GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trời vừa vào tháng Sáu, mưa đã rơi không dứt.

Không nằm ngoài dự đoán, khu tập thể nhà máy thủy tinh thành phố Tô vốn cải tạo từ nhà cũ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hệ thống thoát nước cực kém một lần nữa bị ngâm trong làn nước bùn đục ngầu.

Cố Vệ Quốc một tay che ô, một tay cầm đèn soi. Chưa kịp bước qua bao cát chặn cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 viện, ông đã thấy hàng xóm láng giềng đang hăng hái tát nước thải ra ngoài.

Nước bùn bẩn thỉu, ông bất đắc dĩ lùi lại hai bước, nhét đèn pin vào túi áo công nhân, kẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chéo chiếc ô vào cổ rồi cúi người cuốn ống quần lên. Ông không quên dặn cháu gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía sau: "Phương Bạch, trong sân ngập rồi, cháu cũng cuốn ống quần lên đi."

Cố Phương lúc này vẫn còn hơi bàng hoàng. không hiểu sao vừa ngủ một giấc dậy đã trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cố Phương Bạch, nhưng điều đó không ngăn cản phối hợp cúi người xuống.

Cố Vệ Quốc đang đi đôi ủng cao su mới, không nỡ làm hỏng nên cởi ra định lội chân trần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thấy cháu gái cũng định cởi giày, ông vội ngăn lại: "Trên đất có khi sỏi với mảnh thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tinh đấy, cháu đừng cởi giày. Hỏng thì bác lại mua đôi mới."

Cố Phương nhìn đôi tất trắnggiày da đen dưới chân, cũng không làm khó bản thân, ngoan ngoãn đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy theo ông vào sân.

Trong sân, hàng xóm thấy hai người thì đua nhau chào hỏi:

"Hèn chi hôm nay lão Cố về muộn thế, hóa ra đi đón Phương Bạch."

"Mưa lớn quá, không bị ướt chứ?"

"Công việc tòa soạn của Phương Bạch bận lắm hả? Cả tháng rồi mới thấy về."

"Lão Cố, nhà tôi nay hầm thịt viên, lát gửi sang cho ông một bát."

"Tôi nhớ Phương Bạch thích ănkho, lát chú cũng gửi một phần nhé."

Cố Vệ Quốc đã quen với sự yêu quý của hàng xóm dành cho cháu gái mình. Biết từ chối cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ích, ông cười hớn hở nhận lời hết, bảo lát nữa sẽ xuống giúp thoát nước rồi mới dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô cháu gái đang cười đến cứng cả mặt lên lầu.

Khi hai bác cháu đã khuất bóng, Uông Mỹ Nam, dâu mới đang đứng dưới hiên mới ghé sát chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi nhỏ: "Đại Hổ, cô gái đó ai vậy? Sao mọi người lại hào phóng thế?"

khu tập thể này khá hòa thuận nhưng cảnh tranh nhau tặng thịt cho một nhà thì cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa thấy bao giờ.

Lưu Hổ gạt nước mưa trên mặt, chần chừ giây lát rồi cũng thì thầm: "Mẹ chị Phương Bạch cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sát, năm xưa hy sinh nhà máy thủy tinh này. Lúc đó chị ấy mới vài tuổi, sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sống với bác Cố khu mình, đi làm mới dọn ra ngoài. Mọi người muốn báo ân đấy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Hèn gì..." Uông Mỹ Nam tỏ vẻ đã hiểu nhưng rồi lại nhíu mày: "Thế sao lại sống với bác? Bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị ấy đâu?" Chẳng lẽ giống bố cô, "có mẹ kế bố dượng" sao?

"Đừng nghĩ bậy." Lưu Hổ liếc mắt nhìn ra tâm tư của vợ, lập tức mắng khẽ một câu.

Anh ta nhìn quanh quất xác định không ai chú ý mới hạ giọng thấp hơn: "Chuyện này em biết trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng là được, đừng nói ra ngoài. Bố chị Phương Bạch cũng liệt sĩ, cả ông nội chị ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng vậy."

Uông Mỹ Nam hít một hơi khí lạnh. Một... một nhà ba liệt sĩ? Cô gái đó chắc phải đau lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắm.

Trời mưa nên tối nhanh. Mới hơn sáu giờ tối bên ngoài đã tối mịt. Nhưng khu tập thể đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108điện, trong nhà sáng trưng.

Cố Phương vừa vào nhà, bác gái Hứa Hoài Lam đã nhìn ra điểm không ổn dưới chân cô. nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mày ấnngồi xuống ghế, vừa thúc giục con trai út đi lấy nước ấm cho chị họ ngâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân vừa lườm chồng: "Biết Phương Bạch sức khỏe không tốt còn để con lội nước lạnh thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này à?"

Cố Vệ Quốc kêu oan: "Tháng Sáu rồi, lạnh đâu? Với lại mấy bước chân, chẳng lẽ tôi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cõng con bé?" Con gái lớn phải giữ kẽ với cha, huống chi ông chỉ bác.

Hứa Hoài Lam lườm một cái: "Ông không biết về lấy đôi ủng cao cổ rồi hãy đi đón con© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 à? Không thì đứng cổng gọi một tiếng để thằng Vinh Chi mang xuống."

Hoàn toàn không nghĩ tới cách này, Cố Vệ Quốc há miệng nhưng không phản bác được câu nào.

nhiều chuyện chưa ràng, Cố Phương vẫn học theo giọng điệu của nguyên chủ để giải vây cho bác: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Bác gái, hình như cháu ngửi thấy mùi thức ăn bị khét."

"Ái chà! Cái chân giò tôi nhờ bao nhiêu người mới mua được!" Hứa Hoài Lam kêu lên một tiếng, xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người chạy vội ra hành lang.

Vợ đi rồi, Cố Vệ Quốc mới thẳng lưng lên được. Ông nhìn con trai út đang pha nước rửa chân: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Thằng Tư, cho bố một chậu nữa."

Cố Vinh Chi nén cười: "Bố chẳng bảo lát nữa xuống giúp thoát nước sao? Hay là đợi về rồi hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngâm?"

Cố Vệ Quốc ngồi phịch xuống ghế, cười mắng: "Bố anh không xứng được đi ủng xuống đấy à?"

"Xứng! Phải xứng chứ! Nước rửa chân ngay đây!" Cố Vinh Chi không chỉ lấy nước mà còn pha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỗi người một ly sữa mạch nha: "Cơm tối còn lát nữa mới xong, uống tạm cho ấm bụng."

Cố Vệ Quốc thợ bậc bảy trong nhà máy, cộng với người vợ làm bác nhà máy, tổng thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhập mỗi tháng hơn 160 tệ, một gia đình thu nhập cao thực thụ. Nhưng sữa mạch nha ông vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nỡ uống, chỉ nhấp hai ngụm rồi đưa cho con trai: "Chia cho mẹ con nữa."

Lật cái chân giò trong nồi xong, Hứa Hoài Lam bước vào: "Tôi với Vinh Chi uống rồi. Thằng Cả hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay lại gửi về hai lọ, không thiếu một ly này đâu."

Nghe vậy, Cố Vệ Quốc vốn thích đồ ngọt mới yên tâm cầm cốc uống sạch. bác sĩ, Hứa Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lam không chịu nổi kiểu uống đó liền nhắc nhở: "Uống chậm thôi, không nóng à?"

"Chậm không được, còn phải xuống lầu giúp một tay." Một cốc đồ uống thơm ngọt vào bụng, Cố Vệ Quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoan khoái thở hắt ra, đưa cái ca sắt cho con trai rồi nhanh chóng lau khô chân: "Thằng Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 viết trong thư?"

Vợ chồng ông nuôi dạy bốn đứa con:

Con cả (28 tuổi): Con trai, làm việc quan chính phủ, năm ngoái theo lãnh đạo chuyển công tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang Thượng Hải.

Con thứ hai (24 tuổi): Con gái, từ nhỏ đã ngưỡng mộ người chú liệt nên đi lính, tốt nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trường quân đội làm quan kỹ thuật.

Con thứ ba (Cố Phương Bạch - 24 tuổi): Tuy cháu gái nhưng không khác con ruột, tốt nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại học năm 65, hiện biên tập viên tòa soạn báo Châu.

Con út (Cố Vinh Chi - 16 tuổi): Đang học lớp 10.

Gia đình họ là niềm ước của bao người: thu nhập cao, con cái ai nấy đều ưu tú. Ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nấy đều tặc lưỡi, nếu không phải đại học tạm dừng thì nhà này chắc chắn ra bốn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cử cử, đúng "động của người đọc sách".

Hứa Hoài Lam đặt đôi ủng cạnh chân chồng, giọng đầy tự hào: "Vẫn như thôi, bảo mọi việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều tốt, chẳng biết phải báo tin vui giấu tin buồn không."

Cố Vệ Quốc xỏ ủng: "Đưa thư tôi xem?"

Hứa Hoài Lam: "Bây giờ á? Chẳng phải bảo xuống lầu thoát nước sao?"

"..." Suýt thì quên.

Cố Vệ Quốc đứng dậy: "Thôi, tối về xem."

Hứa Hoài Lam đưa đèn pin, không quên phàn nàn: "Cái cống này năm nào cũng sửa, năm nào cũng ngập. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Các ông sao không tổ chức người lên trên phản ánh đi?"

"Sao không phản ánh? Cấp trên bảo phải đào cả mặt đất lên thay ống mới, phải có chính phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phê duyệt, công trình lớn lại tốn kém, các bộ phận cứ đùn đẩy nhau, đâudễ thế?" Nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới chuyện này Cố Vệ Quốc lại bực mình.

Cố Vinh Chi đề xuất: "Tìm trực tiếp chính phủ không được sao?"

Cố Vệ Quốc thở dài: "Vượt cấp tìm người chẳng phải đắc tội hết ban lãnh đạo nhà máy sao?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hứa Hoài Lam hiến kế: "Hay cả khu tập thể tên vào đơn kiến nghị đi? Mỗi mùa mưa ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả tháng trời, phiền quá."

"Vô ích, thử rồi." Trừ khi làm lớn chuyệnrách mặt nhau, nhưng chẳng ai muốn làm kẻ "cầm đầu" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuốc họa vào thân. Cố Vệ Quốc không muốn nhắc chuyện này nữa, cầm cái chậu cũ đi thẳng xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lầu.

Tiễn chồng xong, Hứa Hoài Lam quay lại sờ trán cháu gái, may không sốt: "Sao sắc mặt xanh xao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế này? Tầm nửa tiếng nữa mới ăn cơm, ngâm chân thêm lát nữa rồi vào phòng nằm nghỉ đi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cố Phương thực sự cần không gian riêng để suy nghĩ nhưng vẫn hỏi: "... Hôm nay bác đi đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháu bảo là có việc ạ?"

“Đúng việc, nhưng không gấp, lát vào bàn ăn rồi nói.”

Vài phút sau, Cố Phương lau chân, đổ nước, giặt sạch tấtlau giày da rồi quay về căn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Cố Phương Bạch.

Với cách thợ kỹ thuật, căn hộ của bác Cố không chỉ tầng đẹp mà diện tích còn hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 50 mét vuông, chia làm ba phòng một sảnh. Từ khi chị họ đi học đại học, căn phòng mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy mét vuông này gần như là không gian riêng của Cố Phương Bạch.

Cố Phương đóng cửa phòng, chậm rãi quan sát môi trường vừa lạ vừa quen. Nói thật, dưới con mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đời sau, đồ đạcđây quá cổ hủ. Nhưngthời điểm này, chiếc giường gỗ nguyên khối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc chắn, tủ quần áo gương soi, bàn làm việc trải kính hay chiếc máy ghi âm đặt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bàn... món nào cũng đồ xa xỉ.

Cố Phương hít một hơi thật sâu bước đến trước gương.sững sờ nhìn vào cô gái trong gương giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình đến bảy phần. Hóa ra nội nói đúng, hai người không chỉ trùng tênngoại hình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất giống nhau...

chậm rãi đưa tay chạm vào mặt gương. Người trong gương cũng làm động tác tương tự, cuối cùng lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bàn tay đối xứng nhau.

Khoảnh khắc ấy, Cố Phương nảy sinh ảo giác thời gian của hai không gian đã bị mặt gương này cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đôi. Và cô đang thực sự đối diện với Cố Phương Bạch.

Sao thể chứ? chỉ quá đau buồn, khóc rồi ngủ thiếp đi, sao lại hoán đổi cuộc đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với Cố Phương Bạch trong giấckỳ lạ này?

Cố Phương thực sự đã đến tháng 6 năm 1968, còn người kia thì đến với thế giới văn minh 60 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm sau.

Vậy thì kiếp này, Cố Phương Bạch liệu thoát khỏi số phận đoản mệnh? thể nhận được khối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tài sản khổng lồthừa kế từnội không?

Còn mình... thể dùng hết sức để xóa nhòa những tiếc nuối hận thù của nội không?

Nghĩ đến đây, sự mờ mịt tan biến, thay vào đó niềm vui len lỏi. Cố Phương siết chặt tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên mặt gương, cố kìm nén giọt nước mắt sắp trào ra. Thật tốt... cuối cùng cô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hội báo đáp ơn cứu mạngdưỡng dục của bà nội rồi.

Năm 1968... thật tốt.

Đã hoán đổi thân phận, từ nay Cố Phương chính Cố Phương Bạch.

Trên bàn ăn tối, cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả. Cố Vệ Quốc lại nhắc chuyện dưới tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một: "... Trong nhà không chỉ nước bùn còn đầy giun với sâu bọ."

Cố Vinh Chi gắp một miếng chân giò lớn cho chị, sợ hãi nói: "May nhà mình tầng hai." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Giun không đáng sợ nhưng cứ từng con vào nhà thì tởm quá.

Hứa Hoài Lam nhắc nhở con: "Đừng ra ngoài nói thế, người tầng dưới nghe thấy lại tủi thân."

Cố Vinh Chi cười lộ răng khểnh: "Con đâu ngốc."

Cố Phương Bạch bắt đầu thích nghi với thân phận mới, đề xuất: "Chuyện này thực ra không khó giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quyết. Con dùng tay trái viết một bài báo nặc danh phản ánh sự việc rồi đăng báo được." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

từ một sinh viên pháp y chuyển sang làm biên tập viên nhưng kiến thức văn của không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tệ, cộng với ký ức của nguyên chủ nên không vấn đề gì. chỉ hơi lo lắng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái hoán đổi với mình, hy vọng người đó thấy khối tài sản lớn không sợ cái nghề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 pháp y.

"Đăng... đăng báo á?" Tiếng của Cố Vệ Quốc kéo cô về thực tại. ngước mắt lên, bắt gặp ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đôi mắt đang ngỡ ngàng nhìn mình.

"Sao vậy ạ?" Cố Phương Bạch bình thản hỏi.

"Liệu có... cực đoan quá không?" Cố Vệ Quốc chưa từng nghĩ tới hướng này, "Làm thế liệu tác dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật không?"

Người thời này vẫn còn quá thật thà. Cố Phương Bạch giải thích đơn giản về sức mạnh của luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi nói: "Nếu mấy năm liền không giải quyết được thì hãy đưa vấn đề ra ánh sáng. Nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết đến, tự khắc sẽ được coi trọng."

Năm 68 phong khí rất nghiêm, chỉ cần lên báo sẽ có người xuống giải quyết ngay.

Cố Vinh Chi rụt cổ lại: "Hèn chi người ta bảo ngòi bút của nhà văn con dao."

Hứa Hoài Lam: "Cách của Phương Bạch được đấy, chỉ sợ một mớ người sẽ bị liên lụy, mất chức."

Cố Vệ Quốc gật đầu: "Bác gái cháu nói đúng."

Làm quan mà không dân, theo quan điểm của Cố Phương Bạch thì bị liên lụy cũng đáng. Nhưng nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến bối cảnh thời đại nhạy cảm, cô lùi một bước: "Vậy thì trước tiên cứ mật gửi bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báo định đăng vào hòm thư tố giác nội bộ của nhà máy."

Cố Vinh Chi tò mò: "Vạn nhất họ vẫn không coi trọng thì sao?"

Cố Phương Bạch trấn an: "Họ sẽ đồng ý thôi. Trước khi gửi, ngoài phongcứ ghi thêm dòng chữ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 'Nếu không giải quyết, bài này sẽ được gửi thẳng lên báo tỉnh'."

!!!

Nhìn ba người lại một lần nữa chấn động, Cố Phương Bạch đành để họthời gian tiêu hóa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyển chủ đề: "Bác vẫn chưa nói hôm nay gọi cháu về việc ạ?"

Cố Vệ Quốc ngẩn người: "Hả? Cái gì... À à, chẳng phải trước đây cháu đồng ý nếu gặp chàng trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào tốt thì sẽ đi xem mắt sao? Bác với bác gái đã chọn lọc một vòng, thấy cái cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108chú Vương giới thiệu hợp nhất, cháumuốn đi xem mắt không?"

!!! Đến lượt Cố Phương Bạch chấn động. Vừa bắt đầu đã phải đi xem mắt rồi sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc