thì nhíu mày: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Đề cương truyền đạt tinh thần hội nghị công tác chính trị? Đưa tôi làm gì? Ông người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chính trị, ông chủ trì là được rồi.”

Chính ủy Lưu: “Tôi định gọi thêm cả Thường vụ nữa, chúng ta họp một buổi.”

Trung đoàn trưởng Nhạc: “Tôi không ý kiến, học tập chính trị thì cứ làm nhưng không được làm chậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trễ việc huấn luyện bên tôi đâu đấy...”

Trong văn phòng, khi hai vị lãnh đạo cấp trung đoàn đang phối hợp công việc thì tin tức về việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 Sở Ngọc - người tuy ưu mọi mặt nhưng lịch gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình không ai dám gả, một "lão quang côn" (trai ế) lâu năm đã kết hôn bỗng lan ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh chóng như lửa gặp cỏ khô.

Các chiến không ai là không nghi ngờ tính xác thực của thông tin. Bất cứ ai rảnh rỗi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạy đi tìm Tôn Quang Minh để xác thực.

Đàn ông cũng hóng hớt lắm chứ.

Chẳng thế sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ chỗ Tôn Quang Minh, nhanh chóng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kẻ “xem kịch chẳng ngại chuyện lớn” thong dong đi sang Tiểu đoàn 3 tìm Triệu Hữu Lượng.

Rồi trong sự ngỡ ngàng không tin nổi của hắn, họ ra sức ca ngợi vợ Sở Ngọc vừa đẹp người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa đẹp nết. Ca ngợi cho đến khi mặt Triệu Hữu Lượng đen như nhọ nồi, họ mới cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108rời đi.

Thực tế Tôn Quang Minh chẳng hề đề cập đến tình hình của nữ đồng chí đó, nhưng ngặt nỗi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triệu Hữu Lượng làm dạo trước quá bẩn thỉu, mọi người đều nén giận trong lòng nên tự nhiên đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết những từ ngữ tốt đẹp nhất gán lên người vợ của Sở Ngọc.

Còn nếu lỡ như người thật không giống như lời đồn thì cũng chẳng sao, cứ xả được cơn giận trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã…

Phía bên kia.

Gác điện thoại, Sở Ngọc cùng người vợ mới cưới bước ra khỏi bưu điện. Anh hoàn toàn không biết sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 náo nhiệt trong đơn vị, chỉ nhìn gái bên cạnh: “Vẫn còn sớm, em nơi nào muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không?”

Mới hơn chín giờ sáng, quả thực còn sớm. Cố Phương Bạch không nơi nào muốn đi nên thành thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắc đầu: “Em không, còn anh?”

Sở Ngọc: “Vậy đi cùng anh mua vé tàu hỏa nhé?”

Cố Phương Bạch khôngý kiến: “... Xe để đâu ạ?”

Sở Ngọc sải đôi chân dài leo lên xe đạp, nghiêng đầu cười lộ hàm răng trắng bóng: “Đạp xe đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mua.”

Cứ ngỡ đi xe buýt, Cố Phương Bạch ngẩn người: “Đạp xe đi ạ?” Đi đi về về cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất hơn một tiếng đấy chứ?

Sở Ngọc vỗ vỗ vào yên sau: “Ừ, lên nhanh đi.”

Được thôi, Cố Phương Bạch phối hợp ngồi lên ghế sau. Chỉ đến khi chiếc xe đạp dưới chân người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông phía trước lao đi như lắp bánh xe lửa, mới hậu tri hậu giác nhận ra...

Tâm trạng của Sở Ngọc dường như đang rất tốt. Hai ống chân dài thoăn thoắt như sức lực dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mãi không hết.

Anh ấy đang rất vui kết hôn với mình...

Khi nhận thức này xộc vào não, Cố Phương Bạch bỗng ngẩn ngơ. Ngoài ngẩn ngơ,còn suy ngẫm nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn.

Không khoảnh khắc nào nhận ra ràng hơn lúc này rằng: so với quan niệm hôn nhân "trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ơn" của mình thì Sở Ngọc ràngmuốn sống với nhau cả đời.

Anh ấy thậm chí... còn rấtthiện cảm với cô, nói không khiêm tốn chút thì lẽ còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút thích nữa, nếu không anh ấy đã chẳng vui đến thế.

Nhìn xem... còn bắt đầu ngâm nga quân ca rồi kìa.

Vậy còn bản thân thì sao? trước đây từng huyễn hoặc rằng ngoài việc trả ơn thì vợ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng có thể hòa hợp. Nhưng đó cũng chỉ ý nghĩ thoáng qua, chớp mắt đã bị quăng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau đầu, chưa từng nỗ lực thực hiện điều gì.

Lại nghĩ đến việc vừa nhận giấy chứng nhận kết hôn, Sở Ngọc đã lập tức đưa cho cuốn sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiết kiệm số tiền lớn, lòng Cố Phương Bạch càng thấy chột dạ.

Thẳng thắnnói, gạt bỏ những yếu tố này nọ sang một bên, việc tìm hiểu một người như Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngọc, vẫn rất sẵn lòng. Thẻ lương nộp đủ, cao ráo đẹp trai, lại quân quan, gia cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng phong phú, em chồng lại người thân thiết nhất.

Còn về bố mẹ chồng chưa gặp mặt, Cố Phương Bạch tin rằng bố mẹ giáo dục được hai anh em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà họ Sở ưu như thế thì tuyệt đối không thể tệ được...

Đó cũng do không hề bài xích, bằng lòng kết hôn để trả ơn.

Tất nhiên nếu Sở Ngọc vừa xấu vừa lùn chắc hẳn sẽ là một viễn cảnh khác, dù sao cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉngười phàm tục...

Nghĩ đến đây, Cố Phương Bạch rốt cuộc không nhịn được ngước mắt quan sát bờ vai rộng và vòng eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẹp ngay sát trước mắt... rồi bàn tay đang nắm vào khung ghế sau từ từ dịch chuyển nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vạt áo bên hông người đàn ông.

Cảm nhận được cái chạm bên hông, trong lúc không phòng bị, Sở Ngọc đang đón gió hát vang bỗng run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay, chiếc xe đạp tức thì đi theo hình chữ S.

“Á...” Lo bị ngã, Cố Phương Bạch khẽ kêu lên, theo bản năng ôm lấy vòng eo rắn chắc trước mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Sở Ngọc phản ứng rất nhanh, chỉ trong vài nhịp đã điều chỉnh lại được. Anh quay đầu: “Không sao chứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

“Không sao ạ.” Cố Phương Bạch buông cánh tay đang ôm eo anh ra, định tiếp tục túm lấy vạt áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh thì cảm thấy tay mình bị một bàn tay to lớn nóng hổi bao trọn lấy.

Sở Ngọc ấn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của vợ về lại eo mình, nghiêm túc nói: “Cứ thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, ôm chặt một chút cho an toàn.”

“... Vâng.” Cố Phương Bạch không vạch trần tâm nhỏ mọn của đối phương, phối hợp siết chặt cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng thời khóe môi cũng nở nụ cười.

11 giờ trưa.

Đôi vợ chồng mới cưới mua được tàu thành công trở về khu tập thể nhà máy thủy tinh.

Không phải ngày lễ nên đa số mọi người đều trong xưởng. Nhưng trong khu tập thể vẫn còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ít bậc trưởng bối đã nghỉ hưu hoặc những người nhà không đi làm đang bận rộn chuẩn bị bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trưa.

Thấy một cặp trai tài gái sắc đi vào, mọi người đều cười chào hỏi: “Phương Bạch hôm nay không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm à?”

“Đâyanh họ cháu đúng không? Mấy hôm trước buổi tối thấy qua.”

“Hả? Anh họ Phương Bạch? Sao tôi chưa thấy nhỉ? Cậu thanh niên này làm nghề thế?”

“Phương Bạch đi chơi với anh họ về đấy à?”

“Nhà bác hôm nay làm bánh trôi rượu, lát nữa bác mang qua cho một bát ăn thử nhé.”

“...”

Trong lúc Sở Ngọc đi khóa xe lán, Cố Phương Bạch ngay lập tức bị những người hàng xóm nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình vây quanh.

còn chưa kịp mở miệng chào hỏi đã bị hàng loạt câu hỏi dội tới tấp đến mức ngơ ngẩn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đang lúc gượng cười, khó xử không biết trả lời cái nào trước thì trên hành lang tầng hai, Cố Vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quốc đang cầm muôi xào nấu thò đầu ra: “Về rồi à? Sao muộn thế?”

Sở Ngọc khóa xe xong đi tới ngước lên cười đáp: “Bọn cháu lại qua ga tàu một chuyến ạ.”

Nghe thấy động tác, Hứa Hoài Lam chạy huỳnh huỵch xuống lầu, vẫy vẫy cái túi trên tay với mọi người: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Hai đứa hôm nay lĩnh chứng rồi, mọi người lại đây chung vui với nhà tôi một chút...”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn sang. Trong đó ông cụ cao tuổi nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hiểu hỏi: “Lĩnh... lĩnh chứng?”

Hứa Hoài Lam mở túi vải, vừa lấy kẹo hỷ bánh hỷ ra vừa khẳng định: “Vâng, đúnglĩnh chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi ạ.”

Lại có người hoài nghi: “Chẳng phải bảo cậu thanh niên nàyanh họ Phương Bạch sao? Chẳng lẽ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh họ đã quá năm đời?”

Đều hàng xóm láng giềng thân thiết nhìn cháu gái lớn lên, lại thêm việc đã lĩnh chứng xong, Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hoài Lam không còn e nữa.

giải thích đơn giản lý do giấu giếm rồi tự hào giới thiệu cháu rể với mọi người...

Trong lúc đó, Sở Ngọc đón lấy túi vải, cùng vợ mỉm cười phát kẹo hỷ cho mọi người, đồng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thỉnh thoảng phải ứng phó với tầng tầng lớp lớp câu hỏi của hàng xóm.

Sau một hồi náo nhiệt, cả ba người phải dừng lạisân tận nửa tiếng đồng hồ mới thoát thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được để đi lên cầu thang.

Từ xa, Cố Phương Bạch thậm chí còn nghe thấy người dặn dò: hai đứa nhỏ không tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiệc nên mọi người giúp giữ kín tin tức, tụi nhỏ không dễ dàng gì, đừng đi rêu rao lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tung vân vân.

Trên cầu thang, Sở Ngọc cũng nghe thấy những lời phía sau, anh nắm lấy tay vợ cười khẽ: “Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều đối xử với em rất tốt.”

Cố Phương Bạch liếc nhìn bàn tay to lớn bao trọn lấy tay mình, khẽ siết lại: “Vâng, thực sự rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt.”

Cảm nhận được sự đáp lại, Sở Ngọc lập tức siết chặt thêm, nhưng chỉ một thoáng, lo làm đau bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay mềm mại không xương trong lòng bàn tay mình, anh lại nới lỏng lực tay ngay.

Phía trước, Hứa Hoài Lam vẫn dùng dư quang để ý động tĩnh của đôi vợ chồng trẻ, cảm thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hài lòng. Tuy kết hôn hơi vội vàng nhưng hai đứa nhỏ ràng tình ý với nhau, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xứng đôi vừa lứa như thế, xác suất lớn là cuộc sống sau này sẽ không tệ…

Tuy không tổ chức tiệc cưới, chỉ bữa cơm gia đình nhưng thực đơn chẳng kém tiệc chính quy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Không kể đến những món thịnh soạn mà Cố Vệ Quốc đã chuẩn bị từ sớmđích thân xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bếp, chỉ riêng sáu món ngon hàng xóm hợp sức gửi sang sau khi biết tin hai người kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôn cũng đã bày kín cả chiếc bàn bát tiên.

Cuối cùng phải lôi cả mặt bàn tròn trong kho ra mới miễn cưỡng bày hết tất cả các món. Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phương Bạch nhìn cái bàn đầy ắp thức ăn rồi lại nhìn mấy người nhà mình, bất lực: “Thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao ăn hết được?”

“Tối lại ăn tiếp một bữa nữa.”

Hứa Hoài Lam cầm hai chiếc ly uống rượu đi tới, lần lượt đưa cho chồngcháu rể rồi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Vốn bác không muốn nhận đâu, nhà người ta cũng phải sống qua ngày mà... Nhưng ngặt nỗi cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kết hôn, mọi người đều mừng cho cháu, bảokhông nhận thức ăn thì phải nhận quà, nhà mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại không đãi tiệc, lấy mặt mũi nào nhận quà?”

Cố Phương Bạch vẫn thấy ngại bèn đề xuất: “Vậy lát nữa lại gửi thêm ít kẹo bánh cho các nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ.”

Hứa Hoài Lam cũng không phải người thích chiếm hời của ai, lập tức gật đầu: “Cái này được.”

Cố Vệ Quốc lúc này xách ra một chai rượu Mao Đài, hớn hở nói: “Được rồi, khai tiệc thôi. Ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại hỷ, Tiểu Sở uống với bác vài ly.”

“Bác trai, để cháu.” Sở Ngọc lập tức đứng dậy đón lấy chai rượu.

Cố Vinh Chi ngồi bên cạnh vẻ mặt thèm thuồng đưa ra chiếc ly nhỏ giấu sẵn: “Anh rể ba, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em một ly với.”

Hứa Hoài Lam theo bản năng định mắng nhưng lời vừa đến miệng đã nhớ ra hôm nay ngày vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của cháu gái, chỉ đành lườm một cái: “Lông cánh chưa đủ... chỉ được uống một chén nhỏ thôi đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Châu, uống rượu thường dùng chén nhỏ, một chén khoảng 10ml.

Cố Vinh Chi chê ít, ý định phản kháng vài câu. Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ, cậu lập tức nhụt chí, cười nịnh nọt: “Một chén đủ rồi ạ, rượu ngon đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ yếu là con muốn mừng tân hôn cho chị ba anh rể ba thôi.”

Thiếu niên 16 tuổi vẫn chưa trưởng thành hẳn, dung mạo quá đỗi xinh đẹp khiến nụ cười của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần thanhkhó phân biệt nam nữ.

Cố Phương Bạch không nhịn được nhìn thêm vài cái đồng thời không quên khịa: “Chị không ngại nếu em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy trà thay rượu đâu.”

“Đừng mà chị ba, khó lắm em mới được nếm thử.”

Cố Vinh Chi chắp tay xin tha xong lại nhìn sang anh rể mới ra lò, vẻ mặt rất hả hê: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Anh rể ba, chị em giống hệt mẹ em, quản nghiêm lắm đấy, sau này anh muốn uống rượu chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn không dễ dàng đâu.”

Sở Ngọc rót rượu cho bác trai, xác định bác gái không uống mới cầm lấy ly của em vợ.

Nghe ra giọng điệu hả của thằng nhóc, anh không những không giận còn cười đáp: “Em còn nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hiểu được cái hạnh phúc khi người quản đâu.”

“Suỵt...” Cố Vinh Chi xoa xoa cánh tay, không nói được tại sao, chỉ cảm thấy hơi bị "no cẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lương" rồi.

“Chát!” Hứa Hoài Lam rốt cuộc không nhịn được, giơ tay cốc đầu con trai một cái: “Thức ăn cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chặn nổi cái miệng của con.”

Cố Vệ Quốc cầm đũa lên, hớn hở mời: “Ăn thôi, ăn thôi.”

Hứa Hoài Lam không thèm nhìn thằng con đang ôm đầu nhăn nhó làm trò nữa, cũng cười nói: “Đúng đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng, hôm nay ăn nhiều thức ăn vào, ăn ít cơm thôi.”

Người nhà ăn cơm không quá câu nệ chuyện "ăn không nói". Mới cúi đầu ăn được vài miếng, Hứa Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lam đã bắt đầu hỏi về quá trình lĩnh chứng của hai người.

Biết được sở thuận lợi như vậy nhờ lãnh đạo bộ đội ra tay giúp đỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng thêm cảm thán: “Hèn chi, bác cứ bảo sao hai ngày nay không ai tìm bác để làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mối cho Phương Bạch nữa.”

Chuyện này Cố Vệ Quốc cũng lần đầu nghe nói, trước đó ông còn tưởng do người mình nhờ vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tác dụng: “Hai đứa phải nhớ ơn đấy, về bộ đội đừng quên đích thân đến cảm ơn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta.”

Sở Ngọc kính bác trai một ly rượu: “Bác yên tâm ạ.”

Hứa Hoài Lam lại quan tâm chuyện khác: “Tàu hỏa chuyến mấy giờ?”

Cố Phương Bạch gắp mấy miếng thức ăn vào bát cho người đàn ông đang mải uống rượu, khi anh mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười nhìn sang, giục anh ăn rồi mới nhìn bác gái: “Sở Ngọc không còn ngày nghỉ nữa, tụi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháu mua tàu chiều kia, tầm hơn 4 giờ chiều.”

“Gấp thế sao?” Hứa Hoài Lam nhíu mày: “Bác còn định chuẩn bị thêm ít đồ cho cháu mang theo về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ đội đấy.”

Cố Phương Bạch vội vẫy tay: “Thôi đừng bác ơi, cháu không muốn mang đồ đạc đâu, cứ đi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không cho nhẹ nhàng, thực sự cần thì bác lại gửi bưu điện giúp cháu.”

gia đình khá giả hơn hầu hết mọi người nhưng trong mắt Hứa Hoài Lam, cáitiết kiệm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì phải tiết kiệm.

lập tức đưa tay chọc cháu gái, vẻ mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Không làm chủ gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình không biết gạo mắm đắt đỏ, tiền bưu điện không phải tiền chắc? Cháu không vác nổi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để Tiểu Sở vác.”

Sở Ngọc vội vàng bày tỏ thái độ: “Chắc chắn cháu vác rồi, Phương Bạch không phải lo hết.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hứa Hoài Lam rất hài lòng với thái độ của cháu rể nhưng miệng vẫn khiêm tốn: “Cũng không thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một mình cháu ôm đồm hết được, mấy túi thức ăn thể để Phương Bạch xách.”

Thức ăn thì nặng bao nhiêu? Cố Phương Bạch bị cái sự "thiên vị" của bác gái làm cho bật cười: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Thực sự không cần mang nhiều đồ đâu ạ, tầm tháng Tám, tháng Chín Sở Ngọcthể sẽ điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyển sang đơn vị khác, thiếu thì lúc đó sắm sửa sau, đỡ phải mang đi mang lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mệt.”

Chuyện này trước đó cháu rể đã nhắc qua nên Hứa Hoài Lam không tiếp tục truy cứu nữa hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về tình hình công việc ở tòa soạn của cháu gái: “Ngày mai vẫn phải đi làm một ngày nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng không?”

“Vâng, nốt buổi cuối để bàn giao xong xuôi ạ, chắc tan làm đúng giờ thôi.”

“Cũng nên đúng giờ rồi, kết hôn mà cho nghỉ mỗi một ngày, keo kiệt quá...”

“...”

Các bậc trưởng bối luôn vàn nỗi lo, đặc biệt khi đối mặt với những đứa trẻ sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi xa. Suốt bữa cơm, số câu hỏi Cố Phương Bạch phải trả lời còn nhiều hơn cả số thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn ăn.

Còn tại sao chỉ mình cô,do cũng rất đơn giản, Tiểu đoàn trưởng Sở của chúng ta bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 uống rượu với bác trai suốt cả buổi...

Cuối cùng nhìn người chồng uống đến đỏ mặt tía tai, Hứa Hoài Lam suýt nữa thì muốn động thủ: “Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bảo ông uống ít thôi, uống ít thôi, hứa cho hay vào rồi uống vàokhông dứt được... Vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chi, qua đây phụ mẹ dìu bố con vào phòng.”

Nói xong sực nhớ ra điều gì,lại nhìn cháu gái: “Tiểu Sở cũng uống không ít, để cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào phòng cháu nằm một lát.”

Đâu nhiều đâu? Ba người cộng lại mới uống hết một chai rượu trắng.

Trong lòng khịa như thế, Cố Phương Bạch vẫn nhìn người đàn ông bên cạnh với sắc mặt bình thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thường, tuy trông không giống như say nhưng vẫn tiến lại đỡ.

Sở Ngọc thực ra đã say rồi, chỉ điều anh uống rượu không đỏ mặt, lại qua rèn luyện đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biệt nên bề ngoài không nhìn ra được thôi. Anh thậm chí chẳng cần người đỡ, tự mìnhthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước đi vững vàng theo vợ vào phòng.

Cố Phương Bạch tò mò ghé sát: “Sở Ngọc, anh say rồi à?”

Sở Ngọc đăm đăm nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt giống như đang suy nghĩ một vấn đề đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Chưa say.”

Thôi xong, phản ứng chậm chạp thế này thì 100% say rồi. Hóa ra cái thân hình to cao này chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có tửu lượng chưa đầy nửa chai thôi sao?

Cố Phương Bạch nhịn cười dỗ dành: “Được rồi, anh chưa say, anh muốn ngủ một lát không?”

Sở Ngọc lại đắn đo một hồi lâu mới thốt ra như để xác nhận: “Phương Bạch? Vợ anh?”

Cố Phương Bạch bị hỏi đến ngơ ngác, còn chưa kịp phản ứngthì đã thấy người đàn ông vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi còn đứng im bất động đã cởi dép, nằm thẳng đuột trên chiếc giường trải chiếu trúc.

“...” Vậyanh ấy xác định xong "địa bàn" không vấn đề gì, thể yên tâm ngủ rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng không? Không hiểu sao lại thấy hơi ngoan ngoãn thế nào nhỉ?

Phía bên kia.

So với người cháu rể đặt lưngngủ, Cố Vệ Quốc cũng say nhưng lại không chịu yên tĩnh.

Ông không những không ngủ còn cố chấp lấy tấm ảnh của em traiem dâu cất giữ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngăn kéo ra.

Lúc thì nói mình xứng đáng với vợ chồng họ, lúc lại khen Phương Bạch đứa trẻ ngoan, từ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến lớn đều rất nghe lời.

Cuối cùng lại lải nhải cháu gái gả được cho một chàng trai tốt, đó một người phẩm hạnh đoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chính, một anh hùng từng ra trận, trong lúc nói thỉnh thoảng lại quẹt nước mắt. Khiến Hứa Hoài Lam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vốn định mắng vài câu cũng thấy sống mũi cay cay rồi dần dần đỏ hoe mắt...

Chú Hai, thím Hai... chắc thể yên tâm rồi nhỉ?

Thập niên 60, so với giấy chứng nhận kết hôn, đa số người dân chỉ công nhận tiệc rượu.

Trong mắt họ, chỉ có bày tiệc thì mới tínhvợ chồng chính thức.

vậy đã lĩnh chứng, buổi tối Sở Ngọc vẫn lủi thủi về nhà một mình. Chỉ lúc rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, anh hẹn với vợ sáng mai sẽ đưa đến tòa soạn, sẵn tiện phát kẹo hỷ cho đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiệp.

Hứa Hoài Lam không nỡ xa cháu gái, cứ nghĩ đến việc gái mình cưng chiều từ nhỏ đến lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày kia phải rời đi lại hận không thể bên thêm chút nữa.

Thế ôm luôn gối sang ngủ trong phòng cháu gái. Hai người phụ nữ nằm cùng nhau không tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi chuyện trò: “... Sau khi tùy quân nếu gặp được công việc phù hợp thì vẫn nên đi làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phụ nữ chúng ta cũng phải kiếm tiền thì mới tiếng nói.”

“Bác yên tâm, cháu biết mà.”

“Đúng rồi, sau khi kết hôn nhớ phải nắm giữ tiền bạc của Tiểu Sở, không nhất thiết tiêu xài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bao nhiêu nhưng nhất định phải giao cho cháu quản lý.”

“Anh ấy đưa rồi ạ, sáng nay lĩnh chứng xong là anh ấy đưa cho cháu hai cuốn sổ tiết kiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn.”

“Thật sao? Bác đã bảo Tiểu Sở rất khá mà.”

“...”

Đêm đó, hai bác cháu trò chuyện đến tận khuya, chủ đề gì cũng bàn đến, từ công việc, cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau hôn nhân đến chuyện con cái sau này...

Tóm lại,trò chuyện quá muộn nên sáng hôm sau Cố Phương Bạch không thể dậy đúng giờ, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị Sở Ngọc gọi dậy.

Đúng vậy, sau khi đã danh phận, Tiểu đoàn trưởng Sở đã thể tự do ra vào phòng vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi. Chẳng thế mới hơn năm giờ, bác gái thức dậy đi ra ngoài xong anh đã vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng ngủ.

Rồi ngồi bên giường nhìn người ta, lúc thì sờ tay nhỏ, lúc lại v**t v* mái tóc dài xõa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gối của vợ, thương thế nào cũng không thấy đủ.

Mãi đến khi kim đồng hồ chỉ sáu giờ, anh mới đưa tay đánh thức người đẹp ngủ trong rừng.

Chỉ ngủ được khoảng 5 tiếng, Cố Phương Bạch bị "khởi động máy" c**ng b*c vẫn còn hơi ngơ ngẩn, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đàn ông bên giường một hồi lâu mới tỉnh táo hơn chút: “Mấy giờ rồi?”

Trước đó vợ đang ngủ, Sở Ngọc không muốn đánh thức cô, lúc này thực sự không nhịn được, đưa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhéo nhẹcô, cười nói: “Sáu giờ rồi, không phải em còn phải đến tòa soạn sao? Đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy rồi.”

Đúng phải đứng trực ca cuối cùng cho tốt. Cố Phương Bạch khó khăn ngồi dậy, định mở miệng đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người thì cảm thấy mái tóc đó không đúng.

Cúi đầu nhìn rồi đưa tay sờ thử, trời ạ, cả đầu toànbím tóc nhỏ. chút cạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời nhìn người đàn ông bên cạnh, cảm giác ngượng ngùnganh xuất hiện trong phòng mình không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ bao giờ bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

đưa tay nhéo một bím tóc: “... Cái này anh tết à?”

Sở Ngọc nắm tay đưa lên môi ho nhẹ một tiếng: “Ừ, anh luyện tập một chút.”

Thế cũng không cần tết cả đầu như thế chứ? Dày đặc thêm chút nữa thành kiểu tóc của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Châu Phi luôn rồi, đâysở thích vậy?

Với lại, hóa ra ngủ say đến thế sao? Hoàn toàn không cảm thấyluôn.

Nghĩ không thông Cố Phương Bạch bèn không nghĩ nữa, chỉ dở khóc dở cười thúc giục: “Mau giúp em tháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra đi.”

Sở Ngọc đưa tay ra gỡ: “Không đẹp sao?”

Lỏng lẻo xộc xệch, xấu chết đi được chứ đẹp gì!

trong lòng chê bai nhưng lời nói của Cố Phương Bạch vẫn nể mặt Tiểu đoàn trưởng Sở lắm: “Nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bím thế này sao đi ra ngoài được.”

Sở Ngọc gật đầu: “Cũng đúng, vậy để anh tết lại cho em kiểu hai bím đuôi sam nhé?”

Cố Phương Bạch: ... Em cảm ơn anh nhiều lắm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc