GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16: C16- Ngày thứ sáu 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Xuân Vũ, tôi chỉ còn lại một ngày rưỡi nữa thôi, bởi người tiếp theokhả năng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi”.

“Tôi biết anh đang chạy đua với thời gian, nhưng giả dụ đối thủ của anh thực sự u hồn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoặc nữ vương Lương Chử phục sinh, anh cho rằng anh hội thắng không?”

“Nhưng ít ra tôi không thua được!”

Khi Xuân thẫn thờ đứng nguyên chỗ thì tôi đã chạy như bay ra khỏi nhà ăn sinh viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đại học S, giọng ấy hình như loáng thoáng vọng lại sau lưng. Nhưng tôi đã chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sân trường, một vùng mưa khỏi lạnh buốt bao trùm lấy tôi.

Một tiếng đồng hồ sau.

Tôi giương chiếc ô đen, trở lại căn phòng của Thiên Bình nơi khởi nguồn tội ác.

Nước mưa trên đỉnh ô chảy xuống sàn nhà, từ từ chảy loang ra, chảy thẳng tới ngôi sao năm cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu trắng chính giữa phòng khách. Đúng vậy, lời nguyền đáng sợ vẫn chưa bị hủy diệt, tội ác vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang tiếp diễn trong đêm đen, không biết linh hồn tiếp theo lúc nào sẽ bị cướp đi.

Vẫn là sự mệt mỏi thấu tận xương tủy, tôi cởi áo khoác đổ người lên ghế pha, trong đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tua lại từng hình ảnh từ tối qua tới giờ, dường như bản thân tôi cũng đã trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc DV ghi chép chân thực.

Lúc này, tôi âm thầm chút hoài nghi bản thân. Tất cả những điều này rút cuộctôi tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy hay một cơn ác mộng trong đêm mưa?

A Hoàn? Lâm U? Tiểu Chi? Những cái tên con gái đẹp đẽ này không ngừng lay động trước mắt tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dường như chúng lấp kính khoang đầu tôi, rồi lại hiện lên chi chít trên những trang giấy, còn thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả một tên sách đặc biệt bắt mắt – “Trở lại Hoang thôn”.

Tôi ra sức lắc đầu rồi ngồi dậy từ trong đống chữ của tiểu thuyết. Mặc cho họ phải là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ào ảnh hay không, nhưng ít nhất không để nghi ngờ điều Xuân nói giáo sư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hứa Tử Tâm một người con gái, tên của ấy Lâm U, năm nay tầm 21 tuổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hơn nữa tôi cònthể đoán định, bất luận ba năm trước Hứa Tử Tâm phải tự sát hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không, nhưng sự việc này nhất định một mối quan hệ mật thiết nào đó với ông, dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như cuốn sách "Hủy diệt mộng cảnh" trong cặp tôi.

Vậy là, tôi lập tức lôi cuốn sách quan trọng này ra, nhớ lần trước tôi đã đọc tới chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 4 của cuốn sách này, bây giờ tôi trực tiếp lật thẳng tới chương 5.

Chương 5 của "Hủy diệt mộng cảnh" “Bạn mấy mình?”

Signmund Freud từng nói: tâmtự phụ của nhân loại đã từng bị khoa học công kích mạnh mẽ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba lần. Lần thứ nhất “thuyết nhật tâm” của Nicolas Copernircus, khiến chúng ta biết được rằng trái đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải là trung tâm của vụ trụ; lần thứ hai “thuyết tiến hóa" do Darwin sáng lập, chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh nhân loại chỉ một trong những vật chủng của thế giới động vật, sinh mệnh vốn không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do thượng đế sáng tạo ra; lần thứ ba chính phân tích thần kinh, nói với chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng bản thân chúng ta chưa hẳn đã có thể trở thành người thống trị bản thân chúng ta.

Đoạn mở đầu của chương 5 này nói quả rất hay:

Chúng ta chưa hẳn đã thể trở thành người thống trị bản thân chúng ta, trước sự tàn khốc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số phậnsự dày của nội tâm, nhân loại ràng nhỏ cùng.

Nhưng chính bởi vậy, chúng ta cần phải kiên cường hơn, kể cả những nỗ lực nhỏ của mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều có khả năng thay đổi vận mệnh.

Vậy là, tôi kiên cường đọc tiếp:

Tôiai?

Đây mật sphinx(°) vĩnh hằng của nhân loại.

Trong lúc bạn đang hỏi mình ai, lẽ trong lòng bạn vẫn còn một người khác đang hỏi câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi giống hệt như vậy. Bạn cảm giác như thế này không khi bạn nằm ngủ trên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ hai người lần lượt chiếm cứ bên trái bên phải bạn, cơ thể bạn thể chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn đánh bài giữa họ, họ hút thuốc, uống rượu, đánh bài trên da bụng bạn. Họ thường nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện rất náo nhiệt, lúc thì vui vẻ hưng phấn, lúc lại phẫn nộ kích động, lúc thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí lại độc địa cãi lẫn nhau, nghiêm trọng nhấtđộng tay động chân đánh nhau, cho tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi một trong hai người giết chết người kia.

Đến lúc này bạn mới phát hiện ra, trong thân xác bạn hai mình – hoặc là nhiều hơn.

Giờ đây bạn rút cuộc đã đưa ra câu hỏi với bản thân mình:

Tôi có mấy mình?

Đúng vậy, tại sao bạn lạilắm mình như vậy? Bạn từ trước tới nay luôn trong sương khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ ảo, đến giờ vẫn một điều mật.

Nếu như bạn đồng thời tồn tại hai hoặc từ hai trở lên trạng thái nhân cách, hơn nữa mỗi loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trạng thái nhân cách luân phiên khống chế tưởng hành vi của bạn, biểu hiện ra tính cách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ức, trí tuệ và thế giới quan khác nhau. Thậm chí còn thể trao đổi ý kiến lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau, hợp tác tiến hành các loại hoạt động, vậy thì tôi bắt buộc phải chúc mừng bạn bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người đa nhân cách!

“Đại từ điển bệnh tâm thần nước Mỹ” đã định nghĩa đa nhân cách như sau: “Một người từ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bậc nhân cách tương đối độc lập tương hỗ phân khai trở lên đa nhân cách. Đây© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một loại triệu chứng của trở ngại tâm tính tách rời”.

Đa nhân cách thể hai tầng, ba tầng, bốn tầng… Mười bảy tầng nhân cách trong tiểu thuyết chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con số đại khái, trên luận có thể n tầng nhân cách chỉ cần bạn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy mình, thì sẽ mấy mình!

Đương nhiên, thấy nhiều nhất vẫnhai tầng nhân cách. Thông thường thì chỉ một loại trong số đó chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ưu thế, nhưng cả hai loại nhân cách đều không xâm nhập vàoức của bên kia, không ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức được sự tồn tại của cái còn lại. Giả dụ, người đa nhân cách nói với bạn: anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang hợp tác với người nào đó, hoặc sống trong cùng một ngôi nhà với người đó, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng người đó chínhnhân cách khác của anh ta! Mỗi một “mình” trongthể bạn đều độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập, khi một “mình” trong đó xuất hiện, những “mình” khác sẽ tự động rút lui. Rút cuộc thì loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “mình” nào sẽ xuất đầu lộ diện? Cần phản tuân thủ nguyên tắc “loại nhân cách nào phù hợp nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với môi trường nhu cầu lúc đó thì sẽ khởi độngxuất hiện loại nhân cách đó”.

Mộng là con đường tắt để phát hiện đa nhân cách. Nếu như bạn muốn biết bạn bao nhiêu minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy thì bạn thể tìm kiếm đáp án trong mộng.

“… không phải tôi, một người khác, đó là Jorge Luis Borges”.

Lời mở đầu trong rất nhiều tác phẩm của Jorge Luis Borges gần như đềuthể nhìn thấy những câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chữ thế này. Ông muốn để độc giả tin rằng, trên thế giới vẫn còn một nhà văn cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ cùng tên với ông, đó những tiểu thuyết thiên tài hoàn chỉnh “Những con đường nhỏ giao nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của vườn hoa”, "Hình tròn đổ nát”, “Về ba thuyết pháp của Judah”… chứ không phải là lời mở đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do Jorge Luis Borges viện trưởng thư viện Argentina viết.

Từ suy đoán đó, Jorge Luis Borges khả năng“khuynh hướng đa nhân cáh mức độ nhẹ”. Rất nhiều nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 văn nhà nghệ thuật nổi tiếng trong lịch sử đều khuynh hướng này, chỉđiều rất ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thể nhận thứcràng điều đó.

Rất nhiều nhà văn nhà nghệ thuật đều khuynh hướng đa nhân cách? Đọc tới đây tôi hoảng sợ gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách lại, cảm thấy tim mình càng đập càng nhanh.

Không, tôi không thể đọc tiếp được nữa nên liền nhét cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" này vào lại trong cặp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi lao vào phòng ngủ của Tô Thiên Bình, nghênh đón tôi vẫn màu đỏ trên kính cửa sổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tôi lập tức mở cửa sổ ra, thò đầu ra ngoài hít thở không khí trong mưa, nhưng những rặng cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủy sam trước nhà đã cản trở tầm nhìn của tôi, tôi đành phải ngẩng đầu hướng lên bầu trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xám xịt.

Lâm U và A Hoàn cũng hai tầng nhân cách trong một thân xác sao?

Ôi! Trời lại sắp tối rồi.

(°).Sphinx: bức tượng nhân lớn nằm bên cạnh kim tự tháp Ai Cập Giza cổ đạiND.

Đêm

Lại một câu chuyện đêm mưa.

Tôi giương chiếc ô đen rời khỏi căn phòng của Thiên Bình, tới cửa hàng đậu tương Vĩnh Hòa gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy ăn một bát mì, sau đó nhân lúc màn đêm mới buông xuống tôi hòa vào dòng người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mưa lạnh.

ai đoán được tôi sẽ đi đâu không?

Đúng, tôi lại tới quán bar đó lần nữa. Tôi hy vọng thể gặp được Lâm U, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy về tất cả những điều nghi ngờ của tôi.

8 giờ tối, cho dù bên ngoài trời mưa lạnh buốt, nhưng trong này vẫn thế giới đèn hoa xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Tôi khẽ đẩy cửa bước vào, may mà cáisâu rượu đầu trọc đó không đây.

Tôi chĩ gọi một chai nước ngọt, rồi ngồi trong góc khuất của quán bar. Khách trong quán lúc này vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa đông lắm, tôi gọi cậu trưởng ca phục vụ chiều qua lại, cậu ta vừa nhìn thấy tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra ngày, nói phủ đầu: “Xin chào ngài, đến tìm Lâm U phải không ạ?”

Đúng cái miệng tiểu nhân, tôi đành phải giả bộ đáp: “Ai bảo thế? Tôi đang muốn hỏi cậu hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay tiết mụckhông?”

Cậu phục vụ trộm cười một cái, thì thào nói: “Cô ấy hôm nay chắc tầm khoảng 9 giờ đến làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy”.

Tôi cũng không nói nữa, ngán ngẫm hất tay để cậu ta đi.

Ngồi một mình trong góc quán bar, còn cự tuyệt cả sự hấp dẫn của rượu, tôi chỉ biết thẫn thờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ra đường phố qua tấm kính sát đất: nước mưa rơi trên mặt đường trong đêm tối, từng bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe chẹt qua làn nước bắn tung.

Bỗng nhiên, trong quán bar bật lên bài hát “Aurora” của Trương Vận Hàm: “Vòng Bắc Cực thần bí/ Đỉnh núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Alaska. Khuôn mặt của ai/ Giây phút bất chợt/ nơi xa xôi đó/ Em nhìn thấy/ Đốm sáng hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phúc của những người yêu nhau…”

Dưới ánh đèn vàng vọt quyện trong khói thuốc, giai điệu của ca khúc này phát đi phát lại. Nam nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúm chụm cạnh quầy bar càng lúc càng đông, tôi chỉ nhìn thấy những chất lỏng đủ màu sắc sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh trong từng ly rượu.

Đợi mãi cho tới hơn 9 giờ, Lâm U tôi chờ đợi vẫn chưa thấy xuất hiện. Tuy khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩn giấu trong bóng tối, nhưng đôi mắt tôi không ngừng lục soát trong đám người. hai nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên phục vụ đã xuất hiện nhưng đều không phải Lâm U.

Tôi đột nhiên nghĩ ra, giả dụ Lâm U chính A Hoàn, vậy thì trải qua những chuyện tối qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93sáng nay, ta còn tới làm không nhỉ?

Sinh mệnh của nữ vương Lương Chử chỉ còn lại hơn một ngày.

Nhưngta rút cuộc con gái của Hứa Tử Tâm hay u hốn phục sinh từ trên ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tôi?

Trong ánh sáng muội đang sợ, trước mắt tôi lại hiện lên đôi mắt của Tiểu Chinói chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xác hơn là bức ảnh của Tiểu Chi không phải được in trên mặt sau tấm thẻ biên nhận bưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiện của người sách sao?

Giả dụ Lâm U (A Hoàn) gửi thẻ cho tôi, vậy thì sao lạiảnh của Tiểu Chi nhỉ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi không thể tưởng tượng nổi người lại biết được dung nhan của Tiểu Chi, trừ khi hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn học của Tiểu Chi trước khi ấy qua đời, nhưng ngôi trường đó không liên quan tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại học S. Trong “Quán trọ Hoang thôn” tôi cũng chưa từng tiết lộ về trường đại học của Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi lúc ấy sòn sống, Lâm U (A Hoàn) không thể tìm thấy chỗ đó được.

Trừ khi – Lâm U (A Hoàn) vốn u hồn, ta gặp Tiểu Chi một thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác.

Nếu như đọc người lại, hai chữ “Lâm U”, thì không phải là “U Linh” sao?

Hóa ra ta đã ngầm ám thị cho tôi từ trước rồi.

Khoan đã, tôi cúi đầu suy nghĩ thật kĩ. Đúng, còn cả nguyên nhân thực sự khiến Thiên Bình trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành người thực vật, cho tới tận giờ vẫn một ẩn không có lời giải.

Còn cả một vấn đề cũng bị bỏ sót Xuân Vũ không phải đã từng nói với tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, nửa năm trước bốn người họ cùng một lúcthấy một gái, Xuân nói gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chính A Hoàn trên bưu thiếp.

Bất luận hội Xuân thấy ai, nhưng ít nhất không thểcon gái của Hứa Tử Tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ không hề quen biết Lâm U, sao lạithể trong cùng một đêmthấy ấy?

Nghi vấn vẫn cứ trùng trùng điệp điệp.

Vậy thì tôi cũng chỉ còn lại hơn một ngày sao?

Bây giờ đãhơn 9 giờ tối ngày thứ 6 sau khi Thiên Bình xảy ra chuyện, tính đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng 12 giờ đêm ngày thứ bảy, tổng cộng vẫn còn chưa tới 27 tiếng đồng hồ.

27 tiếng đồng hồ…

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, kim đồng hồ nhích từng giây từng giây, thời gian vĩnh viễn không bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến muộn.

Đột nhiên, tôi nghe thấy một giọng nữ lanh lảnh trong đám tạp âm vọng lại. Giọng nói này hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ma lực nào đó xuyên thấusố những tạp âm khác, trực tiếp tiến thẳng vào não tôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Linh hồn đang vẫy gọi/ Hát câu ca dao cổ xưa, xa lạ thân thuộc/ Bầu trời đang mỉm cười/ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thế giới của tôi/ Nhấp nháy rối bời…”

Vẫn “Aurora”, chỉ biến thành người khác hát, hình như còn hấp dẫn lay động lòng người hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả giọng hát của Trương Vận Hàm.

Tôi lập tức đứng dậy nhìn xung quanh, lần theo âm thanh sống động như tiếng sáo trời, nhưng chỉ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nữ nhân viên phục vụ đang đi qua quầy bar đối diện.

Không sai, chính ta Lâm U.

ấy mặc một chiếc váy phục vụ màu đen, dáng vẻ sành điệu bước ra từ trong đám khách khứa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng miệng vẫn đang lẩm nhẩm theo bài hát đó, chỉ đều giọng hát ngâm nga rất nhỏ, nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nỗi người bên cạnh ấy vốn cũng chẳng nghe thấy được.

Nhưng, tôi lại nghe thấy. Tuy ấy cách xa tôi mười mấy mét, giữa còn cáh bao nhiêu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng hát của cô ấy một cách dị thường.

“Linh hồn đang vẫy gọi/ Hát câu ca dao cổ xưa, xa lạ mà thân thuộc…”

Lâm U lẩm nhẩm hát đi hát lại câu hát này, khuôn mặtấy lúc ẩn lúc hiện dưới ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn, đôi mắt đó dường như lấp lánh ánh nhìn xa xăm, giống như con thú mẹ trong bóng đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rừng sâu.

Rút cuộc, tôi hít một hơi thật sâu đứng dậy, từ từ vòng qua mấy sâu rượu, đi tới quầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bar trước mặt.

Ánh sáng nơi quầy bar lại lần nữa khiến người ta lóa mắt, khuôn mặt của Lâm U lúc này vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nét,ấy run rẩy nhìn vào mắt tôi, hát bài “Aurora” đang ngân nga trong miệng bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chốc lặng thinh.

“Côai?”

Tôi như thợ săn quans át con mồi nhìn vào mắt ấy, giống như chuẩn bị lột da con thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoang.

Đột nhiên, đôi mắt của Lâm U trợn to tới mức khiến người ta hoảng sợ, giống như bị u hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi theo, toàn thân run rẩy đổ người ra đất.

Ly rượuấy đang cầm trong tay cũng rơi xuống đất vỡ vụn.

Thấy Lâm U ngất ra sàn, hai cô gái bên cạnh cũng lập tức hét lên thất thanh, cạnh quầy bar © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy gã say rượu cũng bắt đầu gào thét nổi loạn. Lúc này quán bar nháo nhào hết cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, dưới ánh đèn rối rắm những bóng ma trừng trừng, đâu đâu cũng thấy tiếng gào khóc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ. Vài người không biết chuyện còn tưởng trong này bị cháy nên càng hét to “cứu với” rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy ra khỏi quán, nhưng mọi người đều dồn hết ra cửa nên không ai thể thoát ra được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chí còn người ra tay đánh đấm nhau.

Nhưng tôi căn bản không quan tâm nổi bao việc như thế, vội vàng nhoài ra đất xem Lâm U thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, xem ra ta thật sự ngất rồi, có gọi thế nào đi chăng nữa cũng không thấy tỉnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhìn đám người hỗn loạn xung quanh, tôi đành phải lấy vòng tay che chở cho Lâm U để tránh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác giẫm lên người ấy.

Lúc này trưởng ca tách mấy sâu rượu ra, lao tới bên cạnh tôi hỏi: “Sao thế?”

Tôi chỉ biết hét lên: “Không biết. Tôi muốn đưaấy tới bệnh viện”.

“Đúng là phải tội!” cậu ta nhìn về phía cửa ra vào quán bar đang chen chúc nói, “Tôi đưa anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra bằng cửa sau”.

Giờ thì tôi đã chút thiện cảm vớitrai này rồi. Tôi vội vàng đỡ Lâm U từ dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất dậy, nhưng cô ấy không chút sức lực nào cả, gần như mất đi cả tri giác, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành phải khoác tay ấy lên vai mình, giống như vừa đỡ vừa kéo cô ấy ra khỏi quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bar.

Cậu trưởng ca giúp tôi mở cảnh cửa, tôi gắng sức kẹp lấy người Lâm U, may ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao lắm. Xuyên qua một con ngõ tối đen là ra tới đường, quán cơm đối diện đang bốc khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi ngút, chính nơi đêm đó tôi đã đứng đợiấy ra về.

Trên con phố trong đêm tối, nước mưa mặc sức vương vãi lên người chúng tôi. Hỏng bét, quên mất chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ô trong quán bar rồi.

Đúng lúc chiếc tắc xi trống chạy qua, tôi vội vàng chặn xe, mở cửa đặt Lâm U ra hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế sau.

Tôi vẫy vẫy tay với cậu trưởng ca nói: “Cảm ơn cậu nhé! Tôi sẽ đưa ấy tới bệnh viện”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trưởng ca gật gật đầu, liền vội vàng chạy ra tới cửa trước quán bar “chữa cháy”.

Tôi cũng ngồi ra hàng ghế sau, để Lâm U gối lên đùi, sau đó bảo bác tài tới bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần nhất.

Xe tắc xi lao như bay rời khỏi con phố này, mưa ngoài cửa sổ mu muội bao trùm thành phố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự hỗn loạn trong quán bar hình như vẫn chưa kết thúc.

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, ban nãy thực sự khiến tôi sợ chết khiếp chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu nói của tôi đã khiến Lâm U té xỉu ra đất, kết quả lại gây ra rắc rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to. Nhưng nghĩ tới những sâu rượu đó đám khách hàng sợ tới nỗi biến thành đám cừu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 non, chỉ lo chạy thoát thân quên mất phong độ thể diện, tôi bất giác mỉm cười khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệt.

Cúi đầu nhìn Lâm U, trong bóng tối trên hàng ghế sau của chiếc Santana 2000, đầuấy gác lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đùi tôi, ánh đèn ngoài cửa xe chốc chốc lại rọi vào, khuôn mặt của ấy an nhàn nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, giống như một đứa trẻ đang say ngủ. Mái tóc ấy xõa ra như suối chảy, đôi tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không buông thõng trên ghế. đùi cách một lớp quần, nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi ấm sau gáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, u hồn hình như không được hơi ấm thế này đâu nhỉ.

Chúng tôi trong không gian chật hẹp phía sau xe, cộng thêm Lâm U nằm ngang trên ghế sau, hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thơm thoang thoảng của ấy bao vào mũi tôi, e rằng bất cứ ai cũng sẽ đều “thay lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi dạ”. Nhưng tôi lập tức lắc lắc đầu, ngoảnh mặt hướng về phía cửa kính trước mặt, chỉ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần gạt nước không ngừng chuyển động trên tấm kính chắn gió.

Vài phút sau xe đã chạy chậm lại, tôi nhìn thấy biển báo bệnh viện rất nổi bật bên đường. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bác tài chuẩn bị quay đầu xe để lái vào trong viện thì tôi bỗng nghe thấy tiếng thở khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ.

“Tôi đang đâu?”

ấy cuối cùng cũng tỉnh lại, mở mắt, hoang mang hỏi.

Tôi vội vàng cúi người xuống nói bên taiấy: “Đã tới cổng bệnh viện rồi”.

Lâm U giống như bị điện giật một cái, lắc đầu nói: “Không! Tôi không cần tới bệnh viện! Tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần tới bệnh viện!”

Chiếc tắc xi đã quay đầu, lái thẳng vào cổng bệnh viện. Tôi an ủi ấy nói: “Ban nãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa bị ngất trong quán bar, tôi đưa tới viện kiểm tra xem sao”.

“Không cần đâu, bây giờ tôi không sao nữa rồi, không cần tới viện đâu”.

“Thật sự không sao chứ?”

Bỗng nhiên, Lâm U dường như ý thức được mình đang gối lên đùi tôi nên liền vội vàng ráng sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gồng người lên nói: “Anh muốn làm vậy? Tránh xa tôi ra!”

“Cô đừng hiểu lầm, ban nãy ngất xỉu đấy”.

Lâm U ngồi co ro trên ghế cạnh tôi, đầu ngả vào kính cửa sổ, hai tay ông lấy vai giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như trước mặt đang một tên cướp vậy, ấy gào lên: “Đừnglợi dụng lúc người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp nạn”.

Xe vừa vặn đỗ trước cổng bệnh viện, bác tài mặt đầy nghi ngờ nhìn tôi, hỏi tôi cần vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không.

Lâm U cúi đầu lẩm bẩm nói: “Tôi không muốn tới bệnh viện, đưa tôi rời khỏi đây”.

Nhìn bộ dạng này của ấy, tôi chỉ biết tay, nói với bác tài: “Xin lỗi, quay lại giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với!”

Miệng bác tài khẽ lầu bầu một tiếng, chắc nói “thần kinh” cũng nên.

Tắc xi lại quay đầu xe trước cổng bệnh viện, lao ra phố mưa đêm.

Tôi kề sát Lâm U nói: “Có cần đưa về nhà không? Tôi biết nhà cô”.

“Không, tôi đã không còn nhà nữa rồi”.

Đúng vậy, nếu như ấy quả thật con gái của Hứa Tử Tâm vậy thì chắc chắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93gái mồ côi không chốn nương thân.

đã đến nước này, nên tôi thuận nước đẩy thuyền một cái, nói bác tài đưa chúng tôi tới căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng của Thiên Bình.

Đã hơn 10 giờ rồi, thành phố ngoài cửa xe vẫn chìm trong mưa khói mờ ảo, làm mờ đi biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao những ánh đèn sáng như ban ngày của những tòa nhà cao ốc. Lâm U lặng lẽ kề sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa sổ, ánh mắt cảnh giác nhìn thẳng vào tôi khiến tôi cảm thấy bối rối cùng.

Giờ đây cô ta rút cuộc Lâm U hay A Hoàn? Để phá vỡ sự bối rối này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi thử khẽ hỏi thăm dò: “Cô còn nhận ra tôi không?”

ấy nhìn vào mắt tôi rồi chững lại một lúc, gật gật đầu nói: “Tôi nhớ tôi đã từng gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, chính trong quán bar tối hôm trước, một đầu trọc kéo chặt tôi, lúc đó anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp tôi, cảm ơn anh”.

“Còn nhớ không? Chiều hôm qua chúng ta đã nói chuyện điện thoại với nhau?”

“Tôi nhớ ra rồi, anh gọi vào máy tôi, còn nói với tôi rất nhiều câu kỳ quái!”. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chau mày nhìn nhìn tôi, đột nhiên thốt ra một câu: “Tôi thấy anh giống thằng điên”.

Câu cuối cùng khiến tôi khóc dở mếu dở, rút cuộc ai bị bệnh chứ? Tôi chỉ biết cười đau khổ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có lẽ tôi bị bệnh thật. Nhưng, tại sao hôm qua cô lại nhắn tin cho tôi, để tôi lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóa mở cửa vào nhà cô?”

“Tôi nhắn sao? Tôi không nhớ nữa”.

Lâm U quay đầu ra phía ngoài cửa sổ, ánh đèn cao áp xuyên qua màn mưa, mờ ảo soi rọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên mặt tôi, hiện lên những bóng sáng như từng lớp sóng.

Xe dừng lại dưới khu nhà Thiên Bình, sau khi trả tiền bước ra khỏi xe, tôi đưa tay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía Lâm U đang co ro trên ghế. Đôi mắt ấy lạnh lùng nhìn tôi, nhưng vẫn đưa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra cho tôi. Xem ra ấy toàn thân mệt mỏirời, tôi kéoấy ra khỏi xe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lâm U ngẩng đầu nhìn tòa chungim ắng này nói: “Đây nơi quái quỷ nào thế này?”

So sánh của ấy thật chính xác, tôi đành phải giả vờ kinh ngạc: “Không phải đã từng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây rồi sao?”

“Chưa, tôi chưa từng tới đây”.

Đúng vậy, người lần trước tới đây A Hoàn chứ không phải Lâm U.

Nhưng ta vẫn theo tôi lên lầu, cẩn thận rón rén bước lên cầu thang tối đen, xung quanh vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tiếng bịu mũi nói: “Hình như mùi ý!”

Tôi chỉ biết trả lời qua loa: “Ừm, thể do cửa sổ cứ đóng im ỉm”.

Đèn trong phòng khách bật lên, thứ đầu tiên Lâm U nhìn thấy chính ngôi sao năm cánh màu trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên sàn nhà: “Đócái gì?”

“Cô thật sự chưa từng nhìn thấy sao?”

“Không, tôi thấy rồi. Trong một số sách nói rằng – nó tượng trưng cho marồng phục sinh”.

Giờ thì tới lượt tôi rùng mình: “Ai chođọc những cuốn sách đó?”

Lâm U chau mày nói: “Cha tôi”.

“Cha cô tên gì?”

“Hứa Tử Tâm”.

ấy bình tĩnh ói ra ba từ đó, giống như bình thường chúng ta vẫn hay nói ra tên của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cha mẹ mình vậy.

Khi tôi nghe thấy cái tên này từ miệng Lâm U, tim bất giác giật thót một cái, không biết là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do phấn khởi hay sợ hãi, tới nỗi nói năng cũng không được mạch lạc nữa rồi: “Cha cô… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rút cuộc cũng nói ra rồi… Hứa Tử Tâm”.

“Hình như anh rất ngạc nhiên? Anh đã từng nghe đến tên cha tôi?”

“Đúng vậy, giáo Hứa Tử Tâm khoa tâm lý học của trường đại học S danh tiếng, tác giả của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuốn ‘Hủy diệt mộng cảnh’”.

“Hóa ra anh biết rồi à”. Lâm U hình như bớt căng thẳng hơn một chút, không còn cảnh giác cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ với tôi như ban nãy, “Chắc anh vẫn ngạc nhiên khi thấy tôi họ Lâm chứ không phải họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hứa đúng không? Bởi mẹ tôi họ Lâm, tôi theo họ mẹ”.

Xem ra ấy đích thị con gái của Hứa Tử Tâm. Đầu óc tôi càng lúc càng rối loạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết còn có điều được thốt ra từ miệng cô gái này, tôi đành phải cố tỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình tĩnh đáp lại: “Cái này tôi cũng biết rồi”.

“Sao anh lại biết? Lẽ nào anh học sinh của cha tôi?”

Tôi lập tức lắc đầu nói: “Không. có biết cha hiện giờ đâu không?”

Thật ra tôi chỉ muốn thăm ta, bởi không một ai biết cha – Hứa Tử Tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rút cuộc còn sống hay đã chết.

“Tôi biết”.

Thật không ngờ Lâm U lại khảng khái thót ra như vậy, Hứa Tử Tâm thật sự vẫn còn sống? Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căng thẳng hỏi: “Ông ấy hiện đangđâu?”

“Địa ngục!”

Lâm U thốt ra hai từ đó như định đóng cột khiến tim tôi lập tức chìm nghỉm xuống đáy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hứa Tử Tâm dưới địa ngục? Bét ra cũng khôngtầng thứ 19 đâu nhi?

“Ý nóiông qua đời rồi?”

Rút cuộc thì biểu hiện củaấy cũng trùng xuống, trong ánh mắt đáng sợ của ấy, tôi gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lại phát hiện thấy hình bóng của A Hoàn. ta gật đầu nói: “Đúng vậy, ông đã mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba năm trước”.

Tôi không muốn làm ấy quá xúc động, nhưng tôi bắt buộc phải hỏi cho ràng, liến khẽ nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nghe nói tự sát?”

Tuy ánh mắt Lâm U hướng về phía tôi, nhưng hình như ấy đang nhìn một ai đó phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng tôi, tiêu điểm tầm nhìn rơi vào một nơi rất đỗi xa xăm.

Môi cô ấy run rẩy: “Đúng. Ôngđể lại cho tôi một bức di thư, ông nói rằng mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, ác quỷ đang nuốt chửng mộng cảnh của ông, bởi vậy ông bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buộc phải chết trong nước, để nước sông mát lạnh cuốn trôi đi những tội ác của ông”.

“Ác quỷ nuốt chửng mộng cảnh?”

Điều này khiến tôi lập tức nhớ tới "Hủy diệt mộng cảnh", đoạn mở đầu Hứa Tử Tâm đã viết thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này:

Trong thể tôi tồn tại một con ác quỷ… Giờ đây thứ đầu tiên muốn nuốt chửng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộng của tôi.

Lẽ nào trong cuốn sách này một điềm báo nào đó? Tôi đồng thời cũng nhớ tới Hoắc Cường© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn Tiểu Phong, hai con người đáng thương này cũng không phải chết ác mộng sao?

Lúc tôi cúi đầu suy tưởng, Lâm U đã tự ý đi vào phòng ngủ,ấy vừa bước vào cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đã chú ý ngay tới màu đỏ trên kính cửa sổ.

ấy nhíu mắt bước tới trước cửa sổ hỏi: “Đâycái gì?”

“Tên của mộtgái khác”.

“Cô ta tên gì?”

“A Hoàn.”

Lâm U nghe thấy cái tên này dường như không chút mảy may xúc động, cô ta ngẫm nghĩ nói: “A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàn ai? Tôi hình như chưa bao giờ nghe thấy người này”.

Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng nặng hạt, hình như còn văng vẳng vọng lại một thứ âm thanh kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dị nào đó. Khuôn mặt của tôi Lâm U ánh lên trên cửa kính, giống như u hồn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạo sau bữa tối vậy.

“Được rồi, nói về cha đi”.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trở Lại Hoang Thôn, Trở Lại Hoang Thôn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Trở Lại Hoang Thôn Linh dị, truyện Linh dị hay, Trở Lại Hoang Thôn full, Trở Lại Hoang Thôn online, read Trở Lại Hoang Thôn, Sái Tuấn Trở Lại Hoang Thôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Trở Lại Hoang Thôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc