GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ta mang theo toàn bộ ngân phiếu, lập tức đi thẳng đến tiệm môi giới.

phía Đông Thành, ta thuê hai gian cửa hàng.

Tại Nam Thành Bắc Thành, mỗi nơi ta mua một gian.

Ta đến nha hành mua ba gia đình, tổng cộng mười một người, sau đó suy nghĩ một chút liền mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thêm ba tiểu tư.

Tiểu sẽ phụ trách chạy việc, vận chuyển hàng hóa, còn ai biết chữ, biết tính toán sổ sách sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được giữ lại làm chưởng quầy trong cửa hàng.

Khi trở về Hầu phủ, ta mệt đến mức lưng cũng thẳng không nổi.

Phó di nương sai người đến gọi ta qua hỏi chuyện.

Ta giả vờ như không nghe thấy, không đi.

Ta cứ tưởng hôm nay thể được yên tĩnh một chút, nào ngờ Phó di nương lại tự mình tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến.

Vừa vào cửa, ta không nói một lời liền vung tay tát ta mấy cái.

Những lời lẽ th* t*c, độc địa cứ thế tuôn ra từ miệng ta.

“Ngươi nghĩ con trai ngươi theo Hầu phu nhân thể sống lâu sao? Con trai tamột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kẻ bạc mệnh, con trai ngươi cũng sẽ yểu mạng như vậy thôi!”

Mắng ta, nguyền rủa ta, ta thể nhẫn.

Nhưng nguyền rủa con ta, thì không thể.

Ta lập tức lao tới, đẩy mạnh ta ngã lăn xuống đất.

“A!”

ta hét lên thất thanh, lập tức ra lệnh cho ma ma nha hoàn bên cạnh khống chế ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 để đánh đập.

Nha hoàn trong viện ta cũng xông lên kéo bọn họ ra, cảnh tượng nhất thời hỗn loạncùng.

Giữa cảnh tượng rối ren ấy, một giọng nói trầm lạnh vang lên.

Không ai biết Lâm ma ma đã đứng đó từ bao giờ, cũng không ta đã nghe được bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhiêu.

Phó di nương bị cấm túc.

Mẫn Nghênh không đến tìm ta gây chuyện.

Hầu phu nhân cũng không gọi ta qua hỏi han.

Lâm ma ma chỉ mang đến một lời nhắn:

“Ngươi thể đến thăm đứa trẻ bất cứ lúc nào, nhưng không thể bế đi.”

Ta nghĩ, điều ta có thể làm, chính dốc hết sứckiếm tiền.

Bám chặt lấy mọi hội có thể để kiếm tiền.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã năm năm.

Đãquá nhiều chuyện xảy ra.

Tiểu Phó thị lần lượt sinh ba đứa con gái.

Mẫn Nghênh lại nạp thêm hai người thiếp, mỗi người sinh được một con trai.

Hắn đối với ta vẫn luôn lạnh nhạt, chưa từng chút sắc mặt hòa nhã, cũng chưa bao giờ đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chân vào viện của ta.

tình cờ chạm mặt, ánh mắt chán ghét của hắn chưa bao giờ phai nhạt.

Còn ta…

Ta kiếm được rất nhiều, rất nhiều bạc.

Không dám nói đệ nhất phú thương trong thiên hạ, nhưng cũng thể coi phú giáp một phương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Ninh Trí thông minh, ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại ham học.

Từ khi bắt đầu khai tâm học chữ, phu tử luôn khen ngợi không ngớt.

Nhưng điều khiến ta kinh ngạc nhất chính là—Hầu phu nhân thai.

Trong phủ bắt đầu lan truyền rằng ta sắp sinh ra một đích tử thực sự.

Ninh Trí thì rõ ràng đã bị lạnh nhạt đi rất nhiều.

Sự khác biệt là gì?

Ninh Trí bắt đầu bám lấy ta, mong muốn được ở bên ta lâu hơn, thậm chí còn muốn đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta rời khỏi nơi này.

Ta ôm con vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành:

“Ninh Trí, con hãy chờ mẫu thân thêm một thời gian nữa. Mẫu thân nhất định sẽ đưa con rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đây.”

Bao nhiêu năm nay, tất cả những nỗ lực của ta đều con.

Giờ đây, việc Hầu phu nhân mang thai càng khiến ta thêm kiên quyết phải đưa con đi.

Nhưng ta muốn đường hoàngrời khỏi đây, vậy nên phải có hành động.

Ta tìm Hầu phu nhân, bàn bạc với ta về việc sắp xếp hai người đáng tin cậy bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Ninh Trí.

Người của ta đã chuẩn bị sẵn, hiện đang trên đường đến kinh thành.

Nhưng những lúc, tai họa lại đến một cách bất ngờ nhất.

Ninh Trí mắc phải bệnh đậu mùa.

Gần như ngay lập tức, bị nhốt vào tiểu viện xa xôi hẻo lánh nhất trong Hầu phủ.

Chỉ một mình.

Khi ta nhận được tin, vội vàng chạy về, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc xé gan ruột của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 con.

Hầu phu nhân đứng trước mặt ta, giọng nói lạnh lùng:

“Ta không thể lấy tính mạng của mìnhđứa ra đánh cược.”

“Đó là con của ngươi, ngươi đưa nó đi đi. Từ nay về sau, không cần đến gặp ta nữa.”

”…”

Ta lặng lẽ nhìn Hầu phu nhân.

Những năm qua, ta đã quá đề cao ta.

Hầu phu nhân đối với Ninh Trí, có lẽ chưa từng thực sự yêu thương.

ta chỉ xem như một món đồ chơi, một thứ để tiêu khiển mà thôi.

Giờ đây, bà ta sắp con ruột của mình. Nếu đứa trẻ đóđích tử, vậy thì Ninh Trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chính cái gai trong cổ họng, cũng vật cản trên con đường tranh đoạt của con ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Ta nhìn ta, khẽ cười, cúi người hành lễ:

“Đa tạ phu nhân đã chiếu cố mấy năm qua.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt full, Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt online, read Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt, Đang cập nhật Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc